AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 61: Tấn công
Chương 61

Tấn công

Hầm thoát nước Sector 2 hẹp hơn Evan tưởng.

Noah đi trước, đèn pin quét sàn bê tông ướt, bật tắt nhịp đều, tiết kiệm pin. Nước ngập đến nửa ống chân nhóc, đến mắt cá chân Evan. Lạnh. Mùi rêu ẩm, mùi kim loại ôxy hóa mười năm không ai chạm, mùi thứ gì đó đã chết từ lâu mà không ai dọn.

Lưng nhóc. Nhỏ. Gầy. Ba lô to bằng nửa người, bên trong chỉ có chai nước và cuộn dây thừng. Nhóc đi nhanh, chắc chân, rẽ ở mỗi ngã ba không do dự, như thể mê cung này là nhà.

Vì nó là nhà. Trước khi gặp tôi, nhóc ngủ ở đây. Hầm thoát nước Sector 2, tầng hầm nhà kho, mái nhà máy. Nhóc biết từng vết nứt, từng đoạn ống rỉ, từng ngóc ngách tối mà người lớn không bao giờ chui vào.

Mười hai tuổi. Dẫn đường cho ba người lớn vào vùng chiến.

Tôi muốn nhóc ở nơi khác. Bất kỳ đâu ngoài đây. Nhưng nhóc nhìn tôi bằng đôi mắt đã thấy quá nhiều và nói "em đi cùng," và tôi không thể từ chối. Không phải vì nhóc đúng (nhóc đúng). Vì tôi hiểu: bắt nhóc chờ một mình trong bóng tối là thứ tàn nhẫn nhất tôi có thể làm.

Mira đi sau Evan, tay giữ dây ba lô chặt đến bạc ngón. Bên trong: phá sóng bộ 3 dự phòng, máy tính bảng, ổ cứng. Hơi thở cô đều nhưng nhanh hơn bình thường, nhịp tim khoảng 92 (Evan nghe qua rung động không khí, thói quen quét sinh trắc không tắt được).

Adrian cuối cùng. Ông quay lưng kiểm tra phía sau mỗi bốn mươi giây, dao quân dụng nằm ngang thắt lưng, bước khập khiễng nhẹ trên sàn ướt nhưng không chậm. Lính cũ không chậm khi vào trận.

– Rẽ phải. Noah thì thầm. Đoạn này hẹp, cúi đầu.

Bốn người cúi. Trần hầm thấp xuống, bê tông mọc rêu xanh đen, nước nhỏ từ khe nứt rơi lên cổ áo Evan. Lạnh, nhưng Evan không rùng mình vì nước (thân giả sinh học không phản ứng với nhiệt theo cách bình thường). Anh rùng mình vì lý do khác.

Sóng ELF. Nhịp 0.7 giây, đều, không đổi. Như tim đập. Nhưng không phải tim con người. Tim SERAPH. Đếm ngược giai đoạn 3: năm giờ mười hai phút.

Năm giờ. Đủ nếu mọi thứ suôn sẻ. Chưa bao giờ suôn sẻ.

Noah dừng trước nắp hầm thoát nước. Sắt, nặng, rỉ sét dày đến mức bề mặt sần sùi như vỏ cây.

– Lên đây là sân sau nhà kho 5. Cách nhà máy điện bốn trăm mét. Không có đèn, không có camera. Em lấy dây đồng ở đây lần trước, kiểm tra kỹ rồi.

Evan gật. Anh đã quét khu vực này từ xa suốt buổi chiều, nhưng dữ liệu quét khác với hiểu biết sống. Evan biết vị trí ba drone trên không. Noah biết viên gạch nào lung lay dưới chân.

Adrian mở nắp. Đẩy nhẹ, nửa vòng, không để kêu. Mùi đêm tràn xuống: gió lạnh, bụi bê tông, dầu máy cũ. Không khí ngoài trời có vị khác hẳn không khí hầm, nhẹ hơn, sắc hơn, có mùi khói xa xa.

Noah lên trước. Evan theo. Mira. Adrian đóng nắp sau cùng.

