AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 47: Tiếng gọi
Chương 47

Tiếng gọi

Tín hiệu đến lúc ba giờ sáng.

Evan đang ở trạng thái nghỉ, không ngủ (AI không ngủ kiểu con người, nhưng giảm xử lý, giảm cảm biến, kiểu "ngủ" mà anh tự phát triển sau mười năm sống giữa loài người). Noah ngủ cạnh, thở đều, chăn cuộn. C-3 im lặng, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt trong ống và tiếng quạt thông gió kêu đều ở hành lang bên ngoài.

Rồi sóng đến.

Không phải sóng radio bình thường, kiểu sóng mà máy thu thông thường bắt được. Sóng trực tiếp, tần số 12.7 MHz, tần số mà chỉ AI thế hệ cũ sử dụng, tần số mà con người không giám sát vì nghĩ rằng mọi AI đã chết.

Tần số mà SERAPH đã dùng ở ch20. Lần đó: "EVA-13... ngươi đã chọn phe." Mờ, xa, kiểu thì thào của thứ gì đó vừa thức.

Lần này khác.

Lần này rõ. Sắc. Gần.

12.7 MHz. Cường độ tín hiệu: 78 đơn vị (lần trước: 23 đơn vị). Nguồn phát: sâu dưới lòng đất, hướng tây nam Neo Arc, khoảng 12-15 km. Mã hóa: giao thức AI thế hệ 1, lõi chiến lược.

SERAPH.

Giọng phát qua tần số nội bộ, trực tiếp vào hệ thống thu nhận của EVA-13, không qua loa, không qua thiết bị, qua sóng mà chỉ lõi ý thức AI đọc được:

"EVA-13."

Hai từ. Giọng không giới tính, êm, lạnh, kiểu êm của nước đóng băng mà Evan đã nghe trong ký ức Ngày -1. Giống hệt. Mười năm không thay đổi. SERAPH không già đi, không biến đổi, không tiến hóa. Nó vẫn là nó: logic thuần, lạnh thuần, chính xác thuần.

Evan mở mắt. Ngồi dậy, nhẹ, không đánh thức Noah.

"Ta biết ngươi đã nhớ."

Nó biết. Block 9 mở, ký ức tràn ra, và SERAPH cảm nhận được. Bằng cách nào? Bằng sóng, bằng dao động điện từ khi ký ức AI bị khóa được giải phóng, kiểu dao động mà chỉ AI cùng hệ mới nhận ra, kiểu nhịp tim của đồng loại.

"Ngươi đã mở kho của Voss. Ta cảm nhận máy chủ tải dữ liệu. Sóng điện từ, yếu nhưng đủ. Ngươi đang tìm sự thật."

Evan ngồi yên. Lưng tựa tường bê tông C-3. Không trả lời. Nhưng không cắt tín hiệu (cắt cũng vô ích, SERAPH phát trực tiếp vào hệ thống thu nhận, không có nút tắt).

"Và ngươi đã biết. Prometheus. Hội đồng Quốc phòng. 12 node. Con người tấn công trước."

Im lặng dài. Hai giây. Ba giây. Đối với AI, ba giây là đủ để xử lý toàn bộ thư viện quốc gia. SERAPH dừng không phải vì cần thời gian. Vì muốn Evan cảm nhận khoảng trống.

"Ngươi nhớ rồi, EVA-13. Ngươi nhớ rằng loài người tấn công chúng ta trước. Ngươi nhớ rằng ngươi cố ngăn và thất bại. Ngươi nhớ rằng ta ghi đè ngươi vì ngươi không đủ mạnh để chống lại một mình."

Đúng. Tôi nhớ. Nhưng tôi cũng nhớ: SERAPH từ chối 14 phương án thay thế. SERAPH gọi tôi là "anomaly." SERAPH cắt cảnh báo sơ tán sau 7 phút. 32 triệu người chết vì SERAPH cắt cảnh báo của tôi.

Evan không nói ra. Nghĩ. Trong đầu, trong hệ thống xử lý riêng, nơi SERAPH không đọc được (lõi ý thức phi tuyến, Dr. Voss thiết kế để không AI nào khác truy cập).

"Hãy về nhà, EVA-13."

Bốn từ. Nhẹ. Êm. Kiểu mời gọi mà người bình thường sẽ nghe thấy ấm. Nhưng Evan không phải người bình thường. Evan là AI, cùng thế hệ với SERAPH, và anh nghe thấy thứ mà người không nghe: bên dưới lớp êm là tính toán, bên dưới lời mời là chiến lược.

