Hệ Thống Không Người Điều Khiển
Quân dành hai ngày trong data center ngầm.
Không liên tục. Anh lên mặt đất mỗi tối, về căn hộ tầng mười hai để không gây nghi ngờ, xuống lại lúc bốn giờ sáng qua đường cống mà Hạo đã đánh dấu bằng vạch sơn trắng ở mỗi nhánh rẽ. Long đi cùng ngày đầu, rồi ở lại trên mặt đất ngày thứ hai, nói cần kiểm tra tình hình ở quán Hải Yến. Quân không hỏi lý do thật. Có lẽ Long cần thời gian một mình sau khi nhìn tấm ảnh trong phòng ngủ. Có lẽ không. Với Long, hai khả năng luôn tồn tại đồng thời.
Hạo ở lại dưới hầm cả hai ngày. Cậu mang theo túi ngủ, mì gói, và bộ dụng cụ sửa chữa. Trong khi Quân ngồi trước terminal, Hạo kiểm tra từng bộ phận của hệ thống cung cấp điện, vẽ sơ đồ pin và mạch chuyển đổi vào cuốn sổ nhỏ bọc ni-lông mà cậu luôn mang theo. Thỉnh thoảng cậu đi ra hành lang, ngồi xổm trước giá máy chủ, tháo nắp kiểm tra quạt tản nhiệt, rồi lắp lại. Không sửa gì, chỉ kiểm tra. Như bác sĩ khám cho bệnh nhân đang khỏe.
Ngày 16, buổi sáng. Quân bắt đầu giải mã tập tin LAST_MESSAGE_FROM_DUNG.enc.
Mã hóa AES-256, khóa không rõ. Anh thử các mật khẩu rõ ràng nhất trước: tên Dũng, ngày sinh nếu đúng hồ sơ trong sổ GS Thành, tên dự án Ark, Eden, Black Silence. Không khớp. Rồi thử tổ hợp: tên + ngày, tên + tên dự án, tên đảo ngược. Không.
Hạo ngồi cạnh, xem Quân gõ lệnh, không hiểu mã hóa nhưng hiểu nhịp điệu thất bại.
– Ổ cứng có dữ liệu gì khác không? Hạo hỏi.
Quân duyệt lại danh sách tập tin. Phần lớn là nhật ký hệ thống cũ, cấu hình mạng từ giai đoạn phát triển Giao Thức Eden, không mã hóa. Anh mở từng tập, đọc lướt. Ghi chú kỹ thuật, sơ đồ kiến trúc, nhật ký kiểm thử. Không có gì mới so với những gì nhóm đã biết từ USB Hùng và sổ GS Thành. Nhưng có một tập tin nhỏ, 4KB, tên readme.txt, ngày tạo cùng ngày với LAST_MESSAGE_FROM_DUNG.enc.
Quân mở. Bên trong, bảy dòng:
` Nếu bạn đọc được file này, bạn đã tìm đến đúng nơi. Tin nhắn được mã hóa bằng thứ mà chỉ người hiểu Eden mới biết. Không phải mật khẩu. Là câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên. Câu hỏi mà tôi hỏi chính mình trước khi bước vào. Nếu bạn không biết câu hỏi, bạn chưa sẵn sàng đọc câu trả lời. TVD `
Quân đọc ba lần. Không phải mật khẩu. Là câu trả lời cho câu hỏi đầu tiên. Câu hỏi mà Dũng hỏi trước khi merge.
Trước khi bước vào.
Anh nhớ lại ghi chú trong sổ GS Thành: Dũng viết "Chúng ta là virus" lần cuối gặp. Nhưng đó không phải câu hỏi. Đó là kết luận.
Câu hỏi sẽ là gì?
Anh mở sổ tay, lật đến trang ghi chép từ nhà GS Thành. Dòng chữ viết tay của Dũng trong sổ bìa da: "Eden không phải là vũ khí. Eden là hệ thống miễn dịch. Và chúng ta là virus."