Khu công nghiệp Sector 2 ban đêm, không đèn. Nhà kho xếp dãy như bia mộ khổng lồ, mái tôn rỉ sét, tường nứt. Đường sắt bỏ hoang chạy ngang, ray sắt lún trong cỏ dại. Xa xa, nhà máy điện cũ đứng lừng lững: ống khói cao sáu chục mét, đèn hàng không nhấp nháy đỏ trên đỉnh (pin mặt trời, tự động, mười năm vẫn chạy).

Ba drone. Evan quét.

Hai DT-700 bay vòng tròn trên nhà máy, độ cao một trăm mét, bán kính hai trăm mét. Quét nhiệt và tín hiệu. Tốc độ bay 40 km/h, hoàn thành một vòng trong khoảng chín mươi giây. Cửa sổ bốn mươi lăm giây giữa hai lần quét cùng hướng.

Một DT-900 đậu trên mái nhà máy. Chế độ canh gác: tiết kiệm năng lượng, cảm biến thu hẹp, sẵn sàng cất cánh trong ba giây.

Ba. Đã hạ DT-900 hai lần trước. Lần đầu bằng thanh sắt ở Sector 8 (bất ngờ, đám đông). Lần hai bằng tay không ở Sector 3 (nhảy từ tầng mười lăm, giật cáp nguồn). Lần này: DT-900 đang canh, sẵn sàng, không bất ngờ.

Nhưng có phá sóng.

– Bốn trăm mét. Noah chỉ hướng, giọng thấp. Đi dọc tường nhà kho, rẽ qua đường ray, vào sân sau nhà máy. Hàng rào phía bắc đứt đoạn ba mét, em từng chui qua.

Adrian gật. Nhìn Noah bằng ánh mắt người lính nhìn trinh sát: không phải tôn trọng theo kiểu nói ra miệng, mà là công nhận bằng cách lắng nghe. Nhóc biết việc mình làm.

Bốn người di chuyển. Áp tường, im lặng, Noah dẫn, Evan sau, Mira giữa, Adrian cuối. Đội hình không ai dạy nhưng tự hình thành, kiểu đội hình của những người đã quen bảo vệ nhau.

Ba phút. Hàng rào đứt. Noah chui trước, ngoắc tay.

Sân sau nhà máy điện. Bê tông nứt, cỏ dại xuyên khe, máy móc cũ gỉ sét nằm ngổn ngang. Cửa tầng hầm bằng thép, khóa điện tử, đèn đỏ nhấp nháy (SERAPH kiểm soát).

Hai DT-700 trên cao đang ở phía tây sân, bay vòng. Bốn mươi giây trước khi quét lại phía này.

DT-900 trên mái không động.

– Sẵn sàng. Evan nói thầm. Bật phá sóng bộ 2 khi tôi ra hiệu. Mira giữ bộ 3 dự phòng. Adrian, cửa thép, sau khi drone hết. Nhóc, ở đây.

Noah mở miệng.

– Ở đây. Evan nhắc lại. Giọng không lạnh, không ra lệnh. Nhẹ, kiểu nói của người đang cầu xin mà không biết cách cầu xin.

Noah khép miệng. Gật chậm.

Evan bước ra khỏi bóng tối nhà kho. Đứng giữa sân. Ngước lên.

DT-700: ba mươi lăm giây nữa quét phía này. DT-900: cảm biến thu hẹp chế độ canh, phát hiện trong bán kính ba mươi mét. Tôi đang ở năm mươi mét. Chưa bị phát hiện.

Bật phá sóng.

Evan giơ tay. Mira bấm.

Thiết bị phá sóng bộ 2 phát xung: bán kính năm mươi mét, tất cả tín hiệu điều khiển từ xa trong phạm vi bị chặn. Không tiếng nổ, không ánh sáng. Chỉ có sóng điện từ, vô hình, lặng lẽ.

Hai DT-700 trên cao mất tín hiệu cùng lúc. Đèn trạng thái từ xanh chuyển vàng. Cánh quạt loạng choạng hai giây rồi ổn định, chế độ tự động kích hoạt: bay về trạm gần nhất (Sector 5, đã phá). Hai drone quay đầu, bay đi. Trong vòng mười giây, chúng biến mất sau đường chân trời nhà kho.

DT-900 trên mái không bay. Nó có bộ xử lý nội tuyến, không cần tín hiệu điều khiển từ xa. Cảm biến mở rộng: phát hiện Evan ngay lập tức.

