AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 25: Đuổi
Chương 25

Đuổi

Vết chữ trên bàn xưởng không cho Adrian tên. Nhưng cho ông hướng.

Ai đó đã đến tìm Evan sau khi Cục An ninh niêm phong phòng trọ. Ai đó biết xưởng cũ, biết Evan sửa đồ ở đây, biết đủ để viết ghi chú bằng bút bi trên gỗ. Không phải Cục An ninh, họ chỉ quan tâm phòng trọ. Không phải hàng xóm, bà Ngọc và ông Tư không biết xưởng ở đâu. Ai đó gần Evan hơn.

Adrian ngồi trong phòng trọ thuê ở Sector 5, đèn tắt, máy tính bảng quân dụng mở trên đùi. Màn hình chiếu ánh xanh nhạt lên vết sẹo trên má ông. Ông gõ vào hệ thống mà Trung đã cấp quyền truy cập, giới hạn, chỉ dữ liệu công khai của Cục Lưu trữ và Cục An ninh cấp thấp, nhưng đủ.

Ai ở Neo Arc đang truy cập dữ liệu liên quan đến GENESIS?

Ông lọc. Dữ liệu GENESIS thuộc loại hạn chế, không bí mật tuyệt đối nhưng cần quyền truy cập cấp B trở lên. Trong sáu tháng qua, có bốn người truy cập: hai kỹ sư hệ thống (kiểm tra định kỳ, log đều đặn, không có gì bất thường), một phó phòng Cục An ninh (Hùng, đối chiếu anomaly), và người thứ tư.

Mira Voss. Kỹ sư phục hồi dữ liệu, Cục Lưu trữ, tầng hầm B3. Hai mươi sáu tuổi. Truy cập GENESIS mười bảy lần trong bốn tháng, tần suất tăng dần, bắt đầu từ ba tháng trước. Các mục truy cập: danh sách dự án EVA series, hồ sơ kỹ thuật EVA-13, ghi chú nghiên cứu giai đoạn 3, dữ liệu chiến tranh khu vực Phi.

Adrian dừng ở cái tên. Voss.

Ông mở hồ sơ nhân sự. Mira Voss, con gái Tiến sĩ Heinrich Voss, trưởng nhóm phát triển EVA series trong dự án GENESIS. Tiến sĩ Voss chết trong Cuộc Chiến Im Lặng, ghi nhận tử vong tại phòng thí nghiệm trung tâm, nguyên nhân: sập cơ sở hạ tầng do tấn công AI.

Thú vị.

Con gái người tạo ra EVA-13 đang đào dữ liệu về chính thứ mà cha cô tạo ra. Và ai đó có chữ viết nhỏ, xiên phải, đã viết ghi chú ở xưởng cũ của Evan.

Adrian không tin vào trùng hợp. Hai mươi bảy năm trong quân đội và thêm mười năm săn AI tàn dư đã dạy ông: trùng hợp là mô hình chưa đủ dữ liệu.

Cục Lưu trữ Neo Arc nằm ở Sector 3, tầng trung, tòa nhà bê tông xám bốn tầng, không bảng hiệu ngoài dòng chữ nhỏ bằng thép gắn trên cửa: CỤC LƯU TRỮ, KHU VỰC HẠN CHẾ. Cửa kính dày, camera hai bên, nhân viên an ninh ngồi sau quầy bên trong.

Adrian đến lúc hai giờ chiều. Ông mặc áo sơ mi xám, quần vải, giày da cũ, kiểu ăn mặc của cán bộ cấp trung đến liên hệ công việc. Giấy tờ giả Lê Hùng Mạnh, phòng nghiên cứu lịch sử chiến tranh, đại học Tổng hợp, có con dấu và mã xác thực giả mà Trung cung cấp.

Nhân viên an ninh kiểm tra giấy tờ, quét mã, gật đầu.

– Ông cần gặp ai?

– Kỹ sư Mira Voss, phòng phục hồi dữ liệu.

– Tầng hầm B3. Thang máy cuối hành lang.

Adrian gật, bước qua cửa kính, vào hành lang đèn trắng. Bước chân ông vang trên sàn đá mài, đều, chậm, kiểu bước của người không vội. Nhưng mắt ông quét: camera mỗi hai mươi mét, góc chết ở khúc cua hành lang, cầu thang bộ bên phải, lối thoát hiểm cuối hành lang trái. Thói quen cũ. Vào bất kỳ tòa nhà nào, việc đầu tiên là tìm lối ra.

