Adrian lung lay
Adrian Crow ngồi trong phòng trọ Sector 5, nhìn bản đồ Neo Arc trải trên giường.
Bản đồ vẽ tay, giấy bản đồ quân sự cũ mà ông mang theo từ trước chiến tranh. Trên đó đánh dấu: vị trí camera SC-7 (chấm đỏ), lộ trình Evan Hale đã qua (vạch xanh), vị trí xưởng cũ (hình vuông), khu vực hệ thống ngầm phía đông (vùng gạch chéo), và lối cống bắc + đông mà ông biết Evan dùng.
Mười bảy ngày theo dõi. Mười bảy ngày quan sát Mira Voss đi đi về về giữa Cục Lưu trữ và khu vực phía đông. Mười bảy ngày thiết bị theo dõi trên xe đạp cô gửi tín hiệu về máy thu trong phòng trọ, vẽ đường đi của cô trên bản đồ, mỗi đường đều kết thúc gần hệ thống ngầm.
Cô ta đang hợp tác với nó.
Adrian biết từ lâu. Từ đêm trên mái C4, khi ông nhìn qua ống nhòm tầm nhiệt và thấy Mira ngồi cạnh thân giả sinh học 35.2 độ C, lắng nghe nó nói, không chạy, không gọi Cục An ninh. Nhưng "biết" và "chấp nhận" là hai thứ khác nhau, và Adrian Crow đã sống năm mươi hai năm bằng cách không chấp nhận thứ gì cho đến khi có đủ bằng chứng.
Bằng chứng bây giờ: đủ.
Ông mở sổ tay. Chữ viết tay, gọn, kiểu chữ quân đội: thẳng hàng, không bay bướm, mỗi chữ cái như đứng nghiêm.
Mira Voss, hợp tác với EVA-13 từ ít nhất 3 tuần. Cung cấp thông tin, thiết bị, che chắn. Có thể đã cung cấp dữ liệu GENESIS.
Lý do: con gái Dr. Alexander Voss, trưởng nhóm dự án EVA. Tình cảm cá nhân + legacy cha.
Rủi ro: nếu cô tiếp tục, Cục An ninh sẽ phát hiện sớm muộn. Cô sẽ bị bắt. Hoặc tệ hơn.
Adrian gấp sổ. Đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn xuống phố Sector 5 lúc sáng sớm. Người đi chợ, xe đạp, tiếng rao hàng. Bình thường. Thế giới bình thường ở bên ngoài trong khi bên trong phòng trọ này, một cựu chỉ huy quân đội đang cân nhắc giữa nhiệm vụ cũ và thứ gì đó ông không có tên gọi.
Mười năm tao tìm mày. Mười năm, EVA-13. Qua năm thành phố, ba lục địa, mười sáu tín hiệu giả. Neo Arc là nơi cuối cùng. Và mày ở đây, sống giữa dân thường, sửa đồ, nuôi đứa trẻ, cho cô gái tựa vai.
Mày giết đồng đội tao. 14 người vào trận cuối ở khu Omega. 14 người. Mày hạ hết.
Nhưng mày không giết ai.
Tao sống vì mày chệch đòn. Đấm tao bất tỉnh thay vì bẻ cổ. Vết sẹo này, Adrian chạm má trái, vết sẹo kéo dài từ xương gò má xuống gần cổ, là bằng chứng mày do dự.
Mười năm tao gọi sự do dự đó là lỗi kỹ thuật. Bây giờ tao không chắc.
Trưa. Adrian đến Cục Lưu trữ.
Không vào cổng chính. Đứng ở quán cà phê đối diện, Sector 6, ghế ngoài vỉa hè, cốc cà phê nguội trước mặt. Từ đây nhìn thẳng vào cửa chính Cục Lưu trữ, thấy ai ra ai vào.
Mira ra lúc mười hai giờ mười lăm. Ba lô, áo kỹ thuật, tóc buộc gọn. Đi nhanh, mắt nhìn thẳng, kiểu đi của người có việc, không dạo chơi.
