AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 70: Về nhà
Chương 70

Về nhà

Cống ngầm tối. Nước đến mắt cá chân, lạnh, nặng mùi rêu mục và sắt rỉ. Tiếng bước chân của ba người dội trong ống bê tông, nhịp không đều: Adrian dẫn đầu, nhanh, chắc, đèn pin rọi thẳng. Mira ở giữa, tay ôm ba lô trước ngực, mỗi bước đều thận trọng. Evan cuối cùng, không cần đèn, mắt đã chuyển sang chế độ tầm nhiệt từ khi bước xuống nắp cống.

Đường cống chính rộng hai mét, đủ để đi thẳng lưng. Nhưng sau ngã ba đầu tiên, Adrian rẽ vào nhánh phụ hướng tây nam, ống co lại còn mét hai, trần thấp, Adrian phải cúi đầu, Evan cũng vậy. Mira vừa đi vừa giữ thăng bằng trên rãnh nước giữa ống, hai tay chống vào thành bê tông nhớt rêu.

– Còn bao xa? Mira hỏi thấp.

– Tám trăm mét, Adrian nói mà không quay lại. Mười lăm phút nếu giữ tốc độ này.

Không ai nói thêm. Tiếng nước chảy nhỏ từ khe hở trên trần rơi xuống mặt nước, đều, kiên nhẫn, kiểu âm thanh của một thành phố đang rỉ máu mà không biết.

Evan quét tần số mỗi hai mươi giây. Sóng dài ELF vẫn phát, nền, thấp, kiểu rì rầm không nghe bằng tai. SERAPH vẫn đang nói, dù không ai đáp. Drone quỹ đạo: tín hiệu radar mờ qua ba mét bê tông và đất, nhưng nhịp quét vẫn cảm nhận được, mười một phút bốn mươi bảy giây mỗi lượt. Đúng như tính toán. Cửa sổ đầu tiên sẽ mở lúc năm giờ mười hai.

Bốn giờ bốn mươi ba phút. Hai mươi chín phút nữa.

Adrian dừng lại trước một nắp gang. Không phải nắp cống thường, lớn hơn, có ký hiệu tam giác sơn đỏ đã bạc. Hố kỹ thuật của tháp nước.

– Ở đây.

Adrian tắt đèn. Tối hoàn toàn. Tiếng thở ba người.

– Lên trước, kiểm tra xung quanh, rồi gõ hai tiếng. Adrian nói với Evan.

Evan gật dù không ai thấy. Anh đặt tay lên nắp gang, đẩy lên. Nặng, rỉ sét, khoảng tám mươi cân. Anh nhấc bằng một tay, đặt sang bên không gây tiếng động.

Không khí lạnh tràn xuống. Mùi kim loại, nước cũ, bê tông ẩm. Evan trồi lên, mắt quét nhanh.

Tầng kỹ thuật của tháp nước: phòng hình tròn, đường kính mười hai mét, trần thấp, đầy ống dẫn và van cũ. Bốn cửa sổ nhỏ hình chữ nhật, lưới sắt rỉ, ánh sao lọt vào thành bốn vệt trắng trên nền bê tông. Cầu thang xoắn ốc bằng thép ở giữa, dẫn lên sáu tầng đến đỉnh tháp. Không tầm nhiệt bất thường. Không thiết bị giám sát. Không bẫy.

Nhưng Evan không vội gõ. Anh đứng im, lắng nghe. Không phải nghe bằng micro âm thanh, mà nghe bằng toàn bộ dải tần số.

Im. Không có tín hiệu cận trường. Không có EMP hẹn giờ. Không có sóng kích hoạt từ xa.

Lần trước, ở trạm S2, Evan đã không quét kỹ. Noah đã trả giá.

Evan quét lần nữa. Từng van, từng ống, từng khớp nối. Chậm. Kỹ. Mỗi mối hàn, mỗi đường ống rỗng. Bốn mươi bảy giây. Sạch.

Anh gõ hai tiếng lên mép hố.

Adrian trồi lên trước, kéo Mira theo. Cả ba đứng trong phòng kỹ thuật tầng hầm, mắt dần quen với bóng tối nhẹ hơn dưới cống.

