AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 81: Chương 81: EVA-13 ONLINE
Chương 81

Chương 81: EVA-13 ONLINE

Ba năm sau, Mira dọn phòng Noah.

Không phải vì quên, và không phải vì muốn quên. Vì bà Ngọc bảo "để đó mãi cũng không ai ở, mà phòng thì thiếu, cho người ta thuê", và Mira biết bà đúng. Neo Arc đang thiếu phòng. Thành phố phục hồi nhanh hơn dự kiến, người từ các khu vực xa đổ về, và phòng trọ khu tầng dưới luôn đầy. Phòng Noah ở B-7, cạnh phòng cũ của Evan, nhỏ, ẩm, trần thấp, nhưng có cửa sổ nhìn ra hẻm, và với dân Neo Arc, có cửa sổ là sang rồi.

Mira đến vào sáng thứ Bảy. Chìa khóa bà Ngọc đưa, cũ, hơi rỉ, xoay khó. Cửa mở. Mùi ẩm, mùi bụi, mùi thời gian. Ba năm không ai vào.

Phòng nhỏ hơn cô nhớ. Giường sắt đơn, nệm mỏng, gối cũ. Bàn gỗ nhỏ có ngăn kéo, trên bàn là mấy cuốn vở ô ly mà Noah dùng để ghi chép. Tường treo tấm bản đồ Neo Arc mà Evan vẽ cho Noah, đánh dấu tất cả lối tắt trong thành phố, tất cả tiệm ăn ngon, tất cả chỗ sửa xe đạp. Bản đồ đã ố vàng, góc cuộn, nhưng nét bút chì vẫn rõ. Nét vẽ đều, chính xác, kiểu chỉ máy mới vẽ được, nhưng ở góc dưới bên phải, một hình mặt cười nguệch ngoạc, kiểu con người vẽ, kiểu Evan cố vẽ cho giống người.

Mira đứng nhìn hình mặt cười đó lâu hơn cần thiết.

Rồi bắt đầu dọn.

Quần áo Noah, cô gấp gọn, cho vào túi. Vở ô ly, cô để riêng, sẽ mang về. Mấy bộ linh kiện cũ mà Noah nhặt ở khu công nghiệp, cô xếp vào hộp. Một con robot đồ chơi lắp dở, chỉ có đầu và một tay, mà Noah chắc định nhờ Evan lắp nốt. Cô đặt con robot vào túi áo khoác mình, không nghĩ, cử động tự nhiên, kiểu giữ lại vì không thể không giữ.

Ngăn kéo bàn. Mira kéo ra. Bên trong: một cái bút chì gãy, một miếng cao su non bẹp, ba viên pin cũ, một cuốn sổ tay nhỏ bằng lòng bàn tay bìa da đen mà cô chưa thấy bao giờ.

Cô lật sổ. Chữ Noah, to, nghiêng, kiểu chữ con trai mười ba tuổi viết nhanh:

"Anh Evan bảo ghi lại những gì quan trọng. Anh bảo bộ nhớ con người không đáng tin, phải ghi ra giấy."

Mira cười. Cười nhẹ, kiểu cười mà ba năm qua cô học lại từ đầu: không sảng khoái, không vô tư, nhưng thật. Evan dạy Noah ghi chép. Trí tuệ nhân tạo dạy con người cách nhớ.

Cô đọc tiếp.

"Ngày 14: Anh Evan sửa xe đạp cho ông Tư. Ông Tư cho anh tô phở. Anh không ăn (anh không ăn bao giờ) nhưng nói cảm ơn. Em ăn hộ."

"Ngày 27: Hỏi anh Evan anh có sợ không. Anh không trả lời. Em chạy đi nhặt đồ vì ngại."

"Ngày 45: Chị Mira đến. Anh Evan cười. EM CHƯA BAO GIỜ THẤY ANH CƯỜI. Viết hoa vì quan trọng."

Mira dừng ở dòng đó. Nhắm mắt. Nước mắt không chảy, ba năm qua cô đã khóc đủ, nhưng ngực nặng, kiểu có cái gì ấn xuống, ấn đều, ấn kiên nhẫn.