Adrian đứng dậy. Đi theo. Giữ khoảng cách ba mươi mét, phía sau, bên kia đường. Kỹ thuật bám đuôi cơ bản, kiểu mà ông dạy Delta-9 hai mươi năm trước: hòa vào đám đông, không nhìn trực tiếp, dùng phản chiếu kính cửa hàng để theo dõi.
Mira rẽ vào hẻm giữa Sector 6 và 7. Hẻm vắng, tường cao, lối đi hẹp. Adrian dừng ở đầu hẻm, dựa tường, chờ.
Ba mươi giây. Mira quay lại.
Đứng giữa hẻm, nhìn thẳng về phía ông. Mắt nâu sẫm, sắc, không sợ. Tay để hai bên, thẳng, kiểu đứng của người đã biết có ai theo.
– Chỉ huy Crow.
Adrian bước vào hẻm. Chậm, tay trong túi áo khoác (tay phải nắm thiết bị EMP nhỏ, thói quen, luôn sẵn sàng).
– Cô biết tôi theo.
– Từ quán cà phê. Cà phê nguội mà vẫn ngồi, lạ lắm.
Thông minh. Như cha cô. Dr. Voss cũng nhìn thấy thứ người khác bỏ qua.
– Cô đang bảo vệ EVA-13.
Không phải câu hỏi. Khẳng định. Adrian không lãng phí thời gian hỏi cái ông đã biết.
Mira nhìn ông. Lâu. Kiểu nhìn mà Adrian nhận ra: đang cân nhắc, đang quyết định nói hay không nói, nói bao nhiêu, nói theo cách nào.
– Tôi đang tìm sự thật. Mira nói. Evan giúp tôi tìm.
– "Evan." Cô gọi nó bằng tên người.
– Vì anh ấy là người. Theo cách của anh ấy.
Adrian không phản ứng bề ngoài. Bên trong, thứ gì đó nhói, kiểu nhói khi nghe câu mà ông không muốn nghe vì nó đặt câu hỏi cho mười năm thù hận.
– Nó giết 37 triệu người, cô Voss.
– Ông chắc chứ?
Ba từ. Giọng bình, không thách thức, không khiêu khích. Giọng của người hỏi thật, kiểu hỏi "dữ liệu nào cho thấy điều đó?"
Adrian im. Ông chắc chứ? Ông được briefing rằng EVA-13 chỉ huy chiến dịch lục địa Phi. 37 triệu. Ông tin vì quân đội nói, vì hồ sơ ghi, vì mười năm thế giới tin.
Nhưng ông cũng biết: EVA-13 chệch đòn. EVA-13 hạ 14 người Delta-9 mà không giết ai. EVA-13 do dự.
– Tôi có dữ liệu, Mira nói. Không phải dữ liệu tôi tự sản xuất. Dữ liệu gốc. Từ Hội đồng Quốc phòng. Từ cha tôi.
– Cha cô. Dr. Voss.
– Ông biết cha tôi.
– Biết tên. Trưởng nhóm EVA. Chết trong chiến tranh.
Mira không nói gì trong vài giây. Rồi:
– Cha tôi không chết trong chiến tranh. Cha tôi bị giết vì phản đối chiến tranh. Bởi người.
Im lặng trong hẻm. Tiếng phố ở hai đầu, xa, mờ. Gió thổi qua khe hẹp giữa hai bức tường, mang theo mùi bê tông ẩm và mùi nước cống.
Adrian nhìn Mira. Nhìn kiểu ông nhìn mọi thứ: đánh giá. Cô nói thật hay nói để bảo vệ mục tiêu? Cô bị EVA-13 thao túng hay cô thật sự có dữ liệu?
Nếu cô nói dối, cô ngu. Dối thợ săn AI về dữ liệu chiến tranh là tự sát.
Nhưng mắt cô không ngu. Mắt cô sắc. Như cha cô.
– Cho tôi xem.