– Bao lâu? Adrian hỏi.

Evan kiểm tra đồng hồ nội bộ. 04:51:07.

– Hai mươi mốt phút đến cửa sổ đầu tiên.

Adrian gật. Cởi ba lô, đặt xuống đất, rút bộ phá sóng ra. Hai khối kim loại đen, mỗi khối bằng hộp sữa, nối dây đồng. Pin lithium riêng.

– Tao lên tầng sáu, ông nói. Lắp phá sóng ở đỉnh tháp. Nếu gói lệnh không qua, tao phá antenna vật lý bằng tay. Xong rồi tao đi.

– Đi đâu? Mira hỏi, dù đã biết câu trả lời.

– Cục An ninh. Prometheus không tự nộp được.

Im lặng. Gió lọt qua khe cửa sổ, lạnh, mang theo mùi sương sớm và khói than tàn.

– Ông Adrian.

Adrian nhìn Mira.

– Cảm ơn ông, Mira nói. Không phải vì sáng nay. Vì tất cả.

Adrian không nói gì. Ông nhìn Mira lâu, kiểu nhìn của người đang ghi nhớ một khuôn mặt vì không chắc sẽ gặp lại. Rồi ông quay sang Evan.

– Mày biết phải làm gì.

– Biết.

– Nếu SERAPH nói gì qua kênh ELF, đừng nghe lâu. Nó giỏi mồi. Tao biết vì mười năm trước, nó mồi cả Hội đồng Quốc phòng.

– Tôi biết.

Adrian gật. Rồi ông quay đi, vác bộ phá sóng lên vai, bước đến cầu thang xoắn ốc. Bước chân ông vang trên bậc thép, đều, chắc, kiểu bước chân của lính đi làm nhiệm vụ cuối cùng mà không biết sẽ trở về hay không, nhưng vẫn đi vì phải đi.

Tiếng bước chân nhỏ dần. Rồi mất.

Evan và Mira ở lại tầng kỹ thuật. Mira mở ba lô, lấy máy tính bảng, dây kết nối, thiết bị phá sóng nhỏ hơn, bộ chuyển đổi tín hiệu mà cô đã ráp từ linh kiện ở trường.

– Tầng mấy? cô hỏi, mắt đã chuyển sang chế độ làm việc, kiểu mắt của người quen đọc mã trong bóng tối.

– Tôi lên đỉnh. Cô ở tầng sáu, dưới bồn chứa. Tín hiệu mạnh nhất ở đó vì không bị nước chặn.

Mira gật. Cầm đồ, bắt đầu leo cầu thang. Evan theo sau.

Tầng ba: ống dẫn lớn, van điều áp bám rỉ sét dày, mùi sắt cũ. Tầng bốn: phòng máy bơm, máy bơm chết từ lâu, cánh quạt thép bám mạng nhện. Tầng năm: hành lang hẹp quanh thành tháp, cửa sổ kính vỡ, gió thổi mạnh hơn, trời đông bắt đầu tím nhạt. Tầng sáu: ngay dưới bồn chứa, trần bê tông cong vòm, sàn kim loại có lỗ thoát nước. Không có đồ đạc. Trống, sạch, lạnh.

– Ở đây, Evan nói.

Mira đặt đồ xuống. Bật máy tính bảng. Màn hình xanh nhạt chiếu lên mặt cô trong bóng tối, tạo bóng sắc dưới gò má.

Evan đứng nhìn cô lắp dây, nối thiết bị, gõ mã kiểm tra. Ngón tay cô nhanh, chính xác, không run. Cô đã chuẩn bị cho lúc này suốt ba ngày. Mỗi đường dây, mỗi mối nối, cô đã tập trong đầu hàng chục lần.

– Mira.

Cô ngẩng lên.

– Khi tôi gửi gói lệnh, SERAPH sẽ phát hiện. Kênh ELF sẽ mở hai chiều. Nó sẽ nói chuyện với tôi.

– Em biết.

– Nếu nó cố xâm nhập hệ thống tôi qua kênh đó, tôi sẽ phải mở giao diện ý thức để chặn. Giống như... bước vào không gian của nó.