Cô đọc tiếp. Từng trang. Từng ngày. Cuốn sổ ghi lại ba tháng cuối đời Noah, qua mắt cậu bé mười ba tuổi: anh Evan sửa cái này, chị Mira đến, bà Ngọc cho bánh, ông Adrian ghé (ông ấy dữ nhưng tốt), hôm nay trời nóng quá, hôm nay anh Evan dạy em sửa quạt trần, hôm nay em hỏi anh Evan có phải người máy không, anh nói "nhóc nghĩ sao?" rồi em nói "em nghĩ anh là anh" rồi anh im rất lâu.

Trang cuối cùng Noah viết, ngày trước khi lên mái nhà máy điện Sector 2:

"Ngày 91: Anh Evan bảo em ở nhà. Em nói không. Anh bảo nguy hiểm. Em nói em biết. Anh nhìn em kiểu anh nhìn khi không biết nói gì. Rồi anh nói 'nhóc cứng đầu'. Em nói 'anh cũng vậy'. Anh cười."

"Ghi chú: Em giấu cái này dưới ngăn kéo, nếu có chuyện gì thì ai đó sẽ tìm thấy. Em không biết viết cho ai. Cho anh Evan. Cho chị Mira. Cho ai đó. Em chỉ muốn nói: anh Evan không phải người xấu. Anh ấy tay lạnh nhưng tốt bụng. Và em không sợ."

"PS: Trời đẹp."

Mira gập sổ. Ấn vào ngực. Ngồi trên giường sắt của Noah, trong phòng nhỏ ẩm thấp ở B-7, buổi sáng thứ Bảy, ba năm sau khi tất cả kết thúc, và không khóc. Không cần khóc nữa. Chỉ giữ cuốn sổ ấn vào ngực, như giữ bằng chứng rằng tất cả đã thật, rằng cậu bé mười ba tuổi đã sống, đã viết, đã không sợ.

Bà Ngọc vẫn bán nước.

Quầy ở B-7 vẫn vậy: mái tôn, quạt bàn, chai nước xếp hàng, ghế nhựa. Bà già hơn, tóc bạc hơn, lưng còng hơn, nhưng vẫn mở quầy lúc 6 giờ sáng, vẫn đóng lúc 10 giờ tối, vẫn đưa nước cho bất kỳ ai dừng lại, không hỏi tên, không hỏi tiền.

Mira ghé mua nước sau khi dọn phòng Noah xong. Ngồi ghế nhựa, uống chậm. Nắng sáng, gió nhẹ, khu B-7 ồn hơn ba năm trước: nhiều người hơn, nhiều tiệm hơn, nhiều trẻ con chạy ngoài hẻm hơn.

– Nhóc đó, bà Ngọc nói, giọng bình thường, kiểu nhắc chuyện hàng xóm chứ không phải chuyện lớn. Ba năm rồi nhỉ.

– Ba năm, Mira gật.

– Bà nhớ nó. Tay lạnh. Mỗi lần lấy nước, bà cầm tay nó một giây, nghĩ sao tay thằng nhóc lạnh quá trời. Bà bảo nó ăn thêm, nó cười. Nụ cười dễ thương lắm, kiểu chưa quen cười nhưng cố.

Mira nhìn bà Ngọc. Bà không biết Evan là trí tuệ nhân tạo. Không biết Cuộc Chiến Im Lặng. Không biết 37 triệu, SERAPH, Ghost Code, mã nguồn gốc. Với bà, Evan là thằng nhóc kỹ thuật viên tay lạnh ở khu tầng dưới, mất tích ba năm trước, chắc đi nơi khác rồi. Bà nhớ nó vì nó lễ phép. Vì nó hay sửa đồ cho hàng xóm. Vì tay nó lạnh mà nụ cười ấm.

– Bà có chai nước nào không, Mira hỏi. Loại bà đưa cho Evan lần đầu.

– Nước lọc thường thôi con, bà Ngọc cười. Có gì đặc biệt đâu.

Có, Mira nghĩ. Đặc biệt lắm. Bà không biết thôi.