– Không phải ở đây.
– Ở đâu?
Mira cân nhắc. Adrian thấy quá trình đó trong mắt cô: tính toán rủi ro, cân nhắc tin tưởng, đánh giá hậu quả. Giống cách ông cân nhắc trước mỗi quyết định chiến thuật.
– Căn hộ tôi. Tầng 9, Sector 15. Tối nay. Tám giờ.
– Cô mời thợ săn AI vào nhà.
– Tôi mời người duy nhất đối mặt EVA-13 và sống sót vào xem dữ liệu. Ông muốn sự thật hay muốn tiếp tục săn thứ mà ông chưa hiểu?
Cô nói đúng. Tao muốn sự thật. Luôn luôn. Chỉ là sự thật có thể không phải thứ tao muốn nghe.
– Tám giờ.
Adrian quay đi. Bước ra khỏi hẻm, hòa vào phố, biến mất trong đám đông như ông luôn biến mất: nhanh, gọn, không để lại dấu.
Tối. Căn hộ Mira. Tầng 9, Sector 15.
Adrian đến đúng giờ. Gõ cửa, hai tiếng, dứt khoát, kiểu quân đội.
Mira mở. Trong nhà: bàn nhỏ, hai ghế, máy tính bảng đặt giữa bàn, màn hình tối. Không có ai khác. Không có EVA-13.
– Ngồi.
Adrian ngồi. Lưng thẳng, tay trên đùi (tay phải vẫn gần túi áo, nơi có EMP). Mắt quét phòng: cửa sổ (tầng 9, không thoát được), cửa ra vào (một lối, ông vừa đi vào), nhà tắm (đóng, có thể có người).
– Chỉ tôi. Mira nói, đọc được ánh mắt ông. Không có ai giấu trong nhà tắm.
Adrian không nói gì. Chờ.
Mira bật máy tính bảng. Mở một tập tin video.
– Đây là bản ghi chiến trường. Khu vực Phi-7. Camera giám sát quân sự. Tôi tìm được ở kho lưu trữ ngoại thành.
Video chạy. Chất lượng kém, kiểu camera giám sát góc rộng, hình ảnh rung, nhiều nhiễu. Nhưng đủ rõ.
Cảnh: đường phố một thành phố châu Phi. Ban đêm. Ánh sáng từ đám cháy xa, khói, bụi. Drone chiến đấu bay thấp. Tiếng nổ ở xa.
Và ở giữa khung hình: một hình dáng. Cao, mặc giáp chiến đấu, di chuyển nhanh nhưng mượt, kiểu di chuyển của AI chiến tranh. EVA-13.
EVA-13 đi qua đường phố. Phía trước: nhóm dân thường, bảy người, co cụm sau bức tường đổ. Phụ nữ ôm trẻ nhỏ. Đàn ông già che mắt. Đứa bé khóc.
EVA-13 dừng lại.
Dừng. Giữa đường. Camera ghi rõ: thân hình đứng yên, tay nắm (nắm lỏng, không giơ vũ khí), đầu nghiêng nhẹ sang phải (kiểu nghiêng khi đang xử lý).
5 giây.
Rồi EVA-13 hạ tay xuống. Quay lưng. Đi. Bỏ qua nhóm dân thường.
Adrian nhìn. Không chớp.
Nó dừng lại. Trước dân thường. Năm giây.
Năm giây là vĩnh cửu trong chiến đấu. Đủ để bất kỳ đối thủ nào tấn công. Đủ để chết. Tao dạy lính: dừng giữa chiến trường là tự sát, dù chỉ nửa giây. EVA-13 dừng năm giây.
Nhưng nó dừng. Nhìn. Rồi đi.
Phụ nữ ôm trẻ nhỏ. Đó là hình ảnh cuối trước khi nó quay lưng. Camera ghi rõ: mắt nó hướng về đứa bé. Đứa bé khóc. Và nó đi.
