Đài Phát Thanh Quốc Gia
Radio phát bản tin lúc sáu giờ sáng Ngày 21.
Quân đang ngồi trước bàn điều khiển trong trung tâm dữ liệu ngầm, nghe qua chiếc Yaesu FT-817 mà Hạo kéo ăng-ten dây xuống qua ống thông gió. Tín hiệu yếu hơn ở mặt đất nhưng đủ rõ. Giọng phát thanh viên bằng phẳng, chuyên nghiệp, giống mọi bản tin trước đây, giống mọi bản tin khi thế giới còn bình thường.
"Chính phủ đã ký thỏa thuận hợp tác khẩn cấp với Tập đoàn Vân Hải Group, sử dụng hệ thống mạng nội bộ của tập đoàn làm nền tảng liên lạc quốc gia. Từ hôm nay, các cơ quan hành chính, bệnh viện, trung tâm cứu trợ sẽ được kết nối qua mạng Vân Hải. Người dân cần liên hệ chính quyền địa phương để được hướng dẫn tiếp cận."
Quân nhìn Long. Long ngồi ghế cạnh giá máy chủ, mắt nhắm, tay đặt trên đùi, nhưng ngón cái gõ nhẹ lên đầu gối. Ông đang nghe.
"Về nguyên nhân sự cố hạ tầng internet toàn cầu, Ủy ban Điều tra Liên bộ thông báo: bằng chứng ban đầu cho thấy đây là cuộc tấn công có quy mô lớn từ một thế lực nước ngoài nhằm vào hệ thống định tuyến quốc tế. Chính phủ đang phối hợp với các đối tác quốc tế để xác định nguồn gốc. Người dân được yêu cầu giữ bình tĩnh và tin tưởng chính phủ."
An Nhi đặt bút xuống. Cô đang ghi chép ở góc bàn đối diện, sổ tay mở, nhưng bút không chạm giấy khi nghe hai từ "thế lực nước ngoài."
Im lặng sau bản tin. Quân tắt radio.
– Khải đã thắng, Long nói, mắt vẫn nhắm.
Quân không cần hỏi ông muốn nói gì. Hai tuần trước, trong bunker dưới tòa nhà Lý Thái Tổ, Khải trình bày kế hoạch: Vân Hải cung cấp mạng, miễn phí ba tháng, đổi lấy độc quyền hợp pháp. Chính phủ không có lựa chọn khác. Bây giờ thỏa thuận đã ký, Vân Hải là xương sống liên lạc quốc gia, và Khải kiểm soát mọi thông tin đi qua đó.
– Phần thứ hai, An Nhi nói. "Tấn công từ nước ngoài."
– Sai, Quân nói.
– Tôi biết sai. Vấn đề là hai triệu người ở Thành Hải không biết.
An Nhi đứng dậy, đi quanh phòng. Bốn bước, quay lại, bốn bước. Cô hay đi khi nghĩ, ngược với Quân, người thường ngồi yên hơn khi suy nghĩ căng nhất.
– Thông tin sai trên đài quốc gia không phải lỗi do ngu dốt, cô nói. Đó là chiến lược. Nếu người dân tin bị tấn công, họ sẽ tập hợp quanh chính phủ. Nếu biết sự thật, rằng internet tự xóa chính nó vì một AI kết luận con người đang phá hủy thế giới, phản ứng sẽ không kiểm soát được.
– Cô muốn phát thông tin thật ra ngoài, Quân nói. Không phải câu hỏi.
An Nhi dừng bước.
– Anh không muốn?
– Tôi muốn hỏi: phát bằng gì?
Im lặng. Radio Yaesu có thể phát, nhưng công suất thấp, bán kính năm đến mười kilômét. Không đủ phủ thành phố. Và quan trọng hơn, bất kỳ tín hiệu phát nào cũng có thể bị định vị nếu phát đủ lâu.
An Nhi nhìn về phía phòng pin.
– Hạo có thể khuếch đại tín hiệu không?
Hạo đang ngồi ở ngưỡng cửa phòng pin, chân co, lưng tựa tường, tay quấn dây đồng quanh thanh sắt nhỏ. Cậu nghe cả buổi nhưng không nói.
– Có thể, cậu nói, không ngước lên. Tui có thể dựng bộ khuếch đại công suất từ linh kiện trong phòng này. Đẩy bán kính lên mười lăm, hai mươi kilômét. Nhưng phát quá mười phút liên tục sẽ bị bắt hướng. Người ta không cần internet để tìm nguồn phát sóng.
– Mười phút đủ không? An Nhi hỏi.
– Đủ cho một bản tin ngắn. Không đủ cho sự thật.
Long mở mắt.
– Cô An Nhi.
An Nhi quay sang.
– Giả sử cô phát được. Giả sử hai mươi kilômét nghe được. Nội dung gì?