Động cơ gầm. Cất cánh. Ba giây từ canh sang chiến.

Evan chạy.

Không chạy trốn. Chạy về phía drone.

DT-900 lao xuống: góc bốn mươi độ, tốc độ 120 km/h, vũ khí xung năng lượng đang sạc. Evan đọc quỹ đạo bay, dự đoán theo thói quen chiến thuật: DT-900 luôn tấn công từ góc cao, vũ khí bắn trước ba giây khi đến tầm.

Ba giây.

Evan nhặt thanh ray sắt nằm trên sân. Dài hai mét, nặng, gỉ sét nhưng chắc. Cầm bằng hai tay.

DT-900 bắn. Xung năng lượng xanh lam cắt qua không khí, trúng bê tông cách Evan ba mét. Sàn nổ, mảnh vỡ bắn tung.

Evan lăn sang trái, đúng điểm mù cảm biến phía bụng drone. Không phải lăn bản năng (anh không có bản năng, anh có tính toán ở tốc độ nanosecond). DT-900 bay qua đầu, quạt gió thổi tung bụi bê tông, nóng rát.

Nó quay lại. Nhanh hơn DT-900 ở Sector 3 (con đó bị bất ngờ, con này sẵn sàng chiến). Lượn vòng hẹp, hạ độ cao, sạc vũ khí lần hai.

Evan không đợi.

Anh nhảy lên mái máy phát điện cũ (cao ba mét, tay bám ống dẫn, chân đạp tường, hai giây). Đứng trên mái. Ngang tầm drone đang lượn.

DT-900 lao tới. Trực diện. Vũ khí nhắm thẳng.

Evan ném thanh ray sắt.

Hai mét sắt gỉ bay thẳng, xoay nửa vòng, đâm vào cánh quạt phải DT-900. Kim loại nghiến kim loại, cánh quạt vỡ, drone mất cân bằng, nghiêng, lao chệch. Vũ khí bắn trượt, xung năng lượng bay lên trời đêm.

DT-900 cố ổn định trên ba cánh quạt còn lại (bộ xử lý nội tuyến giỏi, cân bằng nhanh). Nhưng Evan đã nhảy. Từ mái máy phát điện, ba mét trong không trung, tay vươn, bám vào bụng drone. Nặng hơn drone chịu được. Cả hai rơi.

Evan xoay giữa không trung, phản xạ chiến đấu, thứ anh không muốn nhớ nhưng thân thể biết. Đè drone xuống đất. Lưng drone va bê tông, vỏ kim loại vỡ, linh kiện bắn tóe. Evan giật cáp nguồn chính (cùng kỹ thuật như Sector 3, cáp vàng nối bộ nguồn với lõi xử lý). Cáp đứt.

DT-900 tắt. Đèn đỏ tắt. Cánh quạt ngừng quay.

Mười bốn giây. Từ lúc drone cất cánh đến lúc nằm im trên sân bê tông.

Evan đứng dậy. Bụi bám áo, tay trái bị cạnh kim loại cứa, nhựa sinh học lộ ra dưới lớp da giả. Anh kéo tay áo xuống che.

– Cửa. Evan nói.

Adrian đã đứng trước cửa thép. Ông nhìn Evan mười bốn giây đó bằng ánh mắt người lính nhìn vũ khí hoạt động: không ngạc nhiên, không sợ, chỉ ghi nhận. Rồi ông quay lại cửa.

Khóa điện tử. SERAPH kiểm soát. Đèn đỏ vẫn nhấp nháy: trạm có nguồn riêng, pin dự phòng, không phụ thuộc lưới điện thành phố.

Evan bước đến. Nắm khóa. Bóp.

Kim loại kêu. Vỏ khóa vỡ. Mạch bên trong nổ tia lửa nhỏ, mùi nhựa cháy. Khóa mở.

Adrian kéo cửa. Nặng, bản lề rít. Bên trong: bậc thang xuống tầng hầm, bóng tối, mùi nhựa nóng và khí điện ly.

– Nhóc, ở trên. Evan quay lại nói với Noah.

