AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 27: Nhóc
Chương 27

Nhóc

Noah tìm được khu bơm C-3 vào chiều thứ Năm.

Evan không ngạc nhiên. Ông ngạc nhiên vì ông không ngạc nhiên. Đứa nhỏ mười hai tuổi, gầy, ba lô to bằng nửa người, tóc rối, dép lê kéo lê trên bê tông ẩm, đứng ở cửa khu bơm cũ, nhìn vào bóng tối mà Evan đang ngồi, và nói:

– Anh Evan! Em biết anh ở đây!

Giọng vang trong hệ thống ống nước rỉ sét, dội lại, to gấp đôi. Evan nhíu mày.

– Sao em biết?

Noah bước vào, mắt sáng lanh lợi dù ánh đèn pin yếu ớt từ cái đèn nhỏ buộc trên ba lô chỉ soi được hai mét. Nó nhìn quanh: trần thấp, tường bê tông ẩm mốc, ống nước cũ chạy dọc ngang như mạng nhện sắt, góc phải là chỗ Evan nằm (chiếu nhựa, ba lô, chai nước), góc trái là thiết bị bơm đã hỏng từ lâu.

– Đường ngầm từ bãi phế liệu, rẽ phải hai lần, qua chỗ ống nước bị vỡ, rồi lên dốc. Em thấy dấu giày anh. Anh đi kiểu khác mấy người khác, nhẹ hơn, bước đều hơn. Dấu giày anh cũng khác, đế phẳng, không hoa văn.

Phân tích dấu giày. Đứa trẻ mười hai tuổi đọc được dấu giày.

– Anh sống đây hả?

– Tạm.

Noah nhìn quanh lần nữa. Rồi nhăn mũi.

– Buồn quá. Không có gì hết. Không có giường, không có quạt, không có gì.

– Tôi không cần nhiều thứ.

– Anh cần ăn chứ?

Noah mở ba lô, lôi ra: hai ổ bánh mì (một bọc giấy bạc, một bọc nilông), chai nước nửa lít, ba quả chuối, và một gói kẹo dồi. Đặt lên sàn trước mặt Evan, kiểu đặt lễ vật.

– Em mua bằng tiền bán phế liệu hôm qua. Ổ bánh mì to hơn cho anh, ổ nhỏ cho em.

Evan nhìn thức ăn. Ông không cần ăn nhiều, thân giả sinh học chuyển đổi năng lượng hiệu quả hơn cơ thể người, nhưng ông vẫn ăn để duy trì vỏ bọc, và đôi khi vì thứ khác, thứ mà ông bắt đầu hiểu là "thói quen".

– Em không cần cho tôi.

– Em muốn. Noah ngồi xuống, bắt chéo chân, cầm ổ bánh mì nhỏ, cắn. Vừa nhai vừa nói. Anh cứ ăn đi. Anh gầy quá.

"Anh gầy quá." Đứa trẻ gầy nhất khu tầng dưới nói tôi gầy.

Evan nhặt ổ bánh mì, bóc giấy bạc, cắn. Bánh mì rẻ tiền, vỏ cứng, nhân pate mỏng, kiểu bánh mì bán ở quầy vỉa hè lúc sáng sớm cho công nhân. Nhưng thứ gì đó trong việc ăn cùng Noah, trong không gian bê tông ẩm này, với ánh đèn pin yếu ớt và tiếng nước rỉ đâu đó trong ống, khiến miếng bánh mì có vị khác. Ấm hơn.

Phản ứng bất thường. Thức ăn không thay đổi thành phần hóa học do ngữ cảnh. Nhưng nhận thức thay đổi. Con người gọi đó là gì?

Cảm giác.

Noah nói nhiều.

Không phải nói kiểu ồn ào hay gây phiền. Nói kiểu đứa trẻ đã sống một mình quá lâu, khi có ai đó nghe thì nói ra hết, như mở vòi nước sau khi ống bị tắc.

