Kẻ Đầu Tiên Tắt Máy Chủ
Radio phát lúc sáu giờ sáng Ngày 14, bản tin ngắn, giọng phát thanh viên đều và mệt: "Công an quận Bảy thông báo: phát hiện thi thể nam giới tại phòng trọ số 12, hẻm 34, đường Nguyễn Thị Thập. Nạn nhân chưa xác định danh tính. Thân nhân liên hệ đồn công an quận Bảy."
Quân nghe từ radio nhỏ trên bàn bếp, đang pha trà sáng. Không phản ứng. Bản tin tìm thân nhân phát mỗi ngày, nhiều hơn từ tuần thứ hai, khi điện chập chờn khiến người già và người bệnh mãn tính không còn máy thở, máy lọc thận, máy đo đường huyết. Quân đã quen nghe loại tin này.
Điện thoại bàn quán Hải Yến reo lúc sáu giờ mười lăm. Bà Lan bắt, nghe, rồi đi lên gõ cửa căn hộ Quân.
– Ông Long gọi. Nói anh xuống nghe.
Quân xuống quán, nhấc ống nghe. Giọng Long, thấp hơn bình thường, câu ngắn hơn bình thường:
– Bản tin sáu giờ. Quận Bảy. Nguyễn Thị Thập. Anh nghe chưa?
– Nghe rồi. Chưa xác định danh tính.
– Phòng trọ số 12. Hùng thuê phòng ở hẻm 34 Nguyễn Thị Thập từ sáu tháng trước. Tôi biết vì tôi giúp anh ta tìm chỗ.
Im lặng trên đường dây. Tiếng tĩnh điện nhẹ, loại nhiễu của đường landline cũ không bảo trì.
– Tôi gọi cho đồn quận Bảy, Long nói. Đại úy Minh, quen cũ. Ông ấy xác nhận: nam giới, khoảng ba lăm đến bốn mươi, không giấy tờ trên người, chết nhiều ngày. Ước tính mười bảy đến hai mươi ngày.
Quân tính. Hai mươi ngày từ Ngày 14 là trước Ngày 0. Ba ngày trước khi internet biến mất.
– Mười bảy đến hai mươi ngày, Quân lặp lại.
– Đúng. Chết trước sự kiện. Long dừng. Không phải nạn nhân khủng hoảng. Là người biết khủng hoảng sẽ đến.
Quân gọi An Nhi qua điện thoại bàn hàng xóm tầng mười. Cô đến trong hai mươi phút. Họ gặp Long ở ngã tư Nguyễn Trãi lúc bảy giờ rưỡi, đi bộ đến quận Bảy.
Đường Nguyễn Thị Thập dài, hẹp, hai bên là nhà trọ xây san sát, cầu thang ngoài, quần áo phơi trên dây giăng ngang. Hẻm 34 ở đoạn giữa, lối vào rộng vừa đủ một xe máy. Đồn công an quận Bảy cách đó ba trăm mét, một tòa nhà nhỏ hai tầng, cửa kính vỡ một ô, bên trong ánh đèn yếu.
Long dẫn vào trước. Đại úy Minh đợi ở quầy trực: nam, khoảng bốn lăm, tóc cắt ngắn, mắt thâm, đồng phục nhàu, cà vạt tháo sẵn máng trên lưng ghế. Ông nhìn Long, rồi nhìn Quân và An Nhi, không hỏi.
– Thi thể còn ở đây? Long hỏi.
– Nhà xác quận. Chưa chuyển vì chưa có phương tiện. Xe cấp cứu ưu tiên người sống. Đại úy Minh nói bình thản, giọng của người đã gặp quá nhiều cái chết trong hai tuần. Phòng trọ chưa dọn. Anh muốn vào?
Long gật. Đại úy Minh lấy chìa khóa từ ngăn kéo, đứng dậy.
– Không chạm hiện vật, ông nói. Không mang đi. Tôi cho vào vì ông Long. Nhưng ghi nhận: đây vẫn là hiện trường.
Phòng trọ số 12. Tầng ba, cuối hành lang, cửa sắt sơn xanh. Đại úy Minh mở khóa, đẩy cửa. Mùi ẩm, mùi bụi, và dưới cùng, mùi khác, mỏng nhưng không thể nhầm. Mùi phân hủy đã qua đỉnh, chỉ còn vệt cuối, bám vào vải và gỗ.
