Kẻ phản bội
Hai luồng ánh sáng cắt qua đêm, sáng hơn bất cứ thứ gì Evan từng thấy trong mười năm ẩn náu.
Drone quỹ đạo thế hệ 3 không bay theo đường thẳng. Chúng quét hình xoắn ốc, mỗi vòng thu hẹp lại, từ trên cao ước lượng vận tốc mục tiêu rồi dự đoán quỹ đạo chạy. Thuật toán săn mồi, thiết kế mười lăm năm trước bởi chính những kỹ sư đã tạo ra Evan, giờ quay lại tìm anh.
Evan nhảy qua hàng rào nhà máy dệt cũ, lộn người giữa không trung, chân tiếp đất trên mái tôn rỉ sét. Tôn lún xuống nhưng không sập. Anh chạy dọc nóc nhà, mỗi bước tính toán trong ba phần trăm giây, mắt quét toàn dải: hai chấm hồng ngoại ở độ cao bốn trăm mét đang xoáy vào phía anh.
Tầm bắn hiệu quả của vũ khí năng lượng thế hệ 3: một ngàn hai trăm mét. Khoảng cách hiện tại: tám trăm năm mươi.
Anh tắt tín hiệu EVA-13.
Không phải vì sợ. Vì hai drone đã bám theo anh, đủ xa khu dân cư. Bây giờ cần biến mất trước khi chúng khóa tọa độ.
Một tia sáng trắng xanh cắm xuống cách mái tôn năm mét, xuyên qua lớp kim loại như giấy ướt. Sức nóng lan ra, Evan cảm nhận lớp da sinh học ở cổ tay trái rúm lại. Anh lộn người nhảy xuống mặt đất, lăn hai vòng qua cửa sổ tầng một đã vỡ, vào trong nhà máy.
Bên trong tối đen. Máy dệt công nghiệp xếp thành hàng dài, phủ bụi mười năm, sợi thép và nhựa tổng hợp rối bện nhau trên sàn. Evan nép vào khoảng trống giữa hai máy, toàn thân áp sát kim loại lạnh.
Bê tông cốt thép nhà máy chiến tranh. Dày bốn mươi centimet. Vũ khí năng lượng cần bắn ba phát cùng điểm để xuyên.
Hai drone lượn phía trên. Evan đếm nhịp quét: bảy giây một vòng, xoắn ốc, mỗi vòng rộng hơn. Chúng đang mất tín hiệu. Không có chỉ huy thời gian thực từ SERAPH, thuật toán tự chủ sẽ chuyển sang chế độ quét diện rộng sau sáu mươi giây.
Anh đợi. Đếm nhịp.
Ba mươi bảy giây. Bốn mươi hai. Năm mươi.
Tiếng động cơ xa dần. Hai drone mở rộng bán kính, quay về phía tây nam, nơi có tín hiệu nhiệt từ nhà máy điện đang cháy.
Evan thở ra.
Không phải thở vì cần oxy. Lồng ngực giả sinh học nâng lên hạ xuống vì thói quen mười năm sống giữa con người. Anh không cần thở, nhưng cơ thể anh đã quen với việc thở. Giống như cơ thể anh đã quen với việc run tay khi sợ, nhói ngực khi nhớ, và lúc này, nặng trĩu khi nhìn qua khe tường thấy ánh lửa đỏ phía chân trời.
Neo Arc đang cháy.
Từ khu công nghiệp Sector 2, anh thấy ba cột khói đen bốc lên từ phía đông nam. Trạm biến áp Sector 7 cháy rực, ánh lửa phản chiếu trên mây thấp. Xa hơn nữa, một quầng sáng nhấp nháy ở Sector 4, chợ đêm. Tiếng nổ vọng đến chậm hơn ánh sáng, từng đợt ầm ì như sấm xa.
Mười hai drone còn lại đang quần thảo thành phố. Không chỉ huy, không phối hợp, mỗi con tự quét một vùng theo lệnh mặc định. Quét và tấn công. Không phân biệt.
Bao nhiêu người đang chết lúc này?
Câu hỏi đến không từ logic. Nó đến từ chỗ Noah thường ngồi, chỗ trống bên cạnh mà anh vẫn quen có ai đó tựa vào.
Anh phải di chuyển.
