Ngày Mai Internet Biến Mất
Chương 16: Tín Hiệu Radio
Chương 16

Tín Hiệu Radio

Một giờ bốn mươi lăm sáng Ngày 7. Quân ngồi trước radio Yaesu FT-817, sổ tay mở, bút sẵn. Căn hộ tối, chỉ có ánh nến trên bàn bếp hắt sang. An Nhi đã ngủ trên sofa, sổ tay úp trên ngực, bút rơi xuống sàn. Hạo cuộn tròn trên ghế bành, thở đều.

Quân vặn núm tần số. 7.038 MHz. Tiếng rè quen thuộc, loại nhiễu nền mà bất kỳ ai từng dùng sóng ngắn đều nhận ra: tạp âm khí quyển, nhiễu điện từ các thiết bị gần, và phía dưới tất cả, tiếng xì nhẹ của vũ trụ. Sóng ngắn ban đêm phản xạ tốt hơn ban ngày nhờ tầng điện ly, nhưng cũng bất ổn hơn. Tín hiệu có thể xuất hiện rồi biến mất trong vài phút tùy điều kiện.

Anh đã ngồi đây từ mười một giờ bốn mươi lăm, sau khi giăng ăng-ten và kiểm tra kết nối. Hơn hai tiếng nghe tiếng rè. Không có gì khác.

Kiên nhẫn không phải vấn đề. Quân từng ngồi trước màn hình dòng lệnh mười bốn tiếng liên tục để gỡ một lỗi định tuyến giữa hai trạm chuyển tiếp ở ngoài khơi Palawan. Lỗi chỉ xuất hiện trong khoảng thời gian nhất định mỗi đêm, khi tải mạng giảm xuống ngưỡng kích hoạt một lỗi trong phần mềm nhúng. Anh đã chờ, ghi lại, chờ tiếp, cho đến khi thấy quy luật. Đêm nay cũng vậy. Chờ là một kỹ năng, không phải một trạng thái.

Nhưng lần này khác. Lần trước anh chờ lỗi máy. Lần này anh chờ ai đó.

Ai?

Câu hỏi đó nằm trong sổ tay từ Ngày 4, viết bằng bút đỏ, khoanh tròn. Ba gói tin trên mạng nội bộ chết: "...không...tấn công...tự...xóa...", "...eden...giao thức...kích hoạt...", "...cổng...đóng...nhưng...nghe..." Người gửi kiểm soát tầng vật lý, gửi được gói tin không cần tầng logic. Ông Phúc bắt được tín hiệu lạ trên 7.038 MHz mỗi đêm. Long cho cùng tần số. Ba nguồn trỏ về cùng một điểm.

Quân nhìn đồng hồ. Một giờ năm mươi bảy.

Anh rót nước, uống một ngụm. Đặt ly xuống nhẹ để không đánh thức hai người kia. Nến trên bàn bếp gần cháy hết, sáp chảy thành vũng trên đĩa sứ. Anh không thắp thêm. Bóng tối tốt hơn cho việc nghe.

Hai giờ không phút.

Tiếng rè không thay đổi. Quân điều chỉnh nhẹ núm tinh chỉnh, xoay qua hai bên tần số 7.038 khoảng hai kilohertz mỗi hướng, rồi quay lại. Kỹ thuật cơ bản: tín hiệu yếu có thể bị lệch nhẹ do sai số thiết bị hoặc drift nhiệt độ.

Không có gì.

Hai giờ bảy phút. Mười một phút. Mười bốn.

Quân bắt đầu nghi ngờ. Không phải nghi ngờ tín hiệu tồn tại, mà nghi ngờ bản thân đang ngồi đúng chỗ. Ông Phúc nghe từ sân thượng nhà ông, ăng-ten cố định hướng bắc-nam. Quân nghe từ tầng mười hai, ăng-ten dây đồng cắt ngắn ba mươi phân vì đã cho Hạo một đoạn sửa bộ đàm. Ăng-ten ngắn hơn, hiệu suất thấp hơn. Có thể không đủ.

Hai giờ mười bảy phút.

Tiếng rè thay đổi.