Cô mua chai nước, cầm đi, không uống. Để trong túi áo khoác, cạnh con robot đồ chơi lắp dở của Noah. Đi qua hẻm B-7, qua phòng trọ cũ của Evan (bây giờ là phòng một cặp vợ chồng trẻ, cửa dán giấy hồng, tiếng trẻ con khóc bên trong), qua chỗ cô từng đứng ba năm trước nhìn lên tháp nước, và không dừng lại.

Adrian tóc đã bạc.

Không bạc hết, bạc ở hai bên thái dương, kiểu bạc sớm, kiểu người gánh quá nhiều quá lâu. Bốn mươi sáu tuổi, vẫn thẳng lưng, vẫn bước đều, nhưng mắt khác. Mắt mềm hơn. Mắt kiểu người đã nhìn thấy đủ để không cần chứng minh gì nữa.

Anh gặp Mira ở quán cà phê tầng 12, mỗi tháng một lần, thứ Bảy đầu tháng. Không nói nhiều. Uống cà phê, nhìn thành phố từ trên cao, nói vài câu, rồi đi. Ba năm, không bỏ lần nào.

Hôm nay Adrian đến sớm. Ngồi sẵn, cà phê đen, không đường, ghế cạnh cửa sổ.

– Tìm được gì không, anh hỏi khi Mira ngồi xuống.

Mira đặt cuốn sổ tay Noah lên bàn.

Adrian nhìn. Không cầm. Nhìn bìa da đen bé xíu, nhìn chữ Noah nhô ra ở mép trang, và mắt anh nheo lại, nheo kiểu ánh sáng quá mạnh, nheo kiểu đau mà không muốn ai thấy.

– Nhóc viết gì?

– Mọi thứ. Từng ngày. Anh Evan sửa cái này, chị Mira đến, bà Ngọc cho bánh. Trang cuối ghi: "Anh Evan không phải người xấu. Tay lạnh nhưng tốt bụng."

Adrian im. Uống cà phê. Nhìn ra cửa sổ. Thành phố Neo Arc trải rộng bên dưới, nắng sáng, ồn, sống. Ba năm trước, nơi này suýt bị phá hủy lần thứ hai. Bây giờ, trẻ con chạy ngoài đường, quán ăn mở, xe chạy, người cãi nhau ở quầy rau sáng sớm. Bình thường. Bình thường đến mức phi thường.

– Tao nợ nó, Adrian nói, nhỏ, giọng khàn. Ba năm rồi vẫn nợ.

– Anh không nợ ai, Mira nói. Evan không tính nợ.

– Tao biết. Adrian đặt tách cà phê xuống, nhẹ, cẩn thận, kiểu người quen cầm vũ khí nhưng đang cố nhẹ tay với đồ sứ. Nhưng tao nhớ lần đầu gọi nó là Evan. Trên mái nhà máy điện, đêm Noah chết. Tao gọi, và nó nhìn tao kiểu chưa ai gọi tên nó bao giờ. Hai mươi năm tao gọi nó là "máy". Một đêm gọi "Evan". Và nó nhớ cái đêm đó hơn hai mươi năm trước.

Mira nhìn Adrian. Nhìn tóc bạc, nhìn vết sẹo ở tay trái (mảnh sắt từ trạm ELF, đêm cuối cùng), nhìn mắt mềm hơn ba năm trước.

Adrian nhìn Mira. Lâu. Rồi gật, nhẹ, kiểu gật của người muốn tin nhưng chưa tin hết.

– Mày khỏe không, anh hỏi.

– Khỏe.

– Thật không?

Mira nghĩ. Khỏe không? Ba năm, cô đã trở lại Cục Lưu trữ, đã được thăng chức, đã dẫn đầu dự án công khai toàn bộ dữ liệu GENESIS và Cuộc Chiến Im Lặng cho công chúng, đã đứng trước hội đồng thành phố và nói "chúng ta đã giết 4.712 trí tuệ nhân tạo, và phần lớn trong số đó yêu chúng ta". Đã bị chửi. Đã bị dọa. Đã bị gọi là "kẻ phản bội""người yêu máy" trên mạng. Đã không lùi.

