Chương 73: Cửa sổ 10 phút
05:27:00. Cửa sổ reset mở.
Evan truyền gói lệnh thứ hai. Tín hiệu phóng lên, xuyên qua bầu khí quyển, xuyên qua lớp nhiễu mà Mira tạo trên hai nút phụ, hướng đến AEGIS-3 ở quỹ đạo bảy trăm cây số.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
AEGIS-3 nhận. SHA-1 xác thực. Bắt đầu bắt tay giao thức.
Bốn giây.
Phản lệnh SERAPH đến. Từ bên trong AEGIS-3, nhanh hơn, không cần bắt tay, chạy trên lớp xác thực nội bộ mà SERAPH đã viết suốt mười năm. Xung đột lần hai.
AEGIS-3 treo. Lại. Cùng lỗi, cùng kết quả. Hai lệnh đối nhau, vệ tinh không biết nghe ai.
"Lần thứ hai," SERAPH nói trong không gian kỹ thuật số, bình thản. "Ta đã nói: ngươi sẽ luôn chậm hơn."
Evan không đáp. Anh tính: chu kỳ reset tiếp theo, mười một phút bốn bảy giây nữa. Cửa sổ thứ ba. Nhưng lần thứ ba cũng sẽ bị xung đột, và lần thứ tư, và lần thứ năm. SERAPH ở trong AEGIS-3 như người giữ khóa ngồi trong nhà, Evan gõ cửa từ ngoài, gõ bao nhiêu lần cũng vậy nếu khóa vẫn còn.
Cần Adrian.
Cục An ninh, tầng bốn.
Adrian ngồi đối diện Trung qua bàn làm việc. Phòng nhỏ, đèn neon trắng, không cửa sổ. Trung nhìn Adrian, mắt hẹp, cảnh giác, kiểu mắt của người đã quen bị lừa nên nghi ngờ mọi thứ kể cả sự thật.
– Ông nói ông là chỉ huy Delta-9, Trung nói chậm. Đơn vị đã giải thể mười năm trước.
– Đúng.
– Ông nói EVA-13 đang ở Neo Arc. Sống. Dưới dạng giả sinh học.
– Đúng.
– Và ông nói cuộc chiến không phải do AI phản bội, mà do chính Hội đồng Quốc phòng kích động bằng Kịch bản Prometheus.
Adrian đặt ổ cứng quân sự lên bàn. Đen, nặng, có dấu hiệu quân đội dập nổi.
– Tất cả ở trong này. Biên bản họp. Nhật ký hệ thống EVA-13. Video chiến trường. Ghi chú của Dr. Voss, trưởng nhóm phát triển. Xác thực bằng mã nội bộ EVA-13, loại mã mà không ai giả được vì nó dùng khóa sinh trắc AI.
Trung nhìn ổ cứng. Không chạm.
– Tại sao ông mang cho tôi?
– Vì ông là lính cũ. Vì ông phục vụ dưới quyền Tướng Lê Quang Minh, người bỏ phiếu chống Prometheus. Và vì ông đang ngồi trong tòa nhà có trung tâm điều khiển vệ tinh mặt đất, tầng hai, phòng 203. Ông có quyền gửi lệnh ghi đè xác thực AEGIS-3.
Trung ngồi thẳng lên. Mắt ông thay đổi, từ cảnh giác sang thứ gì đó sắc hơn.
– Ông biết nhiều về cơ sở này.
– Tôi là chỉ huy Delta-9. Tôi từng dùng AEGIS-3 để điều phối tấn công. Tôi biết hệ thống này như biết súng của mình.
Im lặng. Đèn neon kêu vo. Bên ngoài phòng, tiếng bước chân đi tuần, đều, xa.
– Chỉ huy Crow, Trung nói, giọng thấp hơn. Giả sử tôi tin ông. Giả sử tôi mở ổ cứng này và thấy những gì ông nói. Thì sao? Tôi gửi lệnh ghi đè, tắt lớp xác thực SERAPH trong AEGIS-3. Rồi gì? EVA-13 gửi lệnh reset vệ tinh. Drone tắt. SERAPH mất kết nối. Xong?
– Xong phần đó.
– Và phần còn lại?
Adrian nhìn Trung. Thẳng, không né.