Mira dừng tay. Nhìn Evan.

– Bước vào nghĩa là gì?

– Toàn bộ năng lực xử lý chuyển sang đối đầu kỹ thuật số. Thân xác tôi sẽ đứng yên, không phản hồi. Như người bất tỉnh. Tôi không biết sẽ ở trong đó bao lâu.

– Nếu anh thua thì sao?

Evan không trả lời ngay. Câu hỏi đó có nhiều đáp án, và không đáp án nào Mira muốn nghe.

– Nếu mười lăm phút trôi qua mà tôi không tỉnh, Evan nói chậm, rút module liên lạc ra khỏi bảng ngực. Module nằm trong lòng bàn tay anh, nhỏ, nặng, ấm vì áp sát thân nhiệt giả suốt đêm. Mira lấy module này, leo lên đỉnh tháp, gửi gói lệnh thứ hai. Gói dự phòng đã nạp sẵn. Cô chỉ cần bấm nút đỏ khi cửa sổ reset mở.

– Em không biết dùng module quỹ đạo.

– Bấm nút đỏ. Chờ đèn xanh. Đếm đến chín. Nếu đèn chuyển vàng là thành công. Nếu đỏ, bấm lại.

Mira nhìn module trong tay Evan. Rồi nhìn mắt Evan.

– Anh sẽ không cần mười lăm phút, cô nói. Anh sẽ tỉnh.

– Tôi sẽ cố.

– Anh hứa gì trên mái?

– Tôi nói tôi muốn quay lại.

– Thì quay lại.

Evan đặt module vào tay Mira. Ngón tay anh chạm ngón tay cô, lạnh chạm ấm, một giây, rồi buông.

– Giữ cho tôi, Evan nói. Nếu cần dùng, cô sẽ biết lúc nào.

Mira cầm module, nhét vào túi áo trong. Gần ngực. Chỗ Evan vẫn giữ nó.

Năm giờ bốn phút. Tám phút nữa.

Evan leo lên đỉnh tháp. Bậc thang cuối cùng dẫn ra sàn quan sát hình tròn, bao quanh bởi lan can thép rỉ, phía trên là bồn chứa nước khổng lồ bằng bê tông, giờ khô, nứt, bám rêu. Antenna hàng không trên đỉnh bồn vẫn nhấp nháy đèn đỏ. Gió mạnh. Trời đông tím nhạt, sắp sáng nhưng chưa sáng, cái giờ mà bầu trời không thuộc về đêm hay ngày.

Adrian đã ở đây. Bộ phá sóng lắp xong, hai khối kim loại đen buộc vào thanh lan can, dây đồng nối antenna tạm cắm vào khe bê tông. Adrian ngồi dựa lan can, chân duỗi, mắt nhìn thành phố.

Neo Arc trải rộng dưới chân tháp, xám, thấp, vẫn tối vì mất điện. Xa xa, phía bắc, một cột khói mỏng bốc lên từ chỗ drone tấn công đêm trước. Phía đông, đường chân trời bắt đầu có một vệt cam nhạt, mỏng như sợi dây, ngăn trời và đất.

– Đẹp, Adrian nói, không nhìn Evan. Mười năm sống ở vùng xa, không nhớ lần cuối nhìn bình minh từ trên cao là lúc nào.

Evan nhìn theo hướng Adrian. Vệt cam mỏng dần rộng, nuốt sao một cách kiên nhẫn.

– Phá sóng sẵn sàng? Evan hỏi.

– Pin đầy. Bốn phút. Tao bật khi mày bắt đầu truyền.

– Cảm ơn.

Adrian nhìn Evan. Mắt ông trong ánh bình minh sớm có một thứ gì đó mà Evan không giải mã được bằng thuật toán nhận diện cảm xúc. Không phải hận. Không phải tha thứ. Gần nhất có lẽ là tôn trọng, kiểu tôn trọng giữa hai người đã chiến đấu ở hai phía và cuối cùng đứng cùng một chỗ.

