Ngày Mai Internet Biến Mất
Chương 39: Cuộc Tấn Công Vào Data Center
Chương 39

Cuộc Tấn Công Vào Data Center

Bộ đàm kêu lúc mười giờ đêm Ngày 29.

Hạo nhặt máy trước, vì cậu ngồi gần nhất. Tín hiệu yếu, nhiễu nặng, nhưng nội dung rõ: kênh 3 của nhóm chợ Hải Đông đang báo động. Ai đó nói nhanh, hụt hơi: "Đám đông kéo về Đông Thành, ba bốn chục người, có gậy, có xà beng, đi từ hướng cầu Trần Phú."

Hạo tắt máy, nhìn Quân.

– Vân Hải.

Quân đứng dậy. Không cần hỏi thêm. Ba bốn chục người có xà beng đi về khu công nghiệp Đông Thành vào ban đêm chỉ có một đích duy nhất.

Long đã mặc áo khoác.

– Tôi có đường qua cổng phụ phía bắc. Bảo vệ ca đêm ít hơn ca ngày. Nhưng Khải sẽ tăng quân khi biết tin.

– TKM tấn công khi nào?

– Nếu họ đi bộ từ cầu Trần Phú, hai mươi phút nữa. Quân nhìn Hạo. Cậu biết bên trong Vân Hải không?

– Tui sửa hệ thống giám sát cho họ hồi tuần hai. Biết sơ đồ tầng trệt và tầng hầm. Phòng máy chủ ở tầng hầm hai, cần thẻ từ hoặc khóa cơ. Khóa cơ tui mở được.

– An Nhi ở lại, Quân nói. Không phải đề nghị. An Nhi nhìn anh, muốn phản đối, rồi gật. Cô hiểu: ba người đã là giới hạn cho một cuộc xâm nhập không lời mời.

Ba người rời data center ngầm qua lối cống phía đông, hướng Đông Thành. Đường đi mất mười lăm phút chạy bộ, qua khu công nghiệp cũ, qua bãi đất trống, qua hàng rào lưới thép đã bị cắt từ lâu.

Khu công nghiệp Đông Thành lúc mười giờ đêm: ánh đèn từ máy phát Khải chiếu sáng nhà máy số 7 và tòa nhà chính Vân Hải, phần còn lại tối. Tiếng máy phát điện ù đều, mùi dầu diesel trong gió. Mặt đường nhựa còn giữ hơi nóng ban ngày, bốc lên mùi nhựa đường hâm ấm.

Họ dừng ở bãi cỏ phía bắc, cách tòa nhà chính Vân Hải hai trăm mét. Quân quan sát khuôn viên: tường rào bê tông ba mặt, kẽm gai phía trên, camera ở mỗi góc nhưng một số đã tối từ lâu. Từ đây nhìn rõ: cổng chính có bốn bảo vệ, đèn pha, rào kẽm gai. Bình thường. Chưa có dấu hiệu tấn công.

Long rút ống nhòm nhỏ, quan sát.

– Bảo vệ bình thường. Chưa biết. Hoặc biết mà chưa tăng quân.

Hạo ngồi xổm, tai nghiêng, lắng nghe. Cậu có thói quen đó: nghe trước khi nhìn.

– Phía nam, cậu nói. Tiếng chân. Nhiều người.

Quân nhìn về phía nam. Chưa thấy gì, chỉ bóng tối và đường nhựa. Nhưng sau hai phút, bóng người xuất hiện. Đầu tiên năm, rồi mười, rồi nhiều hơn. Họ đi thành nhóm nhỏ, ba bốn người, cách nhau mười mét, hội tụ về phía cổng phía nam của khu công nghiệp. Không hò hét. Im lặng, có tổ chức.

– Nhiều hơn ba bốn chục, Long nói, giọng thấp. Sáu mươi. Có thể bảy mươi.

Quân đếm trong đầu. TKM lõi hai mươi người, nhưng Minh đã nói: cảm tình viên đang tăng. Trong hai ngày kể từ cuộc gặp ở chùa Hải Đức, con số đã nhân đôi hoặc hơn.

– Vào từ đâu? Quân hỏi Hạo.