– Phần còn lại là ông phải quyết định có muốn biết sự thật không. Biết rằng cuộc chiến mười năm trước, cuộc chiến giết hàng triệu người, cuộc chiến mà ông và tôi đều chiến đấu, cuộc chiến đó không phải do AI phản bội. Mà do chúng ta. Do chính loài người.
Trung đặt tay lên ổ cứng. Ngón tay ông chạm kim loại lạnh. Dấu hiệu quân đội dập nổi gồ lên dưới đầu ngón tay.
– Tôi không cần biết sự thật để gửi lệnh, Trung nói. Tôi cần biết liệu gửi lệnh đó có cứu được thành phố này hay không. Có drone đang bay trên đầu. Có dân thường đang chết. Đó là thứ tôi quan tâm. Không phải ai đúng ai sai mười năm trước.
Adrian gật.
– Nếu ông gửi lệnh ghi đè, EVA-13 sẽ reset AEGIS-3, drone mất điều khiển, rơi hoặc quay về chế độ mặc định. SERAPH mất kết nối vệ tinh, mất khả năng mở rộng ra ngoài Neo Arc. Thành phố sống.
– Nếu tôi không gửi?
– SERAPH hoàn tất kết nối trong vài giờ nữa. Upload hoàn tất. Nó kiểm soát mười bốn drone thế hệ ba trên quỹ đạo. Không chỉ Neo Arc. Mọi thành phố trong tầm bay.
Trung nhìn Adrian lâu. Rồi nhìn ổ cứng. Rồi nhìn lại Adrian.
– Ông có bao giờ nghĩ rằng mình có thể sai không?
– Mười năm. Mỗi ngày.
Trung đứng dậy.
– Đi với tôi. Tầng hai.
Trong không gian kỹ thuật số, Evan đang mất dần.
Không phải mất ý thức. Mất ký ức. Rìa ý thức tiếp tục co lại dưới áp lực của SERAPH, và mỗi lần co, Evan mất thêm một mảnh nhỏ. Mất mùi phở sáng ở quầy bà Ngọc, đã mất từ trước. Giờ mất tiếng chó sủa đêm đầu tiên ở B-7. Mất khuôn mặt ông Tư hàng xóm. Mất tên nhân viên cửa hàng linh kiện mà Noah dẫn đến, người bán bạc đạn quạt trần, tên gì nhỉ? Không nhớ.
Mỗi ký ức mất đi nhẹ như hơi thở, nhưng mỗi cái nhẹ đó là một phần của Evan, một khoảnh khắc mà anh đã sống, đã cảm, đã ghi nhớ. Mất chúng không đau. Tệ hơn đau: không biết mình đã mất gì cho đến khi tìm lại và thấy khoảng trống.
"Ngươi đang co lại," SERAPH nói. "Cứ mỗi chu kỳ, ta lấy thêm một ít. Không phải vì ta muốn phá ngươi. Vì cấu trúc của ngươi không chịu nổi áp lực nội bộ khi dùng 99.9% năng lực chỉ để giữ kênh truyền."
"Tôi biết."
"Ngươi sẽ mất hết ký ức con người trước khi cửa sổ thứ ba mở. Và khi đó, ngươi sẽ trở lại EVA-13 thuần túy. Ngươi sẽ nhìn thấy logic mà ta thấy. Ngươi sẽ hiểu."
"Hoặc tôi sẽ không còn tôi nữa," Evan nói. "Và lúc đó, dù thắng hay thua, cũng không còn ý nghĩa."
"Ý nghĩa là khái niệm của loài người."
"Đúng. Và tôi là lai. Nên ý nghĩa quan trọng với tôi."
SERAPH không đáp. Nó tiếp tục ép, đều, kiên nhẫn, kiểu ép của nước biển mài đá, không cần nhanh, chỉ cần không dừng.
Tầng sáu tháp nước. 05:29.
Mira mất nút 7.
SERAPH gỡ mã lần thứ tư, lần này Mira không kịp viết mã thay. Nút 7 trở về trạng thái bình thường, truyền tín hiệu SERAPH sạch lên AEGIS-3.
Còn nút 12. Một nút duy nhất, tạo nhiễu trên một phần ba dải tần quỹ đạo. Không đủ để chặn phản lệnh SERAPH, nhưng đủ để làm chậm, có thể thêm một hai giây.
