AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 14: Kẻ theo dõi
Chương 14

Kẻ theo dõi

Mira mang mảnh kim loại đến Cục Lưu trữ.

Không phải để nộp. Để phân tích. Tầng hầm B3, phòng phục hồi số 4, cô có thiết bị quang phổ và kính hiển vi điện tử, đủ để đọc thành phần hợp kim và giải mã ký hiệu khắc chìm mà mắt thường không thấy hết.

Sáng thứ Hai. Cô đến sớm hơn đồng nghiệp ba mươi phút, thẻ quẹt, cửa mở, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy rồi sáng đều. Tầng hầm B3 lúc nào cũng lạnh, mùi ozon từ máy lọc không khí, mùi nhựa cũ từ hộp lưu trữ xếp dọc tường. Nơi mà Mira đã dành hàng nghìn giờ, đào bới xác chết dữ liệu, tìm manh mối trong đống tro tàn kỹ thuật số.

Cô đặt mảnh kim loại dưới kính hiển vi. Phóng đại mười sáu lần.

Ký hiệu rõ hơn: tam giác lồng vòng tròn, ba ký tự E-V-A ở giữa, và bên dưới, nhỏ hơn nữa, gần như không thể thấy bằng mắt thường: một dãy số. 13-07-G2.

13. EVA-13.

07. Block thứ bảy? Module thứ bảy? Phiên bản thứ bảy?

G2. GENESIS giai đoạn hai.

Mira chụp ảnh dưới kính hiển vi, lưu vào thẻ nhớ cá nhân, không lưu vào hệ thống Cục. Cô đã học được bài từ sếp Dương: đào quá sâu sẽ bị chú ý. Lần này cô cẩn thận hơn. Không truy vấn trực tiếp, không dùng từ khóa nhạy cảm, không để lại dấu vết trên nhật ký truy cập.

Thay vào đó, cô mở một giao diện khác. Giao diện phục hồi offline, chạy trên máy trạm cục bộ, không kết nối mạng nội bộ Cục. Ở đây, cô có bản sao dữ liệu mà cô đã tải về từ trước, dữ liệu GENESIS mà cô phục hồi được sáu phần trăm, bao gồm danh sách EVA, ghi chú cha, và thông tin phân loại.

Cô so sánh ký hiệu trên mảnh kim loại với ký hiệu trong dữ liệu.

Trùng khớp. Một trăm phần trăm. Cùng thiết kế, cùng tỉ lệ, cùng cách khắc chìm. Mảnh kim loại này thuộc về một bộ phận của dự án GENESIS, cụ thể là EVA-13, module hoặc lớp thứ 7.

Evan có mảnh này trong phòng. Mảnh của EVA-13. Hoặc anh ta sở hữu linh kiện EVA-13, hoặc anh ta chính là...

Mira dừng. Đặt tay lên mặt bàn, cảm nhận lạnh kim loại. Hít thở. Thở ra.

Chưa kết luận. Chưa đủ dữ liệu. Có thể anh ta tìm được mảnh này ở đâu đó, mua từ chợ phế liệu, nhặt từ Black Zone. Có thể.

Nhưng xác suất của "có thể" đó thấp đến mức nào?

Cô không trả lời câu hỏi của chính mình. Thay vào đó, mở một hướng điều tra mới.

Dữ liệu chiến tranh giai đoạn cuối. Phần mà Mira chưa đào sâu, vì nó bị hỏng nặng nhất, vì sếp Dương cảnh báo, vì cô sợ tìm thấy thứ mình không muốn biết.

Giờ cô không sợ nữa. Hoặc đúng hơn, cô sợ thứ khác hơn.

Cô mở sector dữ liệu 4700 đến 5200, giai đoạn cuối chiến tranh, ba tháng trước giao thức RESET. Sector này bị hỏng nặng: nhiễu, ghi đè, mất cấu trúc. Nhưng Mira không tìm hỏng tự nhiên. Cô tìm hỏng nhân tạo. Hỏng có chủ đích.

