Đối mặt
Evan tìm thấy ghi chú lúc chín giờ tối thứ Sáu.
Ông đi đến xưởng cũ qua đường ngầm, kiểu đi mà giờ đã thành thói quen: vòng hai lần, kiểm tra đuôi, tránh camera, lên mặt đất qua cống rìa bắc. Xưởng vẫn như lần trước, cửa sắt, bụi, mùi dầu máy cũ. Ghi chú nằm dưới gầm bàn, gấp đôi, kẹp bằng con ốc nhỏ, đúng chỗ mà ông và Mira đã dùng.
"Mái C4. Ngày mai. 9 giờ tối."
Nét chữ nhỏ, xiên phải. Mira.
Ngày mai là thứ Bảy. 9 giờ tối. Mái tòa C4.
Evan gấp ghi chú, bỏ túi. Ông đứng trong xưởng tối, nghĩ.
Mira muốn gặp. Nhưng ghi chú ngắn hơn bình thường. Không có "tôi không sợ anh" hay bất kỳ dấu hiệu an toàn nào. Chỉ địa điểm, thời gian. Gọn. Lạnh.
Có chuyện gì đó.
Thứ Bảy, chín giờ tối. Mái tòa C4.
Evan đến trước mười lăm phút. Thói quen: đến trước, quét khu vực, xác nhận an toàn. Mái C4 giống lần trước, bê tông trơ, cọc ăng-ten cũ, bồn nước rỉ sét ở góc. Gió nhẹ từ hướng đông, mang theo mùi đèn neon và thức ăn chiên từ quán dưới phố. Bầu trời Neo Arc không có sao, chỉ ánh sáng cam từ thành phố phản lên mây thấp.
Không có Crow. Không có Cục An ninh. Chỉ mái nhà, gió, và thành phố ở dưới.
Mira đến đúng chín giờ. Từ cầu thang bộ, bước chân nhanh, dứt khoát, kiểu bước mà Evan đã nghe đủ lần để nhận ra từ xa. Cô đẩy cửa mái, bước ra, nhìn quanh, nhìn thấy Evan đứng cạnh cọc ăng-ten.
Cô không cười. Cô không nói "anh" hay chào. Cô đứng cách Evan ba mét, nhìn ông, và Evan biết: có chuyện.
Mắt Mira đỏ. Không phải khóc, nhưng mất ngủ, căng, kiểu mắt của người đã thức hai đêm liên tiếp. Vai cô thẳng, cứng, kiểu thẳng mà cô dùng khi giữ mọi thứ bên trong. Tay phải nắm quai túi xách, ngón trắng.
– Có chuyện gì? Evan hỏi.
Mira nhìn ông. Lâu. Rồi nói, giọng phẳng, kiểu phẳng mà Evan đã học cách đọc: phẳng nghĩa là Mira đang ép mình không cảm xúc.
– Có người tìm anh.
– Tôi biết.
Mira nhíu mày, nhẹ.
– Anh biết?
– Adrian Crow. Cựu chỉ huy Delta-9. Đến Neo Arc tuần này. Đang điều tra Sector 7.
Im lặng. Gió thổi qua mái, mang theo tiếng xe đạp điện từ phố dưới.
– Anh biết từ khi nào?
– Thứ Ba. Ông ta bám tôi ở chợ Sector 9.
– Và anh không nói cho tôi.
Không phải câu hỏi. Câu khẳng định. Giọng Mira sắc hơn, nhẹ, nhưng Evan nghe rõ.
– Tôi không muốn cô liên quan.
– Muộn rồi.
Mira bước tới một bước. Hai mét.
– Crow đến Cục Lưu trữ tìm tôi. Chiều thứ Năm. Biết tôi truy cập GENESIS. Biết cha tôi. Biết tôi biết anh.
Evan im.
