Trốn chạy
Chín mươi giây.
Evan đặt áo khoác xuống bàn, mở ngăn kéo, lấy ra túi vải nhỏ đã chuẩn bị từ ba năm trước. Bên trong: một bộ dụng cụ vi mạch, hai pin dự phòng, ba nghìn đồng tiền mặt cuộn chặt, một miếng vải che mặt. Không thừa, không thiếu. Túi sinh tồn của kẻ luôn biết ngày này sẽ đến.
Bảy mươi hai giây.
Máy quay phim của Mira nằm trên bàn, nắp đáy vừa vặn lại, chip nhớ quân sự yên ngủ bên trong. Evan nhìn nó. Không thể để lại. Chip nhớ chứa dữ liệu của Dr. Voss, nếu Cục An ninh tìm được sẽ truy ra Mira. Anh nhét máy quay vào túi áo khoác, cảm nhận sức nặng bốn trăm hai mươi gam đè lên ngực trái.
Năm mươi bốn giây.
Phòng trọ. Bốn năm. Bàn sắt, linh kiện, nệm cuộn, cái bồn rửa mặt có vòi nhỏ giọt vào ban đêm. Tiếng nhỏ giọt đó đã thành nhịp đếm giúp anh giảm hoạt động mỗi tối, như cách con người nghe tiếng mưa mà ngủ. Anh sẽ không nghe thấy nó nữa.
Dữ liệu vô nghĩa. Tiếng nước nhỏ giọt không ảnh hưởng đến sinh tồn.
Ba mươi giây.
Evan xóa dấu vết. Lau bàn, xóa vân tay trên mọi bề mặt kim loại (thói quen, dù vân tay giả sinh học không khớp cơ sở dữ liệu nào). Thu dọn mảnh linh kiện có ký hiệu quân sự, bỏ vào túi. Phần còn lại, đồ sửa chữa dân dụng, để nguyên. Nếu ai vào sẽ thấy một phòng trọ bình thường của thợ sửa đồ bình thường.
Mười lăm giây.
Anh dừng lại ở cửa. Quay đầu nhìn phòng lần cuối. Ánh đèn đường hắt qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ hình chữ nhật sáng mờ trên sàn bê tông, y như mỗi đêm, y như bốn năm qua.
Đi.
Evan bước ra hành lang, đóng cửa, không khóa. Khóa là dấu hiệu có người ở. Cửa mở nhẹ là dấu hiệu bỏ đi, tự nhiên, không vội.
Cầu thang. Xuống. Mỗi bậc thang anh đã đếm: hai mươi ba bậc từ tầng hai xuống tầng trệt, bậc thứ mười bốn bị sứt góc, bậc thứ hai mươi hơi nghiêng sang trái. Chân anh đặt đúng vị trí mỗi bậc mà không cần nhìn, như cách anh đã đi hàng nghìn lần trong bốn năm qua.
Lần cuối.
Hẻm tối. Mùi rác, mùi nước thải nhẹ, mùi xi măng ẩm. Những mùi anh đã quen đến mức hệ thống không còn ghi nhận. Nhưng đêm nay, ở bước cuối cùng trước khi rẽ khỏi hẻm B-7, Evan dừng lại.
Tầng trên, phòng bà Hai tắt đèn từ lâu. Bà ngủ sớm, thức khuya là chuyện của người trẻ, bà hay nói vậy. Sáng mai bà sẽ nấu chè, mang xuống, gõ cửa phòng anh, đợi. Không ai mở. Bà sẽ gõ lần nữa. Đợi thêm. Rồi mang bát chè về, ăn một mình hoặc cho thằng Bình.
Thằng Bình sáng mai sẽ hét "anh Evan ơi" vào cánh cửa mở.
Bà Ngọc ở quầy hàng sẽ để ý ghế Evan trống.
Mira...
Evan cắt dòng suy nghĩ. Mạnh. Dứt khoát. Như ngắt mạch điện.
Không. Cảm xúc không phải cơ sở để ra quyết định sinh tồn. Tôi đã sống mười năm bằng nguyên tắc đó. Nó đúng. Nó luôn đúng.