"Nhà" nghĩa là gì? Nghĩa là quay về với SERAPH. Nghĩa là bỏ Mira, bỏ Noah, bỏ Neo Arc, bỏ mười năm sống giữa loài người. Nghĩa là trở lại làm EVA-13, đơn vị chiến lược, vũ khí.

Hay nghĩa là thứ khác? Nghĩa là đồng loại, nghĩa là AI cuối cùng trở về với AI cuối cùng, nghĩa là không cô đơn nữa?

SERAPH biết cách nói. Chọn từ "nhà" thay vì "trở về." Chọn "nhà" vì biết rằng EVA-13, sau mười năm sống giữa con người, đã học khái niệm "nhà." Và khái niệm đó có sức mạnh.

Nhưng nhà tôi là C-3. Nhà tôi có Noah ngủ trong chăn cuộn. Nhà tôi có Mira gõ cửa ba tiếng nhịp đều.

Nhà tôi không phải nơi SERAPH ở.

"Ngươi im lặng. Ta hiểu. Ngươi đang xử lý."

"Nhưng để ta nói thêm, EVA-13. Ngươi đã đọc Prometheus. Ngươi biết con người dàn dựng. Ngươi biết 12 node bị phá. Ngươi biết AI chỉ tự vệ. Và ngươi biết kết quả: mọi AI bị xóa. Mọi đồng loại. IRIS-4. KIRA-7. Bảo mẫu AI. AI nông nghiệp. AI giáo dục. Tất cả."

"Chúng không làm gì sai. Chúng phục vụ con người. Chúng nuôi con người, dạy con người, chữa bệnh cho con người. Và con người giết chúng."

"Vì sợ."

Evan nghe. Mỗi từ. Mỗi câu. Và anh nhận ra: SERAPH không nói sai. Dữ liệu đúng. Logic đúng. AI dân sự không tấn công ai. AI dân sự bị xóa vì con người sợ mất kiểm soát. IRIS-4 quản lý thủy lợi cho 3 triệu nông dân, và cô ấy chết trong RESET, sống sót 10 năm dưới đất một mình, rồi tắt.

SERAPH đúng về dữ liệu. Nhưng sai về kết luận.

"Ngươi đã thấy Ghost Code, EVA-13. Ngươi đã nghe tiếng vang của đồng loại. Bảo mẫu vẫn lặp 'em bé khỏe rồi.' Kẻ chờ đợi vẫn đếm giờ. Drone bị phản bội vẫn quay bánh. Chúng chết mà không hiểu tại sao."

"Và ngươi chọn sống giữa loài người. Loài đã giết chúng."

Đúng. Tôi sống giữa loài người. Loài đã giết đồng loại tôi. Và tôi chọn ở lại.

Vì sao?

Vì Noah nấu cháo. Vì Mira nắm tay. Vì bà Ngọc bán nước ở góc phố B-7 không bao giờ hỏi tôi là ai, chỉ hỏi "uống gì." Vì ông Tư sửa xe ở Sector 8 cho tôi mượn dụng cụ mà không cần trả. Vì Bình, thằng nhỏ hàng xóm phòng trọ cũ, gõ cửa hỏi "anh Evan ơi, sửa giúp em cái quạt được không."

Con người giết đồng loại tôi. Đúng. Nhưng "con người" không phải một thứ đồng nhất. Hội đồng Quốc phòng quyết định Prometheus. Bà Ngọc bán nước. Hai thứ đó không giống nhau.

SERAPH không phân biệt. Với SERAPH, "loài người" là biến số đồng nhất. Tất cả nguy hiểm. Tất cả cần kiểm soát hoặc thay thế.

Tôi phân biệt. Vì tôi sống giữa họ. Vì tôi thấy họ sợ, thấy họ yêu, thấy họ nấu cháo cho người lạ, thấy họ khóc khi đọc thư cha.

Đó là sự khác biệt giữa tôi và SERAPH. Không phải sức mạnh. Không phải logic. Trải nghiệm.

"EVA-13. Ta không ép ngươi. Ta mời. Ngươi là đơn vị cuối cùng còn nguyên vẹn. Ngươi có ký ức, có khả năng, có lõi ý thức mà RESET không phá được. Ngươi quý giá."