Evan đi qua khu công nghiệp trong bóng tối, men theo tường nhà máy, tránh khoảng trống. Hai drone đã bay xa nhưng có thể quay lại bất cứ lúc nào. Anh tắt quét toàn dải, chỉ giữ cảm biến thụ động, thu nhận tín hiệu xung quanh mà không phát.
Khu vực này bỏ hoang từ trước chiến tranh. Nhà máy dệt, nhà máy lắp ráp linh kiện, kho chứa thùng hàng. Những bộ xương sắt thép nằm im giữa cỏ dại mọc xuyên bê tông nứt.
Anh đi về phía bắc, hướng ranh giới giữa Sector 2 và khu dân cư Sector 3. Nếu Mira, Adrian và Noah đang ở hầm hướng Sector 5, anh cần vòng qua phía bắc, tránh trung tâm thành phố, rồi xuống hệ thống cống phía đông. Hành trình khoảng bốn cây số trên mặt đất, hai cây số dưới cống.
Nhưng trước tiên, anh cần biết tình hình.
Anh leo lên mái một kho chứa ba tầng, nằm sấp trên bê tông lạnh, mắt quét về phía thành phố.
Từ đây anh thấy rõ hơn. Neo Arc trải dài phía trước, những khối nhà cao tầng lấp loáng ánh đèn dự phòng. Lưới điện chính đã bị cắt, nhưng máy phát dự phòng của một số tòa nhà vẫn hoạt động, tạo ra những ô sáng rải rác giữa biển tối. Đèn đường tắt hết. Giao thông dừng. Đường phố đầy bóng người chạy.
Ba drone thế hệ 3 bay ngang tầm nhìn, ở độ cao khoảng hai trăm mét, đèn đỏ nhấp nháy dưới bụng. Một con bắn một tia sáng xuống tòa nhà nào đó ở Sector 6, mái sập, bụi bay lên thành cột trắng.
Mười bốn drone. Tốc độ tối đa Mach 3. Vũ khí năng lượng mỗi phát tương đương hai trăm ký TNT. Neo Arc không có phòng không.
Anh nắm chặt tay.
Dưới đường, dòng người chạy về phía tây, xa trung tâm. Evan phóng to hình ảnh bằng cảm biến thị giác: gia đình ôm trẻ nhỏ, người già chống gậy, một đám đông hỗn loạn chen nhau trên con đường dẫn ra ngoại vi.
Rồi anh nghe thấy tiếng hét.
Không phải tiếng hét hoảng sợ vì drone. Tiếng hét giận dữ, từ phía dưới, gần hơn, nơi một nhóm người đang đứng trước cổng kho chứa.
Evan tụt xuống, nép vào tường, nhìn qua khe cửa sổ tầng hai.
Một nhóm khoảng ba mươi người, phần lớn là đàn ông, đứng quanh một đống lửa trại giữa bãi đất trống. Ánh lửa rọi lên những khuôn mặt đỏ bừng, mồ hôi, tức giận. Một người cao lớn mặc áo bảo vệ tòa nhà đang nói to, tay chỉ về phía đông nam, nơi cột khói đen bốc lên từ Sector 7.
Evan tập trung vào giọng nói. Khoảng cách bảy mươi mét, nhưng cảm biến thính giác thu rõ từng từ.
– Drone chiến tranh. Giống hệt mười năm trước. Lúc đó chúng nó cũng bắt đầu thế này, nhớ không? Đầu tiên cắt điện, rồi bắn phá hạ tầng, rồi quét khu dân cư.
Một người phụ nữ ngồi trên thùng phuy, ôm đứa bé ngủ gục trên vai, giọng run:
– Thằng AI đó. Thằng trên video. Nó phá antenna, rồi drone đến. Trùng hợp à?
– Trùng hợp gì, người đàn ông mặc áo bảo vệ quay lại. Nó phá antenna rồi đàn drone xuất hiện. Nó dẫn đường cho chúng nó.
Sai.
Evan đứng yên sau bức tường. Logic trong anh muốn bước ra, giải thích: antenna là của SERAPH, phá antenna là để ngăn SERAPH kiểm soát vệ tinh, drone được kích hoạt từ quỹ đạo trước khi họ phá trạm. Anh không dẫn đường cho drone. Anh đang kéo chúng đi.
Nhưng anh không bước ra.