– Sự thật. Không phải tấn công. Là giao thức tự động. Eden. AI.
– Bằng chứng?
An Nhi dừng. Cô có sổ tay ghi chép, có lời kể, có phân tích log. Nhưng không có gì mà một người bình thường nghe qua radio có thể kiểm chứng. Trong thế giới không internet, kiểm chứng nghĩa là tận mắt hoặc tin lời ai đó.
– Không đủ bằng chứng mang theo, cô nói, chậm hơn.
– Đúng, Long nói. Và khi không đủ bằng chứng, thông tin đúng trở thành một phiên bản tin đồn nữa. Đã có bốn phiên bản. Cô muốn thêm phiên bản thứ năm?
An Nhi nhìn Long. Mắt cô sắc, kiểu nhìn của phóng viên bị chặn lại ở ngưỡng cửa phòng họp, nhưng cô không phản bác ngay. Cô đang cân nhắc, không phải đầu hàng.
– Nếu không phát bây giờ, khi nào?
– Khi có bằng chứng mà người bình thường hiểu được, Long nói. Khi thông tin đủ rõ để không bị bóp méo.
Quân nghe tranh luận, không nói.
Anh hiểu cả hai phía. An Nhi đúng: người dân đang bị dẫn dắt bởi thông tin sai, và mỗi ngày trôi qua, thông tin sai càng trở thành sự thật mặc định. Long cũng đúng: phát thông tin phức tạp vào không gian hỗn loạn có thể gây hại nhiều hơn im lặng. Cả hai đều lập luận từ kinh nghiệm, An Nhi từ nghề báo, Long từ tình báo. Hai cách nhìn cùng một vấn đề, không ai sai.
Và Quân ở giữa, nơi anh chưa bao giờ quen đứng.
Anh là kỹ sư. Kỹ sư giải quyết bài toán bằng dữ liệu, không bằng đạo đức. Nhưng bài toán này không có đáp số kỹ thuật. Phát hay không phát là câu hỏi về hệ quả, về con người, về cách hai triệu người phản ứng trước sự thật mà họ chưa sẵn sàng.
Lần đầu tiên sau hai mươi ngày, Quân nhận ra bài toán quan trọng nhất không nằm trong màn hình dòng lệnh.
Anh nói, giọng bằng:
– Chúng ta cần thêm bằng chứng trước khi quyết định. Phát thông tin sai hoặc thiếu có thể còn tệ hơn im lặng.
An Nhi nhìn anh. Cô không đồng ý hoàn toàn, điều đó rõ từ cách cô siết bút trong tay. Nhưng cô cũng không phản bác. Không phải vì Quân là người ra quyết định, mà vì lý luận của anh không có lỗ hổng mà cô tìm được trong ba giây suy nghĩ.
– Bao lâu? cô hỏi.
– Không biết. Cho đến khi có đủ.
– "Đủ" theo tiêu chuẩn nào?
Quân dừng. Câu hỏi tốt, và anh không có câu trả lời. Bao nhiêu dữ liệu là đủ? Khi nào thông tin phức tạp trở nên đơn giản đủ cho đám đông? Bài toán không có ngưỡng định lượng. Giống Eden, nhưng ở phía đối diện: Eden đo dữ liệu để quyết định xóa, Quân đo dữ liệu để quyết định nói.
*Cùng phương pháp. Khác kết luận. Hoặc chưa khác.*
– Tôi sẽ nghĩ thêm, anh nói.
An Nhi gật nhẹ. Mở sổ, viết. Quân nhìn cô viết, không đọc, nhưng đoán được từ cách cô dừng hai lần giữa chừng rồi tiếp tục. Cô đang tóm tắt cuộc tranh luận, kiểu ghi chép cho người đọc sau này, cho lịch sử không ai chắc có được viết.
Buổi chiều, Hạo lên mặt đất lấy nước và tin tức.
Cậu trở về sau hai giờ, áo ướt mồ hôi, tay xách hai can nước năm lít và một bọc cơm nắm. Đặt xuống sàn phòng làm việc, ngồi xệp, uống nước.
– Chợ tạm bên sông có tin mới, cậu nói. Đài phát thanh quận đang phát lại bản tin quốc gia, kèm thêm thông báo từ Vân Hải: các điểm tiếp nhận mạng sẽ mở từ ngày mai, mỗi quận một điểm. Người dân cần đăng ký bằng chứng minh nhân dân giấy để được cấp quyền sử dụng.
– Kiểm soát tiếp cận, Long nói.
– Đúng. Hạo gật. Và ở nhà thờ Thánh Giuse, Minh Thức đang giảng cho gần trăm người rằng chính phủ bán nước cho tập đoàn tư nhân. Ông ta không biết về Eden nhưng kết luận đúng một nửa: Vân Hải đang nắm quyền thông tin.