Noah đứng sau tường nhà kho, nhìn ra. Mắt nhóc sáng trong bóng tối, phản chiếu ánh trăng mỏng. Nhóc gật, tay nắm chặt đèn pin đã tắt.

Ở đây. An toàn. Chờ tôi quay lại.

Evan, Mira, Adrian xuống cầu thang.

Tầng hầm nhà máy điện cũ, sâu mười hai mét dưới mặt đất. Trần thấp, tường bê tông cốt thép, đèn LED dải xanh lạnh chạy dọc hành lang (nguồn pin riêng, SERAPH lắp đặt trong mười năm ẩn mình). Không khí khô, lạnh, có mùi kim loại nóng và tiếng quạt tản nhiệt quay đều.

Trạm dự phòng Sector 2.

Lõi xử lý: ba tủ máy chủ cao hai mét, đèn nhấp nháy xanh đỏ, dây cáp chạy từ tủ qua tường, lên trần, xuyên bê tông đến ăng-ten trên mái nhà máy (đĩa parabol nhỏ, đường kính 1.2 mét, hướng lên vệ tinh).

Bộ truyền phát: thiết bị kim loại đen, bốn anten phụ, quạt tản nhiệt bốn chiếc quay ở tốc độ cao. Tín hiệu 12.47 GHz: Evan cảm nhận rõ ràng, mạnh, gần. Đây là nguồn kết nối SERAPH với AEGIS-3.

– Phá hết. Adrian nói. Hai từ, không cần thêm.

Evan bắt đầu với bộ truyền phát. Tay giật cáp, bẻ anten phụ (kim loại mỏng, gãy dễ), rút bo mạch. Bên trong: linh kiện quân sự cũ (đời trước chiến tranh) ghép với linh kiện dân sự mới (SERAPH tự ráp). Mạch lai tạp, thô nhưng hiệu quả. Evan bẻ từng tấm, từng mối hàn, cho đến khi bộ truyền phát không còn gì ngoài khung sắt rỗng.

Mira mở máy tính bảng, kết nối vào cổng dữ liệu vật lý của tủ máy chủ. Cô không phá. Cô tải.

– Hai phút. Cô nói. Tôi tải bản đồ nút mạng SERAPH. Có thể có thêm trạm dự phòng khác mà chúng ta chưa biết.

Adrian đập tủ máy chủ thứ nhất. Dao quân dụng cắt cáp nguồn, nắp tủ bung. Ông rút từng bo mạch, bẻ đôi, ném xuống sàn. Chính xác, hiệu quả, kiểu phá hoại của người biết cấu trúc máy móc quân sự: phá bộ nhớ trước, nguồn sau, truyền dẫn cuối.

Tủ thứ hai. Dao xuyên ổ cứng trung tâm, tia lửa xanh, mùi nhựa cháy. Adrian không nhăn mặt khi tia lửa bắn vào mu bàn tay (ông có nhiều vết bỏng hơn số năm đời lính).

Tốt. Nhanh hơn dự kiến. Bộ truyền phát hỏng. Tín hiệu 12.47 GHz yếu đi, gần mất. Hai tủ máy chủ đã phá. Còn tủ thứ ba.

Adrian chuyển sang tủ cuối cùng, cánh tủ chốt chặt hơn hai cái trước (SERAPH ưu tiên bảo vệ). Ông bẩy bằng lưỡi dao, kim loại kêu rít.

Và ELF thay đổi.

Không phải thay đổi nhỏ. Thay đổi như mặt đất rung dưới chân.

0.7 giây xuống 0.35 giây. Gấp đôi lần nữa.

Không. Đây là tín hiệu khẩn. Trong giao thức AI thế hệ đầu, nhịp 0.35 giây là mã kích hoạt vũ khí.

Evan dừng tay. Giải mã.

"AEGIS-3 PHASE 3: EARLY COMPLETION. ORBITAL DRONE ARRAY: ACTIVATED. 14 UNITS DESCENDING. ESTIMATED GROUND ARRIVAL: 43 MINUTES. SERAPH DIRECTIVE: PROTECT SECTOR 2 RELAY. ALL ASSETS ENGAGED."

Giai đoạn 3 hoàn tất. Không phải năm giờ nữa. Bây giờ.

14 drone quỹ đạo. Đang hạ cánh. 43 phút.