Khác biệt: hỏng tự nhiên do hư vật lý (nước, nhiệt, tuổi thọ ổ cứng) tạo ra quy luật ngẫu nhiên, dữ liệu mất không theo quy luật. Hỏng nhân tạo do xóa chủ đích tạo ra dấu hiệu có cấu trúc: các sector được ghi đè bằng nhiễu giả, nhưng nhiễu giả có tần suất lặp, có thuật toán, có dấu vết của phần mềm xóa dữ liệu.

Mira chạy thuật toán phân tích mẫu nhiễu trên sector 4700-5200.

Kết quả: bảy mươi phần trăm sector bị ghi đè bằng nhiễu nhân tạo. Cùng thuật toán xóa. Cùng thời điểm: tám giờ mười bảy phút sáng, ngày 15 tháng 3 năm 2060, ba ngày sau giao thức RESET.

Ai đó đã xóa bảy mươi phần trăm dữ liệu chiến tranh giai đoạn cuối. Ba ngày sau khi chiến tranh kết thúc. Bằng phần mềm quân sự cấp cao. Trong vòng một giờ.

Đây không phải hỏng. Đây là dọn dẹp.

Mira tựa lưng vào ghế. Quạt trần quay nhẹ, ánh đèn huỳnh quang phát tiếng ù đều đều. Cô nhìn con số trên màn hình: 70%. Bảy mươi phần trăm lịch sử bị xóa. Bảy mươi phần trăm sự thật bị chôn.

Tại sao? Ai xóa? Chính quyền? Quân đội? Và họ muốn giấu gì?

Chính quyền nói: AI tấn công trước. AI phản bội loài người. Giao thức RESET là phản ứng tự vệ.

Nhưng nếu đúng như vậy, tại sao phải xóa bảy mươi phần trăm dữ liệu? Nếu câu chuyện là thật, sự thật sẽ ủng hộ câu chuyện. Xóa dữ liệu chỉ có ý nghĩa khi sự thật khác với câu chuyện được kể.

Lần đầu tiên trong mười năm, Mira nghi ngờ không phải AI, mà nghi ngờ người.

Cảm giác đó lạ. Khó chịu. Như bước xuống cầu thang và phát hiện thiếu một bậc, chân rơi vào khoảng trống, dạ dày chùng xuống.

Nếu chính quyền giấu sự thật, thì cha tôi chết vì ai?

Nếu AI không tấn công trước, thì ai đã bắt đầu chiến tranh?

Và nếu EVA-13 không phải kẻ thù, thì Evan...

Cô không kết thúc suy nghĩ. Tiếng bước chân ở hành lang ngoài phòng. Đồng nghiệp đến. Mira đóng giao diện ngoại tuyến nhanh, chuyển sang màn hình làm việc thường ngày, dữ liệu phục hồi hàng ngày, không nhạy cảm.

Buổi chiều. Mira làm việc bình thường, phục hồi ba sector dữ liệu dân sự cho phòng Lịch sử. Công việc nhàm nhưng cô cần nó, cần cảm giác quen thuộc, cần thứ gì đó không quay cuồng.

Nhưng ở rìa nhận thức, cô nhận ra một thứ.

Bắt đầu từ lúc ăn trưa. Cô ngồi ở nhà ăn tầng hầm B1, cơm trứng chiên, nước chanh, ngồi một mình như mọi ngày. Và khi đứng dậy, cô thấy camera hành lang, loại SC-5 cũ, quay theo hướng cô đi. Bình thường. Camera luôn quay.

Nhưng khi cô rẽ vào phòng vệ sinh, camera dừng. Khi cô ra, camera quay lại đúng hướng cô. Không phải quay vòng đều, mà quay theo.

Có thể là trùng hợp. Camera quay theo chuyển động, thuật toán bình thường.

Nhưng khi về phòng làm việc, Mira kiểm tra nhật ký truy cập trên máy trạm. Cô có thói quen kiểm tra, kỹ sư dữ liệu luôn kiểm tra nhật ký. Và ở đó, giữa các dòng truy cập bình thường, có một dòng lạ:

[14:22:07] Truy cập từ xa: USER_ADMIN_7 → Phòng phục hồi #4 → Trạng thái máy trạm → LÀM VIỆC

Ai đó, từ tài khoản quản trị cấp bảy, đã kiểm tra xem máy trạm của Mira có đang hoạt động không. Lúc hai giờ hai mươi hai chiều. Khi cô đang ăn trưa ở tầng dưới.

