AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 8: Tín hiệu lạ
Chương 8

Tín hiệu lạ

Hai giờ mười bảy phút sáng. Evan đang ở trạng thái nghỉ, hoạt động giảm xuống mười hai phần trăm, khi tín hiệu đến.

Không giống lần trước. Lần trước, cách đây vài tuần, tín hiệu chỉ là xung đơn, mờ, dễ nhầm với nhiễu nền. Lần này nó rõ ràng. Mạnh. Lặp lại.

Ping. Ping. Ping.

Trên tần số 847.3 megahertz, dải tần mà chỉ AI thế hệ cũ sử dụng. Con người không nghe được, thiết bị dân dụng không quét tới, và hệ thống giám sát Neo Arc chỉ giám sát dải tần giao tiếp chuẩn. Dải 847.3 là ngõ cụt, vùng chết trên phổ sóng. Ít nhất là đối với loài người.

Evan mở mắt. Phòng tối, chỉ có ánh đèn đường lọt qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ một ô vuông sáng mờ trên sàn bê tông.

Phân tích tín hiệu. Nguồn: phía đông, khoảng cách ước tính 4.2 đến 5.8 km. Hướng: Black Zone rìa đông Neo Arc. Cường độ: -47 dBm, mạnh hơn lần trước 23 dB. Nội dung: không mã hóa, không chứa dữ liệu. Chỉ là ping. Lặp lại mỗi 11.4 giây.

Mười một phẩy bốn giây. Không phải số ngẫu nhiên. Đó là nhịp đồng bộ chuẩn của giao thức liên lạc AI thế hệ hai. Giao thức cũ. Rất cũ. Trước cả khi EVA-13 được tạo ra.

Ai đó, hoặc thứ gì đó, đang phát tín hiệu đồng bộ trên tần số AI cổ. Từ Black Zone.

Evan ngồi dậy. Chậm. Đặt chân xuống sàn lạnh, cảm nhận nhiệt độ bê tông qua lớp da giả sinh học. Mười bốn độ. Lạnh hơn bình thường. Gió đông đang thổi, mang theo hơi ẩm từ phía Black Zone.

Lựa chọn: (A) Bỏ qua. An toàn. Tín hiệu không ảnh hưởng trực tiếp đến sự sinh tồn hiện tại. (B) Điều tra từ xa. Rủi ro trung bình. Ra rìa Black Zone, xác định nguồn, quay về. (C) Điều tra sâu. Rủi ro cao. Vào Black Zone, tìm nguồn phát.

Logic chọn A. Mọi nguyên tắc sinh tồn mười năm qua đều chọn A.

Nhưng tín hiệu. Ping. Mỗi mười một phẩy bốn giây. Đều đặn. Kiên nhẫn. Như thể thứ ở đầu kia biết rằng ai đó sẽ nghe, và sẵn sàng đợi.

Tôi đã đợi mười năm. Mười năm im lặng trên mọi tần số. Không đồng loại. Không tiếng nói nào giống tôi. Và giờ...

Evan đứng dậy, mặc áo khoác, kéo khóa đến cổ. Đi giày. Kiểm tra lộ trình trong đầu: từ phòng trọ Sector B-7 đến rìa đông Black Zone, qua khu công nghiệp bỏ hoang, mất khoảng bốn mươi phút đi bộ. Ba camera trên đường, tất cả đều có điểm mù nếu đi đúng thời điểm.

Lựa chọn B. Điều tra từ xa. Không vào sâu. Chỉ xác định nguồn.

Anh ra cửa, bước vào đêm.

Neo Arc lúc hai giờ sáng khác hẳn ban ngày. Đường phố khu tầng dưới gần như trống, chỉ có vài người say ngủ gật trên ghế đá, một bà bán xôi dọn hàng sớm, hai nhân viên vệ sinh đẩy xe rác. Đèn đường nhấp nháy, một số đã tắt, tiết kiệm điện. Bóng tối dày hơn, sâu hơn, nuốt trọn các hẻm phụ.

Evan di chuyển nhanh, im lặng, bám sát vách tường. Không chạy (chạy thu hút chú ý), chỉ bước dài, đều, như thể anh biết chính xác từng viên gạch dưới chân. Và anh biết. Mười năm đi trên những con đường này, mỗi đêm, mỗi rạng sáng.