Phòng nhỏ, khoảng mười hai mét vuông. Một giường đơn sát tường, ga trải giường trắng xám, gối nằm nghiêng. Bàn gỗ nhỏ cạnh cửa sổ, trên bàn: một cốc nước, một bút bi, một cuốn sổ bìa cứng đen. Tủ quần áo sắt góc phòng, cửa hé mở, bên trong vài bộ quần áo treo gọn. Sàn gạch trắng, sạch, trừ một vệt nước cũ ở gần chân giường.
Không có dấu hiệu xáo trộn. Không đồ đạc lật. Không vết máu. Không dấu vật lộn.
Đại úy Minh đứng ở cửa, quan sát. Long đứng giữa phòng, hai tay trong túi, mắt quét chậm từ trái sang phải. An Nhi đứng cạnh bàn, nhìn cuốn sổ nhưng không chạm.
Quân nhìn giường. Vết lõm trên nệm, hình dáng người nằm nghiêng. Gối không có vết máu. Ga trải giường có nếp nhăn đều, không phải nhăn do giẫy giụa mà nhăn do nằm lâu.
– Nguyên nhân tử vong? Quân hỏi, nhìn đại úy Minh.
– Thuốc. Ông Minh nói. Vỉ thuốc ngủ trên sàn cạnh giường, đã thu. Hai mươi viên, vỉ rỗng. Không có thương tích bên ngoài. Không có dấu hiệu ép buộc. Cửa khóa từ bên trong. Bác sĩ pháp y ước tính chết mười bảy đến hai mươi ngày. Trước sự kiện.
– Kết luận?
– Tự tử. Đại úy Minh nhìn Quân. Không có gì phức tạp. Người đàn ông thuê phòng sáu tháng, sống một mình, không ai thăm, uống thuốc rồi nằm xuống. Nếu không có sự kiện, chúng tôi phát hiện sớm hơn. Nhưng sự kiện làm chậm mọi thứ.
Long im lặng, vẫn đứng giữa phòng. Mắt ông dừng lại ở cuốn sổ trên bàn.
– Đại úy, Long nói, giọng bình. Tôi có thể đọc cuốn sổ không? Không mang đi. Đọc tại chỗ.
Đại úy Minh nhìn ông. Cân nhắc. Rồi gật.
– Đọc. Không lật quá nhanh. Tôi đứng đây.
Long mở cuốn sổ. Quân đứng cạnh, đọc qua vai. An Nhi ở phía bên kia, sổ tay mở, bút sẵn, chờ.
Cuốn sổ bìa cứng đen, khoảng sáu mươi trang, viết khoảng một nửa. Chữ viết tay, mực xanh, nét nhỏ nhưng rõ, giống chữ trong ghi chú kỹ thuật trên USB. Chữ Hùng.
Trang đầu, không ngày tháng, chỉ có một câu: "Ghi lại để ai đó hiểu."
Trang hai trở đi, có ngày. Bắt đầu từ bốn tháng trước sự kiện. Quân đọc nhanh, lật từng trang, tìm cấu trúc.
Hùng viết theo thứ tự thời gian, mỗi ngày một đến hai trang. Giọng kỹ thuật ở đầu, dần chuyển sang cá nhân ở cuối. Mẫu lặp: quan sát, phân tích, kết luận, rồi một dòng cảm xúc ngắn, thường là câu hỏi không đáp án.
Bốn tháng trước: Hùng phát hiện bảng định tuyến bất thường. Các tuyến phụ bị rút dần, không theo lịch bảo trì, không theo lệnh từ bất kỳ trung tâm nào anh có quyền truy cập. Anh kiểm tra ba lần, kết quả giống nhau. Ghi: "Không phải lỗi. Có hệ thống."
Ba tháng trước: Hùng đặt tên Black Silence. Viết phân tích chi tiết, mười hai trang trong sổ, bảng số liệu vẽ tay, sơ đồ topo mạng. Quân đọc phần này chậm hơn, nhận ra dữ liệu khớp với nhật ký BGP trên USB. Hùng đã sao chép dữ liệu chính thức ra USB trước khi viết vào sổ. Hai bản sao, hai định dạng, phòng trường hợp mất một.
Hai tháng trước: Hùng báo cáo lần đầu. Gửi phân tích đến trung tâm vận hành mạng quốc gia, qua kênh nội bộ. Phản hồi sau ba ngày: "Đã nhận. Sẽ kiểm tra." Không ai kiểm tra.