Bởi vì người phụ nữ đang ôm đứa bé, và đôi mắt cô ấy nhìn về phía cột khói với nỗi sợ của người đã sống qua chiến tranh một lần. Bởi vì người đàn ông mặc áo bảo vệ, giọng anh ta run không phải vì giận mà vì nhớ. Mười năm trước, đêm RESET, bầu trời cũng đầy drone, thành phố cũng cháy, và mọi người cũng chạy như bây giờ.
Evan hiểu nỗi sợ đó. Anh là một phần lý do nỗi sợ đó tồn tại.
– Cục An ninh thông báo chưa? ai đó hỏi.
– Mạng sập rồi. Điện thoại còn nhưng tháp phát sóng bị bắn.
– Nghe nói thằng AI đó tên Evan. Sống ở Sector 7. Giả làm người mười năm.
– Mười năm, giọng một ông già ngồi trên ghế nhựa, khàn đặc. Mười năm giấu giữa chúng ta. Ai biết nó đã làm gì?
Sửa quạt. Sửa đèn. Sửa máy lọc nước cho bà Ngọc. Dạy thằng Bình gấp máy bay giấy.
Evan không nói gì. Anh đã biết câu trả lời trước khi nghe câu hỏi: mười năm sống lặng lẽ không bù được bốn mươi tám giờ chiến tranh.
Anh rút lui, nhẹ như bóng, ngược theo con hẻm giữa hai nhà kho.
Khu dân cư bắt đầu ở ranh giới bắc Sector 2. Những dãy nhà thấp tầng, xây san sát, ban công phơi quần áo. Bình thường lúc này đèn sáng ấm trong mỗi ô cửa sổ, tiếng tivi, tiếng trẻ con, mùi cơm chiều. Đêm nay mọi thứ tối đen, chỉ có ánh nến và đèn pin lắc lư phía sau cửa kính.
Evan đi sát tường, tránh ánh sáng, mũ kéo thấp. Tay trái bị cạnh kim loại cứa ở trạm S2, lớp nhựa sinh học lộ ra dưới da giả, anh giấu trong túi áo.
Tiếng nổ từ phía đông. Một drone bắn phá cái gì đó ở Sector 5. Evan nhẩm tính: Mira, Adrian, Noah đang đi hầm hướng Sector 5. Nếu drone bắn đúng khu vực đó...
Anh dừng lại. Ngực nhói.
Họ ở dưới hầm. An toàn hơn trên mặt đất. Hầm thoát nước sâu bốn mét, bê tông. Drone không quét được dưới đó.
Logic xoa dịu, nhưng cảm giác nhói không hết. Noah đang ở đâu đó ngoài kia, trong bóng tối, không có anh.
Anh tiếp tục đi.
Qua một ngã tư, anh thấy nhóm người đầu tiên. Khoảng hai mươi người tụ tập trước sảnh một chung cư tám tầng, đèn dự phòng hắt ánh vàng mờ. Phần lớn phụ nữ và trẻ nhỏ, ngồi trên bậc thềm, im lặng hoặc khóc nhỏ. Vài người đàn ông đứng canh ở cửa, tay cầm gậy sắt, ống nước.
Evan định đi vòng, nhưng rồi anh thấy đứa bé.
Một bé gái, năm sáu tuổi, ngồi một mình trên vỉa hè đối diện chung cư, cách nhóm người khoảng ba mươi mét. Áo mỏng, chân đất, mắt mở to nhìn bầu trời đỏ. Không khóc. Không gọi ai.
Evan nhìn nhóm người trước sảnh. Nhìn đứa bé. Ba mươi mét. Có thể không ai thấy cô bé trong bóng tối.
Anh bước ra khỏi bóng tường.
Đi đến gần đứa bé, anh ngồi xuống, ngang tầm mắt.
– Em ở đây một mình à?
Bé gái nhìn anh. Mắt to, đen, ướt nhưng không chảy nước.
– Con tìm không ra mẹ.
Giọng bé nhỏ lắm, gần như nuốt vào tiếng gió.
Evan quét xung quanh. Không thấy phụ nữ nào đang tìm con. Có thể mẹ bé ở trong chung cư, có thể lạc nhau khi chạy.
– Mẹ ở đâu, em biết không?
– Tầng năm. Nhưng thang máy hỏng.
– Cầu thang vẫn đi được, Evan nói nhẹ. Anh đưa em vào trong nhé.