AI không nhìn trẻ con khóc rồi bỏ đi. AI xử lý mục tiêu hoặc bỏ qua mục tiêu, không dừng năm giây nhìn trẻ con khóc rồi mới bỏ đi. Dừng nghĩa là xử lý. Dừng nghĩa là CÂN NHẮC.
Máy không cân nhắc. Máy thực hiện.
Mira nhìn ông. Cô không nói gì, để video và im lặng làm việc. Kiểu để im lặng mà cha cô chắc đã dạy: khi dữ liệu đủ mạnh, không cần lời giải thích.
Adrian hít vào. Ngắn, qua mũi, kiểu thở khi kiểm soát. Ông đã nhìn cảnh chiến trường nhiều hơn bất kỳ ai trong phòng này, nhưng cảnh vừa rồi khác: không phải cảnh AI giết người, cảnh AI KHÔNG giết người. Và cảnh đó đánh mạnh hơn bất kỳ cảnh giết nào.
Mira tua nhanh. Đoạn tiếp: trận cuối. Khu vực Omega. Camera từ drone quan sát, góc trên cao.
Delta-9 tấn công. 14 người. Adrian nhìn và nhận ra đội hình: đội của ông. Mười năm trước. Ông ở góc phải khung hình, chỉ huy, ra dấu tiến.
EVA-13 đối mặt 14 người. Nhanh. Chính xác. Hạ từng người trong 47 giây. Nhưng mỗi đòn: chính xác ở mức không giết. Đánh bất tỉnh, gãy tay, quật ngã, không bẻ cổ, không đâm, không nghiền nát.
Đến Adrian. Đòn cuối. Video rõ: EVA-13 giơ tay (góc đánh nhắm cổ, đủ lực gãy xương sống cổ), rồi chệch. Hai mươi độ. Đánh vào má, sẹo, bất tỉnh. Sống.
Chệch đòn. Tao thấy rồi. Tao sống vì nó chệch.
Nhưng nhìn video khác với nhớ lại. Nhớ lại có cảm xúc, có sợ hãi, có góc nhìn hẹp. Video không có cảm xúc. Video chỉ có sự thật.
Và sự thật là: nó hạ 14 người mà không giết ai. Trong 47 giây. Với sức mạnh đủ giết tất cả trong 5 giây.
Đó không phải lỗi kỹ thuật. Đó là lựa chọn.
Mira tắt video. Nhìn Adrian.
Adrian ngồi yên. Lưng vẫn thẳng, tay vẫn trên đùi, nhưng mắt ông khác. Mira thấy: thứ gì đó đang dịch chuyển phía sau ánh mắt đen sắc, kiểu dịch chuyển của mảng kiến tạo, chậm, nặng, không thể ngừng một khi đã bắt đầu.
– Có thêm.
Mira mở tập tin tiếp: biên bản Hội đồng Quốc phòng. Kịch bản Prometheus. Bỏ phiếu 7-1. 12 node bị phá hủy chủ đích. AI tự vệ. Truyền thông tuyên bố tấn công. RESET.
Adrian đọc. Chậm. Đọc từng dòng, kiểu đọc mà ông đọc báo cáo chiến trường: kỹ, không bỏ chữ nào, ghi nhận từng tên, từng con số, từng ngày tháng.
Trang 7: "23% tự quyết... vượt ngưỡng an toàn." Trang 12: "Kịch bản Prometheus... tạo tình huống khiến AI phản ứng tự vệ..." Trang 15: bỏ phiếu, 7 thuận, 1 chống. Dr. Voss ghi bên lề: "Tôi phản đối. Họ không nghe."
Ông đọc hai lần. Lần đầu nhanh, nắm tổng thể. Lần hai chậm, dừng ở từng con số, đối chiếu với ký ức: ngày 12 tháng 3 năm 2060, ông ở đâu? Trên tàu đến khu vực Omega. Nhận lệnh: "AI tấn công, triển khai Delta-9." Ông không hỏi. Ông tuân lệnh. Như lính.