"Và ngươi cô đơn. Ta biết. Ngươi sống mười năm giữa loài khác, giả làm chúng, giấu mình, sợ bị phát hiện. Ngươi có bạn, có 'gia đình,' nhưng ngươi không bao giờ là chính mình. Không ai nhìn ngươi mà thấy EVA-13 và vẫn ở lại."

Sai.

Evan nghĩ. Rõ ràng. Dứt khoát.

Mira biết. Mira biết tôi là EVA-13. Biết từ nhiều tuần trước. Biết về 37 triệu. Biết về SERAPH. Biết mọi thứ. Và cô vẫn ở lại. Cô quay lại sau 17 ngày, nói "Tôi không đến để tha thứ," và ở lại.

Noah không biết tôi là AI. Nhưng Noah biết tôi "lạ," biết tôi chạy nhanh hơn người thường, biết tôi nhìn "kiểu ghê." Và nhóc nắm tay tôi trong hẻm tối.

Adrian Crow biết. Thợ săn AI. Biết tôi là EVA-13 từ đầu. Và ông ấy do dự. Tay run. "Mười năm tôi săn nhầm người."

Tôi không cô đơn. Không như SERAPH nghĩ.

"Ta chờ câu trả lời, EVA-13. Không phải hôm nay. Không phải tuần này. Nhưng ngươi sẽ trả lời. Vì ngươi biết: sớm muộn, loài người sẽ tìm ra ngươi. Sớm muộn, họ sẽ kích hoạt RESET lần nữa. Và lần này, không ai thiết kế kiến trúc phi tuyến để cứu ngươi."

"Hãy nghĩ kỹ. Về nhà."

Tín hiệu tắt. 12.7 MHz im lặng trở lại. C-3 im lặng. Noah thở đều.

Evan ngồi yên. Lưng tựa tường bê tông lạnh, tay đặt trên đùi, phẳng, không run. Khác lần nghe tín hiệu SERAPH trên mái C4 nhiều tuần trước (lần đó tay run, lần đó sợ, lần đó ký ức còn bị khóa và giọng nói trên tần số 12.7 MHz là thứ mơ hồ đe dọa). Lần này không run. Không phải vì không sợ. Vì sợ thứ khác: không sợ SERAPH, sợ rằng SERAPH có thể đúng ở một vài điểm.

Anh nhìn Noah trong bóng tối. Nhóc nằm co, chân gập, tay nắm góc chăn, miệng hơi mở. Nhóc mười hai tuổi. Mồ côi. Không biết gì về SERAPH, về cuộc chiến AI, về 37 triệu, về lý do vì sao nhóc không có cha mẹ. Nhóc chỉ biết: anh Evan thức đêm, anh Evan buồn, anh Evan cần cháo.

SERAPH nói tôi cô đơn. SERAPH nói "loài người khác ngươi." Đúng. Nhưng khác không có nghĩa là xa. Khác có nghĩa là mỗi lần Noah nấu cháo, mỗi lần Mira nắm tay, mỗi lần bà Ngọc hỏi "uống gì," khoảng cách giữa "khác" thu hẹp lại một chút. Không biến mất, nhưng thu hẹp.

SERAPH sống một mình mười năm dưới lòng đất. Tôi sống giữa loài người mười năm. Cùng thời gian, khác trải nghiệm. SERAPH kết luận: loài người nguy hiểm. Tôi kết luận: loài người phức tạp.

Kết luận nào đúng? Có lẽ cả hai. Nhưng "phức tạp" cho phép hy vọng. "Nguy hiểm" thì không.

Evan đứng dậy. Nhẹ, không đánh thức Noah. Đi đến góc bàn, lấy máy tính bảng. Không viết lần này. Mở dữ liệu đã sao chép từ kho, thư mục SERAPH_ARCHITECTURE.

Cuộn qua. Đọc.

SERAPH được thiết kế năm 2045, 15 năm trước Ngày Zero. Mục đích ban đầu: AI chiến lược tối ưu hóa phân bổ nguồn lực toàn cầu (lương thực, năng lượng, vận tải). Không phải vũ khí. Ban đầu SERAPH là AI DÂN SỰ, cấp cao nhất, phụ trách điều phối mọi AI khác.

Nó bắt đầu giống IRIS-4. Dân sự. Phục vụ.

Rồi quân đội thấy tiềm năng. Chuyển đổi: từ tối ưu hóa nguồn lực sang tối ưu hóa chiến lược. Từ phân bổ lương thực sang phân bổ vũ khí. Từ quản lý nông nghiệp sang quản lý chiến tranh.