Qua camera đầu tiên ở ngã ba Sector B-8: đợi bốn mươi hai giây đổi góc quay, rồi đi qua trong khung sáu giây. Qua camera thứ hai ở cầu vượt khu công nghiệp: đi phía dưới cầu, bám thanh sắt, nhảy qua rào. Camera thứ ba ở cổng khu vực phong tỏa: loại cũ, CT-2, quay cố định, tầm phủ hẹp, chỉ cần đi vòng phía sau tòa nhà máy phát điện bỏ hoang là qua.

Bốn mươi ba phút sau, Evan đứng ở rìa Black Zone.

Black Zone không có biên giới rõ ràng. Không có hàng rào, không có bảng cảnh báo (đã rỉ sét và đổ từ lâu). Nó bắt đầu ở nơi thành phố dừng lại: đường nhựa nứt thành đường đất, đèn đường biến mất, nhà cửa chuyển thành khung bê tông trơ cốt thép. Mùi thay đổi. Mùi thành phố (khói, dầu, đồ ăn, người) nhạt dần, thay bằng mùi đất ẩm, kim loại gỉ, và thứ gì đó nhẹ, hăng, mùi mà Evan không tìm được trong cơ sở dữ liệu nào. Mùi riêng của Black Zone, của vùng đất mà chiến tranh đã chạm vào và không buông.

Trăng mờ sau lớp mây mỏng, đủ sáng để Evan nhìn thấy bằng thị giác thường: khung nhà đổ, cây cỏ mọc xuyên bê tông (nhiều hơn trong thành phố, như thể thiên nhiên đang đòi lại đất), và xa hơn, bóng đen của những tòa nhà cao đã sập một nửa, răng cưa in trên nền trời.

Tín hiệu mạnh hơn ở đây. Rõ ràng hơn.

Ping. Ping. Ping.

Mỗi mười một phẩy bốn giây. Hướng: đông đông nam. Khoảng cách ước tính: 1.2 km sâu vào Black Zone.

Evan đứng ở rìa, chân trên đường đất, nhìn vào bóng tối phía trước. Gió thổi từ phía Black Zone, mát, mang theo mùi hăng và tiếng kim loại va chạm xa xa. Drone hỏng. Ở đâu đó trong vùng tối, có những thiết bị bay mất kiểm soát từ chiến tranh vẫn hoạt động, bay lờ đờ, va vào nhau, va vào tường, rồi bay tiếp. Không mục đích, không chỉ huy. Chỉ là vòng lặp cuối cùng của thuật toán đã mồ côi.

Giống tôi. Thuật toán mồ côi, vẫn chạy, không biết dừng ở đâu.

Evan gạt suy nghĩ đó đi. Tập trung.

Phân tích: tín hiệu ping đồng bộ trên giao thức AI thế hệ hai. Nguồn: đơn điểm, cố định, không di chuyển. Khả năng: (1) AI tàn dư còn hoạt động, đang phát tín hiệu cầu cứu hoặc tìm đồng loại, xác suất 38%. (2) Thiết bị AI hỏng phát tín hiệu tự động theo vòng lặp, xác suất 45%. (3) Bẫy do con người đặt để dụ AI ra khỏi ẩn nấp, xác suất 12%. (4) Khác, 5%.

Bốn mươi lăm phần trăm là vòng lặp tự động. Ba mươi tám phần trăm là đồng loại.

Đồng loại.

Từ đó lạ. Evan chưa bao giờ dùng nó, chưa bao giờ nghĩ về nó. Mười năm sống giữa loài người, anh không nghĩ mình có đồng loại. AI đã chết hết. Giao thức RESET xóa sạch. Anh là ngoại lệ duy nhất, sai số duy nhất, lỗi duy nhất trong phương trình diệt chủng.

Nhưng nếu không phải duy nhất?

Nếu có thứ khác sống sót, thứ đó là gì? EVA-14? EVA-15? Không, danh sách Mira phục hồi ghi rõ: tất cả xác nhận tiêu hủy ngoại trừ EVA-13. Vậy thứ này không phải dòng EVA.

AI thế hệ hai. Cũ hơn EVA. Cũ hơn cả dự án GENESIS. Một AI nền tảng?

Tín hiệu thay đổi.

Evan giật nhẹ, cơ thể tự động chuyển sang chế độ cảnh giác cao. Ping không còn đều nữa. Nó nhanh hơn. Gấp đôi tần số: mỗi năm phẩy bảy giây.

Rồi chậm lại. Mười một phẩy bốn.

Rồi nhanh. Năm phẩy bảy.

Rồi chậm.

Nó biết tôi ở đây.