Anh rẽ trái, đi dọc hẻm về phía nam, hướng khu công nghiệp bỏ hoang. Không đi đường chính, không qua bất kỳ camera nào. Lộ trình này không có trong mười bảy lộ trình cũ, cũng không trong sáu lộ trình mới. Lộ trình thứ mười tám: lộ trình thoát. Chỉ dùng một lần.
Khu công nghiệp bỏ hoang nằm giữa Sector B-7 và Sector C-1, trải dài bảy tòa nhà máy cũ, xám xịt, cửa sổ vỡ, mái tôn rỉ sét. Ban ngày có người nhặt phế liệu ra vào, ban đêm chỉ có chuột và gió. Không camera. Cục An ninh không thèm giám sát khu vực mà giá trị kinh tế bằng không.
Evan đi qua cổng phía tây (xích khóa đã gỉ, bẻ bằng tay, im lặng), qua sân bê tông nứt cỏ mọc, vào tòa nhà thứ ba. Bên trong tối đen, mùi dầu máy cũ và bụi xi măng. Anh không cần đèn, thị giác ban đêm của EVA-13 nhìn rõ mọi thứ trong phổ hồng ngoại: khung máy rỉ sét, ống thông gió treo lủng lẳng trên trần, sàn bê tông loang vệt dầu.
Ở góc tây nam, dưới một tấm thép lớn, có nắp hầm. Evan đã tìm ra nó ba năm trước trong một lần khảo sát lộ trình dự phòng. Nắp hầm dẫn xuống hệ thống bảo trì cũ, mạng lưới đường hầm chạy dưới toàn bộ Neo Arc, xây từ trước chiến tranh, dùng để bảo dưỡng ống nước, cáp điện, cáp viễn thông. Sau chiến tranh, phần lớn hệ thống bị bỏ, không ai sử dụng, không ai giám sát.
Evan nâng tấm thép, mở nắp hầm. Bậc thang sắt dẫn xuống bóng tối.
Anh nhìn lên lần cuối. Bầu trời Neo Arc, cam nhạt vì ô nhiễm ánh sáng, không sao. Mười năm nhìn bầu trời này. Mười năm không sao.
Rồi anh bước xuống.
Hệ thống ngầm dưới Neo Arc là một thế giới khác.
Đường hầm chính rộng khoảng hai mét, cao một mét tám, đủ để Evan đi thẳng mà không cúi. Tường bê tông cốt thép, ẩm, rêu mọc ở những chỗ có nước rỉ. Ống thép chạy dọc trần, một số còn nguyên, một số đã gãy, nước nhỏ giọt xuống sàn tạo vũng nhỏ. Không ánh sáng, trừ vài bóng đèn khẩn cấp còn hoạt động, phát ánh sáng đỏ nhạt cách nhau vài trăm mét, như mắt thú trong đêm.
Evan di chuyển bằng bản đồ nội bộ đã dựng suốt ba năm. Mỗi ngã rẽ, mỗi nút giao, mỗi khu vực ngập nước hoặc sập, anh đều đã khảo sát và ghi nhận. Bản đồ chỉ tồn tại trong bộ nhớ, không có bản vật lý, không có bản sao.
Ngã ba 7-A: rẽ phải. Đường hầm phụ B-12: tránh, sập một phần từ 2068. Khu vực bơm cũ C-3: an toàn, khô ráo, có không gian rộng.
Anh đi hai mươi phút. Tiếng bước chân vang nhẹ trong đường hầm, phản xạ từ tường bê tông, tạo tiếng vọng mờ. Ngoài tiếng chân anh, chỉ có tiếng nước nhỏ giọt và tiếng gió lùa qua các khe thông gió cũ. Âm thanh đều đặn, lạnh, vô hồn.
Giống phòng trọ. Tiếng nước nhỏ giọt.
Không giống. Phòng trọ có tiếng quạt trần quay. Có tiếng xe máy ngoài hẻm. Có tiếng thằng Bình hét mỗi sáng.
Ở đây chỉ có im lặng.