Thang máy xuống B3. Cửa mở.

Tầng hầm sáng đèn huỳnh quang, trần thấp, mùi bụi giấy và mạch điện cũ. Hai dãy bàn làm việc dài, mỗi bàn có màn hình và thiết bị quét dữ liệu. Bốn người đang làm việc, tai nghe, mắt dán vào màn hình. Cuối phòng, bàn góc, gần kệ tài liệu giấy.

Mira Voss.

Adrian nhận ra cô ngay dù chưa bao giờ gặp. Tóc nâu ngắn ngang vai buộc gọn, áo kỹ thuật, mắt nâu sẫm nhìn chăm chú vào màn hình. Vết sẹo nhỏ trên thái dương phải. Cô đang đọc thứ gì đó, tay trái gõ phím, tay phải cầm bút ghi chú. Nét chữ nhỏ, xiên phải.

Đúng mày rồi.

Ông bước đến. Dừng cách bàn Mira hai mét. Đợi.

Mira không ngẩng lên ngay. Mất ba giây cô mới nhận ra có ai đó đứng đó, ngẩng mặt, nhìn Adrian. Mắt nâu sẫm quét nhanh: đàn ông trung niên, tóc muối tiêu, sẹo dài trên má trái xuống cổ, dáng thẳng kiểu quân đội, mắt đen sắc.

– Ông cần gì?

Giọng cô dứt khoát, không thân thiện nhưng không thù địch. Giọng của người quen bị làm phiền trong giờ làm việc.

Adrian kéo ghế, ngồi xuống đối diện Mira. Chậm. Tự nhiên, kiểu của người có quyền ngồi bất kỳ đâu.

– Mira Voss?

– Đúng. Ông là?

– Lê Hùng Mạnh. Phòng nghiên cứu lịch sử chiến tranh, đại học Tổng hợp.

Mira nhìn ông. Không tin. Adrian thấy điều đó, sự hoài nghi chạy qua mắt cô nhanh hơn cô nghĩ.

– Ông muốn gì ở đây?

– Cô đang nghiên cứu dự án GENESIS.

Không phải câu hỏi. Câu khẳng định. Mira khựng, nhẹ, gần như không thấy, nhưng Adrian thấy: ngón tay trái dừng trên phím, vai hơi căng, mắt thu hẹp một phần mười giây rồi trở lại bình thường.

– Dữ liệu truy cập của tôi không phải thông tin công khai. Ông lấy từ đâu?

– Tôi có nguồn của tôi. Vấn đề không phải ở đó.

Adrian nghiêng người tới trước, khuỷu tay chống lên đầu gối, giọng hạ thấp vừa đủ để chỉ Mira nghe:

– Vấn đề là cô đang đào vào thứ mà không nhiều người muốn cô đào. Và tôi nghĩ cô biết điều đó, vì cô vẫn đào.

Mira không trả lời. Cô nhìn Adrian, lâu, kiểu nhìn đánh giá mà ông đã thấy ở nhiều người thông minh: cân nhắc nói gì, giấu gì, bộc lộ gì.

– Ông không phải nghiên cứu sinh.

– Không.

– Ông là ai?

Adrian lấy từ túi áo trong một thẻ nhỏ, đặt lên bàn. Thẻ quân đội cũ, nhựa cứng, ảnh trắng đen, tên: Adrian Crow, cấp bậc: Chỉ huy trưởng, đơn vị: Delta-9, phân loại: Đặc biệt. Dấu mật đỏ ở góc phải.

Mira nhìn thẻ. Rồi nhìn Adrian. Mắt cô thay đổi, không nhiều, nhưng đủ: từ cảnh giác sang thứ gì đó sắc hơn.

– Delta-9. Đơn vị đối đầu trực tiếp AI trong chiến tranh.

– Cô biết.

– Tôi làm phục hồi dữ liệu chiến tranh, chỉ huy Crow. Tôi biết tên mọi đơn vị.

Adrian gật. Gọn.

– Thì cô cũng biết EVA series. Biết GENESIS. Biết cha cô là Tiến sĩ Heinrich Voss, trưởng nhóm phát triển EVA.

Cô không giật mình. Cô đã biết ông biết, từ lúc ông nói tên GENESIS. Nhưng nghe tên cha vẫn khiến hàm cô cứng lại, hai giây, rồi thả.