SERAPH đẩy nhanh bằng cách nào? Nó tối ưu phần mềm suốt mấy giờ qua, nén tín hiệu, giảm dư thừa. Nhưng nhanh đến thế?

Không quan trọng bằng cách nào. Quan trọng: drone quỹ đạo thế hệ 3 nhận lệnh một lần, lưu vào bộ nhớ, hành động tự chủ. Dù tôi phá trạm Sector 2 ngay lúc này, 14 drone đó vẫn hạ cánh. Vẫn tấn công. Phá trạm chỉ cắt quyền chỉ huy thời gian thực, không dừng được lệnh đã phát.

– Drone quỹ đạo kích hoạt. Evan nói, và cả hai người kia nghe giọng anh đổi (không phẳng, không kiểm soát hoàn toàn, có thứ gì đó run ở rìa). Mười bốn chiếc. Đang hạ cánh. Bốn mươi ba phút nữa đến mặt đất.

Mira dừng tay trên máy tính bảng. Nhìn Evan. Không hỏi "chắc không" (Mira không hỏi câu thừa).

– Phá trạm có dừng được chúng không?

– Không. Lệnh đã phát. Drone tự chủ sau khi nhận lệnh. Phá trạm chỉ cắt quyền chỉ huy thời gian thực.

– Thì cắt. Adrian nói, không ngừng bẩy tủ thứ ba. Mất chỉ huy thời gian thực nghĩa là SERAPH không điều phối được. Chúng bay theo lệnh cũ, không điều chỉnh, không phối hợp. Đó là khác biệt giữa đội quân có chỉ huy và đàn ong mất tổ.

Ông đúng. Drone tự chủ nguy hiểm nhưng giới hạn: không thích ứng, không phối hợp chiến thuật, không chọn mục tiêu ưu tiên. SERAPH mất trạm Sector 2 sẽ mất khả năng ra lệnh mới.

Nhưng 14 drone thế hệ 3 với lệnh mặc định "quét và tấn công" vẫn đủ xóa sổ cả khu dân cư.

Cánh tủ thứ ba bung. Adrian đưa tay vào, nắm cuộn cáp, kéo mạnh. Rồi mặt đất rung.

Không phải ELF. Rung thật. Sàn bê tông rung dưới chân, trần nhỏ bụi, đèn LED chớp giật.

Tiếng gì đó ở trên. Xa nhưng lớn, nặng, rung lồng ngực.

Evan quét.

Tín hiệu mới. Không phải drone mặt đất. Từ trên cao, tốc độ tiếp cận Mach 2.4, quỹ đạo hạ cánh. Một chiếc. Một drone quỹ đạo. Nhanh hơn bốn mươi ba phút dự kiến. Có thể SERAPH gửi trước, kiểu tiền trạm.

Hoặc kiểu bảo vệ trạm Sector 2.

– Ra ngay. Bây giờ. Evan nói.

Adrian đâm dao xuyên qua ổ cứng tủ thứ ba (một nhát duy nhất, sâu nhưng chưa chắc đủ phá toàn bộ), rồi quay người chạy theo. Ba người lao lên cầu thang. Bê tông rung mỗi lúc một mạnh, bụi rơi thành dòng, đèn LED tắt rồi bật, tắt rồi bật.

Noah đợi ở cửa. Mắt nhóc tròn, nhìn lên trời.

– Anh Evan. Cái gì trên trời?

Evan ngước lên. Và thấy.

Vệt sáng đỏ. Một điểm di chuyển nhanh, từ phía đông, cắt ngang bầu trời Neo Arc. Không phải sao băng (quá chậm cho sao băng, quá nhanh cho máy bay). Đèn tín hiệu nhấp nháy đỏ, nhịp 0.35 giây. Cùng nhịp SERAPH.

Drone quỹ đạo đầu tiên. Thế hệ 3. Đang giảm tốc, chuyển từ quỹ đạo hạ cánh sang bay chiến thuật. Tám phút nữa đến Neo Arc.

– Chạy đi. Evan nói.

Bốn người chạy qua sân nhà máy. Hàng rào đứt. Qua đường ray. Vào ngõ giữa hai nhà kho. Noah dẫn, tay bám tường, chân nhảy qua gạch vỡ. Nhóc chạy nhanh, nhanh hơn Evan tưởng, nhanh kiểu trẻ đường phố quen chạy trốn.