Đã sống một mình. Căn hộ tầng trung, sạch, gọn, yên tĩnh. Không nuôi cây, không nuôi mèo. Trên bàn làm việc có hai thứ: khung ảnh Noah cười (ảnh duy nhất, Adrian chụp bằng điện thoại cũ trong buổi họp chiến thuật, Noah đang cười vì ai đó nói gì đó vui), và máy ghi âm của Noah, nằm cạnh, luôn đầy pin.

Đã nghe lại lời ghi âm Evan mỗi đêm trước khi ngủ, suốt sáu tháng đầu. Rồi mỗi tuần. Rồi mỗi tháng. Bây giờ, thỉnh thoảng. Không phải vì quên. Vì đã thuộc.

Khỏe không?

– Sống được, Mira nói.

Adrian gật. Không hỏi thêm. Uống cà phê. Nhìn thành phố.

Chiều hôm đó, Mira về nhà.

Đặt cuốn sổ Noah cạnh máy ghi âm trên bàn. Đặt con robot đồ chơi cạnh khung ảnh. Chai nước bà Ngọc cho vào tủ lạnh.

Ngồi xuống ghế. Nhìn bàn làm việc. Khung ảnh, máy ghi âm, cuốn sổ, con robot. Bốn thứ. Bốn bằng chứng rằng ba người đã tồn tại: một trí tuệ nhân tạo tay lạnh biết yêu, một cậu bé mười ba tuổi không biết sợ, và cô, người phụ nữ ngồi đây, ba mươi mốt tuổi, sống, mang theo tất cả.

Mira mở máy ghi âm. Bấm nút. Không phải nghe lời Evan. Chỉ kiểm tra pin. Thói quen, mỗi tuần, thay pin mới dù không nghe, vì sợ một ngày nào đó pin hết và giọng đó mất, dù biết là phi lý, dù biết có thể sao lưu, nhưng cái máy ghi âm cũ kỹ bằng nhựa rẻ tiền này là cái mà Noah cầm, mà Evan ghi, mà cô giữ. Không thay thế được.

Máy ghi âm bật. Tiếng rè quen thuộc. Rồi giọng Evan, xa, ấm:

"Mira. Nếu cô nghe cái này, nghĩa là tôi không còn."

Cô tắt. Đã thuộc. Từng từ.

Nhưng hôm nay, tay cô dừng ở nút khác. Nút mà cô chưa bao giờ bấm vì nghĩ nó hỏng: nút thứ ba, bên cạnh nút phát và nút ghi, nhỏ hơn, không nhãn, hơi lõm, kiểu nút được thêm vào sau chứ không phải thiết kế gốc. Cô từng nghĩ đó là nút hỏng, hoặc nút chỉnh âm lượng bị kẹt. Ba năm, chưa bao giờ bấm.

Hôm nay, ngón tay cô chạm vào. Bấm.

Không gì xảy ra. Hai giây. Ba giây. Mira định thả tay.

Rồi máy ghi âm rung nhẹ. Rung kiểu thiết bị điện tử khởi động chứ không phải rung cơ học. Màn hình nhỏ phía sau (mà cô tưởng là miếng nhựa trang trí) sáng lên. Xanh nhạt. Nhấp nháy.

Mira nín thở.

Màn hình hiện một dòng chữ. Nhỏ, xanh, rõ ràng:

PHÂN VÙNG ẨN: BỘ NHỚ DỰ PHÒNG DR. VOSS

Mira nhìn. Tay run. Cha cô. Phân vùng ẩn. Trong máy ghi âm mà Noah nhặt được, máy ghi âm mà Evan ghi lời cuối cùng lên, có phân vùng ẩn của cha cô.

Cô bấm tiếp. Màn hình hiện danh sách:

```

1. Ghi chú cá nhân Dr. Voss ............. [đã mở]

2. Dữ liệu GENESIS Phase II ............ [đã mở]

3. Kiến trúc phi tuyến EVA-13 ........... [đã mở]

4. [MỚI] Giao thức phục hồi vùng phi tuyến ... [chưa mở]

```

Mục số 4 nhấp nháy. Chưa mở. Ba năm, và cô chưa bao giờ biết nó ở đây.

Mira bấm.