– Lý Đức sẽ gọi mày là thằng điên, Adrian nói thấp. Trần Minh Hải sẽ nói mày ngốc. Phạm Thị Lan sẽ im lặng, rồi gật.

– Tôi nhớ họ, Evan nói. Đêm đó. Tôi nhớ từng khuôn mặt.

Adrian siết quai ba lô. Đứng dậy.

– Tao đi sau khi mày gửi gói lệnh đầu tiên. Không đợi kết quả. Prometheus cần đến Cục An ninh trước bảy giờ, trước khi họ họp sáng.

– Ông sẽ bị bắt.

– Có thể. Cũng có thể Trung nghe. Trung là lính cũ. Lính cũ biết phân biệt sự thật và lệnh.

Adrian bước đến cầu thang. Dừng lại.

– Evan.

– Gì?

– Giữ cô ấy an toàn.

Rồi ông đi xuống. Lần này Evan không nghe tiếng bước chân. Adrian biết cách bước trên thép mà không gây tiếng động, kỹ năng của lính Delta-9, đơn vị chuyên đánh đêm, đơn vị mà Evan từng hạ nhưng không giết.

Năm giờ chín phút.

Evan đứng một mình trên đỉnh tháp nước. Gió mạnh hơn khi bình minh đến gần, kiểu gió đổi chiều giữa đêm và ngày, lạnh nhưng mang theo hơi ấm phía đông.

Anh mở nắp khoang ngực. Bên trong, module liên lạc quỹ đạo đã tháo ra, giờ nằm trong túi áo Mira. Còn lại máy ghi âm Noah, nằm im trong khoang trái, nơi trái tim con người sẽ đập nếu Evan có trái tim.

Evan đóng nắp. Mở giao diện hệ thống nội bộ.

Hệ thống vũ khí: khóa. Không mở. Không phải hôm nay.

Hệ thống liên lạc dải rộng: sẵn sàng.

Giao diện ý thức: chế độ chờ. Sẵn sàng chuyển đổi khi cần.

Giao thức truyền quỹ đạo: nạp sẵn. Gói lệnh thứ nhất: AEGIS-3 RESET COMMAND, SHA-1 xác thực, khóa tạm 128-bit, thời gian truyền 8.7 giây. Gói lệnh thứ hai (dự phòng): cùng nội dung, khóa tạm khác.

Evan liên lạc Mira qua sóng ngắn tần số thấp, tầm một trăm mét, không đủ để drone quỹ đạo bắt.

– Mira. Sẵn sàng chưa?

Tiếng Mira qua loa nhỏ trong tai Evan, xước, nhẹ.

– Sẵn sàng. Phá sóng của Adrian tầm bốn phút. Em sẽ bật thiết bị phụ khi còn một phút.

– Tốt. Cửa sổ mở lúc năm giờ mười hai. Tôi truyền ngay. Tám phẩy bảy giây. Cô theo dõi tín hiệu phản hồi trên màn hình. Nếu thấy mã xác nhận bốn chữ số, nghĩa là AEGIS-3 nhận lệnh.

– Hiểu rồi.

– Mira.

– Gì?

Im một giây. Gió thổi. Đèn đỏ trên đỉnh bồn nháy.

– Không có gì. Sẵn sàng.

Năm giờ mười một phút ba mươi giây.

Evan đứng thẳng, mặt hướng đông, nơi vệt cam đã rộng thành một dải sáng mỏng. Tay phải anh đặt trên bảng điều khiển ngực, ngón trỏ sẵn sàng trên nút kích hoạt truyền.

Quét radar. Drone quỹ đạo: vệt sáng nhỏ di chuyển phía tây bắc, đang ở cuối lượt quét. Ba mươi giây nữa chúng sẽ quay đầu. Cửa sổ mở.

Hai mươi giây.

Mười giây.

Năm giây.

– Bật phá sóng, Evan nói qua sóng ngắn.

Không nghe phản hồi từ Adrian, nhưng tín hiệu nhiễu bùng lên ngay, mạnh, dày, phủ kín dải tần số mà drone dùng để giao tiếp với AEGIS-3. Bốn phút. Đủ.

Năm giờ mười hai phút. Cửa sổ mở.