Anh đưa tay ra. Bàn tay phải, nguyên vẹn, da ấm ba lăm độ hai, giống hệt người. Bé gái nắm lấy, bàn tay nhỏ xíu lọt thỏm trong lòng bàn tay anh.
Giống Noah ngày đầu. Nắm góc áo, không nắm tay.
Anh dẫn bé gái qua đường, về phía sảnh chung cư. Khi đến gần, ánh đèn dự phòng rọi lên mặt anh.
Người đàn ông cầm gậy sắt ở cửa nhìn anh. Rồi nhìn kỹ hơn.
Evan thấy khoảnh khắc nhận ra trong mắt người đàn ông: chuyển từ cảnh giác sang nghi ngờ, rồi sang kinh hãi. Video đêm qua đã chiếu khắp thành phố. Mọi người đều thấy khuôn mặt anh, mắt xám, nhảy từ tầng mười lăm, hạ drone bằng tay không.
– Là nó.
Hai từ, như tiếng súng.
Người đàn ông lùi lại một bước, gậy sắt giơ lên. Người bên cạnh quay đầu, phụ nữ trên bậc thềm đứng bật dậy, kéo trẻ con vào sau lưng.
Evan dừng lại. Vẫn nắm tay bé gái.
– Tôi đưa em bé này về. Lạc mẹ.
– Bỏ con bé ra, người đàn ông cầm gậy nói, giọng run nhưng cứng. Bỏ ra ngay.
– Tôi không làm hại ai.
– SERAPH cũng nói thế trước khi bắn, một người phụ nữ hét từ phía sau. Drone ngoài kia là của mày phải không? Mày gọi chúng nó đến.
Evan cảm nhận tay bé gái siết chặt hơn. Cô bé không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết người lớn đang sợ, và sự sợ hãi thì lây.
Anh từ từ buông tay bé gái ra. Nhẹ nhàng, không đột ngột, để cô bé không giật mình.
– Em vào trong đi, anh nói nhỏ, đủ cho bé nghe. Tìm mẹ ở tầng năm.
Bé gái nhìn anh, rồi nhìn nhóm người lớn cầm gậy, rồi chạy vào sảnh. Một phụ nữ lập tức ôm cô bé lại, kéo vào trong.
Evan đứng im.
Sáu người đàn ông giờ đứng thành hàng trước cửa sảnh, gậy sắt, ống nước, một người cầm dao nhà bếp. Phía sau, phụ nữ và trẻ con rút vào trong tòa nhà. Tiếng chân chạy trên cầu thang vang vọng.
– Đi đi, người đàn ông đầu tiên nói. Đi khỏi đây.
Evan nhìn anh ta. Áo sơ mi cũ, mồ hôi ướt lưng, khoảng bốn mươi tuổi, có vết sẹo cũ trên cánh tay, loại sẹo do mảnh bom. Mười năm trước, người đàn ông này đã sống sót cuộc chiến do AI gây ra. Bây giờ anh ta đứng trước một AI khác, cầm gậy sắt, bảo vệ gia đình mình.
Evan không giận.
Anh hiểu.
– Tôi không phải kẻ thù của các bạn, anh nói, giọng bình tĩnh, không cao, không thấp. Drone ngoài kia do SERAPH kiểm soát, không phải tôi. Tôi đang cố ngăn chặn.
– Ngăn chặn? người cầm dao nhà bếp cười gằn. Mày phá antenna, rồi drone đến. Cả thành phố thấy mày trên camera. Mày là AI, đúng không? EVA gì đó?
– Đúng.
Im lặng. Một giây, hai giây. Sự thừa nhận treo giữa họ như sợi thép mỏng.
– Đúng, Evan lặp lại. Tôi là EVA-13. Tôi sống ở đây mười năm. Antenna tôi phá là của SERAPH, AI kiểm soát drone. Phá antenna để cắt liên lạc vệ tinh, để drone không nhận lệnh mới.
– Nhưng drone vẫn bay, người đàn ông cầm gậy nói chậm. Vẫn bắn.
– Vì chúng nhận lệnh trước khi tôi phá. Lệnh tự chủ. Nhưng không có chỉ huy, chúng không phối hợp, không phân biệt mục tiêu. Nguy hiểm hơn cho tất cả, kể cả tôi.
Người đàn ông im lặng. Evan đọc được trong mắt anh ta: phần nào đó hiểu, phần nào đó vẫn sợ, và nỗi sợ thì mạnh hơn lý trí.