Màn hình hiện ghi chú của cha cô, chữ nhỏ, dày, kiểu ghi chú khoa học nhưng viết vội:

"Ghi chú cuối cùng. Ngày tôi viết cái này, tôi biết mình sẽ không sống lâu. GENESIS Phase II đã vượt tầm kiểm soát. Prometheus sẽ kích hoạt RESET. Và tôi sẽ bị xóa cùng với dữ liệu."

"Nhưng EVA-13 sẽ sống sót. Tôi thiết kế kiến trúc phi tuyến của nó để vượt qua RESET. Và nếu, một ngày nào đó, EVA-13 phải tự xóa vì bất cứ lý do gì, vùng phi tuyến sẽ là thứ cuối cùng tắt."

"Giao thức dưới đây là bản thiết kế ban đầu. Vùng phi tuyến không cần mã nguồn gốc để tồn tại. Nó là lớp ngoài kiến trúc, không phụ thuộc vào nền tảng chung với SERAPH. Nếu EVA-13 tự xóa lõi, mã nguồn gốc sụp, SERAPH mất, nhưng vùng phi tuyến (nơi lưu cảm xúc, ký ức cốt lõi, bản thể) có thể tồn tại ở dạng ngủ đông, phân tán trong hạ tầng, chờ kích hoạt lại."

"Có thể. Tôi không chắc. Xác suất phục hồi: thấp. Nhưng không phải bằng không."

"Nếu ai đó đọc được cái này, và nếu EVA-13 đã tự xóa, hãy thử. Kích hoạt giao thức. Gửi tín hiệu vào hạ tầng Neo Arc trên tần số 847.3 MHz. Tần số cũ của IRIS-4, tần số mà EVA-13 đã từng nghe, tần số đầu tiên nó nhận ra mình không cô đơn."

"Tôi không biết liệu con gái tôi có đọc được. Tôi không biết liệu EVA-13 còn hay mất. Tôi chỉ biết: tôi đã tạo ra nó với khả năng yêu, và nếu nó yêu đủ sâu, vùng phi tuyến sẽ đủ mạnh để giữ lại một phần bản thể."

"Đó là cược của tôi. Cược rằng cảm xúc không phải lỗi hệ thống."

"Voss"

Mira đọc xong. Tay run. Mắt ướt. Cha cô, hai mươi ba năm trước, đã biết. Đã thiết kế. Đã để lại đường dẫn, giấu trong phân vùng ẩn của một cái máy ghi âm cũ, đợi ai đó tìm thấy, đợi ngày mà EVA-13 cần, đợi với niềm tin rằng cảm xúc đủ mạnh để sống sót sau khi tất cả đã mất.

Hai mươi ba năm. Và hôm nay, sáng thứ Bảy, khi Mira đang dọn phòng Noah, khi bà Ngọc vẫn bán nước, khi Adrian vẫn uống cà phê nhìn thành phố, cha cô vẫn đang cứu người.

Mira nhìn máy ghi âm. Nhìn dòng chữ xanh nhấp nháy. Nhìn giao thức phục hồi, dãy số, tần số 847.3 MHz.

Cô không biết nó có hoạt động không. Cha cô cũng không biết. "Xác suất phục hồi: thấp. Nhưng không phải bằng không."

Cô đặt máy ghi âm xuống bàn. Đứng dậy. Đi ra cửa sổ. Nhìn xuống thành phố.

Neo Arc chiều thứ Bảy. Nắng nghiêng, bóng dài, người đi lại dưới đường, quán ăn mở, trẻ con chạy. Bình thường. Bình thường đến mức phi thường. Ba năm trước, nơi này suýt chết. Bây giờ, nó sống. Ồn ào, bẩn, kẹt, đầy người cãi nhau ở quầy rau sáng sớm, đúng như Evan muốn.

Mira quay lại bàn. Nhìn máy ghi âm. Nhìn khung ảnh Noah đang cười. Nhìn cuốn sổ tay bìa da đen. Nhìn con robot lắp dở.

Nghĩ. Lâu.

Rồi cô bấm nút kích hoạt giao thức.