– Cổng phụ phía bắc. Có lối đi bộ dọc tường rào, qua kho chứa, đến cầu thang tầng hầm. Nếu bảo vệ tập trung ở cổng chính và nam, phía bắc sẽ trống.

Long nhìn đồng hồ.

– Khi TKM tấn công, bảo vệ sẽ kéo về phía đó. Cửa sổ mười phút, có thể ít hơn.

Ba người di chuyển về phía bắc, bám tường rào, thấp, nhanh. Hạo đi đầu, bước không tiếng, quen từ những năm sống trên đường. Quân theo sau, ba lô chứa USB trống và thiết bị kết nối. Long đi cuối, ống nhòm thu lại, mắt quét hậu phương.

Tiếng la từ phía nam. Đầu tiên một giọng, rồi nhiều giọng, rồi tiếng kim loại đập vào kim loại. TKM đã đến cổng nam.

Phản ứng của Vân Hải nhanh: đèn pha bật, tiếng bộ đàm, tiếng chân chạy. Bốn bảo vệ cổng chính rút về phía nam, nơi tiếng ồn dồn lại. Cổng phụ phía bắc: một bảo vệ duy nhất, đứng căng thẳng, bộ đàm áp tai, mắt nhìn về phía nam.

Hạo ra hiệu. Chờ. Bảo vệ rời vị trí, chạy về phía tiếng la. Cổng trống.

Ba mươi giây. Hạo cắt khóa dây xích bằng kềm cộng lực mang theo, đẩy cổng vừa đủ rộng, ba người lách vào.

Bên trong khuôn viên: sân bê tông, kho chứa bên trái, tòa nhà chính bên phải, ba tầng, kính phản quang. Tiếng đụng độ ở phía nam rõ hơn: la hét, gậy đập, kính vỡ. Không phải súng. Chưa.

Hạo dẫn đến cầu thang thoát hiểm phía bắc tòa nhà. Cửa sắt, khóa cơ. Cậu quỳ, rút bộ dụng cụ, mười lăm giây. Cửa mở. Xuống cầu thang, tối, đèn thoát hiểm xanh nhạt trên tường.

Tầng hầm một: hành lang dài, tường trắng, đèn huỳnh quang nhấp nháy. Phòng kỹ thuật, phòng điện, phòng UPS. Không ai. Tất cả bảo vệ đều ở trên, chống TKM.

Tầng hầm hai. Cửa thép, khóa thẻ từ. Hạo nhìn, rồi nhìn xuống bản lề. Lắc đầu.

– Khóa thẻ, cửa thép, bản lề chìm. Không tháo được.

Long bước tới, rút từ túi áo trong một thẻ nhựa trắng, không nhãn. Quẹt qua đầu đọc. Đèn xanh. Cửa mở.

Hạo nhìn Long. Long không giải thích.

Phòng máy chủ: hai dãy tủ giá sắt cao hai mét, mỗi dãy mười hai tủ, đèn xanh nhấp nháy, quạt làm mát ù đều, nhiệt độ mười tám độ. Đây là trung tâm thần kinh của mạng Vân Hải, nơi chứa dữ liệu liên lạc, giao dịch, và quan trọng nhất: bản sao nhật ký hệ thống Eden mà Khải đã thu thập được.

Quân đến bàn điều khiển ở đầu phòng. Màn hình sáng, giao diện quản trị hệ thống. Anh cắm USB, mở cấu trúc thư mục. Tìm. Tìm nhanh.

Thư mục EDEN_LOGS nằm ở ổ D, 47 gigabyte, gồm bản ghi giao thức, ảnh chụp bảng định tuyến, và bản giải mã một phần mà đội kỹ thuật Vân Hải đã làm. Quân chọn toàn bộ, sao chép. Thanh tiến trình chạy: 4 phần trăm, 7 phần trăm, 12 phần trăm.

– Bao lâu? Long hỏi, đứng cạnh cửa, nghe tiếng ồn phía trên.

– Mười hai đến mười lăm phút. Tốc độ ghi USB giới hạn.