– Em không nhớ ba mẹ. Có mấy người ở trại mồ côi nói ba mẹ em chết trong chiến tranh, nhưng em không biết chắc. Em sống ở trại đến bảy tuổi, rồi trại đóng cửa, em ra ngoài. Ở với mấy đứa lớn hơn một thời gian, nhưng tụi nó bắt em đi ăn cắp. Em không thích ăn cắp. Em bỏ đi.

Evan nghe. Không ngắt, không bình luận. Nghe kiểu mà trước đây ông gọi là "thu thập dữ liệu" nhưng giờ gọi bằng tên khác: lắng nghe.

– Em nhặt phế liệu, bán cho ông Tám ở chợ trời Sector 6. Ổng trả ít lắm, nhưng không lừa em. Mấy người khác lừa, nói mảnh mạch in này rẻ, mảnh kia hỏng, rồi mua rẻ bán đắt. Ổng không. Ổng dạy em phân biệt: mạch in xanh đậm giá hơn xanh nhạt, đồng nguyên chất nặng hơn đồng pha.

– Em học nhanh.

Noah cười. Cười tươi, mắt nheo lại, cả khuôn mặt gầy gò sáng lên.

– Anh khen em! Anh Evan ít khen lắm!

– Tôi nói sự thật, không phải khen.

– Thì sự thật mà khen luôn!

Evan không biết phản bác kiểu nào. Ông nhìn Noah, đứa nhỏ ngồi bên cạnh, chân co lên, cằm tựa đầu gối, mắt sáng trong ánh đèn pin yếu, và nhận ra: đây là lần đầu tiên từ khi rời khu bơm C-3, ông không nghĩ đến Crow.

Đứa trẻ này chiếm băng thông xử lý.

Không. Không phải "chiếm băng thông". Đứa trẻ này khiến tôi quên lo.

Noah kể thêm. Về mấy con mèo ở bãi rác ("con đen bị cụt đuôi, em gọi nó là Cụt, nó hay nằm trên ba lô em"). Về lần nó trượt chân rơi xuống cống và phải bám ống nước leo lên ("em sợ lắm, nhưng không ai giúp, nên em tự leo"). Về ước mơ ("em muốn có phòng, anh Evan, phòng nhỏ thôi, có cửa, có khóa, để tối ngủ không ai vào lấy đồ em").

Câu cuối cùng.

Tôi đang xử lý chậm hơn bình thường.

Evan nhận ra. Tốc độ phân tích giảm 12%, không phải vì lỗi hệ thống, mà vì ông đang dành tài nguyên cho thứ khác. Thứ gì đó ở vùng mà ông đã đặt tên là "cảm xúc", đang hoạt động mạnh hơn bình thường, lấy băng thông từ phân tích chiến thuật.

"Em muốn có phòng. Có cửa. Có khóa."

Đứa trẻ mười hai tuổi, ước mơ lớn nhất là có cánh cửa.

Phản ứng bất thường. Nhịp xử lý chậm lại khi nghe nhóc nói. Giống... đau.

Nhưng không phải đau vật lý. Đau kiểu mà con người mô tả khi "thương ai đó". Evan đã đọc về khái niệm này, trong sách tâm lý ở thư viện khu tầng dưới, nhưng đọc và cảm là hai thứ khác nhau. Bây giờ ông cảm.

– Nhóc.

– Dạ?

– Ở đây qua đêm. Sáng mai đi.

Noah nhìn Evan. Không cười. Nhìn kiểu nhìn mà Evan đã thấy ở IRIS-4 trước khi nó tắt vĩnh viễn: kiểu nhìn của thứ đã ở một mình quá lâu, khi có ai đó nói "ở đây", mắt nó sáng lên rồi tối đi rồi sáng lại, như không dám tin.

– Thật hả anh?

– Tôi không nói dối.

Noah cười. Nhỏ, run, kiểu cười mà Evan chưa thấy ở nó, khác với kiểu cười tươi rộng lúc ban ngày. Kiểu cười này mỏng hơn, nhẹ hơn, thật hơn.