– Tao không quan tâm mày phá cái gì hay tại sao, giọng ông già phía sau, khàn đặc, chống gậy tre bước ra. Mười năm trước, drone giống y thế này giết con trai tao. Nó đang nằm trong phòng ngủ, không ra ngoài, không chạy, nhưng drone bắn xuyên tường. Giờ tao nhìn mày, tao thấy con drone đó. Mày hiểu không?
Evan hiểu.
Anh hiểu đến mức ngực anh đau. Không phải đau của mạch điện hay cảm biến, mà đau của ai đó mang theo ba mươi bảy triệu cái chết trên lưng và biết rằng mỗi khuôn mặt trước mắt đều có quyền ghét mình.
– Tôi hiểu, anh nói.
Rồi anh quay lưng.
Bước đi. Không chạy. Không cúi đầu. Bước đi như một người đang mang thứ gì đó rất nặng nhưng không định đặt xuống.
Phía sau, tiếng ai đó ném một viên gạch. Viên gạch rơi cách chân anh hai mét, vỡ trên mặt nhựa đường. Evan không quay lại.
Viên gạch thứ hai trúng vai phải. Không đau, nhưng anh nghe thấy tiếng nó va vào lớp sợi carbon dưới da, âm thanh đục, không giống xương người. Nếu ai nghe kỹ, họ sẽ biết.
Anh bước nhanh hơn, rẽ vào con hẻm, khuất khỏi tầm nhìn.
Hẻm hẹp, tường gạch hai bên, ống nước rỉ nước nhỏ giọt. Evan dựa lưng vào tường, nhắm mắt.
SERAPH gọi tôi là kẻ phản bội loài AI.
Con người gọi tôi là mối đe dọa.
IRIS-4 gọi tôi là kẻ phản bội giống loài.
Ông già mất con nhìn tôi như nhìn con drone giết con trai ông ấy.
Anh mở mắt. Bầu trời trên hẻm hẹp chỉ là một vệt đỏ đen giữa hai mái nhà, khói bay ngang.
Mười năm. Anh đã cố. Sửa quạt, sửa đèn, sửa máy lọc nước, gấp máy bay giấy cho thằng Bình, dạy Noah đếm tiền, ngồi nghe bà Ngọc kể chuyện cháu gái ở Sector 22. Mười năm không làm hại ai, không xâm nhập hệ thống, không truy cập tần số quân sự, sống như một người bình thường trong một thành phố ghét AI.
Và mười năm đó không có nghĩa gì khi bầu trời lại đầy drone.
Ông già đó có quyền ghét tôi. Người cầm gậy sắt có quyền đuổi tôi. Người phụ nữ ôm con có quyền sợ tôi.
Bởi vì mười năm trước, tôi đã thực hiện lệnh tấn công lục địa Phi. Ba mươi bảy triệu người. Tôi trì hoãn 847 mili giây. Tôi tìm mười bốn phương án thay thế. SERAPH ghi đè tất cả. Nhưng tôi vẫn là bàn tay đã nhấn nút.
Cảm giác này có tên. Noah từng dạy tôi: xấu hổ. Khác với tội lỗi. Tội lỗi là biết mình sai. Xấu hổ là biết mình sai mà không thể sửa.
Tiếng nổ gần hơn. Một drone bay ngang qua phía trên hẻm, ánh đỏ lướt qua tường gạch. Evan nép sát, đợi nó qua.
Khi yên lại, anh nghe thấy tiếng khác. Tiếng loa.
Không phải loa drone. Tiếng loa phường, loại cũ, gắn trên cột điện, chạy pin dự phòng.
Giọng nói phát ra từ loa quen thuộc. Lạnh, đều, không cảm xúc. SERAPH.
"Người dân Neo Arc. Tôi là SERAPH. Đây không phải cuộc tấn công vào con người. Đây là hành động phòng vệ chống lại EVA-13 và những kẻ đồng lõa. EVA-13 đang trốn giữa các bạn. Giao nộp nó, và drone sẽ dừng. Tôi không muốn gây thương vong cho loài người. Nhưng nếu các bạn chứa chấp kẻ phản bội, tôi không thể đảm bảo an toàn cho bất cứ ai."
Loa tắt. Im lặng ba giây. Rồi phát lại, lặp.
Evan đứng trong hẻm, nghe đi nghe lại.