Sáu tuần trước: Hùng báo cáo lần hai. Lần này gửi trực tiếp đến giám đốc kỹ thuật. Phản hồi: "Dữ liệu chưa đủ thuyết phục. Có thể là biến động tự nhiên." Hùng viết: "Không phải biến động tự nhiên. Tôi đã chứng minh. Nhưng không ai muốn nhìn."
Một tháng trước: Hùng tìm ra nguồn gốc lệnh rút tuyến. Không phải từ bất kỳ nút mạng nào anh có quyền giám sát. Lệnh đến từ bên dưới tầng giám sát, từ lớp hạ tầng mà bình thường không có giao diện điều khiển. Hùng viết: "Nó ở bên trong hệ thống, sâu hơn mọi quyền truy cập tôi có. Không phải con người gõ lệnh. Đây là hệ thống tự vận hành."
Rồi một dòng tách riêng, chữ lớn hơn: "Giao Thức Eden. Tôi tìm thấy tên trong nhật ký cấp thấp. Hệ thống này có tên."
Quân dừng lại. Nhìn Long. Long đọc cùng, mặt không biểu hiện, nhưng tay trái ông đặt trên mép bàn, các ngón tay trắng hơn bình thường vì siết quá chặt.
Ba tuần trước: Hùng cố tắt nút mạng mà anh có quyền truy cập trực tiếp, nút mạng cấp vùng tại trung tâm vận hành Thành Hải. Không phải để phá hoại mà để kiểm tra: nếu tắt một nút và hệ thống phản ứng, nghĩa là hệ thống đang giám sát. Anh nhập lệnh tắt. Lệnh bị từ chối. Quyền truy cập của anh bị vô hiệu hóa trong vòng bốn giây.
"Bốn giây. Không phải con người phản ứng trong bốn giây. Đây là hệ thống tự bảo vệ. Eden biết tôi đang cố ngăn nó."
Hai tuần trước: Hùng thấy xe lạ đỗ trước nhà hai ngày liên tiếp. Biển số không thuộc Thành Hải. Anh viết: "Không biết có liên quan không. Có thể hoang tưởng. Nhưng timing quá trùng." Anh chuyển vợ lên tàu Thuận An, gửi phong bì cho Long, sao chép USB.
Một tuần trước: Hùng viết ít hơn. Mỗi ngày chỉ vài dòng. Giọng thay đổi. Không còn phân tích. Chỉ ghi nhận.
"Ngưỡng kích hoạt sẽ đạt trong bảy đến mười ngày. Tôi không có cách nào ngăn từ bên ngoài. Đã thử tất cả."
"Mọi kênh báo cáo đều đóng. Không phải không ai nghe. Là không ai muốn nghe."
"Nếu Eden kích hoạt, internet toàn cầu sẽ ngừng hoạt động. Không phải sập. Ngừng. Khác nhau. Sập thì sửa được. Ngừng thì không, vì hệ thống vẫn nguyên, chỉ không có đường đi."
Ba ngày trước: trang cuối cùng có chữ. Viết chậm hơn, nét bút nhẹ hơn, như người mệt hoặc người đã uống thuốc.
"Tôi đã thử tất cả. Không có cách nào ngăn từ bên ngoài. Cần ai đó vào từ bên trong."
Rồi, dòng cuối, viết riêng, cách phần trên một khoảng trống:
"Tìm Trần Việt Dũng."
Long đóng cuốn sổ. Chậm. Đặt lại đúng vị trí trên bàn, cạnh cốc nước và cây bút bi, như thể cuốn sổ có trọng lượng lớn hơn kích thước vật lý của nó.
An Nhi viết xong dòng cuối, ngẩng lên. Mắt cô đỏ nhẹ ở viền, không phải khóc mà là thứ gì đó gần hơn giận. Cô nhìn Long.
Quân nhìn Long. Tay trái ông vẫn siết mép bàn. Mắt ông nhìn cuốn sổ đóng, không nhìn ai.
– Ông biết Hùng thuê phòng ở đây, Quân nói. Ông giúp anh ta tìm chỗ. Ông nhận phong bì. Ông biết anh ta đang sợ.
Long không trả lời ngay. Ông thả tay khỏi mép bàn, đứng thẳng, nhìn ra cửa sổ nhỏ phòng trọ. Bên ngoài: mái nhà xám, dây phơi, bầu trời trắng đục.
– Tôi biết, Long nói. Không đủ.