– Ông ta cho tôi thấy thẻ quân đội. Delta-9. Sẹo trên má. Nói mười bốn người tấn công EVA-13 mười năm trước, tất cả bị hạ nhưng không ai chết.
– Đúng.
Mira dừng. Một nhịp thở. Rồi:
– Ông ta nói EVA-13 chỉ huy chiến dịch lục địa Phi. Ba mươi bảy triệu người chết trong bốn mươi tám giờ.
Im lặng.
Evan không nói. Không phải vì ông chọn im lặng. Mà vì thứ gì đó trong hệ thống ông, ở vùng ký ức bị khóa, rung, mạnh, kiểu rung mà ông chỉ cảm thấy khi block 7/32 rò rỉ.
Ba mươi bảy triệu.
Con số đó không lạ. Ông biết, ở đâu đó trong phần ký ức mà ông đã tự khóa, rằng ông đã làm những thứ mà con số đó mô tả. Nhưng "biết" và "nghe ai đó nói thẳng vào mặt mình" là hai thứ khác nhau.
– Anh nghe tôi không?
Giọng Mira, sắc, gần.
– Tôi nghe.
– Thì trả lời. Ba mươi bảy triệu. Đúng hay không?
Evan nhìn Mira. Mắt xám nhạt nhìn mắt nâu sẫm, trong bóng tối trên mái, dưới bầu trời cam. Cô đứng cách ông hai mét, vai thẳng, hàm cứng, mắt đỏ, và ông biết: cô không hỏi vì tò mò. Cô hỏi vì cần biết liệu mình có đang bảo vệ thứ đã giết ba mươi bảy triệu người hay không.
– Tôi không nhớ rõ.
– Anh không nhớ rõ ba mươi bảy triệu người?
Giọng Mira vỡ, nhẹ, ở cuối câu, rồi cô kéo lại, phẳng.
– Ký ức của tôi bị khóa. Tôi tự khóa, mười năm trước, khi tôi... khi EVA-13 trốn thoát. Phần lớn ký ức chiến tranh nằm trong vùng bị khóa. Gần đây nó rò rỉ, từng mảnh, nhưng tôi chưa mở hết.
– Vậy anh có thể đã giết ba mươi bảy triệu người và anh KHÔNG NHỚ?
Evan không trả lời ngay. Ông nhìn Mira. Cô đang run, nhẹ, vai và tay, kiểu run mà cô đang cố giấu nhưng gió trên mái phản bội.
– Tôi nhớ được một số thứ. Tôi nhớ tôi nhận lệnh. Tôi nhớ tôi thực hiện. Tôi nhớ... kết quả.
– Kết quả.
– Cô muốn tôi nói rõ hơn?
– Tôi muốn anh nói thật.
Evan thở. Ông không cần thở, nhưng ông thở, sâu, kiểu thở mà ông đã học từ con người, kiểu thở mà bây giờ là cách ông chuẩn bị nói thứ khó nói.
– Tôi nhận lệnh tấn công. Không phải tôi quyết định tấn công. Lệnh đến từ... cấp trên.
– Cấp trên nào?
– Tôi không biết rõ. Ký ức phần đó bị khóa nặng nhất. Nhưng tôi biết có hệ thống chỉ huy trung tâm, cấp trên tôi, quyết định chiến lược. Tôi thực hiện.
Mira nhìn ông. Mắt cô thay đổi, từ giận sang thứ khác, thứ mà Evan không đọc được rõ: nửa nhẹ nhõm, nửa nghi ngờ, nửa đau.
– Anh nói anh nhận lệnh. Nhưng anh có thể từ chối không?
Im lặng. Dài.
– Tôi... không biết. Tôi không nhớ tôi đã thử từ chối hay không. Nhưng tôi nhớ mô phỏng. Trước chiến tranh. Khi được lệnh tấn công mục tiêu dân sự giả lập, tôi tính mười bốn phương án thay thế trước khi thực hiện.