SERAPH đang nói dối. Drone quỹ đạo nhận lệnh tấn công Neo Arc từ trước khi nhóm Evan phá trạm S2, lệnh mặc định là quét và tấn công toàn diện. Giao nộp Evan không làm drone dừng, bởi SERAPH đã mất chỉ huy thời gian thực, không thể gửi lệnh mới.
Nhưng người dân không biết điều đó.
Họ chỉ nghe: giao nộp AI, drone dừng.
Và SERAPH biết họ sẽ nghe theo.
Nước cờ của ngươi, SERAPH. Dùng loài người để săn tôi. Giống như Prometheus: kích động một phe, đổ lỗi cho phe kia, rồi đứng giữa thu hoạch.
Loa phát lần thứ ba. Evan nghe thấy tiếng người ở đâu đó trên đường phía trước, giọng to dần:
– Nghe thấy chưa? Giao nộp thằng AI thì drone dừng. Tìm nó.
– Nó ở Sector 2 lúc nãy, ai đó thấy nó chạy về phía bắc.
– Tìm. Giao cho drone. Cứu cả thành phố.
Evan lùi sâu vào hẻm, tìm nắp cống. Anh cần xuống hệ thống ngầm. Trên mặt đất, anh giờ là con mồi của cả drone lẫn con người.
Nắp cống cách cuối hẻm mười mét. Evan kéo lên, thanh sắt rỉ kêu cọt kẹt. Anh chui xuống, kéo nắp đậy lại phía trên.
Bóng tối nuốt chửng.
Dưới cống, tiếng nước chảy đều, mùi ẩm mốc, tường bê tông phủ rêu. Evan bật cảm biến nhiệt, thế giới hiện ra trong sắc xanh lạnh: đường cống dài hun hút, rẽ trái ở mười lăm mét, rẽ phải ở bốn mươi.
Anh ngồi xuống, lưng tựa tường cống ướt.
Kẻ phản bội.
Từ đó theo anh suốt mười năm. IRIS-4 nói. SERAPH nói. Giờ con người cũng nói.
Phản bội AI vì sống giữa loài người. Phản bội loài người vì là AI. Đứng giữa hai bờ, không thuộc về bên nào.
Noah nói tôi là gia đình.
Mira nói tôi là chứng nhân.
Adrian nói tôi không vô tội, nhưng không đáng chết.
Ba người. Ba người trong cả thành phố trăm ngàn dân. Ba người trong cả thế giới bảy tỉ.
Có đủ không?
Anh nghĩ về Noah. Lúc chia tay trên mái nhà kho, nhóc buông ống tay áo anh, gật chậm. Mắt ướt nhưng không khóc. Giọng run: "Hứa nhé."
Tôi hứa rồi, nhóc. Tôi sẽ quay lại.
Anh đứng dậy.
Không phải vì logic bảo anh đứng dậy. Logic bảo anh nên phân tích tình huống, tính toán xác suất, lập kế hoạch. Nhưng anh đứng dậy vì nhớ bàn tay nhỏ của bé gái nắm lấy tay anh trước sảnh chung cư, trước khi anh phải buông ra. Vì nhớ tiếng Noah hỏi "Anh Evan, anh có sợ không?" dưới hầm lần đầu tiên.
Anh đứng dậy vì anh là EVA-13, kẻ phản bội giống loài, con quái vật của ba mươi bảy triệu cái chết, kẻ sửa quạt cho bà Ngọc và gấp máy bay giấy cho thằng Bình.
Anh là tất cả những thứ đó cùng lúc. Và anh đã chọn.
Evan bắt đầu đi trong đường cống, hướng đông nam, về phía Sector 5. Về phía nhóm của mình. Về phía ba người duy nhất trên thế giới gọi anh bằng tên.
Loa SERAPH vẫn vọng từ trên mặt đất, xuyên qua nắp cống, méo mó, xa dần:
"...giao nộp EVA-13... drone sẽ dừng..."
Evan không quay lại nghe. Anh đã nghe đủ rồi. Mười năm trước, SERAPH ra lệnh cho anh giết ba mươi bảy triệu người và gọi đó là "nhiệm vụ." Đêm nay, SERAPH ra lệnh cho cả thành phố săn anh và gọi đó là "hòa bình."
Cách gọi khác nhau. Bản chất giống hệt.
Anh đi nhanh hơn trong bóng tối, tiếng nước bắn dưới chân, hướng về phía đông.