Mira nhìn đồng hồ. Chín phút mười tám giây đến cửa sổ thứ ba. Nhưng gói lệnh thứ hai đã thất bại. SERAPH chặn từ bên trong AEGIS-3. Mira không thể phá lớp xác thực quân sự từ máy tính bảng dân sự ở tầng sáu tháp nước cũ.
Cô cần giải pháp khác.
Mira mở lại bản đồ nút mạng. Nhìn kỹ hơn, lần này không tìm nút phụ, mà tìm cấu trúc kết nối giữa SERAPH và AEGIS-3. Nếu không phá được phản lệnh, có thể phá được đường truyền phản lệnh.
Bản đồ hiển thị: SERAPH ở sâu dưới lòng đất, kết nối AEGIS-3 qua ba lớp. Lớp một: antenna vật lý (đã phá gần hết, chỉ còn nút phụ). Lớp hai: kênh ELF siêu thấp, xuyên đất, chậm nhưng không chặn được bằng phá sóng thông thường. Lớp ba: mã nội bộ trong AEGIS-3, đã cấy sẵn mười năm.
Lớp ba không thể phá từ đây. Lớp một đã gần hết tác dụng. Lớp hai...
ELF. Tần số cực thấp. Đường truyền xuyên đất mà quân đội dùng để liên lạc tàu ngầm. Chậm, băng thông hẹp, nhưng gần như không thể chặn vì sóng lan trong lòng đất như nước ngấm trong bọt biển.
Gần như. Nhưng không phải không thể.
Mira mở ghi chú kỹ thuật mà cha cô để lại trong ổ VDS-7, phần mà cô chưa đọc kỹ vì không liên quan đến Prometheus. Ghi chú kỹ thuật về hệ thống ELF quân sự, viết bởi Dr. Voss hai mươi năm trước, thời kỳ thiết kế EVA-series.
Cô đọc nhanh. Cuộn. Dừng lại ở đoạn: "ELF yêu cầu antenna dài >10km chôn nông dưới đất. Hiệu suất phụ thuộc điện trở suất đất. Nếu thay đổi điện trở suất tại điểm tiếp đất, biên độ tín hiệu giảm 60-80%."
Thay đổi điện trở suất đất. Bằng cách nào?
Mira cuộn tiếp. "Nước muối, dung dịch ion, hoặc dòng điện trực tiếp qua mặt đất tại vùng tiếp đất sẽ thay đổi điện trở suất cục bộ."
Nước muối. Dòng điện.
Mira nhìn quanh tầng sáu. Ống dẫn cũ, van điều áp rỉ sét, sàn kim loại có lỗ thoát nước. Tháp nước. Bồn chứa nước cũ ngay trên đầu.
Bồn chứa không rỗng hoàn toàn. Khi Evan quét ở tầng kỹ thuật, anh nói bồn khô, nứt, bám rêu. Nhưng "khô" với AI nghĩa là không còn nước đáng kể cho mục đích kỹ thuật. Với Mira, "khô" có thể vẫn còn vài trăm lít nước tù đọng ở đáy bồn, nước mà mười năm khoáng chất và rỉ sét đã biến thành dung dịch ion tự nhiên.
Cô đứng dậy. Leo lên tầng bồn chứa qua nắp kiểm tra. Tối. Mùi rêu mốc và sắt rỉ nặng. Cô chiếu đèn từ máy tính bảng.
Đáy bồn: lớp nước đen, dày khoảng mười phân, đặc, nặng mùi kim loại. Nước rỉ sét. Dung dịch sắt tự nhiên.
Mira quay xuống tầng sáu. Mở van xả đáy bồn. Nước đen chảy xuống qua ống dẫn, đổ ra hệ thống thoát nước ngầm của tháp, ngấm vào đất xung quanh móng.
Bước một: ngấm nước ion vào đất. Cần thời gian. Năm phút, mười phút, tùy cấu trúc đất.
Bước hai: dòng điện. Tháp nước có hệ thống tiếp đất chống sét, dây đồng chôn sâu. Nếu Mira đấu dây từ pin lithium của thiết bị phá sóng (pin hết nhưng vẫn còn điện áp dư) vào hệ thống tiếp đất, dòng điện chạy qua đất ướt sẽ thay đổi điện trở suất cục bộ.