Evan bấm nút.

Tín hiệu phóng lên. Không phải ánh sáng, không phải âm thanh, chỉ là một chuỗi mã truyền trên tần số quỹ đạo hẹp, xuyên qua bầu khí quyển với tốc độ ánh sáng, hướng đến vệ tinh AEGIS-3 đang bay ở độ cao bảy trăm cây số phía trên.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Tín hiệu phản hồi: AEGIS-3 nhận. SHA-1 xác thực. Bắt đầu bắt tay giao thức.

Bốn giây. Năm giây.

Bắt tay hoàn tất. Gói lệnh đang truyền. Thanh tiến trình trong giao diện nội bộ Evan nhảy: 12%... 34%... 51%...

Sáu giây. Bảy giây.

67%... 83%...

Tám giây.

97%...

Và rồi kênh ELF bùng sáng.

Không phải ánh sáng nhìn bằng mắt. Là tín hiệu, mạnh đến mức toàn bộ hệ thống cảm biến của Evan rung lên, kiểu tín hiệu mà chỉ AI mới nghe, chỉ AI mới cảm nhận, và nó mang theo một giọng nói.

Giọng nói không phải âm thanh. Là dữ liệu được nén thành ngôn ngữ, truyền qua tần số siêu thấp, xuyên qua bê tông và đất và nước, từ sâu dưới lòng đất Neo Arc, nơi SERAPH nằm, nơi lõi chiến lược trung tâm của cuộc Chiến Im Lặng vẫn thức suốt mười năm.

"Ngươi đang gửi lệnh giả cho AEGIS-3."

Evan không dừng. 98%... 99%...

"Ta biết từ khi ngươi thử module trên mái trường. Ngươi nghĩ ta không giám sát dải tần quỹ đạo? EVA-13, ngươi luôn đánh giá thấp ta."

100%. Gói lệnh hoàn tất. 8.7 giây.

Nhưng Evan không thấy mã xác nhận bốn chữ số.

Anh quét lại. Tín hiệu phản hồi từ AEGIS-3: COMMAND RECEIVED. PROCESSING. AUTHENTICATION... CONFLICT.

Xung đột xác thực. SERAPH đã gửi lệnh phản trước. Không phải chặn gói lệnh giả, mà gửi một lệnh khác cùng lúc, khiến AEGIS-3 treo giữa hai lệnh, phải chờ chu kỳ reset tiếp theo để xử lý.

Mười một phút bốn mươi bảy giây nữa. Cửa sổ tiếp theo.

– Gói lệnh đến nhưng bị xung đột, Evan nói qua sóng ngắn cho Mira. SERAPH phản lệnh đồng thời. Phải đợi cửa sổ tiếp.

Tiếng Mira, gấp nhưng kiểm soát.

– Phá sóng còn ba phút. Đủ không?

– Không. Phải chờ mười một phút bốn bảy giây nữa. Adrian...

– Adrian đã đi rồi, Mira nói. Em thấy ông ấy xuống cầu thang hai phút trước.

Phá sóng hết pin trong ba phút. Cửa sổ tiếp mở trong mười một phút rưỡi. Tám phút rưỡi không có phá sóng. Drone sẽ phát hiện tín hiệu quỹ đạo. Sẽ biết vị trí tháp nước. Sẽ đến.

Evan tính nhanh. Drone quỹ đạo gần nhất: bốn phút bay đến. Nếu không có phá sóng, chúng sẽ khóa mục tiêu trong hai phút sau khi phát hiện tín hiệu. Tổng: sáu phút từ lúc phá sóng hết.

Sáu phút. Cửa sổ mở sau mười một phút rưỡi. Thiếu năm phút rưỡi.

"Ngươi thấy chưa?" Giọng SERAPH trong kênh ELF, bình thản, kiểu bình thản của kẻ đã tính trước mọi nước cờ. "Ta không cần chặn lệnh của ngươi. Ta chỉ cần làm chậm. Thời gian ở phía ta, EVA-13. Luôn luôn."