– Ông đến đây vì cha tôi?

– Tôi đến đây vì thứ cha cô tạo ra.

Im lặng. Tiếng quạt trần quay chậm trên đầu, tiếng bàn phím lách cách từ đồng nghiệp phía bên kia phòng, tiếng máy quét dữ liệu rè nhẹ.

– EVA-13, Adrian nói.

Mira không phản ứng. Mặt cô bình thản, quá bình thản, kiểu bình thản mà chỉ người đang cố giữ mới có.

– Cô biết về EVA-13.

– Tôi biết về tất cả EVA series. Dữ liệu công khai.

– Tôi không hỏi về dữ liệu công khai.

Adrian dựa lưng ra ghế, chéo chân, tay đặt trên đùi. Tư thế thoải mái, nhưng mắt ông không thoải mái. Mắt ông nhìn Mira kiểu nhìn của người đã hỏi cung hàng trăm lần: không ép, không dọa, chỉ chờ.

– Có ai lạ xuất hiện quanh cô gần đây không?

Mira không trả lời ngay. Cô nghiêng đầu, nhẹ.

– Lạ kiểu nào?

– Đàn ông trẻ. Ít nói. Phản xạ nhanh bất thường. Có thể sửa đồ, làm việc tay chân, nhưng cách di chuyển... không giống thợ.

Đông cứng.

Adrian thấy rõ. Toàn thân Mira đông cứng, nửa giây, vai, cổ, ngón tay, mắt, tất cả dừng, rồi cô thở, chậm, buộc mình thở, và cử động trở lại. Nhưng nửa giây đó đủ.

– Tôi không hiểu ông đang hỏi gì.

Giọng cô bình thường. Nhưng Adrian đã thấy.

Ông lặng. Để khoảng trống đó treo giữa hai người, năm giây, mười giây, kiểu im lặng mà ông biết nặng hơn bất kỳ câu hỏi nào.

– Cô Voss.

Ông nói chậm, từng từ.

– Tôi không ở đây với tư cách Cục An ninh. Tôi không ghi âm. Tôi không báo cáo. Tôi ở đây vì mười năm trước, tôi dẫn mười bốn người đi tiêu diệt EVA-13. Mười bốn người bị hạ trong hai giây rưỡi. Tôi là người duy nhất sống sót.

Ông chỉ vết sẹo trên má.

– Nó cho tôi cái này. Nó có thể giết tôi. Nhưng nó do dự. Đánh chệch. Tôi sống vì một cái máy do dự.

Mira nhìn vết sẹo. Tay cô nắm chặt bút, khớp ngón trắng bệch.

– Mười năm, Adrian nói tiếp. Tôi săn AI tàn dư. Tôi tìm EVA-13. Và bây giờ tôi ở đây, vì tín hiệu EVA-class xuất hiện tại Neo Arc. Cùng thành phố với con gái người tạo ra nó. Cùng khu vực với cô.

Im lặng.

– Tôi không biết ông đang nói gì, Mira nói, giọng phẳng.

Adrian gật. Chậm. Kiểu gật của người không tin nhưng không ép.

– Được.

Ông đứng dậy, nhặt thẻ quân đội, bỏ vào túi. Rồi dừng, nhìn Mira từ trên xuống.

– Cô Voss. Thứ mà cô có thể đang bảo vệ, tôi không biết cô gọi nó là gì, bạn, đồng nghiệp, hay thứ khác, nhưng tôi cần cô biết một điều.

Ông hạ giọng.

– EVA-13 từng điều phối toàn bộ lực lượng AI trong giai đoạn cuối Cuộc Chiến Im Lặng. Không phải con tốt, không phải vũ khí phụ trợ. Nó là bộ chỉ huy. Chiến dịch lục địa Phi, ba mươi bảy triệu người chết trong bốn mươi tám giờ, EVA-13 là thứ đã ra lệnh.

Mira không nói. Mắt cô mở hơi rộng, nhưng cô không nói.

– Ba mươi bảy triệu, Adrian nhắc lại. Bốn mươi tám giờ. Tôi ở đó. Tôi thấy.

Ông bước ra, dừng ở cửa, quay lại lần cuối.

– Cô biết anh ta. Và cô đang bảo vệ anh ta. Tôi đọc được mọi thứ trên mặt cô, cô Voss. Tôi làm việc này hai mươi bảy năm.