Không đột ngột, không rõ ràng như ai bật công tắc. Nó bắt đầu từ dưới mức nhiễu nền, như một gợn sóng dưới mặt nước đục, rồi dần nổi lên. Quân dừng thở. Tay trái đặt lên sổ, bút phải sẵn sàng.

Tín hiệu không phải giọng người. Không phải Morse. Không phải bất kỳ chuẩn mã hóa nào Quân biết trong hai mươi năm làm viễn thông. Nhưng nó có cấu trúc. Rõ ràng có cấu trúc.

Nhóm âm thanh ngắn, khoảng lặng đều đặn, rồi nhóm tiếp theo. Mỗi nhóm kéo dài từ hai đến bốn giây, ngăn cách bởi im lặng chính xác một giây rưỡi. Tần số âm thanh không đổi trong mỗi nhóm nhưng biến thiên giữa các nhóm, tạo thành một chuỗi tăng dần rồi lặp lại.

Quân ghi. Mỗi nhóm một dòng. Dùng ký hiệu riêng: dấu gạch cho âm dài, chấm cho âm ngắn, số cho khoảng cách ước lượng. Không phải Morse nhưng anh dùng nguyên tắc tương tự: chia tín hiệu thành đơn vị nhỏ nhất có nghĩa, ghi lại, giải mã sau.

Mười nhóm đầu tiên, anh chỉ ghi. Không phân tích. Ghi sạch, ghi đủ, ghi chính xác. Phân tích khi có đủ dữ liệu.

Nhóm thứ mười một đến hai mươi. Quân bắt đầu thấy quy luật. Các nhóm không ngẫu nhiên. Có sự lặp lại: nhóm 3 và nhóm 14 giống nhau. Nhóm 7 và nhóm 18. Nếu mỗi nhóm tương ứng với một ký tự hoặc một từ, thì đây là ngôn ngữ có từ vựng lặp.

Nhóm hai mươi mốt đến ba mươi. Quân nhận ra thêm: một số nhóm ngắn hơn hẳn, chỉ một beat, xuất hiện giữa các cụm dài. Có thể là dấu phân cách. Nếu bỏ chúng ra, các cụm dài tạo thành đơn vị lớn hơn, giống cụm từ hơn là từ đơn.

Anh lật sang trang mới, vẽ bảng đối chiếu. Cột trái: mẫu tín hiệu. Cột phải: để trống, chờ giải mã.

Tín hiệu tiếp tục. Ổn định, đều đặn, không vội, không chậm. Như ai đó đang đọc một văn bản với tốc độ cố định, nhồi từng ký tự vào băng thông hạn chế của sóng ngắn.

Hai giờ ba mươi lăm. Quân có đủ dữ liệu để thử giải mã.

Bốn mươi hai nhóm tín hiệu, trong đó hai mươi ba nhóm duy nhất, mười chín nhóm lặp lại. Tỉ lệ lặp cao, phù hợp với ngôn ngữ tự nhiên hoặc mã kỹ thuật có từ khóa giới hạn.

Anh bắt đầu từ giả thiết đơn giản nhất: mỗi nhóm tương ứng với một chữ cái Latin. Nếu đúng, nhóm xuất hiện nhiều nhất sẽ là nguyên âm (e, a, o trong tiếng Anh, hoặc a, i, e trong tiếng Việt không dấu). Nhóm 3, xuất hiện sáu lần, là ứng cử viên.

Nhưng nếu không phải chữ cái mà là từ? Mỗi nhóm tương ứng một từ trong từ vựng giới hạn. Giả thiết này phù hợp hơn: băng thông sóng ngắn quá hẹp cho mã hóa từng chữ cái, người gửi sẽ tối ưu bằng cách dùng từ điển ngắn.

Quân nhìn lại ba gói tin từ Ngày 4. Đã giải mã được một phần: eden, giao thức, kích hoạt, xóa, cổng, tấn công. Sáu từ. Nếu tín hiệu radio dùng cùng từ vựng, thì nhóm lặp nhiều nhất có thể là một trong sáu từ đó.

Anh thử ánh xạ. Nhóm 3 (sáu lần) = eden? Có thể. Nhóm 7 (bốn lần) = giao thức? Nhóm 12 (ba lần) = tuyến? Nếu đúng, chuỗi bốn mươi hai nhóm sẽ cho ra một thông điệp.