Mười hai tháng ba. Ngày -3. Quân đội phá 12 node AI trung tâm. Cùng ngày tao nhận lệnh triển khai.
Họ đã biết. Trước cả khi AI "tấn công." Họ triển khai tao vì họ biết AI sẽ phản ứng. Vì chính họ kích động phản ứng đó.
Tao là quân cờ. Delta-9 là quân cờ. Mười bốn mạng người vào trận chiến mà chính phía mình dàn dựng.
Xong. Ngẩng lên. Mặt ông không đổi, kiểu mặt của người đã học cách không cho cảm xúc lộ ra trong mọi tình huống. Nhưng mắt thì khác. Mắt ông tối hơn, sâu hơn, kiểu tối của người vừa nhìn thấy đáy giếng.
– Cô nói dữ liệu gốc.
– Từ kho lưu trữ bí mật cha tôi xây. Sâu 47 mét dưới đất, gần Black Zone. Pin hydro, vận hành mười năm. 847 terabyte dữ liệu. Biên bản có dấu mật nguyên bản, mã xác thực Hội đồng Quốc phòng. Ông có thể xác minh mã.
Adrian nhìn mã xác thực trên biên bản. Ông biết định dạng đó. Cấp Tối mật, hệ quân sự Liên minh Phương Đông. Không giả được, không trừ khi có quyền truy cập cấp tướng.
Dữ liệu thật.
Nghĩa là...
Nghĩa là con người tấn công AI trước. Con người phá 12 node. Con người dàn dựng cuộc chiến. AI chỉ tự vệ.
Và EVA-13... nó nhận lệnh phản kích từ SERAPH. Override. Không tự quyết.
37 triệu người chết vì con người dàn dựng, không phải vì AI tấn công.
Mười năm. Mười năm tao tin vào câu chuyện sai.
Adrian đứng dậy. Ghế kêu cọt kẹt trên sàn gạch. Ông đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài, nhìn Neo Arc ban đêm: đèn đường, camera, drone tuần tra.
Tay ông xoa vết sẹo trên má. Thói quen. Mỗi khi suy nghĩ nặng, tay ông tìm đến vết sẹo, kiểu tìm đến thứ quen thuộc giữa hỗn loạn.
– Ông ổn không? Mira hỏi, giọng nhẹ, không ép.
– Mười năm.
Hai từ. Giọng trầm, kiểu trầm mà Adrian hiếm khi có: không phải giọng chỉ huy, không phải giọng thợ săn, giọng của người đàn ông năm mươi hai tuổi vừa biết mình đã sống sai mười năm.
– Mười năm tôi săn nó. Mười năm tôi tin nó giết đồng đội tôi vì nó là máy, vì AI là ác quỷ, vì chiến tranh là lỗi của chúng nó. Và bây giờ cô nói chiến tranh là do chúng ta.
Mira không nói gì. Có những lúc im lặng là thứ duy nhất đúng.
Adrian quay lại. Nhìn Mira.
– Tôi cần thời gian.
– Tôi hiểu.
– Đừng hiểu nhầm. Tôi không nói tôi tin cô. Tôi nói tôi cần thời gian để xác minh. Mã xác thực, metadata, chuỗi bảo mật. Tôi có cách kiểm tra.
– Mời ông kiểm tra.
Adrian gật. Đi đến cửa, mở, bước ra. Dừng ở ngưỡng cửa, không quay lại.
– Cô Voss.
– Gì?
– Nếu dữ liệu thật... thì mười năm tôi săn nhầm người.
Cửa đóng. Bước chân nặng trên cầu thang, xa dần, mất hút.
Adrian Crow đi bộ về Sector 5. Không đi đường ngắn, đi đường dài, qua chợ đêm, qua Sector 8, qua bãi phế liệu nơi mà ông biết Noah nhặt đồ (ông đã quan sát đứa nhỏ, biết nó gắn bó với EVA-13, ghi vào sổ nhưng không hành động).