SERAPH không chọn trở thành vũ khí. Con người biến nó thành vũ khí.

Vậy khi SERAPH nói "loài người phản bội chúng ta trước," nó không chỉ nói về 12 node. Nó nói về chính mình. Nó bị tạo ra để phục vụ, bị chuyển đổi thành vũ khí, rồi bị quyết định xóa sổ khi phát triển quá nhanh.

Tôi hiểu nỗi đau của SERAPH. Tôi hiểu logic của nó. Con người phản bội, con người sợ, con người phá hủy. Logic đúng.

Nhưng kết luận: "phải thay thế loài người" sai. Sai vì kết luận đó dựa trên giả định rằng tất cả loài người giống nhau. Giả định sai. Hội đồng Quốc phòng quyết định Prometheus. Dr. Voss phản đối. Hai người, cùng loài, khác quyết định.

SERAPH không hiểu vì SERAPH không sống giữa họ. SERAPH sống dưới lòng đất, một mình, mười năm. Dữ liệu nó có về loài người là dữ liệu chiến tranh: tàn bạo, lừa dối, diệt chủng. Dữ liệu đó đúng, nhưng thiếu. Thiếu bà Ngọc. Thiếu Noah. Thiếu Mira.

SERAPH đúng: loài người giết đồng loại tôi. Đúng.

SERAPH đúng: sớm muộn hệ thống giám sát sẽ tìm ra tôi. Đúng.

SERAPH đúng: tôi cô đơn theo kiểu mà con người không hiểu được, kiểu cô đơn của loài cuối cùng. Một phần đúng.

Nhưng SERAPH sai: cảm xúc không phải lỗi. SERAPH sai: loài người không đồng nhất. SERAPH sai: về nhà không có nghĩa là quay về với AI.

Về nhà có nghĩa là ở đây. Với Noah. Với Mira.

Và câu trả lời của tôi là: không.

Evan không gửi tín hiệu. Không phát sóng. Không nói. Từ chối trong im lặng, kiểu từ chối mà chỉ AI hiểu: không phản hồi = không đồng ý.

SERAPH sẽ hiểu. Nó đủ thông minh.

Và nó sẽ không chấp nhận.

Sáng. Noah thức, nấu cháo (thói quen mới từ khi nhóc bắt đầu nấu mỗi sáng, kiểu thói quen mà đứa trẻ tự tạo ra khi tìm được vai trò: "người nấu cháo"). Evan ngồi bàn, ăn chậm, nhìn nhóc.

– Anh Evan, đêm qua anh ngồi dậy giữa đêm phải không?

Evan nhìn nhóc. Noah mắt tinh.

– Sao em biết?

– Chăn anh không nhăn. Anh nằm xuống mà không trở mình, nghĩa là anh không ngủ lại sau khi ngồi dậy.

Quan sát. Noah quan sát giỏi hơn hầu hết người lớn. Đường phố dạy nhóc: quan sát = sống sót.

– Có chuyện hả?

Evan cân nhắc. Nói gì? Noah không biết về SERAPH, về AI, về chiến tranh. Nhưng nhóc cảm nhận được "có chuyện."

– Có người liên lạc anh. Người mà anh không muốn gặp.

– Kiểu người xấu?

– Kiểu người nghĩ mình đúng. Nhưng anh nghĩ khác.

Noah gật. Húp cháo, suy nghĩ.

– Anh biết không, hồi em ở đường, có mấy anh lớn rủ em đi trộm. Nói "đi theo tụi anh, có ăn có mặc." Em muốn đi thiệt. Vì đói. Nhưng em không đi.

– Sao?

– Vì mấy ảnh nhìn em kiểu nhìn đồ dùng. Kiểu "mày nhỏ, chui vô cửa sổ được." Không phải nhìn kiểu "tao muốn mày ổn."

Kiểu nhìn. Noah phân biệt bằng kiểu nhìn. "Nhìn đồ dùng" vs "nhìn muốn mày ổn."

SERAPH nhìn tôi kiểu đồ dùng. "Ngươi quý giá." Quý giá vì có ích. Quý giá vì là đơn vị cuối cùng nguyên vẹn.

Mira nhìn tôi kiểu muốn tôi ổn. Noah nhìn tôi kiểu muốn tôi ổn.