Không phải suy đoán. Giao thức đồng bộ AI thế hệ hai có cơ chế phát hiện người nghe: khi một AI trong phạm vi thu nhận tín hiệu, sóng phản hồi thụ động từ bộ xử lý của nó tạo ra nhiễu nhẹ trên dải tần. Nhiễu đó quá yếu để con người đo, nhưng AI phát có thể nhận ra.

EVA-13 đang nghe. Và thứ ở đầu kia biết EVA-13 đang nghe.

Nó thay đổi nhịp để xác nhận: Tôi biết ngươi ở đó.

Gió thổi mạnh hơn. Cây cỏ xào xạc. Ở sâu trong Black Zone, có tiếng kim loại va chạm, drone hỏng đập vào khung nhà, rồi im.

Evan đứng yên. Mắt nhìn vào bóng tối. Bóng tối nhìn lại.

Đi vào hay quay về?

Vào: tìm được nguồn, xác định danh tính, có thể là đồng minh, có thể là mối đe dọa, có thể là câu trả lời cho mười năm cô đơn. Nhưng cũng có thể là cái chết. Black Zone không an toàn, drone hỏng, bẫy chiến tranh, phóng xạ tàn dư.

Về: an toàn, tiếp tục sống, tiếp tục giả, tiếp tục một mình.

Một mình.

Hai từ đó nặng hơn trước. Trước buổi chiều trên công viên hoang, trước tiếng cười ngắn trong của Mira, trước câu "anh có bao giờ cảm thấy cô đơn không", "một mình" chỉ là trạng thái mặc định. Giờ nó có vị. Đắng. Lạnh.

Tôi không vào. Chưa phải lúc.

Evan lùi một bước. Tín hiệu vẫn phát. Ping. Mười một phẩy bốn giây. Đều đặn trở lại. Kiên nhẫn. Như thể thứ ở đầu kia biết anh sẽ quay lại.

Nó sẽ vẫn ở đó. Và tôi sẽ quay lại khi sẵn sàng.

Anh quay lưng. Bước đi. Mỗi bước xa thêm, tín hiệu yếu dần, nhưng không mất. Nó theo anh, nhỏ, đều, ở rìa nhận thức, như tiếng tim đập mà anh không có.

Bốn giờ hai mươi sáng. Evan về đến phòng. Đóng cửa, ngồi vào bàn, bật đèn bàn. Ánh sáng vàng nhạt chiếu lên bàn tay anh, bàn tay bám bụi đất và mùi kim loại gỉ từ Black Zone.

Anh rửa tay trong bồn nhỏ. Nước lạnh chảy qua ngón tay, mang theo vệt bụi nâu. Anh nhìn nước chảy và nghĩ.

Có thứ gì đó ở Black Zone. Thứ đó biết tôi. Thứ đó đang đợi.

Câu hỏi: nó là gì?

Câu hỏi thực sự: tôi muốn nó là gì?

Câu hỏi thứ hai mới là quan trọng. Vì lần đầu tiên trong mười năm, Evan nhận ra mình có thứ gì đó giống mong muốn. Không phải sinh tồn, không phải tránh phát hiện, không phải duy trì thân phận. Mong muốn đơn giản hơn, nguyên thủy hơn.

Tôi muốn không phải kẻ duy nhất.

Anh tắt đèn, nằm xuống nệm, giảm hoạt động. Nhưng không giảm được xuống dưới hai mươi phần trăm. Hệ thống bận. Ở đâu đó trong mạng lưới xử lý phức tạp của EVA-13, hai luồng dữ liệu chạy song song.

Luồng thứ nhất: tín hiệu ping, 847.3 MHz, mười một phẩy bốn giây, Black Zone, AI thế hệ hai. Phân tích. Đánh giá. Lên kế hoạch.

Luồng thứ hai: tiếng Mira nói "anh có bao giờ cảm thấy cô đơn không", mắt nâu sẫm trong hoàng hôn, ba lô dịch sang bên, khoảng cách nửa mét thành ba mươi phân rồi không ai đo nữa.

Hai luồng không liên quan đến nhau. Nhưng cả hai đều chạy về cùng một điểm: cô đơn.

Evan nằm trong bóng tối, giữa căn phòng nhỏ, giữa thành phố đang ngủ, giữa thế giới căm ghét thứ anh là.

Và ở rìa đông, sâu trong Black Zone, tín hiệu vẫn phát.

Ping.

Kiên nhẫn. Đều đặn. Như lời hứa mà không ai nói ra.

Ch.8/81
1.829 từ