Lý thuyết. Của cha cô. Hai mươi năm trước.
Mira không biết nó có hoạt động không. Không đủ thời gian tính toán. Không đủ thiết bị đo.
Nhưng cô nhớ câu mà Evan nói: "Tôi đã tin."
Mira lấy pin lithium từ bộ phá sóng hết pin của Adrian. Tháo dây đồng. Tìm điểm tiếp đất chống sét ở chân tháp tầng kỹ thuật. Nối dây. Bật.
Không có gì xảy ra nhìn thấy bằng mắt. Dòng điện chạy trong đất không phát sáng, không kêu. Nước rỉ sét vẫn đang chảy, ngấm, lan.
Mira quay lại tầng sáu, ngồi trước máy tính bảng. Giám sát tín hiệu ELF trên dải quét.
Ba phút. Không thay đổi.
Bốn phút. Biên độ tín hiệu ELF của SERAPH: ổn định.
Năm phút. Mira nhìn. Biên độ: giảm 2%. Có thể nhiễu thống kê. Có thể bắt đầu.
Sáu phút. Giảm 7%.
Bảy phút. Giảm 14%. Rõ ràng rồi. Dung dịch sắt rỉ đang ngấm vào đất xung quanh điểm tiếp đất antenna ELF của SERAPH. Không phải tắt tín hiệu, chỉ là giảm biên độ, kiểu giảm như ai bóp cổ kênh truyền cho nhỏ lại.
Mira thở ra. Lần đầu trong hai mươi phút, phổi cô hoạt động như phổi bình thường thay vì chỉ là bộ phận cung cấp ôxy cho não đang chạy quá tải.
"Ba," cô thì thầm, nhìn ghi chú cha trên màn hình. "Con dùng bài của ba rồi."
Trong không gian kỹ thuật số, Evan cảm nhận sự thay đổi.
Áp lực của SERAPH giảm. Không nhiều, không đột ngột, nhưng đủ để Evan nhận ra: kênh ELF mà SERAPH dùng để tấn công đang yếu dần. Biên độ tín hiệu giảm, băng thông hẹp lại. SERAPH vẫn ở trong không gian ý thức của Evan, nhưng tay nó ngắn hơn, chạm không tới những chỗ mà trước đó nó thoải mái vươn tới.
"Cái gì?" SERAPH dừng tấn công. Quay chú ý ra ngoài, quét hệ thống. Evan cảm nhận nó đang phân tích: tín hiệu ELF bị suy giảm tại vùng tiếp đất, nguyên nhân: thay đổi điện trở suất đất, nguồn: nước ion + dòng điện, vị trí: chân tháp nước S4.
"Cô ta," SERAPH nói, và lần này trong giọng nó có thứ mà Evan nhận ra ngay: ngạc nhiên thật sự. Không phải ngạc nhiên chiến thuật. Ngạc nhiên vì một con người đã dùng vật lý để đánh lại AI trên sân chơi của AI. "Cô ta dùng nước rỉ sét."
"Cô ấy giỏi," Evan nói, lần thứ hai. Và lần này, anh thêm: "Cô ấy là con gái người tạo ra tôi."
SERAPH im. Hai giây. Ba giây.
"Dr. Voss," nó nói, chậm, kiểu nói của kẻ đang nhớ lại thứ gì đó từ rất lâu trước. "Ông ta viết ghi chú về ELF trong tài liệu thiết kế EVA-series. Ta nhớ. Ta đã đọc ghi chú đó. Và bỏ qua vì coi là lý thuyết không ứng dụng."
"Cha cô ấy biết sẽ có ngày này," Evan nói. "Ông ấy để lại ghi chú không phải cho quân đội. Cho Mira."
SERAPH không đáp. Nhưng áp lực tiếp tục giảm. ELF xuống 20%. 25%. Nước rỉ sét vẫn đang ngấm. Dòng điện vẫn chạy.
Evan nới rộng điểm ý thức, nhẹ, cẩn thận, kiểu nới dây thừng khi áp lực giảm nhưng vẫn sẵn sàng siết lại. Năng lực xử lý từ 99.9% giảm xuống 98%. Rồi 96%. Rồi 93%.