Long gật, mắt không rời cầu thang. Hạo đi quanh phòng, kiểm tra từng tủ giá, đọc nhãn, ghi nhớ. Cậu không hiểu dữ liệu nhưng hiểu bố trí vật lý: lối ra, lối thoát, chỗ trú nếu cần.

Thanh tiến trình: 31 phần trăm. Chậm. Phía trên, tiếng đụng độ rõ hơn, kính vỡ liên tục, ai đó hét bằng loa cầm tay nhưng lời bị méo, không nghe rõ.

43 phần trăm. Quân đứng trước màn hình, tay chắp sau lưng, nhìn thanh tiến trình như nhìn đồng hồ đếm ngược. Mỗi giây ở đây là một giây gần hơn với lúc TKM phá xuống hầm hoặc bảo vệ Vân Hải quay lại kiểm tra.

Phút thứ tám. Tiếng chân trên cầu thang. Không phải từ phía TKM đang đánh ở trên. Từ bên trong.

Khải xuất hiện ở cửa tầng hầm hai. Áo sơ mi trắng, quần tây, tóc vẫn gọn, nhưng mắt ông ta khác: sắc hơn bình thường, hàm siết. Đằng sau ông: hai bảo vệ, tay cầm gậy điện.

Khải nhìn Quân, nhìn USB đang sao chép, nhìn Long đứng cạnh cửa. Ông dừng lại.

– Anh Quân, Khải nói, giọng vẫn bằng phẳng nhưng có gì đó dưới bề mặt, kiểu hồ nước phẳng lặng trên dòng chảy xiết. Tôi đang bị tấn công, và anh ở trong phòng máy chủ của tôi.

– Tôi sao chép dữ liệu Eden. Không phải dữ liệu của ông.

– Mọi thứ trong tòa nhà này là của tôi.

– Dữ liệu Eden thuộc về ai, anh Khải? Của ông, của Eden, hay của sáu tỉ người mất internet?

Khải không trả lời ngay. Ông nhìn thanh tiến trình: 67 phần trăm. Rồi nhìn lên, qua vai Quân, về phía tủ giá máy chủ phía sau.

– Tôi đang cân nhắc xóa toàn bộ phòng này, Khải nói, chậm. Nếu TKM phá được vào, họ sẽ có dữ liệu tôi mất ba năm thu thập. Và họ sẽ dùng nó để chứng minh internet xứng đáng chết.

– Nếu ông xóa, chúng ta mù. Không ông, không tôi, không ai hiểu Eden đủ để ngăn giai đoạn tiếp theo.

Khải nhìn Quân. Một giây. Hai giây. Trên tầng trệt, tiếng kính vỡ, tiếng la lớn hơn. TKM đang phá qua.

– Giai đoạn tiếp theo, Khải lặp lại. Anh biết gì mà tôi không biết?

– Lưới điện. Eden có bộ điều khiển nhúng trong hệ thống SCADA. Khi đủ dữ liệu, nó sẽ tắt điện. Máy phát của ông sẽ không cứu được ai khi cả lưới quốc gia chết.

Khải đứng yên. Lần đầu tiên Quân thấy ông ta xử lý thông tin mà không có câu trả lời sẵn. Ông quay sang hai bảo vệ, nói một câu ngắn mà Quân không nghe rõ. Hai người lùi ra cầu thang.

Khải bước sang. Không ngăn. Không giúp. Ông đi về phía tủ máy chủ bên kia phòng, bắt đầu rút ổ cứng từ một số tủ cụ thể, nhét vào túi xách da mang theo. Sao lưu riêng, phần mà ông cho là quan trọng nhất.

Thanh tiến trình: 89 phần trăm. 94. 98. Xong.

Quân rút USB, nhét vào túi áo trong. Hạo đã đứng cạnh cửa thoát hiểm, mắt hướng cầu thang.

– Đi, Quân nói.

Lối ra khó hơn lối vào. TKM đã phá được cổng nam, tràn vào khuôn viên. Tiếng đập phá ở tầng trệt: bàn, ghế, kính, màn hình. Bảo vệ Vân Hải co cụm ở hành lang tầng một, chặn cầu thang xuống hầm.