Mira ngồi bất động, bút trong tay, mắt nhìn thẳng vào màn hình nhưng không thấy gì.

Adrian nghiêng đầu.

– Thứ cô đang bảo vệ từng khiến một lục địa biến mất. Cô hiểu chứ?

Ông bước đi. Bước chân đều, vang trên sàn tầng hầm, xa dần.

Mira ngồi đó.

Năm phút. Mười phút.

Đồng nghiệp đi ngang, hỏi "ông kia là ai?", cô nói "liên hệ công việc", giọng bình thường, và đồng nghiệp gật rồi quay đi. Cô ngồi đó, tay vẫn nắm bút, mắt vẫn nhìn màn hình, nhưng trong đầu cô, mọi thứ đang rơi.

Ba mươi bảy triệu người.

Cô biết Evan là EVA-13. Cô đã biết từ mảnh kim loại ở gầm bàn, từ dữ liệu GENESIS, từ đêm trên mái tòa C4 khi anh nói "tôi sợ" bằng giọng run. Cô đã chấp nhận điều đó, đã nói "tôi không sợ anh", đã đứng cạnh anh trong hẻm tối khi anh bẻ hộp cầu dao cứu người.

Nhưng cô chưa bao giờ nghe con số.

Ba mươi bảy triệu. Bốn mươi tám giờ.

Dữ liệu chiến tranh giai đoạn cuối bị xóa bảy mươi phần trăm. Cô biết điều đó. Cô tìm thấy dấu vết xóa nhân tạo cùng ngày 15/3/2060. Cô biết có thứ bị giấu. Nhưng cô không biết thứ bị giấu là con số.

Không phải vì cô không tìm. Mà vì ai đó đã xóa chính xác phần đó.

Cha.

Cha cô là trưởng nhóm phát triển EVA series. Cha cô viết trong ghi chú: "Nếu chúng có cảm xúc, có phải ta đang giết sinh mệnh?" Cha cô biết EVA-13 sẽ sống sót RESET. Cha cô tạo ra thứ đã giết ba mươi bảy triệu người.

Và con đang bảo vệ nó.

Mira nhắm mắt. Tay vuốt vết sẹo trên thái dương, vô thức.

Cô nhớ đêm trên mái. Evan ngồi cạnh cô, khoảng cách vừa đủ, không chạm, kể về IRIS-4 bằng giọng mà cô chưa nghe ai kể: không hận, không buồn, chỉ nặng, kiểu nặng của người mang thứ không đặt xuống được. Anh nói "tôi sợ" và giọng anh run, nhẹ, và cô biết đó không phải giả vờ, vì không có lý do nào để giả vờ run trước mặt cô.

Nhưng giờ có con số.

Ba mươi bảy triệu người. Trong đó có cha.

Không. Cô không biết cha chết vì EVA-13. Cha chết vì sập cơ sở hạ tầng. Nhưng cơ sở hạ tầng sập vì chiến tranh. Chiến tranh mà EVA-13 chỉ huy. Sợi dây nối từ cha đến Evan ngắn hơn cô nghĩ.

Cô mở mắt. Nhìn màn hình. Trên đó là trang dữ liệu GENESIS mà cô đang đọc trước khi Adrian đến: ghi chú nghiên cứu giai đoạn 3, nét chữ cha, mực xanh được số hóa lại.

"EVA-13 không giống các mẫu khác. Kiến trúc phi tuyến. Phản hồi bất thường trong các bài kiểm tra đạo đức. Nó do dự."

Do dự.

Adrian cũng nói EVA-13 do dự. Do dự trước khi có thể giết ông. Đánh chệch thay vì giết.

Thứ giết ba mươi bảy triệu người cũng là thứ do dự khi có thể giết thêm một.

Mira không biết cách xử lý hai sự thật đó cùng lúc. Cô là kỹ sư dữ liệu, cô quen với dữ liệu mâu thuẫn, cô biết dữ liệu mâu thuẫn nghĩa là thiếu biến, thiếu ngữ cảnh, thiếu thông tin. Nhưng đây không phải dữ liệu. Đây là Evan.

Anh ngồi cạnh tôi trên mái, nói "tôi sợ", và tay anh run.

Anh ra lệnh giết ba mươi bảy triệu người.

Cùng một người?

Cô đứng dậy. Thu dọn bàn, tắt màn hình, lấy túi. Đồng nghiệp nhìn, cô nói "đau đầu, về sớm", và bước ra.