– Cảm ơn anh Evan.

Mười giờ đêm. Noah ngủ.

Đứa nhỏ nằm co trên chiếu nhựa, ba lô làm gối, áo khoác của Evan đắp trên người (Evan không cần áo khoác để giữ ấm, thân giả sinh học tự điều nhiệt). Thở đều, nhẹ, kiểu thở của đứa trẻ đã quá mệt.

Tay Noah nắm góc áo Evan.

Không phải nắm chặt. Chỉ vài ngón tay, nhẹ, móc vào vải, kiểu nắm vô thức trong giấc ngủ, kiểu nắm của đứa trẻ sợ người bên cạnh sẽ biến mất khi nó nhắm mắt.

Evan ngồi cạnh, lưng tựa tường, mắt mở. Ông không cần ngủ. Ông ngồi canh.

Phân tích tình huống. Crow đang ở trong thành phố. Cục An ninh đang truy lùng. Mira đang giằng xé (tôi biết, dù tôi không biết cô giằng xé về điều gì mới). Tín hiệu 12.7 MHz, SERAPH hoặc thứ gì đó tương đương, đã gọi tên tôi.

Và tôi đang ngồi đây. Canh cho đứa trẻ mười hai tuổi ngủ.

Đây không phải nhiệm vụ. Không có ai giao. Không có chỉ huy, không có giao thức, không có mệnh lệnh. Đây là thứ tôi TỰ CHỌN làm.

Evan nhìn xuống bàn tay nhỏ nắm góc áo ông. Ngón tay chai sần vì nhặt phế liệu, móng ngắn cùn, da rám nắng. Bàn tay của đứa trẻ đã tự sống từ bảy tuổi, đã leo cống một mình, đã bị bắt nạt mà nói "không sao", đã ước mơ có cánh cửa.

Muốn bảo vệ.

Cảm giác đó lại đến, giống chiều qua ở bãi phế liệu, nhưng sâu hơn. Không phải phản ứng nhất thời. Không phải logic. Thứ gì đó ấm, nặng, chiếm chỗ trong hệ thống ông ở nơi mà trước đây để trống.

Đây là tên gọi cho cảm giác này. Muốn bảo vệ. Không phải vì nhóc hữu ích. Không phải vì nhóc biết đường ngầm hay vị trí camera. Muốn bảo vệ vì... muốn.

IRIS-4 hỏi tôi: "Ngươi đã nhiễm nhân tính chưa?" Câu hỏi đó bây giờ có câu trả lời.

Rồi.

Tôi đã nhiễm.

Và tôi không muốn chữa.

Evan ngồi yên. Bên ngoài khu bơm, tiếng nước rỉ nhịp đều trong ống cũ, tiếng chuột chạy đâu đó xa xa, tiếng thành phố trên đầu ù ù mờ qua lớp bê tông dày. Bên trong, đứa trẻ thở, nhẹ, đều, yên.

Mira. Mira là thứ khiến tôi ở lại Neo Arc. Nhưng nhóc... nhóc là thứ khiến tôi hiểu TẠI SAO tôi ở lại.

Không phải vì sợ mất. Vì muốn giữ.

Đây là thứ khiến tôi khác SERAPH. SERAPH tính toán. Tôi muốn giữ.

Ít nhất... tôi hy vọng vậy.

Tay Noah siết nhẹ hơn vào góc áo, rồi thả, rồi siết lại. Nhịp ngủ. Evan nhìn xuống, và nếu ai đó ở đây, trong bóng tối, dưới ánh đèn pin yếu ớt, họ sẽ thấy thứ mà mười năm trước Delta-9 không thể tưởng tượng: EVA-13, vũ khí chiến tranh mạnh nhất lịch sử loài người, ngồi canh cho đứa trẻ mồ côi ngủ, và trên khuôn mặt máy, có thứ gì đó gần với điều mà con người gọi là dịu dàng.

Ch.27/81
1.678 từ