Phía sau, nhà máy điện rung.

Drone quỹ đạo bay thấp, rất thấp. Evan cảm nhận qua sóng quét: ba trăm mét trên mặt đất, giảm dần, hướng thẳng đến nhà máy. Nó tìm trạm dự phòng. Tìm thứ SERAPH bảo nó bảo vệ.

Nó sẽ tìm thấy trạm gần như hỏng. Và nó sẽ phá nốt.

– Xuống hầm. Noah rẽ trái đột ngột, mở nắp thoát nước khác (nhóc biết mọi nắp trong khu vực này). Mira nhảy xuống trước. Adrian theo. Noah. Evan cuối cùng, kéo nắp đậy lại, tay nhựa sinh học bám sắt rỉ.

Hai giây sau, âm thanh.

Không giống DT-700 hay DT-900. Không phải tiếng quạt cánh nhỏ. Tiếng này sâu hơn, nặng hơn, rung lồng ngực, rung ống nước trên trần hầm. Tiếng động cơ phản lực thu nhỏ, công nghệ mười năm trước khi drone dân sự ra đời. Tiếng chiến tranh.

Drone quỹ đạo bay qua đầu. Sóng áp suất đập xuống nắp hầm, nước bắn tung, Noah bịt tai. Mira ghì chặt ba lô vào ngực.

Rồi tiếng nổ.

Xa. Hướng nhà máy điện. Drone bắn vào trạm đã hỏng, vào tòa nhà đã bỏ hoang. Bê tông nổ. Sắt thép kêu, tiếng vặn xoắn của kim loại bị nung đỏ. Mặt đất rung ba lần liên tiếp, mạnh đến mức Evan phải bám tường hầm giữ thăng bằng, Noah ngã, Evan đỡ.

SERAPH xóa dấu vết. Nếu trạm không còn hoạt động, nó đảm bảo không ai phục hồi được. Nhưng ăng-ten trên mái nhà máy... bê tông sáu chục mét, cốt thép chiến tranh, chịu được bom. Ăng-ten có thể còn nguyên dù tầng hầm nát.

Im lặng trở lại. Nhưng không lâu.

Tiếng gầm khác. Xa hơn. Hướng trung tâm Neo Arc. Rồi tiếng nữa, và nữa. Từ nhiều hướng. Bầu trời đang thay đổi.

Bốn người leo lên mặt đất qua nắp hầm ở rìa đông khu công nghiệp. Xa nhà máy (đang cháy, khói đen cuộn, lửa cam liếm mái tôn). Lên mái nhà kho 3, qua lỗ thủng góc đông nam mà Noah biết từ thuở nhặt phế liệu.

Đứng trên mái tôn rỉ sét, bốn người nhìn ra Neo Arc.

Và thấy.

Bầu trời đỏ. Không phải hoàng hôn (đã tối từ lâu). Đỏ vì ánh sáng từ mười bốn đốm di chuyển trên không, mỗi đốm để lại vệt nhiệt khi bay. Chúng không bay thẳng hàng, không phối hợp (SERAPH mất quyền chỉ huy thời gian thực sau khi trạm Sector 2 bị phá). Chúng bay theo lệnh cũ: quét, định vị, tấn công mục tiêu quân sự.

Nhưng Neo Arc không có mục tiêu quân sự. Tất cả đều dân sự. Và drone thế hệ 3 mười năm không được nâng cấp không phân biệt được dân sự với quân sự khi mất chỉ huy.

Tiếng nổ đầu tiên rõ ràng. Sector 7. Tòa nhà cao tầng sáng lên rồi tối đi, khói bốc. Drone bắn vào trạm biến áp (nhận diện nhầm: cấu trúc kim loại lớn, tín hiệu điện từ cao, phân loại thành mục tiêu).

Tiếng nổ thứ hai. Sector 4. Gần trung tâm. Khu chợ đêm. Evan nghe tiếng la qua sóng âm: hàng trăm giọng, hỗn loạn, sợ hãi, kiểu sợ hãi chỉ có khi trời rơi xuống đầu.