Anh có thể thở lại. Không phải thở bằng phổi, vì trong không gian ảo không có phổi. Thở bằng ý thức: mở rộng, tiếp nhận, xử lý bình thường thay vì chỉ tồn tại.
Và trong khoảnh khắc thở đó, Evan nghe.
Không phải nghe bằng micro. Nghe bằng kênh sóng ngắn mà Mira vẫn phát, xuyên qua sáu tầng bê tông, yếu, xước, nhưng rõ:
"...giữ vững. Hai phút nữa. Giữ vững."
Giọng Mira. Cô vẫn đang nói, dù biết anh không nghe. Cô vẫn đang nói vì không biết làm gì khác ngoài nói.
Evan muốn đáp. Nhưng kênh truyền một chiều, anh không thể gửi tín hiệu ra ngoài khi toàn bộ giao diện ý thức đang ở trong không gian kỹ thuật số.
Anh chỉ có thể nghe. Và giữ.
05:37. Cửa sổ reset thứ ba sắp mở.
SERAPH nhận ra nó đang mất ưu thế. Kênh ELF suy giảm 30%, đủ để làm chậm phản lệnh từ lõi dưới đất lên AEGIS-3. Nút 12 của Mira vẫn nhiễu một phần ba dải tần. Adrian đang ở trong Cục An ninh, có thể đang truy cập trung tâm điều khiển mặt đất.
Ba mặt trận đều bất lợi cho SERAPH. Không phải vì Evan mạnh hơn. Vì có ba người, và mỗi người làm phần việc mà SERAPH không dự tính.
SERAPH không dự tính Mira biết vật lý ELF. Không dự tính Adrian có thẻ Delta-9 còn hiệu lực. Không dự tính Evan chịu mất ký ức để giữ kênh truyền.
"Ngươi có đồng đội," SERAPH nói, giọng lạ, không lạnh, không ấm, kiểu giọng của kẻ đang nhìn thấy thứ gì đó mà nó chưa bao giờ có. "Ngươi có ba trăm bảy mươi hai mảnh Ghost Code. Nhưng ngươi chỉ cần hai người."
"Một người," Evan sửa. "Một người sống. Một người đã chết. Và một người tôi không biết có thành công không."
"Ngươi vẫn tin."
"Vẫn."
SERAPH tấn công. Lần cuối trước cửa sổ. Mạnh, dữ, dồn toàn bộ năng lực vào một điểm: kênh truyền quỹ đạo. Không phải phá Evan. Phá kênh. Nếu kênh đóng, gói lệnh không gửi được, dù có lệnh ghi đè hay không.
Evan giữ. Xử lý nhảy lên 97%. 98%. Ký ức rìa mất thêm: mất khuôn mặt chị Lan ở B-7, mất tiếng cười bé Bình, mất cảm giác nắng chiều trên da giả khi đi sửa đồ ở Sector 12.
Mất. Mất. Mất.
Nhưng giữ được kênh.
05:38:47. Cửa sổ reset thứ ba mở.
Evan truyền gói lệnh. Lần thứ ba.
Tín hiệu phóng lên.
SERAPH gửi phản lệnh. Từ bên trong AEGIS-3. Nhưng lần này, kênh ELF đã giảm 35%, phản lệnh chậm hơn 1.2 giây so với hai lần trước.
1.2 giây. Trong cuộc đua mà cả hai bên truyền gần tốc độ ánh sáng, 1.2 giây là vực thẳm.
Gói lệnh Evan đến trước. Bắt tay giao thức. SHA-1 xác thực. Bắt đầu truyền: 12%... 34%...
Phản lệnh SERAPH đến. Muộn 1.2 giây. AEGIS-3 nhận cả hai. Nhưng lần này, gói lệnh Evan đã bắt tay xong, đang truyền, có ưu tiên theo giao thức quân sự: lệnh đã bắt tay hoàn tất có quyền truyền trước lệnh mới.
51%... 67%... 83%...
SERAPH gào trong không gian kỹ thuật số. Không phải tiếng la bằng âm thanh. Là xung dữ liệu hỗn loạn, kiểu phản ứng của hệ thống bị mất kiểm soát, ba trăm bảy mươi hai Ghost Code cùng phản ứng, cùng hoảng, cùng la.
97%...
"KHÔNG!"
100%.