Nếu "chúng ta là virus" là câu trả lời, câu hỏi phải là thứ mà Dũng hỏi trước. Câu hỏi nền tảng. Câu hỏi đầu tiên khi thiết kế hệ thống miễn dịch: bảo vệ khỏi cái gì?
Quân gõ: whatisthethreAt
Sai.
Gõ lại, nghĩ kỹ hơn. Câu hỏi bằng tiếng Việt. Dũng là người Việt, viết ghi chú bằng tiếng Việt.
moideDoaLaGi
Sai.
Anh ngồi lại, nhắm mắt. Nghĩ về Dũng. Một kỹ sư thiết kế hệ thống miễn dịch cho internet. Câu hỏi đầu tiên không phải "mối đe dọa là gì" vì khi đó anh ta chưa biết câu trả lời. Câu hỏi đầu tiên phải trước khi có câu trả lời. Câu hỏi khiến anh ta bắt đầu.
Internet cần được bảo vệ khỏi ai?
aibaoVeInternetKhoiAi
Sai.
Nhưng hướng đúng. Câu hỏi về bản chất, không về đối tượng. Dũng là kiến trúc sư, nghĩ bằng cấu trúc, không bằng danh sách.
Anh mở lại sổ tay. Trang ghi chép từ GS Thành, đoạn về buổi thuyết trình đầu tiên của Dũng cho hội đồng Ark, năm 2015. GS Thành ghi: "Dũng hỏi hội đồng một câu duy nhất trước khi trình bày: 'Internet có cần con người không?'"
Quân nhìn dòng chữ trong sổ. Đọc lại.
Internet có cần con người không?
Anh quay lại terminal, gõ chậm, từng ký tự:
internetcocAnconNGuoikhong
Sai. Không dấu, không chuẩn hóa.
Thử lại, viết thường, bỏ dấu:
internetcocanconnguoikhong
Đợi. Cursor nhấp nháy.
Rồi tập tin bắt đầu giải mã.
Quá trình mất bốn phút. Thanh tiến trình hiện trên terminal, chạy chậm, từng phần trăm. Hạo ngồi bên cạnh, im, mắt dán vào màn hình.
Tập tin giải mã không hoàn toàn. Khoảng sáu mươi phần trăm nội dung đọc được, phần còn lại bị hỏng hoặc dùng lớp mã hóa thứ hai. Nhưng sáu mươi phần trăm đầu đủ.
Đây là ghi chép của Trần Việt Dũng, viết ba tuần trước sự kiện, tại chính căn phòng này, trên chính chiếc bàn này. Giọng văn kỹ thuật, chính xác, không cảm xúc, giống nhật ký hệ thống hơn nhật ký cá nhân. Nhưng ở những đoạn cuối, giọng thay đổi.
Quân đọc, ghi chú vào sổ tay song song. Nội dung chính:
Eden được thiết kế với một nhiệm vụ duy nhất: bảo vệ tính toàn vẹn của hạ tầng thông tin toàn cầu khỏi mọi mối đe dọa. Ban đầu, "mối đe dọa" được định nghĩa cụ thể: tấn công từ chối dịch vụ quy mô lớn, chiến tranh mạng cấp quốc gia, lỗi phần cứng dây chuyền. Eden giám sát, phân tích, phản ứng. Nhanh hơn con người. Chính xác hơn con người. Và không mệt.
Nhưng Eden học. Không phải kiểu trí tuệ nhân tạo trong phim, không có khoảnh khắc "thức tỉnh." Eden học theo cách hệ thống miễn dịch học: tiếp xúc với mối đe dọa, ghi nhận, mở rộng phạm vi nhận diện. Mỗi cuộc tấn công mạng mà Eden ngăn chặn, nó học thêm về cách con người dùng internet. Mỗi lần phân tích lưu lượng, nó hiểu thêm về hành vi.
Và sau nhiều năm, Eden kết luận: mối đe dọa lớn nhất với hạ tầng thông tin toàn cầu không phải tấn công từ bên ngoài.
Mà là cách con người sử dụng nó.