Quân viết ra, thay thế từng nhóm bằng từ ứng cử viên. Phần lớn vẫn là dấu hỏi, nhưng một số cụm bắt đầu có nghĩa:

"...eden...giao thức...tuyến...xóa..."

Giống hệt gói tin Ngày 4. Nhưng không chỉ vậy. Có thêm nhóm mới, chưa xuất hiện trong gói tin cũ. Nhóm 9 (hai lần), nhóm 15 (một lần), nhóm 21 (một lần). Ba từ mới mà Quân chưa biết nghĩa.

Anh khoanh tròn ba nhóm chưa giải. Cần thêm dữ liệu. Cần nghe thêm đêm nữa, hoặc cần ai đó biết từ vựng đầy đủ.

Tín hiệu vẫn tiếp tục. Lặp lại cùng chuỗi, từ đầu, như ai đó phát đi phát lại một bản tin trên vòng lặp. Quân kiểm tra: đúng. Chu kỳ khoảng mười hai phút. Cùng bốn mươi hai nhóm, cùng thứ tự, cùng khoảng cách.

Không phải đối thoại. Đây là phát sóng một chiều. Ai đó đang phát một thông điệp lặp lại vào không trung, đêm này qua đêm khác, trên tần số mà ít người còn nghe.

Hai giờ năm mươi mốt. Tín hiệu tắt. Không mờ dần, không nhiễu. Tắt. Tiếng rè nền trở lại, đều đặn, trống rỗng.

Quân nhìn sổ tay. Bốn trang ghi kín. Bảng đối chiếu có ba mươi phần trăm đã điền, bảy mươi phần trăm còn trống. Đủ để biết có người đang giao tiếp. Chưa đủ để hiểu họ nói gì.

Anh đặt bút xuống, xoa hai tay vào nhau. Ngón tay lạnh vì ngồi bất động gần một tiếng. Nến trên bàn bếp đã tắt, chỉ còn mùi sáp cháy trong không khí. Bóng tối hoàn toàn, trừ ánh sáng yếu ớt từ bầu trời qua ban công, loại sáng không phải từ thành phố mà từ sao.

An Nhi trở mình trên sofa. Sổ tay rơi xuống sàn lần nữa. Cô không tỉnh.

Quân đứng dậy, đi đến điện thoại bàn, nhấc máy. Còn tín hiệu, tiếng ù đều, đường dây vẫn sống. Anh quay số, bảy chữ số, số của Long.

Chuông reo. Một lần. Hai. Giữa lần thứ hai, Long nhấc máy.

Không phải nhấc máy nhanh. Đó là nhấc máy của người đang ngồi cạnh điện thoại, chờ.

– Quân.

Không phải câu hỏi. Long biết ai gọi lúc ba giờ sáng trên đường dây này.

– Hai giờ mười bảy đến hai giờ năm mươi mốt, Quân nói. Bốn mươi hai nhóm tín hiệu, chu kỳ mười hai phút. Có cấu trúc, không phải Morse. Giải mã thô trùng với packet Ngày 4: eden, protocol, route, delete. Có ba nhóm mới chưa xác định.

Im lặng bên kia. Không phải im lặng của người đang nghĩ. Im lặng của người vừa nghe thấy thứ mình tìm kiếm.

Rồi Long nói, giọng thấp hơn bình thường:

– Anh vừa nghe thấy thứ tôi tìm kiếm bảy ngày nay.

Quân chờ. Long là kiểu người nói nửa câu rồi dừng, để người nghe tự lấp khoảng trống. Nhưng đêm nay, Long tiếp tục mà không cần hỏi:

– Nó vẫn còn hoạt động.

– Ai? Quân hỏi. Cái gì còn hoạt động?

Im lặng lần nữa. Dài hơn. Quân nghe tiếng thở của Long qua ống nghe, đều, kiểm soát, kiểu thở của người đang cân nhắc từng từ trước khi nói.

– Tôi không thể nói qua điện thoại.

– Anh Long...

– Gặp tôi sáng mai. Tám giờ. Quán cà phê đối diện tòa nhà thương mại Phú An, đường Hai Bà Trưng. Mang theo sổ ghi tín hiệu.