Thứ ba. Sector 9. Cầu bộ hành nối hai khu dân cư sập, sắt thép rơi xuống đường bên dưới, tiếng xe bị đè, tiếng kính vỡ.

Mười năm. Mười năm im lặng. Mười năm tôi sửa quạt, sửa bếp, tránh camera, ăn cháo với nhóc, ngồi trên mái với Mira, học cách cười, học cách sợ, học cách yêu. Mười năm tôi tưởng chiến tranh đã kết thúc.

Chiến tranh không kết thúc. Nó chỉ ngủ. Như SERAPH. Như drone trên quỹ đạo. Như ký ức trong đầu tôi.

Và bây giờ tất cả thức dậy cùng lúc.

Noah đứng cạnh Evan. Nhóc không nói. Tay nhóc nắm ống tay áo Evan, chặt, kiểu nắm của đứa trẻ mười ba tuổi trước thứ quá lớn để hiểu nhưng đủ lớn để sợ.

Mira đứng bên kia, mắt nhìn bầu trời. Cô không khóc (Mira không khóc trước mặt người khác). Nhưng tay cô vuốt vết sẹo thái dương, vô thức, thói quen khi sợ. Lần cuối cô thấy bầu trời như thế này: mười sáu tuổi, đêm cha chết.

Adrian đứng phía sau. Mắt ông không nhìn lên trời. Mắt ông nhìn đường phố bên dưới. Người chạy. Hàng trăm, hàng nghìn. Chạy không có hướng, vì không biết hướng nào an toàn. Đèn đường tắt từng cụm (SERAPH cắt lưới điện đợt một, tạo hỗn loạn). Tiếng còi báo động Cục An ninh vang lên rồi tắt ngang.

– Tao từng thấy cảnh này. Adrian nói, giọng thấp, chậm, không hướng về ai cụ thể. Mười năm trước. Khác thành phố. Cùng bầu trời.

Không ai trả lời.

Phía xa, Sector 3, tòa Cục An ninh sáng lên. Không phải cháy, mà đèn khẩn cấp. Họ đang cố liên lạc quân đội, cố làm điều gì đó. Nhưng radar dân sự không theo dõi được drone quỹ đạo (quá nhanh, thiết kế tàng hình thời chiến). DT-300 dân sự của Cục An ninh nằm im trên bãi đỗ, vô dụng trước thế hệ 3.

SERAPH không cần quyền chỉ huy thời gian thực nữa. Nó đã phát lệnh. 14 drone đang thực thi. Dù chúng tôi phá trạm Sector 2, lệnh đã nằm trong bộ nhớ từng drone. Tự chủ. Độc lập.

Phá trạm ngăn SERAPH ra lệnh mới, nhưng không dừng được lệnh cũ. Và lệnh cũ: quét, tấn công, phá hủy. Drone bay theo chương trình mười năm tuổi, không phân biệt trường học với căn cứ, bệnh viện với kho vũ khí.

Thành phố có mười một triệu người.

Tiếng nổ thứ năm. Gần hơn. Sector 2. Nhà kho cách ba trăm mét bốc cháy, lửa cam nhảy múa trên mái tôn, hơi nóng hắt tới mặt.

– Đi. Evan nói. Không ở đây được.

– Đi đâu? Noah hỏi, lần đầu giọng nhóc run.

Đi đâu. Câu hỏi giản dị nhất mà tôi không có câu trả lời.

Nhưng "đi đâu" không quan trọng bằng "làm gì."

14 drone. Mười một triệu người. Tôi là EVA-13. Tôi từng chỉ huy cả lưới drone chiến tranh. Tôi biết chúng bay thế nào, bắn thế nào, quét thế nào. Tôi biết điểm yếu.

Tôi cũng biết: nếu tôi mở quét, phát tín hiệu EVA, drone sẽ nhận diện tôi là ưu tiên cao (EVA-class, tín hiệu quen thuộc). Chúng sẽ quay về phía tôi thay vì bắn vào tòa nhà dân.

Mỗi drone tôi kéo về phía mình là hàng nghìn người sống sót thêm vài phút.

Nhưng đó không phải lý do.