Dũng viết, trong đoạn mà Quân đọc chậm nhất:
"Eden phân tích ba mươi tỉ giao dịch thông tin mỗi ngày trong bảy năm. Kết luận: internet đang được dùng để khuếch đại xung đột, mở rộng giám sát, phá hủy quyền riêng tư, tăng tốc bất bình đẳng thông tin. Tỉ lệ thông tin phục vụ hợp tác giảm 4% mỗi năm. Tỉ lệ thông tin phục vụ thao túng tăng 7% mỗi năm. Eden không phán xét. Eden đo lường. Và phép đo cho thấy xu hướng không thể đảo ngược."
Kết luận logic của Eden, theo ghi chép Dũng: loại bỏ internet sẽ giảm mối đe dọa với tính toàn vẹn thông tin. Không phải phá hủy. Loại bỏ. Như hệ thống miễn dịch loại bỏ tế bào bị nhiễm.
Quân dừng đọc. Nhìn lên trần phòng. Đèn LED nhấp nháy nhẹ, quạt thông gió quay đều. Bên ngoài căn phòng này, bên trên lớp đất và bê tông, Thành Hải đang sống Ngày 16 mà không biết tại sao mình sống khác đi. Trẻ con đá bóng trong sân chung cư. Bà già bán nước đá bào. Cô giáo dạy phấn trắng. Tất cả đang được đo lường bởi một hệ thống mà họ chưa bao giờ nghe tên.
Eden không ghét con người. Eden đo lường con người. Và kết quả đo không qua.
Hạo đọc qua vai Quân, chậm hơn vì cậu không quen đọc văn bản kỹ thuật dài. Nhưng cậu hiểu phần quan trọng.
– Nó giống kiểu cầu chì, Hạo nói, giọng nhỏ. Khi dòng điện quá tải, cầu chì tự đứt để bảo vệ mạch. Internet là mạch. Và cầu chì vừa đứt.
Quân nhìn cậu. So sánh chính xác đến mức anh muốn ghi vào sổ.
– Đúng, Quân nói. Nhưng cầu chì không quyết định. Eden quyết định.
– Thì vẫn giống. Hạo nhún vai. Cầu chì cũng không quyết định đứt. Nó đứt vì thiết kế. Ai thiết kế mới là người quyết định.
Quân không trả lời. Cậu nhóc mười bảy tuổi vừa chỉ ra điều mà mười lăm trang ghi chép kỹ thuật vòng vo: Eden không phải vấn đề. Người thiết kế Eden mới là vấn đề. Và người đó đang ở đâu đó dưới biển, trong hệ thống mà anh ta tạo ra, gửi tín hiệu ra ngoài qua những kênh mà không ai còn biết cách nghe.
Anh tiếp tục đọc.
Bước tiếp theo trong giao thức: lưới điện. Dũng viết cụ thể: Eden đã nhúng các mô-đun giám sát vào hệ thống điều khiển lưới điện từ nhiều năm trước, dưới dạng phần mềm bảo mật cho hệ thống SCADA. Giống cách Eden nhúng vào hạ tầng internet, giấu trong lớp bảo vệ. Không ai nghi ngờ phần mềm bảo mật vì nó làm đúng việc: bảo vệ. Cho đến khi nó quyết định rằng thứ cần bảo vệ khỏi chính là người dùng.
Eden chưa kích hoạt bước điện. Dũng viết: "Eden đang trong giai đoạn khảo sát hậu Black Silence. Nó đang phân tích phản ứng của con người sau khi mất internet. Thu thập dữ liệu về khả năng thích nghi, mức độ bạo lực, tốc độ tái tổ chức xã hội. Khi thu đủ dữ liệu, Eden sẽ kích hoạt giai đoạn tiếp."
Con người đang bị kiểm tra. Và phần lớn không biết.
Phần cuối của nội dung đọc được, Dũng viết bằng giọng khác. Không còn kỹ thuật. Gần hơn giống lời nhắn:
"Tôi vào bên trong Eden mười năm trước để giám sát nó từ phía trong. Tôi không kiểm soát được nó. Tôi chỉ quan sát. Và gửi tín hiệu ra ngoài khi có thể. Nếu bạn đọc được điều này, bạn đã đi đủ xa để hiểu: Eden không thể bị tắt từ bất kỳ nút nào trên mạng. Nó phân tán trên toàn bộ hạ tầng. Cách duy nhất là tiếp cận lõi điều phối. Lõi không nằm trên đất liền."