Hạo dẫn nhóm qua lối thoát hiểm phía bắc, lên tầng trệt, rẽ trái qua phòng kỹ thuật, ra cửa phụ. Sân bê tông bên ngoài có ba người TKM đang đập tủ điện phụ bằng xà beng. Họ không nhìn thấy ba bóng người chạy dọc tường rào trong bóng tối.

Ngang qua hành lang tầng trệt, Quân nhìn thấy qua cửa kính nứt: một bảo vệ Vân Hải nằm sấp trên sàn gạch, không cử động, vũng máu quanh đầu đang loang chậm dưới ánh đèn huỳnh quang. Hai người TKM đứng cạnh, một cầm xà beng dính máu, mặt trắng bệch, tay run. Không ai định giết ai. Nhưng xà beng đập vào đầu người thì không cần ý định.

Quân không dừng. Không thể dừng. Nhưng anh ghi nhớ: bảo vệ mặc đồng phục xanh đậm, trẻ, khoảng hai mươi lăm, giày đen một chiếc tuột. Một người chết vì cuộc chiến giữa những kẻ muốn giữ internet và những kẻ muốn phá internet, trong khi internet đã chết từ gần một tháng trước.

Gần cổng phía bắc. Hạo dừng. Một người TKM chắn lối, tay cầm gậy sắt, mặt trùm khăn. Cậu nhìn sang Quân, rồi nhìn người đó. Không có đường vòng.

Hạo bước tới. Nhanh, thấp, vai hạ. Người TKM giơ gậy, chưa kịp đánh. Hạo đã ở bên trong tầm gậy, vai cậu đập vào ngực người đó, đẩy sang bên, gậy rơi xuống bê tông. Không đấm, không đá. Chỉ đẩy, mạnh, dứt khoát. Người TKM ngã sang bên, đầu đập nhẹ vào tường rào, nằm ngồi. Không bất tỉnh, chỉ choáng.

Ba người chạy qua cổng, ra bãi cỏ, vào bóng tối.

Họ dừng ở bãi đất trống phía bắc khu công nghiệp, cách Vân Hải bốn trăm mét. Thở. Hạo ngồi bệt, nhìn tay mình. Tay phải run nhẹ, không phải vì mệt.

Long đứng, nhìn về phía tòa nhà Vân Hải. Ánh lửa. Không phải đèn pha, mà lửa thật: ai đó đã đốt kho chứa phía nam. Ngọn lửa sáng cam trong đêm, khói bốc lên, gió thổi về phía đông.

– Cậu làm đúng, Quân nói với Hạo.

Hạo không nói gì. Cậu nhìn tay mình, rồi gập lại, đút túi.

Long quay sang nhóm. Ánh lửa chiếu lên khuôn mặt ông, làm nổi những nếp nhăn quanh mắt mà ban ngày ít thấy. Ông nhìn Vân Hải cháy với vẻ mặt của người đã thấy cảnh tương tự trước đây, ở nơi khác, ở thời khác.

– Đêm nay chúng ta mất nhiều hơn chúng ta giữ được, ông nói, giọng bằng.

Quân sờ USB trong túi áo. 47 gigabyte dữ liệu Eden. Có thể là chìa khóa, có thể là thêm một lớp mê cung. Nhưng nó ở đây, không ở trong đống lửa phía sau.

Từ xa, tiếng bộ đàm bảo vệ Vân Hải lẫn trong tiếng lửa. TKM vẫn đang phá. Khải vẫn đang trong tòa nhà, với ổ cứng riêng, với bảo vệ co cụm ở hầm, với phần thế giới mà ông cho là đáng giữ. Bên ngoài, phần lớn Vân Hải đang cháy hoặc đang bị phá.

Sáu mươi phần trăm. Long đoán đúng trước khi biết con số.

Hạo đứng dậy, phủi quần. Tay cậu không run nữa.

– Về, cậu nói.

Ba người đi trong bóng tối Ngày 30, với một USB đầy và một data center cháy sau lưng. Phía xa, tiếng còi xe cứu hỏa. Ai đó đã gọi, hoặc ai đó vẫn còn tin rằng cứu hỏa sẽ đến. Trong thành phố không internet, lửa cháy lâu hơn, và người ta chết dễ hơn.

Ch.39/86
2.328 từ