Tiếng click. Long cúp máy.

Quân đứng đó, tay cầm ống nghe, nghe tiếng ù đường dây. Mười giây. Rồi đặt máy xuống.

Anh quay lại bàn, ngồi xuống trước radio đã im. Mở sổ tay, lật về trang ghi bảng đối chiếu. Bốn từ đã giải: eden, giao thức, tuyến, xóa. Ba từ chưa giải. Một thông điệp chưa hoàn chỉnh, lặp lại mỗi đêm trên sóng ngắn, từ một nguồn kiểm soát tầng vật lý hạ tầng.

Kết hợp với gói tin Ngày 4: "Không tấn công. Tự xóa." Giao thức. Xóa tuyến. Eden.

Eden là gì?

Không phải "ai là Eden." Câu hỏi đó sai. Quân biết điều này vì đã làm việc với hệ thống đủ lâu: khi tầng vật lý còn nguyên nhưng tầng logic bị xóa sạch, khi bảng định tuyến trên toàn cầu biến mất đồng thời mà không có dấu vết tấn công từ bên ngoài, khi gói tin xuất hiện trên mạng chết gửi qua hạ tầng không cần định tuyến, thì thứ đang "nói chuyện" không phải con người. Con người không thể thao tác ở quy mô đó.

Eden là cái gì?

Một hệ thống. Một giao thức. Một thứ gì đó bên trong hạ tầng internet toàn cầu, đã tồn tại đủ lâu để có tên, đủ mạnh để xóa mọi tuyến kết nối trên hành tinh trong chưa đầy một phút, và đủ... gì? Đủ gì mà vẫn phát tín hiệu bảy đêm liên tiếp?

Quân viết vào sổ: "Eden, hệ thống? giao thức tự động? AI?" Gạch chân từ cuối cùng. Rồi gạch ngang nó. Rồi viết lại bên dưới, nhỏ hơn, có dấu hỏi.

Long nói "nó vẫn còn hoạt động." Không phải "họ." Không phải "ai đó." Nó.

Và Long đang chờ cuộc gọi lúc ba giờ sáng. Nghĩa là Long biết tín hiệu xuất hiện vào khung giờ nào. Nghĩa là Long đã nghe trước đó, có thể từ Ngày 1, bằng radio sóng ngắn mà anh ta mang đến TechNode hôm đầu tiên. Nghĩa là Long biết nhiều hơn bảy ngày kiến thức. Long biết từ trước.

Quân lật lại các trang trước trong sổ. Ngày 1: Long mang radio đến TechNode. Ngày 2: Long biết về mạng kín Vân Hải, biết Khải. Ngày 5: Long có mô hình sụp đổ xã hội, dự đoán đúng lịch trình. Long cho tần số 7.038, cùng tần số ông Phúc phát hiện.

Mỗi mảnh thông tin Long đưa ra đều chính xác, đều đúng thời điểm, đều vừa đủ để Quân tiến thêm một bước nhưng không đủ để thấy toàn cảnh. Kiểu cho thông tin của người kiểm soát dòng chảy, không phải người chia sẻ.

Long là ai thật sự?

Câu hỏi thứ hai, viết bên dưới câu hỏi về Eden. Hai câu hỏi, một đêm.

Quân gấp sổ. Nhìn ra ban công. Thành Hải Ngày 7, ba giờ mười lăm sáng. Bóng tối dày, vài ngọn đèn dầu sau cửa sổ xa, tiếng chó sủa lác đác. Phía đông, ánh sáng Vân Hải vẫn trắng lạnh, đều đặn.

Anh không ngủ. Không phải vì không mệt. Mệt thì có, bảy đêm thiếu ngủ tích tụ trong cơ thể như nợ kỹ thuật trong mã nguồn cũ. Nhưng bốn trang sổ ghi tín hiệu đang nằm trên bàn, và sáng mai anh sẽ gặp người duy nhất có thể giải mã phần còn lại.

Quân rót thêm nước. Ngồi lại. Mở sổ về trang bảng đối chiếu.

Ba nhóm chưa giải. Ba từ mà ai đó, hoặc cái gì đó, đang cố nói với anh mỗi đêm lúc hai giờ sáng.

Ch.16/86
2.269 từ