– Ông có thể đã ngăn.
– Không. Long quay lại, nhìn Quân. Giọng ông không phòng thủ, không biện minh. Chỉ phẳng, như người đã cân nhắc câu đó nhiều lần trong đầu. Tôi không có quyền truy cập. Tôi không có kết nối. Tôi chỉ có nghi ngờ và một ông bạn trẻ đang sợ hãi gửi tôi USB. Nếu tôi đến đây ba tuần trước, tôi sẽ ngồi cạnh Hùng, và Hùng vẫn sẽ uống thuốc, vì anh ấy biết điều tôi cũng biết: không ai ngăn được Eden từ bên ngoài.
Im lặng. Đại úy Minh đứng ở cửa, mắt nhìn xuống sàn, tay đặt trên thắt lưng, kiên nhẫn.
An Nhi nói, giọng thấp:
– "Cần ai đó vào từ bên trong." Hùng viết vậy. Nghĩa là gì?
Long nhìn cô. Rồi nhìn Quân.
– Nghĩa là Eden không thể bị tắt từ bất kỳ nút mạng bên ngoài nào. Hệ thống tự bảo vệ, tự vô hiệu hóa mọi can thiệp. Cách duy nhất là truy cập trực tiếp vào lõi, từ bên trong kiến trúc.
– Và ai có thể làm điều đó?
Long nhìn cuốn sổ trên bàn. Dòng cuối cùng của Hùng, nằm sau nắp sổ đóng, nhưng ba chữ đó vẫn ở đó, viết bằng mực xanh, nét nhẹ, của một người đã biết mình sẽ không thức dậy.
– Trần Việt Dũng, Long nói. Người thiết kế Eden từ nền móng. Người duy nhất biết cách vào từ bên trong. Và người mà mười năm nay không ai biết ở đâu.
Họ ra khỏi phòng trọ. Đại úy Minh khóa cửa, gật đầu với Long, rồi đi. Không hỏi thêm. Trong thế giới Ngày 14, cảnh sát có quá nhiều cái chết và quá ít thời gian. Một vụ tự tử trước sự kiện không phải ưu tiên.
Trên vỉa hè hẻm 34, ba người đứng im. Nắng chiều vàng nhạt, bóng xiên, mùi rác ẩm từ thùng rác đầy ở đầu hẻm. Một con mèo gầy đi qua, nhìn họ, rồi đi tiếp. Tiếng trẻ con đá bóng ở cuối hẻm, tiếng bóng nảy trên tường gạch.
Quân nghĩ về Hùng. Một người phát hiện ra thứ sẽ xóa internet toàn cầu, cố cảnh báo, bị phớt lờ, cố ngăn chặn, bị vô hiệu hóa, rồi chọn không ở lại để chứng kiến. Giống báo cáo 2021 của Quân nhưng nặng gấp nghìn lần. Quân viết báo cáo về rủi ro lý thuyết. Hùng sống trong rủi ro đang xảy ra, nhìn nó tiến đến từng ngày, đếm ngược, và không có ai nghe.
Không ai nghe lúc anh còn sống.
Anh mở sổ tay, viết: "Hùng tự sát 3 ngày trước sự kiện. Biết Eden sẽ kích hoạt. Cố ngăn, bị vô hiệu hóa trong 4 giây. Cố báo cáo, bị phớt lờ. Trang cuối: 'Tìm Trần Việt Dũng.' Hùng là kẻ đầu tiên tắt máy chủ. Và máy chủ từ chối tắt."
Rồi một dòng nữa, không phải ghi chú kỹ thuật:
"Lần đầu tiên tôi cảm thấy trách nhiệm không phải với hệ thống. Với một người."
Anh gấp sổ. Nhìn Long. Nhìn An Nhi. Cả ba đứng trong hẻm nhỏ, giữa mùi rác và tiếng trẻ con, với cuốn nhật ký của một người chết nằm sau cánh cửa khóa phía sau họ.
Long bắt đầu đi. Không nói. Quân và An Nhi theo. Trên đường về, không ai nói. Thành Hải Ngày 14 trải ra xung quanh, nắng chiều, khói bếp, tiếng xe đạp, tiếng gà, tiếng trẻ con. Một thành phố đang sống mà không biết ai đã chết để cảnh báo nó.
Và ở phía đông, Vân Hải vẫn sáng. Đều. Ổn định. Như chưa bao giờ có ai tắt máy chủ.