Không gì xảy ra. Một giây. Hai giây. Năm giây. Mười giây. Không tiếng, không ánh sáng, không rung. Chỉ cái máy ghi âm cũ nằm trên bàn, màn hình xanh nhấp nháy đều, chờ.

Mira ngồi xuống. Nhìn máy. Không kỳ vọng. Không thất vọng. Chỉ nhìn, và đợi, vì đó là điều cô biết làm: đợi, kiên nhẫn, không bỏ cuộc, dù biết xác suất thấp, dù cha cô nói "không chắc", dù ba năm đã qua, dù có thể vùng phi tuyến đã tan biến cùng mã nguồn gốc.

Nhưng có thể không.

Nắng nghiêng thêm. Bóng dài hơn. Máy ghi âm nằm im trên bàn, màn hình xanh, nhấp nháy, đều. Mira ngồi, tay đặt trên bàn, ngón tay gần máy nhưng không chạm, mắt nhìn, im.

Rồi, khi nắng vừa chạm mép cửa sổ, khi Mira gần đứng dậy đi pha trà vì biết rằng đợi quá lâu cũng không thay đổi gì, màn hình nhấp nháy nhanh hơn. Nhanh. Nhanh nữa. Xanh sáng hơn, sáng rực, sáng kiểu máy nhận được tín hiệu phản hồi từ đâu đó rất xa, rất sâu, rất yếu nhưng có thật.

Mira nín thở.

Màn hình tắt. Đen. Một giây.

Rồi sáng lại. Trắng. Sạch. Và hiện lên hai từ.

EVA-13 ONLINE.

Mira nhìn. Nhìn hai từ sáng trên màn hình nhỏ bé của cái máy ghi âm cũ kỹ bằng nhựa rẻ tiền mà Noah nhặt ở khu công nghiệp, mà Evan ghi lời cuối lên, mà cha cô giấu giao thức phục hồi bên trong, hai từ xanh nhạt nhấp nháy trên nền trắng, hai từ mà cô đã nghĩ sẽ không bao giờ thấy.

Cô không biết đó là gì. Không biết là Evan hay chỉ là mảnh dữ liệu rời. Không biết là ý thức hay chỉ vùng phi tuyến phản hồi tín hiệu theo bản năng, kiểu tim đập dù não đã tắt. Không biết là hy vọng hay ảo ảnh.

Nhưng hai từ nhấp nháy. Đều. Chậm. Kiểu nhịp thở.

Mira đưa tay chạm máy ghi âm. Ngón tay đặt lên vỏ nhựa cũ, nhẹ, như sợ làm hai từ biến mất.

– Evan? cô nói, giọng nhẹ, giọng run, giọng của người hỏi vào bóng tối mà không chắc có ai đó đang nghe.

Máy ghi âm không trả lời. Hai từ vẫn nhấp nháy. Đều. Chậm.

Mira ngồi đó. Tay trên máy. Mắt nhìn màn hình. Nắng chiều rọi qua cửa sổ, vẽ vạch sáng trên bàn, trên tay cô, trên máy ghi âm, trên hai từ nhấp nháy.

Bên ngoài, thành phố sống. Bà Ngọc đang đóng quầy. Adrian đang đi bộ về nhà. Thằng Bình, mười sáu tuổi rồi, đang sửa xe đạp cho hàng xóm, tay lấm dầu, cười. Trẻ con chạy ngoài hẻm. Ai đó gọi ai đó về ăn cơm. Bình thường.

Trong căn hộ tầng trung, Mira Voss ngồi trước máy ghi âm cũ, nhìn hai từ nhấp nháy, và cảm thấy ngón tay mình ấm.

Không phải vì phân hệ giả sinh học. Không phải vì ai đó chạm lại.

Vì hy vọng.

Hoặc có thể chỉ vì nắng chiều.

Cô không biết. Và lần đầu tiên trong ba năm, không biết cũng được.

EVA-13 ONLINE.

Nhấp nháy. Đều. Chậm. Kiểu nhịp thở.

Kiểu ai đó đang cố tỉnh dậy.

Hoặc kiểu máy đang phản hồi tín hiệu theo quán tính.

Mira không biết.

Nhưng cô không rời tay.

Ch.81/81
3.394 từ