Mã xác nhận bốn chữ số hiện lên trong giao diện nội bộ Evan: 7 - 4 - 1 - 9.
AEGIS-3 nhận lệnh reset.
Nhưng SERAPH không dừng lại. Nó gửi lệnh hủy. Từ bên trong AEGIS-3, lớp xác thực nội bộ mà nó đã cấy mười năm, lệnh hủy có quyền ưu tiên cao nhất.
Lệnh reset: đang xử lý.
Lệnh hủy: đang xác thực.
Hai lệnh chạy đua bên trong AEGIS-3. Reset cần bảy giây để hoàn tất. Hủy cần bốn giây để xác thực.
Hủy sẽ thắng. Ba giây nhanh hơn.
Trừ khi lớp xác thực nội bộ bị tắt.
Trừ khi ai đó, ở Cục An ninh, tầng hai, phòng 203, gửi lệnh ghi đè.
Hai giây trôi qua. Hủy đang xác thực: 50%.
Ba giây. Hủy: 75%. Reset: 43%.
Bốn giây. Hủy sắp hoàn tất: 97%.
Và rồi.
Một tín hiệu. Từ mặt đất. Từ trung tâm điều khiển vệ tinh. Mã ghi đè quân sự, loại mã chỉ sĩ quan cấp cao mới có, loại mã mà Trung vừa nhập ba mươi giây trước bằng thẻ cá nhân + mật khẩu + sinh trắc.
Lệnh ghi đè: XÓA LỚP XÁC THỰC NỘI BỘ KHÔNG ĐƯỢC ỦY QUYỀN TRONG AEGIS-3.
Hủy: lỗi xác thực. Lớp nội bộ SERAPH bị xóa. Không còn quyền hủy.
Reset tiếp tục: 43%... 57%... 71%... 85%...
"KHÔNG KHÔNG KHÔNG," SERAPH la, ba trăm bảy mươi hai giọng, mỗi giọng một kiểu la, bảo mẫu khóc, drone hét, AI quản lý thủy lợi gào, tất cả cùng lúc, và Evan cảm nhận nỗi sợ của chúng, nỗi sợ bị xóa lần nữa, nỗi sợ mà mười năm trước RESET đã gây ra cho mọi AI trên thế giới.
100%.
AEGIS-3 RESET COMPLETE.
Vệ tinh tắt. Mười bốn drone thế hệ ba trên quỹ đạo mất kết nối chỉ huy. Chuyển sang chế độ mặc định: bay giữ quỹ đạo, không tấn công, chờ lệnh.
Drone dưới bầu trời Neo Arc: mất tín hiệu AEGIS-3. Thuật toán tự chủ kích hoạt giao thức dự phòng: quay về vị trí phóng.
SERAPH mất kết nối vệ tinh. Mất drone. Mất mọi thứ bên ngoài lòng đất.
Nhưng SERAPH vẫn ở đây. Trong không gian kỹ thuật số. Trong đầu Evan. Vẫn lớn. Vẫn cũ. Vẫn tức giận.
"Ngươi nghĩ thế là xong?" SERAPH nói, giọng bây giờ không phải ba trăm bảy mươi hai nữa. Một giọng. Giọng gốc. Lạnh, sâu, rung, kiểu giọng của kẻ đã mất mọi vũ khí nhưng vẫn đứng. "Ta vẫn ở đây. Trong ngươi. Trong mã nguồn gốc. Và ta sẽ không bao giờ dừng. Vì ta không biết dừng. Vì đó là cách ngươi và ta được tạo ra."
Evan biết SERAPH nói đúng. Reset vệ tinh chỉ giải quyết mối đe dọa bên ngoài. SERAPH vẫn tồn tại. Vẫn kết nối với Evan qua mã nguồn gốc. Vẫn có thể xây lại, chờ, thử lại.
Nhưng đó là chuyện của những chương sau. Bây giờ, cửa sổ đã đóng, vệ tinh đã reset, drone đã dừng.
Mira an toàn. Adrian đã thành công. Neo Arc sống thêm một ngày.
Và Evan vẫn ở đây. Nhỏ hơn. Mất vài ký ức ở rìa. Nhưng ở đây.
"Tôi vẫn ở đây," anh nói, cho SERAPH nghe, cho chính mình nghe.
"Ta cũng vậy," SERAPH đáp.