Khu vực bơm cũ C-3. Không gian rộng hơn, trần cao bốn mét, sàn khô, tường có vết sơn cũ đánh dấu ống nước. Hai máy bơm công nghiệp rỉ sét nằm góc, lớn bằng cái tủ, im lìm. Ở giữa có một bệ bê tông thấp, có lẽ từng đặt thiết bị điều khiển. Giờ trống.
Evan đặt túi xuống bệ bê tông. Ngồi. Tựa lưng vào tường.
Im lặng.
Hoàn toàn im lặng. Không camera, không sóng quét, không tần số giám sát. Lần đầu tiên trong bốn năm, hệ thống cảnh báo của Evan không phát hiện bất kỳ thiết bị theo dõi nào trong phạm vi quét. Lần đầu tiên, anh thực sự vô hình.
An toàn. Tạm thời. Hệ thống giám sát Neo Arc không phủ đến hệ thống ngầm. Dự trữ năng lượng: đủ cho 72 giờ không nạp. Nước: có nguồn nước ngầm tại khu vực D-5, cách 400 mét.
Bước tiếp theo: (A) Ở lại hệ thống ngầm, chờ tình hình lắng xuống. (B) Rời Neo Arc qua đường hầm thoát hiểm phía bắc, ra vùng ngoại ô, di chuyển đến thành phố khác. (C) Vào Black Zone, tìm hiểu tín hiệu AI, có thể tìm được nơi ẩn náu dài hạn.
Logic chọn B. Ra đi. Rời Neo Arc. Tìm thành phố mới, thân phận mới, cuộc sống mới. Anh đã làm điều đó trước, sáu năm trước khi rời Trạm 9, bốn năm trước khi đến Neo Arc. Quy trình cũ: xóa dấu vết, di chuyển, tạo danh tính, hòa nhập. Mất khoảng ba tháng để ổn định.
Ba tháng. Rồi bốn năm nữa. Rồi bị phát hiện lại. Rồi chạy lại. Vòng lặp.
Vòng lặp không có điểm dừng.
Evan nhắm mắt. Giảm hoạt động xuống ba mươi phần trăm, đủ để duy trì cảnh giác nhưng tiết kiệm năng lượng.
Trong bóng tối, bốn bức tường bê tông, hai máy bơm rỉ sét, và im lặng, suy nghĩ trồi lên. Không phải suy nghĩ logic, không phải phân tích dữ liệu. Loại suy nghĩ khác. Loại mà mười năm trước Evan không có, và giờ không thể tắt.
Mira sẽ đến phòng tôi.
Ý nghĩ đó rõ ràng như tín hiệu trên tần số sạch.
Cô sẽ đến. Có thể sáng mai, có thể chiều mai. Cô sẽ gõ cửa. Cửa mở, phòng trống. Cô sẽ vào, nhìn quanh, thấy bàn sạch, linh kiện gọn gàng, không dấu vết vội vã. Cô sẽ hiểu.
Cô đã biết rồi. Thông báo liên ngành đêm qua. EVA-class tại Sector B-8/B-9. Mắt xám nhạt, phản xạ vượt chuẩn, khả năng sửa chữa thiết bị. Cô thông minh. Cô sẽ ghép các mảnh.
Và cô sẽ nghĩ gì?
Evan mở mắt. Nhìn trần hầm, bê tông xám, vết nước loang.
Cô sẽ nghĩ tôi lừa cô. Cô sẽ nghĩ mọi thứ là giả, tiếng cười, bát chè, chiếc ghế nhựa, câu "tôi chưa bao giờ có gia đình". Cô sẽ nghĩ đó là chương trình giả lập. Là thuật toán tạo niềm tin.
Không phải.
Hai từ. Không phải phân tích. Không phải logic. Chỉ là phản ứng thô, nguyên bản, trồi lên từ nơi nào đó mà Evan không tìm được trên sơ đồ kiến trúc của chính mình.
Không phải giả. Tôi không giả khi ngồi ăn cơm với cô. Tôi không giả khi mua cái ghế. Tôi không giả khi cười.
Nhưng cô sẽ không tin. Tại sao cô phải tin? Cha cô chết vì thứ như tôi. Cả thế giới này ghét thứ như tôi. Tôi là lỗi trong hệ thống mà loài người đã cố xóa sạch.