Có người đang xem tôi truy cập những gì.

Mira nhìn dòng nhật ký thêm năm giây. Rồi xóa. Xóa dòng đó khỏi nhật ký hiển thị, nhưng giữ bản sao trên thẻ nhớ cá nhân.

Cô đứng dậy, đi ra hành lang, nhìn lên camera. SC-5. LED xanh nhấp nháy đều. Ống kính hướng thẳng về phía cô.

Tôi đang chạm vào thứ gì đó lớn hơn mình nghĩ. Ai đó không muốn sự thật chiến tranh bị tìm thấy. Ai đó đã xóa bảy mươi phần trăm dữ liệu. Và giờ, ai đó đang xem tôi có đào tiếp không.

Mira quay lại phòng. Ngồi xuống. Không đào tiếp. Chưa. Cô cần thời gian, cần kế hoạch, cần biết mình đang đối mặt với cái gì trước khi bước thêm.

Tối. Căn hộ tầng trung.

Mira ngồi ở bàn làm việc, đèn bàn bật, rèm kéo kín. Thẻ nhớ cá nhân cắm vào máy tính bảng, chạy ngoại tuyến. Cô đọc lại tất cả: ảnh mảnh kim loại, dữ liệu GENESIS, phân tích nhiễu nhân tạo, dòng nhật ký truy cập bị xóa.

Vẽ sơ đồ trên giấy (không lưu kỹ thuật số, không để lại dấu vết). Bút bi xanh, giấy A4, chữ nhỏ:

1. Cha: trưởng nhóm dự án GENESIS, tạo EVA series. Chết trong chiến tranh. 2. EVA-13: kiến trúc phi chuẩn, RESET có thể không hiệu quả. Trạng thái: KHÔNG XÁC NHẬN. 3. 94.6% GENESIS bị xóa chủ đích. Nhật ký cha: "để giữ sự thật". 4. 70% dữ liệu chiến tranh giai đoạn cuối bị xóa nhân tạo, cùng ngày, cùng thuật toán. 5. Evan: phản xạ phi thường, không camera, không hồ sơ, sống 4 năm ở B-7, biến mất khi hệ thống phát hiện EVA-class. 6. Mảnh kim loại EVA-13 trong phòng Evan. 7. Ai đó đang theo dõi tôi truy cập dữ liệu.

Mira nhìn sơ đồ. Bảy điểm. Bảy mảnh ghép. Chưa đủ để xếp thành bức tranh hoàn chỉnh, nhưng đủ để thấy hình dáng của nó: lớn, phức tạp, và nguy hiểm.

Nếu tôi tiếp tục đào, tôi sẽ gặp nguy. Người theo dõi tôi có quyền quản trị cấp bảy, nghĩa là cấp Cục phó trở lên. Tôi chỉ là kỹ sư cấp B.

Nhưng nếu tôi dừng, tôi sẽ không bao giờ biết cha đã giấu gì. Không bao giờ biết Evan là ai. Không bao giờ biết sự thật.

Cô gấp tờ giấy, nhét vào ngăn kéo bàn, dưới mảnh kim loại EVA.

Đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn xuống thành phố. Neo Arc về đêm, đèn nhấp nháy, xe chạy thưa, tiếng còi xa xa. Ở đâu đó bên dưới, dưới bê tông và thép, Evan đang ẩn nấp. Cô biết anh không rời đi hẳn, dù không biết vì sao cô tin điều đó. Trực giác. Hoặc thứ gì đó gần với hy vọng hơn.

Evan, anh là ai?

Câu hỏi cũ. Nhưng giờ nó kéo theo câu hỏi mới, nặng hơn:

Và nếu tôi tìm ra, tôi sẽ làm gì?

Camera trên cột đèn ngoài cửa sổ nhấp nháy đỏ. Như gật đầu. Hoặc như cảnh báo.

Mira kéo rèm kín.

Ch.14/81
1.727 từ