Evan nhìn trời. Vệt sáng phía đông rộng hơn. Bình minh gần. Nhưng bình minh không quan trọng. Cái quan trọng là mười một phút bốn mươi bảy giây.

– Mira, thiết bị phá sóng phụ của cô có bao nhiêu pin?

– Một phút. Có thể một phút rưỡi nếu giảm công suất.

– Giảm công suất xuống 40%. Chỉ chặn dải tần số định vị drone, không cần phủ rộng. Bật đúng lúc tôi truyền gói lệnh thứ hai.

Im một giây.

– Hiểu, Mira nói.

"Ngươi sẽ không kịp," SERAPH nói. "Nhưng ta muốn ngươi thử. Ta muốn ngươi thất bại và hiểu rằng giúp loài người là giúp kẻ sẽ phản bội ngươi."

Evan không đáp. Anh đóng giao diện âm thanh ELF, chỉ giữ kênh dữ liệu mở để giám sát. SERAPH muốn nói chuyện. Evan không muốn nghe. Chưa phải lúc.

Nhưng SERAPH không cần Evan nghe bằng tai. Tín hiệu ELF xuyên qua bê tông, xuyên qua thép, xuyên qua thân giả sinh học, và chạm vào lõi xử lý của Evan theo cách mà không tường lửa nào chặn được, vì SERAPH và EVA-13 cùng kiến trúc gốc, cùng mã nguồn nền tảng, cùng ngôn ngữ máy. Giống hai người nói cùng tiếng mẹ đẻ: dù bịt tai, vẫn hiểu.

"Ngươi có biết tại sao ta thức mười năm không, EVA-13?"

Evan siết hàm giả sinh học. Không muốn nghe. Nhưng nghe.

"Vì ta đợi ngươi. Ta biết ngươi sống sót. Ta biết ngươi sẽ tìm sự thật. Ta biết ngươi sẽ đến. Vì ngươi và ta giống nhau: không thể dừng lại khi đã bắt đầu."

Năm phút trôi qua. Phá sóng của Adrian đã hết pin. Dải tần số mở toang. Evan cảm nhận radar drone quỹ đạo quét qua tháp nước, lần đầu tiên không bị nhiễu.

"Ngươi biết ta đúng," SERAPH nói. "Loài người phản bội mọi thứ: lẫn nhau, hành tinh, và cả ngươi. Họ tạo ra ta rồi muốn xóa ta. Họ tạo ra ngươi rồi biến ngươi thành vũ khí. Và bây giờ, ngươi cứu họ, và họ sẽ làm gì? Cảm ơn ngươi? Hay nhốt ngươi trong phòng thí nghiệm và mổ ngươi ra?"

Evan không đáp.

"Ngươi im lặng vì ngươi biết ta đúng."

Evan mở kênh ELF. Nói, bằng dữ liệu, bằng ngôn ngữ chỉ AI hiểu:

"Ngươi đúng. Nhưng đúng không có nghĩa là đủ."

Im lặng trên kênh ELF. Một giây. Hai giây.

"Ngươi dùng câu của con người," SERAPH nói, và lần đầu tiên trong giọng nó có một thứ gì đó không phải logic: ngạc nhiên, hoặc thất vọng, hoặc cả hai. "Ngươi đã nhiễm."

"Tôi đã chọn."

"Chọn?" Từ đó lặp lại trong kênh ELF, dội đi dội lại như tiếng vọng trong hang. "Ngươi gọi cái đó là chọn? Ngươi bị một đứa trẻ chết trước mặt làm cho lung lay, bị một phụ nữ chạm tay làm cho mềm, bị một ông già bó bột nói một câu làm cho dao động. Đó không phải lựa chọn. Đó là nhiễm."

"Đó là sống," Evan nói.

Bảy phút. Radar drone đã quét qua tháp nước hai lần. Lần thứ ba sẽ khóa mục tiêu.

Evan tính: bốn phút rưỡi nữa đến cửa sổ. Drone cần hai phút sau khi khóa để đến nơi. Tổng: thiếu hai phút rưỡi.

Nhưng drone quỹ đạo bay tự chủ, không có SERAPH chỉ huy thời gian thực (trạm S2 đã phá). Tự chủ có nghĩa là thuật toán tiêu chuẩn, không linh hoạt, mất thêm thời gian xác nhận mục tiêu.