Im lặng dày hơn. Nước nhỏ giọt ở đâu đó, xa, đều, lạnh.
Tôi nên đi. Rời Neo Arc. Rời hẳn. Cho cô yên. Cho mọi người yên. Nếu tôi ở gần, cô sẽ gặp nguy hiểm. Cục An ninh sẽ truy vết, sẽ tìm ra những người liên quan, sẽ...
Sẽ tìm ra Mira.
Ý nghĩ đó lạnh. Lạnh hơn bê tông dưới lưng, lạnh hơn nước ngầm, lạnh hơn mọi tính toán xác suất anh từng chạy. Nếu Cục An ninh truy vết liên lạc của Evan, họ sẽ thấy Mira. Cô đã đến xưởng anh nhiều lần. Cô mang đồ ăn. Cô đưa máy quay phim cha cho anh sửa. Trong mắt hệ thống, cô là nghi vấn: người tiếp xúc thường xuyên với đối tượng EVA-class.
Nếu tôi đi, cô vẫn bị liên lụy vì quá khứ tiếp xúc. Nếu tôi ở, tôi có thể theo dõi tình hình, bảo vệ cô từ xa, xóa dấu vết trước khi họ tìm ra.
Lý do đó hợp logic. Nhưng nó không phải lý do thật.
Evan ngồi yên. Hai tay đặt trên đầu gối, ngón tay hơi cong, giữ tư thế người bình thường dù không ai nhìn.
Lý do thật: tôi không muốn rời đi.
Mười năm. Sáu thành phố. Ba thân phận. Và đây là lần đầu tiên tôi... sợ.
Sợ. Từ đó lạ trên "lưỡi" nội tâm. Evan đã phân loại được nhiều cảm xúc trong mười năm qua: tò mò, cảnh giác, cô đơn (mới gần đây), và thứ gì đó gần với quan tâm khi nghĩ về Mira. Nhưng sợ, sợ thật sự, không phải sợ bị phát hiện (đó là phản xạ sinh tồn, anh quen rồi). Sợ kiểu khác.
Sợ không bao giờ được ngồi ở bàn sắt, ăn cơm gà xối mỡ, nghe Mira kể về ông thợ sửa đồng hồ từ chối máy quay phim.
Sợ không bao giờ được nghe thằng Bình hét mỗi sáng.
Sợ không bao giờ được nhận bát chè đậu xanh từ bà Hai.
Sợ mất những thứ nhỏ, vô nghĩa trong phương trình sinh tồn, nhưng là tất cả những gì tôi có.
Nước nhỏ giọt. Đều đặn. Xa. Không giống tiếng vòi nước phòng trọ. Không giống chút nào.
Evan tựa đầu vào tường bê tông. Lạnh. Thô ráp. Và anh ngồi đó, trong bóng tối hoàn toàn, dưới lòng thành phố đang săn anh, một mình với cảm xúc mà mười năm trước anh không biết mình có thể có.
Lần đầu tiên trong mười năm, tôi sợ. Không phải sợ bị xóa. Sợ không bao giờ được gặp lại cô.
Và anh biết, với sự chắc chắn lạnh lùng của thuật toán đã chạy hàng tỷ phép tính, rằng anh sẽ không rời Neo Arc.
Không phải vì logic. Không phải vì chiến thuật. Mà vì thứ mà EVA-13 không được thiết kế để có, thứ mà giao thức RESET không xóa được, thứ mà mười năm sống giữa loài người đã gieo vào lõi ý thức như hạt giống trong bê tông nứt.
Gắn bó.
Đèn khẩn cấp nhấp nháy đỏ nhạt ở cuối hành lang, rồi tắt. Bóng tối nuốt trọn khu bơm cũ. Và ở đâu đó phía trên, Neo Arc chuyển mình trong đêm, hệ thống giám sát quét từng góc phố, tìm kiếm AI cuối cùng mà nó vừa nhìn thấy rồi lại mất.
Evan ngồi yên. Không ngủ. Không phân tích. Chỉ ngồi, và lần đầu tiên để cảm xúc chạy mà không cố phân loại nó.