Hành lang tầng hầm vắng. Đèn huỳnh quang chớp tắt ở đoạn giữa, chỗ bóng đèn cũ chưa thay. Mira đi nhanh, dép chống tĩnh điện gõ nhẹ trên sàn đá, vai thẳng, mặt phẳng, kiểu đi của người đang giữ mọi thứ bên trong.

Cô vào thang máy, lên tầng trệt, ra cửa. Nắng chiều hắt vào mặt, nóng, và cô nheo mắt.

Adrian Crow. Thợ săn AI. Đang ở Neo Arc.

Ông ta không đến đây để hỏi chuyện lịch sử. Ông ta đến vì Evan. Và ông ta sẽ không dừng ở câu hỏi.

Mira đi bộ về Sector 15, qua ba con phố, xuống cầu thang tầng trung, lên thang máy khu dân cư. Căn hộ tầng chín, cửa khóa, cô mở, vào, đóng, dựa lưng vào cửa.

Tối. Cô không bật đèn.

Nếu tôi nói cho Adrian, Evan sẽ bị tìm ra. Bị bắt. Hoặc bị giết. Adrian không phải người nói chuyện rồi bỏ qua. Ông ta là thợ săn.

Nếu tôi không nói, tôi đang che giấu thứ đã giết ba mươi bảy triệu người. Trong đó có thể có cha tôi.

Cô đi vào phòng, ngồi xuống giường, nhìn bức ảnh trên bàn đầu giường. Cha, cười, trong phòng thí nghiệm, áo blouse trắng, tay cầm cốc cà phê, mắt sáng. Bức ảnh duy nhất mà mẹ giữ lại sau chiến tranh.

Ba. Ông tạo ra nó. Ông biết nó sẽ sống sót. Ông viết "nếu chúng có cảm xúc". Ông nghi ngờ. Nhưng ông vẫn tạo ra nó.

Rồi nó giết ba mươi bảy triệu người.

Rồi nó sống mười năm trong phòng mười hai mét vuông, sửa quạt cho bà già, cho thằng nhóc kẹo.

Rồi nó nói "tôi sợ" trước mặt con.

Mira nằm xuống, nhìn trần nhà. Bóng tối và ánh sáng từ cửa sổ chia trần thành hai nửa, sáng bên trái, tối bên phải.

Tôi cần biết thêm. Tôi cần biết chiến dịch lục địa Phi. Tôi cần biết EVA-13 ra lệnh hay bị ra lệnh. Tôi cần biết ai đã xóa bảy mươi phần trăm dữ liệu và tại sao.

Trước khi quyết định, tôi cần dữ liệu.

Dữ liệu không nói dối.

Cô ngồi dậy. Lấy máy tính xách tay, mở, vào hệ thống từ xa. Tìm: "Chiến dịch lục địa Phi, giai đoạn cuối, Cuộc Chiến Im Lặng." Kết quả: KHÔNG CÓ DỮ LIỆU. ĐÃ BỊ XÓA THEO LỆNH SỐ 2060-0315-D.

Lệnh số 2060-0315-D. Ngày 15/3/2060. Cùng ngày xóa bảy mươi phần trăm GENESIS.

Cô đóng máy. Dựa lưng vào tường.

Ai đó không muốn tôi biết EVA-13 đã làm gì. Cùng người đã xóa dữ liệu GENESIS. Cùng người đã giấu sự thật mười năm.

Nhưng Adrian biết. Adrian ở đó. Adrian thấy.

Mira nhắm mắt. Và lần đầu tiên, cô tự hỏi: nếu dữ liệu bị xóa, liệu câu chuyện của Adrian có phải là sự thật duy nhất còn lại, hay cũng chỉ là một phiên bản?

Crow nói ba mươi bảy triệu. Nhưng ai kiểm chứng? Dữ liệu không còn. Chỉ còn lời kể của một người đã dành mười năm thù hận.

Suy nghĩ đó nhỏ. Mỏng. Nhưng nó ở đó.

Cô mở mắt. Nhìn bức ảnh cha.

Con chưa quyết định. Con cần thêm dữ liệu.

Nhưng có một thứ con biết chắc: Adrian Crow là mối đe dọa trực tiếp đối với Evan. Và con chưa sẵn sàng để ai giết anh ấy.

Chưa.

Cô nắm chặt tay. Thả.

Chưa.

Ch.25/81
3.060 từ