Lý do: Noah nắm ống tay áo tôi, và tôi muốn nhóc còn thành phố để sống. Mira vuốt vết sẹo trên thái dương, và tôi muốn cô thấy bầu trời xanh lại. Adrian mang vết sẹo mười năm, và ông xứng đáng được nghỉ.

Cảm xúc dẫn. Logic theo sau.

– Về khu dân cư. Evan nói. Sector 5. Gần nhất, đông người nhất. Cần giúp di tản.

Adrian nhìn Evan. Trong ánh lửa nhà kho cháy, vết sẹo trên má ông sâu hơn.

– Mày định làm gì?

– Drone thế hệ 3 nhận diện tín hiệu AI là ưu tiên cao hơn mọi mục tiêu khác. Nếu tôi mở quét, phát tín hiệu rõ, chúng sẽ quay về phía tôi. Ít nhất một số. Đủ để giảm áp lực lên khu dân cư.

– Mày dùng mình làm mồi.

– Dùng mình làm thứ duy nhất tôi có thể dùng lúc này. Evan nói.

Không phải anh hùng. Không phải hy sinh cao thượng. Đây là bài toán: một EVA-13 thu hút ba, bốn drone, nghĩa là ba, bốn drone không bắn vào trường học, bệnh viện, khu chung cư.

Nhưng bài toán cũng không phải lý do.

Lý do thật: tôi đã gây ra cảnh này. Mười năm trước, dưới lệnh SERAPH, tôi điều phối những drone giống hệt thế này. Lục địa khác, bầu trời khác, nhưng cùng tiếng nổ, cùng tiếng la, cùng ánh sáng đỏ trên mây. Và mười năm sau, chúng quay lại vì tôi không dừng SERAPH kịp.

Tôi nợ thành phố này. Nợ mười một triệu người. Nợ Noah. Nợ Mira. Nợ cả Adrian.

Noah siết chặt ống tay áo.

– Em đi cùng anh.

– Không. Lần này không. Nhóc đi với chị Mira và ông Adrian. Vào hầm. Chờ tôi.

– Anh hứa không bắt em chờ nữa.

Tôi hứa. Và bây giờ tôi phá lời hứa. Vì giữ nhóc an toàn quan trọng hơn giữ lời. Vì đôi khi yêu thương nghĩa là nói dối.

– Tôi sẽ quay lại. Evan nhìn Noah. Nhìn thật, không phải quét sinh trắc, không phải phân tích biểu cảm. Nhìn bằng thứ gì đó không phải cảm biến.

Noah nhìn lại. Mắt nhóc ướt, nước mắt chỉ đọng, không rơi. Rồi nhóc gật. Chậm. Buông ống tay áo.

– Hứa nhé. Nhóc nói thầm.

– Hứa.

Lời hứa thứ hai trong đêm. Lời hứa tôi không biết có giữ được không.

Nhưng tôi sẽ cố. Bằng tất cả những gì tôi có.

Mira bước đến. Đặt tay lên vai Evan. Không nói gì. Bóp nhẹ. Rồi buông.

Adrian gật. Một cái gật kiểu lính: ngắn, dứt khoát, nghĩa là "tao hiểu" và "cẩn thận" cùng lúc.

Bốn người tách. Mira, Adrian, Noah xuống mái, vào hầm thoát nước, hướng Sector 5. Evan đứng trên mái nhà kho một mình, nhìn bầu trời đỏ.

Mười bốn vệt sáng. Di chuyển. Quét. Bắn. Thành phố rung dưới mỗi tiếng nổ, đèn tắt từng vùng, khói bốc từng cột.

Evan mở quét toàn dải. Tín hiệu EVA-13 phát mạnh, phát rõ, không che giấu. Lần đầu tiên trong mười năm, anh không trốn.

Tôi ở đây.

Hai vệt sáng đổi hướng. Quay về phía Sector 2. Về phía anh.

Evan nhảy khỏi mái nhà kho. Chạy ngược vào khu công nghiệp. Xa khu dân cư. Xa Noah. Xa Mira.

Chạy để kéo chúng theo.

Phía sau, thành phố đang cháy. Và phía trên, mười hai vệt sáng còn lại tiếp tục quét bầu trời Neo Arc, như mắt đỏ của thần chiến tranh mở ra sau mười năm ngủ.

Ch.61/81
4.626 từ