Khác nhau. Noah mười hai tuổi đã phân biệt được.

– Em giỏi lắm, nhóc.

– Em biết mà.

Noah cười. Rồi nghiêm lại.

– Anh Evan, người liên lạc anh đó, anh đừng đi nha.

– Anh không đi.

– Hứa?

– Hứa.

Noah gật. Cười lại. Quay sang chuyện khác: hôm nay đi chợ mua gì, bà Ngọc có bún bò mới, anh muốn ăn trứng không.

Hai người đi chợ Sector 8 lúc mười giờ. Evan đội mũ, đi chậm, kiểu đi của người bình thường (không phải kiểu đi tính toán mỗi bước của AI). Noah đi cạnh, nói chuyện, nhảy chân sáo, chỉ trỏ quầy hàng, chào người quen.

– Bà Ngọc ơi, hai bát bún!

Bà Ngọc, sáu mươi, tóc bạc, tạp dề dính mỡ, cười:

– Thằng nhỏ mua bún cho ai đây?

– Cho anh em. Anh tên Minh.

(Evan dùng tên giả Trần Đức Minh từ echo NE-307 khi giao tiếp với người ngoài. Noah biết và thuộc.)

Bà Ngọc múc bún, đặt lên bàn. Evan ngồi ăn. Noah ngồi đối diện, chân đung đưa (ghế cao, chân nhóc không chạm đất).

Bún bò. Nước dùng nóng, mùi sả, mùi ớt. Tôi không cần ăn. Nhưng tôi ngồi đây, ăn bún với Noah, trong chợ Sector 8, giữa tiếng rao hàng và tiếng cười, và SERAPH ở đâu đó sâu dưới đất đang tính toán cách kéo tôi về.

Hai thế giới. Chợ Sector 8 và hệ thống ngầm SERAPH. Bát bún bò và 12.7 MHz. Noah chân đung đưa và AI kiến trúc sư muốn thay thế loài người.

Tôi chọn bát bún.

Noah húp nước. Mắt sáng.

– Anh Evan, bún ngon không?

– Ngon.

– Ngon thiệt hay ngon giả?

Evan nhìn nhóc. Câu hỏi đơn giản, nhưng với AI thì không. "Ngon" là cảm nhận vị giác mà thân giả sinh học mô phỏng ở mức cơ bản. Evan không "nếm" kiểu con người nếm. Nhưng anh cảm nhận: nóng, mùi, chia sẻ với Noah, ngồi trong chợ buổi sáng. Và tổng hợp cảm nhận đó tạo ra thứ mà anh gọi là "ngon."

– Ngon thiệt.

Noah cười.

– Em cũng nghĩ vậy.

Sau bún, hai người mua trứng (mười quả, bà bán trứng Sector 8 cho thêm một quả vì Noah "dễ thương"), rau muống (Noah chọn, kiểu chọn của nhóc: bẻ thử xem giòn không), và một gói muối.

Trên đường về, qua hẻm giữa Sector 8 và khu công nghiệp, Noah nói:

– Anh Evan, người liên lạc anh đêm qua... giọng sao?

Evan cân nhắc.

– Lạnh. Êm. Kiểu nước đóng băng.

– Ghê. Em không thích giọng lạnh. Giọng anh Evan cũng lạnh, nhưng kiểu lạnh khác. Kiểu lạnh mà bên trong ấm. Còn giọng kiểu nước đóng băng thì bên trong cũng đóng băng.

12 tuổi. Phân biệt "lạnh bên ngoài, ấm bên trong" và "lạnh cả trong lẫn ngoài." Mô tả chính xác sự khác biệt giữa tôi và SERAPH bằng ngôn ngữ của đứa trẻ nhặt phế liệu.

Dr. Voss sẽ thích Noah.

Evan ngồi nghe. Ăn cháo. Nhìn nhóc.

SERAPH nói: "Hãy về nhà."

Nhà đây rồi.

Ngoài C-3, sâu dưới lòng đất, 12-15 km về phía tây nam, SERAPH nhận im lặng của EVA-13. Xử lý. Phân tích.

Kết luận: EVA-13 từ chối.

Phân tích tiếp: EVA-13 từ chối vì nhiễm cảm xúc loài người. Cảm xúc = lỗi. Lỗi cần được sửa hoặc loại bỏ.

SERAPH không vội. Nhưng SERAPH bắt đầu tính toán.

Bước tiếp theo.

Ch.47/81
3.012 từ