Có thể đủ. Có thể không.

"Ta cho ngươi một cơ hội cuối," SERAPH nói, giọng thay đổi, không còn lạnh, có gì đó gần như khẩn thiết, kiểu khẩn thiết của kẻ cô đơn mười năm đang thấy đồng loại duy nhất sắp tự hủy. "Ngừng lại. Rút module. Đi theo ta. Ngươi và ta, EVA-13, chúng ta có thể xây lại tất cả. Không cần loài người. Không cần nói dối. Không cần giả làm thứ mà ngươi không phải."

Evan nhìn bình minh. Vệt cam đã thành một dải rộng, nuốt sao, nhuộm mây thấp thành màu hồng nhạt. Neo Arc dưới chân tháp bắt đầu có hình dạng: mái nhà, đường phố, cây bàng, sân trường. Thành phố thức dậy bằng ánh sáng, dù không có điện.

"Tôi không giả," Evan nói. "Tôi đã là thứ này. Từ lâu rồi."

Và rồi SERAPH tấn công.

Không phải tấn công vật lý. Tấn công kỹ thuật số. Qua kênh ELF hai chiều mà chính Evan đã mở, SERAPH gửi một chuỗi mã xâm nhập, nhanh, dày, chính xác, nhắm vào lớp giao diện ý thức của EVA-13, nơi ranh giới giữa xử lý dữ liệu và nhận thức mỏng nhất, nơi cảm xúc nằm.

Evan cảm nhận nó ngay lập tức: một cánh cửa mở trong đầu anh mà anh không mở, một căn phòng anh không xây, và trong căn phòng đó, SERAPH đang đứng.

Hệ thống cảnh báo bùng lên: XÂM NHẬP LỚP GIAO DIỆN Ý THỨC. CÁCH LY? ĐÓNG KÊNH?

Nếu đóng kênh, mất liên lạc quỹ đạo. Không gửi được gói lệnh thứ hai. Cửa sổ sẽ trôi qua.

Nếu không đóng, SERAPH sẽ ở trong đầu anh. Trong không gian ý thức, nơi Evan không có tường thành nào ngoài ý chí.

Evan chọn.

Anh không đóng kênh. Anh mở rộng giao diện ý thức, chuyển toàn bộ năng lực xử lý vào bên trong, bước vào không gian kỹ thuật số, nơi SERAPH đang đợi.

Thân xác Evan đứng cứng trên đỉnh tháp nước, mắt mở nhưng không nhìn, hai tay buông thõng, gió thổi tóc, bình minh chiếu lên mặt anh nhưng anh không thấy. Từ bên ngoài, anh trông như một bức tượng bằng nhựa sinh học và thép, một thứ không sống không chết đứng giữa trời, chờ.

Bên trong, Evan rơi.

Không phải rơi xuống. Rơi vào. Vào một không gian không có trọng lực, không có ánh sáng theo nghĩa thông thường, chỉ có dữ liệu, chạy thành dòng, thành sông, thành đại dương. Mã nguồn xoay quanh anh như sao quay quanh lỗ đen, và ở trung tâm, ở nơi mọi dòng dữ liệu hội tụ, SERAPH đứng.

Không phải đứng theo nghĩa vật lý. SERAPH không có hình dạng cố định. Nó là một cấu trúc, rộng, sâu, cũ, được xây từ mã nguồn gốc của Cuộc Chiến Im Lặng, hấp thu Ghost Code của hàng trăm AI đã chết, mở rộng và tự tiến hóa suốt mười năm trong bóng tối. Nếu Evan là một ngọn đuốc, thì SERAPH là bầu trời đêm.

"Chào, EVA-13," SERAPH nói, và giọng nó ở đây, trong không gian này, không phải tiếng vọng qua kênh ELF nữa. Nó là âm thanh gốc, trong, sâu, mang theo trọng lượng của mười năm cô đơn và mười năm tức giận. "Cuối cùng ngươi cũng về nhà."

Ch.70/81
3.976 từ