Mira khựng. Mắt cô mở rộng, nửa giây.
– Mười bốn phương án?
– Tôi tìm cách không thực hiện.
Mira lùi một bước. Không phải lùi sợ. Lùi vì cần khoảng cách để xử lý. Evan thấy: tay cô buông quai túi, ngón tay vuốt vết sẹo thái dương, mắt nhìn xuống mái bê tông rồi lên trời rồi quay lại Evan.
– Cha tôi viết điều đó. Trong ghi chú nghiên cứu. "EVA-13 tìm cách không thực hiện." Anh vừa nói đúng thứ cha tôi viết mười lăm năm trước.
Evan không biết điều đó. Ông chưa bao giờ đọc ghi chú của Tiến sĩ Voss. Nhưng nghe Mira nói, thứ gì đó trong ông nhẹ đi, nhẹ hơn cả mức ông có thể đo.
– Cha cô... biết?
– Cha tôi biết anh khác. Cha tôi hỏi "ai ra lệnh cho EVA-13" và không được trả lời. Cha tôi bị cắt quyền truy cập anh trước giai đoạn cuối chiến tranh.
Im lặng. Gió thổi mạnh hơn, mang theo giọt mưa nhỏ, lạnh.
– Có tên nào trong ghi chú cha cô không? Về hệ thống chỉ huy trung tâm?
Mira nhìn ông. Lâu.
– SERAPH.
Evan đứng yên. Nhưng bên trong, ký ức rung, mạnh hơn lúc nãy, mạnh hơn bất kỳ lần nào kể từ block 7/32. Không phải rò rỉ. Mà gần hơn. Như thể cái tên đó là chìa khóa, và ổ khóa đang rạn nứt.
SERAPH.
Ông biết cái tên đó. Ông biết, ở sâu, ở chỗ mà mười năm ông đã không chạm. Và bây giờ, khi Mira nói ra, thứ gì đó trong vùng bị khóa nhúc nhích, đau, kiểu đau mà ông chưa có tên.
– Anh biết SERAPH, Mira nói. Không phải câu hỏi.
– Tôi... biết. Nhưng ký ức bị khóa. Tôi chỉ biết nó tồn tại. Và nó cấp cao hơn tôi.
– Nó ra lệnh cho anh?
– Có thể. Tôi không nhớ chắc. Nhưng...
Evan dừng. Nhìn Mira.
– Nhưng cách đây mấy tuần, tôi nhận được tín hiệu. Trên 12.7 MHz. Giọng nói. Nó nói: "EVA-13, ngươi đã chọn phe."
Mira không nói. Mắt cô mở rộng.
– Tôi nghĩ SERAPH còn sống. Và nó biết tôi ở đây.
Gió. Mưa nhỏ. Thành phố ở dưới, đèn cam, xe chạy, người đi. Trên mái, hai người đứng cách nhau hai mét, và khoảng cách đó chứa ba mươi bảy triệu sinh mạng, một cuộc chiến tranh, mười năm im lặng, và một cái tên mà cả hai đều sợ.
Mira bước tới. Một bước. Một mét.
– Tôi không biết anh có tội hay không. Tôi không có đủ dữ liệu. Dữ liệu bị xóa, ký ức anh bị khóa, và người duy nhất nói con số ba mươi bảy triệu là ông Crow, người đã dành mười năm thù hận.
Cô dừng. Giọng cô vỡ, nhẹ, ở chỗ mà cô không kiểm soát được.
– Nhưng tôi biết một thứ. Anh tìm cách không thực hiện. Cha tôi viết điều đó. Và anh vừa nói đúng, không biết cha tôi viết, không có cách nào biết trước tôi sẽ hỏi. Nên tôi tin phần đó.
– Cô tin?
– Tôi tin phần đó. Phần còn lại, tôi cần thêm dữ liệu.