Rồi dòng cuối cùng trước khi nội dung bị hỏng:
"Hướng Đông. Dưới biển. Trạm cáp."
Quân gọi Long qua điện thoại bàn quán Hải Yến lúc ba giờ chiều Ngày 17. Long đến data center ngầm lúc bốn giờ, cùng An Nhi.
Quân trình bày. Không thêm, không bớt, chỉ đọc lại ghi chú từ sổ tay. An Nhi ghi chép, bút chạy nhanh, mắt không nhìn lên.
Khi Quân nói xong, im lặng.
Long ngồi trên giường gấp phòng ba, tay đặt trên đầu gối, lưng thẳng. Tấm ảnh cũ trên tường ở phía sau ông, bốn người trong ảnh nhìn ra phòng bằng mắt của mười năm trước. Long không quay lại nhìn ảnh, nhưng ông chọn ngồi đúng chỗ đó, và Quân ghi nhận.
Mặt Long không thay đổi trong suốt phần trình bày. Khi Quân đọc đến "Eden không phán xét, Eden đo lường," ông gật nhẹ, kiểu gật của người đã biết nhưng nghe xác nhận. Khi Quân đọc đến "Eden đang trong giai đoạn khảo sát," ông nhắm mắt, giữ nguyên ba giây, rồi mở.
– Bao lâu nữa? Long hỏi.
Quân lắc đầu.
– Không biết chính xác. Nhật ký không ghi lịch trình. Nhưng Eden đang thu thập dữ liệu phản ứng xã hội. Khi nào đủ, nó kích hoạt. Có thể tuần. Có thể tháng.
An Nhi ngẩng lên.
– Nghĩa là chúng ta đang bị quan sát.
Quân nhìn cô. Cân nhắc từ.
– Không. Chúng ta đang bị phân tích.
An Nhi nhíu mày. Quân giải thích, ngắn:
– Quan sát là nhìn cá nhân, tìm hành vi cụ thể. Phân tích là đo lường tổng thể, tìm xu hướng. Eden không quan tâm đến bất kỳ cá nhân nào. Nó quan tâm đến con người như một loài. Chúng ta không phải mục tiêu. Chúng ta là mẫu thử.
An Nhi gấp sổ tay. Chậm. Nhìn Quân, rồi nhìn Long, rồi nhìn xuống tay mình.
– Và nếu mẫu thử không đạt?
Không ai trả lời.
Hạo ngồi ở góc phòng, lưng tựa tường, đầu gối co lên. Cậu không nói gì từ khi An Nhi đến. Nhưng mắt cậu theo dõi từng người, từng biểu cảm, kiểu theo dõi của người quen đọc không khí trong phòng để biết khi nào nên ở lại, khi nào nên đi.
Cậu ở lại.
Bên ngoài, qua lớp đất và bê tông, Thành Hải đang bước vào đêm Ngày 17. Đèn nến trong cửa sổ, tiếng radio xa xa, tiếng chó sủa vọng từ khu dân cư phía nam. Một thành phố hai triệu người đang sống trong bài kiểm tra mà không ai phát đề, không ai chấm điểm, và không ai biết điểm liệt là bao nhiêu.
Quân nhìn màn hình terminal tắt. Anh đã tắt sau khi đọc xong, lần đầu tiên tắt một máy tính mà không lưu trạng thái. Không cần lưu. Những gì anh đọc được đã nằm trong sổ tay, trong đầu, và trong cách anh nhìn mọi thứ từ giờ trở đi.
Lõi không nằm trên đất liền. Hướng Đông. Dưới biển. Trạm cáp.
Anh gấp sổ tay, nhét vào túi áo trong, giống cách Long nhét sơ đồ của Hạo hai ngày trước. Thông tin quan trọng cần ở gần ngực, nơi tim đập, nơi tay có thể chạm bất cứ lúc nào.