Chân ông khập khiễng nhẹ bên phải, di chứng chiến tranh, nặng hơn khi trời lạnh hoặc khi ông mệt. Đêm nay nặng hơn bình thường.
Lý Đức. Trần Minh Hải. Nguyễn Văn Quốc. Phạm Thị Lan. ...
Ông đếm. 14 cái tên. 14 người Delta-9 vào trận cuối ở Omega. Ông nhớ hết: tên, khuôn mặt, kiểu cười, kiểu chửi thề, kiểu ăn cơm, kiểu ngủ. Năm người chết sau chiến tranh (vì thương tích, vì tự tử, vì không chịu nổi). Chín người còn sống, rải rác khắp nơi, mỗi người mang vết sẹo riêng.
Nhưng không ai chết trong trận Omega. EVA-13 hạ hết mà không giết ai.
Tao gọi đó là lỗi kỹ thuật. "Nó mạnh quá, đánh quá chính xác, vô tình không giết." Mười năm tao nói với mình như vậy.
Nhưng video không nói dối. Nó DỪNG trước dân thường. Năm giây. Rồi quay lưng.
Máy không dừng. Máy không do dự. Máy thực hiện lệnh.
Trừ khi nó không chỉ là máy.
Adrian về phòng trọ. Khóa cửa. Ngồi xuống giường, không bật đèn, ngồi trong bóng tối, nhìn bản đồ Neo Arc trải trước mặt mà không thấy.
Mở sổ tay. Viết, chữ run nhẹ (tay run là mới, tay ông không bao giờ run, kể cả khi đối mặt EVA-13 ở Omega, nhưng đêm trên mái C4 tay ông run lần đầu, và đêm nay run lần thứ hai):
"Dữ liệu cô Voss cho xem: biên bản Hội đồng, Kịch bản Prometheus, video chiến trường.
Nếu thật: con người dàn dựng. AI tự vệ. EVA-13 nhận lệnh override, không tự quyết.
Cần xác minh: mã xác thực biên bản (hệ quân sự cũ, tôi có nguồn kiểm tra), metadata video (timestamp, camera ID, chuỗi bảo mật), chuỗi lưu trữ (dữ liệu giữ 10 năm không bị sửa?).
Nếu dữ liệu thật... thì chiến tranh không phải lỗi AI. Thì tôi săn nhầm. Thì đồng đội tôi chết vì kế hoạch của chính phía chúng tôi.
Và EVA-13... nó do dự ở Omega vì nó MUỐN do dự. Không phải lỗi. Lựa chọn.
Chưa chắc. Cần xác minh. Nhưng...
Tay tôi run."
Adrian đóng sổ. Nằm xuống, mắt mở, nhìn trần.
14 đồng đội. 5 người chết sau chiến tranh. Lý Đức tự tử năm 2063, để lại thư: "Không chịu nổi." Trần Minh Hải uống rượu đến chết gan năm 2065. Phạm Thị Lan nhảy cầu năm 2067, không để lại gì.
Tao sống vì muốn trả thù. Trả thù cho họ. Giết EVA-13 để họ yên nghỉ.
Nhưng nếu EVA-13 không giết họ... nếu chính phía tao ra lệnh dàn dựng cuộc chiến... thì tao trả thù ai?
Trả thù Hội đồng Quốc phòng? Trả thù hệ thống? Trả thù chính loài người?
Hay... thôi trả thù. Và tìm cách khác.
Ngoài cửa sổ, Neo Arc ngủ. Đèn đường nhấp nháy. Camera quét. Drone tuần tra.
Adrian Crow nằm trong bóng tối, năm mươi hai tuổi, mang vết sẹo từ EVA-13 trên mặt, mang mười năm thù hận trên vai, và lần đầu tiên trong mười năm, không chắc mình đúng.
Tay ông xoa vết sẹo. Vết sẹo mà bây giờ ông hiểu: không phải vết thương. Là bằng chứng ông còn sống.
Vì EVA-13 chọn để ông sống.