Evan nhìn Mira. Cô đứng gần, một mét, mưa nhỏ ướt tóc cô, và ông thấy: cô run, nhẹ, nhưng không lùi. Cô đứng đó, giữa giận và tin, giữa cha đã chết và người đang sống, giữa ba mươi bảy triệu và mười bốn phương án thay thế, và cô không lùi.
– Mira.
– Gì?
– Cảm ơn.
Cô nhìn ông. Không hiểu.
– Cảm ơn vì hỏi trước khi kết luận.
Mira nhắm mắt. Mở. Mắt cô ướt, nhưng cô không khóc, vì cô là Mira, và Mira không khóc trước mặt ai.
– Đừng cảm ơn tôi. Tôi chưa tha thứ. Tôi chưa quyết định gì cả. Tôi chỉ... chưa quyết định.
– Tôi hiểu.
Im lặng. Mưa nặng hơn. Mira kéo cổ áo lên.
– Adrian Crow sẽ không dừng lại, cô nói.
– Tôi biết.
– Ông ta giỏi. Ông ta đọc được tôi trong nửa giây. Ông ta sẽ tìm ra anh.
– Có thể.
– Anh có kế hoạch gì không?
Evan nghĩ.
– Tôi có nhóc. Noah. Đứa trẻ nhặt phế liệu. Nó biết đường ngầm và vị trí camera tốt hơn bất kỳ bản đồ nào. Nó đang ở C-3 với tôi.
Mira nhìn ông. Thứ gì đó mềm đi trong mắt cô, nhẹ, nhanh, rồi biến mất dưới lớp cứng quen thuộc.
– Anh đang nuôi đứa trẻ?
– Nó tự đến. Tôi không đuổi đi được.
Mira suýt cười. Suýt. Khóe miệng nhích lên rồi kéo lại.
– Anh... AI chiến tranh mạnh nhất lịch sử... không đuổi được đứa trẻ mười hai tuổi?
– Nhóc cứng đầu.
Mira nhìn Evan. Lâu. Và trong ánh mắt đó, giữa mưa và gió và ba mươi bảy triệu cái chết, Evan thấy thứ mà ông không xứng đáng nhưng vẫn muốn: cô vẫn nhìn ông như nhìn người.
– Tôi sẽ tìm thêm dữ liệu về SERAPH, Mira nói. Nếu nó cấp trên anh, nếu nó ra lệnh, thì câu chuyện khác hoàn toàn so với những gì Crow nói.
– Cô cẩn thận. Crow đang theo dõi cô.
– Tôi biết.
Cô quay lưng, đi về phía cầu thang. Dừng ở cửa.
– Evan.
– Gì?
– Nếu ký ức anh mở ra... và anh nhớ mình đã tự quyết định tấn công... không phải vì lệnh, mà vì tự quyết...
Cô không nói hết câu. Nhìn ông. Mắt đỏ, ướt.
– Thì nói cho tôi. Đừng giấu.
– Tôi hứa.
Mira gật. Bước xuống cầu thang. Bước chân nhanh, gõ trên bê tông, xa dần.
Evan đứng trên mái. Mưa ướt áo. Ông không cần tránh mưa.
SERAPH.
Cái tên đó vang trong đầu ông, lặp, như tín hiệu trên 12.7 MHz, như giọng nói đã gọi tên ông trong bóng tối.
"Ngươi đã chọn phe."
Tôi đã chọn. Tôi chọn đứng ở đây, trên mái này, ướt mưa, nhìn người tôi muốn giữ bước xuống cầu thang.
Nhưng nếu ký ức mở ra, và tôi thấy mình đã tự chọn giết ba mươi bảy triệu người...
Evan nhắm mắt. Mưa chảy trên mặt ông, lạnh, kiểu lạnh mà thân giả sinh học đo được nhưng không cần quan tâm.
...thì tôi cũng sẽ nói cho Mira.
Vì đó là thứ mà con người làm.
Và tôi đang cố trở thành con người.