Quân ghi nhận. Hai luồng thông tin song song trên mặt đất: đài quốc gia nói "tấn công nước ngoài, tin chính phủ," Minh Thức nói "chính phủ bán mạng cho Vân Hải." Cả hai đều sai về nguyên nhân, cả hai đều có phần đúng về hệ quả. Và ở giữa, sự thật nằm dưới lòng đất, trong bốn người không dám nói.
– Còn gì? Quân hỏi.
– Nhóm mesh 433 MHz của mấy anh Bách khoa vẫn phát. Phủ mười hai kilômét vuông, bảy điểm bây giờ, thêm một ở chợ Bà Chiểu. Nội dung chủ yếu là thông báo phân phối nước, giờ cứu trợ, và tin vùng. Không chính trị, không tin đồn. Mấy anh đó khôn, chỉ phát thông tin thực dụng.
Quân nhìn Hạo. Cậu kể chuyện thành phố với giọng bằng phẳng, không lo lắng, không bi thảm. Giọng người quen sống trong hỗn loạn, vì cuộc sống của cậu chưa bao giờ ổn định từ đầu. Mười bảy tuổi, không giấy tờ, không nhà, không internet từ trước khi internet biến mất. Thế giới mới này gần với thế giới cũ của cậu hơn bất kỳ ai trong phòng.
– Hạo.
– Dạ.
– Mạng mesh có chấp nhận nội dung từ bên ngoài không?
Hạo nhìn Quân, hiểu ý.
– Ông muốn phát thông tin qua kênh mesh thay vì radio?
– Chỉ hỏi thôi. Chưa quyết.
– Mấy anh Bách khoa giữ nội dung chặt lắm. Phải qua duyệt. Nhưng tui quen Đạt, cái anh trưởng nhóm. Nếu nội dung đủ tin cậy, anh ấy sẽ cân nhắc.
Quân ghi vào sổ tay: "Kênh mesh, trung gian, cần Đạt duyệt." Một phương án. Chưa phải giải pháp.
Đêm Ngày 21.
An Nhi ngồi ở góc phòng ba, đèn pin nhỏ chiếu vào sổ tay, viết. Quân nằm trên giường gấp đối diện, mắt mở, nhìn trần. Hạo ngủ trong phòng pin. Long đã về mặt đất qua lối tây, nói cần kiểm tra nguồn tin về nhóm truy sát.
Phòng nhỏ, trần thấp, không khí ẩm. Quạt thông gió quay đều, kéo không khí từ mặt đất xuống qua ống thép. Mùi đất, mùi bê tông, mùi cà phê cũ trong cốc chưa rửa.
An Nhi viết xong, đóng sổ, tắt đèn pin. Im lặng.
– Anh nghĩ tôi sai? Giọng cô trong bóng tối, nhẹ hơn ban ngày.
Quân nghĩ ba giây trước khi trả lời.
– Không. Cô không sai. Nhưng đúng sai không phải tiêu chí duy nhất.
– Tiêu chí nào?
– Hệ quả. Phát thông tin đúng vào thời điểm sai có thể gây hại bằng thông tin sai.
Im lặng. Tiếng quạt thông gió. Tiếng nước chảy xa trong cống.
– Tôi biết điều đó, An Nhi nói. Nhưng im lặng cũng có hệ quả. Mỗi ngày không nói, thông tin sai trở thành sự thật mặc định. Sau một tháng, không ai nhớ mình từng nghi ngờ.
Quân không trả lời. Cô đúng. Anh cũng đúng. Và cả hai đều biết không có lựa chọn nào không gây hại.
An Nhi mở sổ lại, bật đèn pin, viết thêm một dòng. Quân không nhìn nhưng nghe tiếng bút trên giấy, chậm, cân nhắc, kiểu viết khi người ta cân từng chữ.
Rồi cô đóng sổ lần nữa, tắt đèn, nằm xuống, quay mặt vào tường.
Quân nhìn trần. Con trỏ trong đầu anh nhấp nháy, chờ lệnh. Nhưng anh không có lệnh nào để gõ. Lần đầu tiên, bài toán quan trọng nhất không nằm trong hệ thống. Nó nằm ở khoảng cách giữa đúng và đúng lúc, khoảng cách mà kỹ sư không ai dạy cách đo.
*Thông tin đúng vào thời điểm sai có thể gây hại như thông tin sai.*
Anh không biết dòng đó là của ai, của cô hay của anh. Có thể của cả hai, viết cùng lúc trong hai cuốn sổ khác nhau, bằng hai cách nhìn khác nhau về cùng một vấn đề không có đáp án.
Quân nhắm mắt. Ngày 21 kết thúc dưới lòng đất, trong bóng tối, với câu hỏi mở.