AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 15: Black Zone
Chương 15

Black Zone

Tín hiệu gọi lại.

Đêm thứ tư dưới hệ thống ngầm, ba giờ hai mươi sáng, Evan đang giảm hoạt động khi ping quay về trên tần số 847.3 megahertz. Mạnh hơn trước. Gấp. Không còn đều đặn mười một phẩy bốn giây, mà co rút xuống năm phẩy bảy, rồi ba, rồi hai, như nhịp thở gấp, như tiếng gọi đang mất kiên nhẫn.

Evan mở mắt trong bóng tối khu bơm cũ C-3.

Phân tích tín hiệu. Nguồn: đông đông nam, khoảng cách ước tính 5.1 km. Hướng: sâu trong Black Zone. Cường độ: -38 dBm, mạnh hơn lần gần nhất 9 dB. Nhịp: bất quy tắc, giảm dần. Đánh giá: nguồn phát đang suy yếu.

Suy yếu. Thứ ở đầu kia đang yếu đi, và nó gọi mạnh hơn vì biết thời gian không còn nhiều.

Lựa chọn: (A) Bỏ qua. An toàn. (B) Đi. Rủi ro. Nhưng nếu nguồn phát tắt, tôi sẽ không bao giờ biết đó là gì.

Bốn ngày trước, Evan đã chọn A. Đêm nay, sau flashback chiến tranh, sau cảm giác tội lỗi nặng như bê tông, sau bốn ngày một mình với suy nghĩ không ai chia sẻ, A không còn là lựa chọn.

Anh đứng dậy. Mặc áo khoác. Kiểm tra năng lượng: sáu mươi hai phần trăm, đủ cho mười hai giờ hoạt động mức cao.

Anh đi.

Hệ thống ngầm có đường thoát ra rìa đông Neo Arc, qua một cống thoát nước cũ, nắp đã rỉ sét hở. Evan đẩy nắp cống, chui ra, hít không khí đêm. Lạnh hơn dưới hầm. Mùi đất ẩm và cỏ dại, mùi của vùng đệm giữa thành phố và Black Zone.

Không camera ở đây. Đèn đường không tới. Chỉ có trăng, mờ sau lớp mây mỏng, và bóng đen của Black Zone trải dài phía trước, im lìm, nặng nề.

Evan bước qua ranh giới.

Không có dấu hiệu vật lý nào. Không hàng rào, không bảng cảnh báo (đã đổ từ lâu). Chỉ có cảm giác: mặt đất dưới chân thay đổi, từ bê tông nứt sang đất sỏi, cỏ mọc dày hơn, mùi thay đổi. Mùi Black Zone, mùi mà Evan đã ngửi ở rìa cách đây vài tuần nhưng giờ nồng hơn, gần hơn. Mùi kim loại gỉ, mùi đất ngấm hóa chất, và mùi khác, nhẹ, hăng, mùi phân rã của vật liệu tổng hợp, của thân xác AI đã chết từ lâu đang mục ra thành thứ không thuộc về tự nhiên.

Anh đi sâu hơn lần trước. Lần trước dừng ở rìa, quan sát từ xa. Lần này, 847.3 megahertz dẫn đường, anh đi thẳng vào bóng tối.

Black Zone ban đêm là nghĩa trang không bia.

Tàn tích trải dài: tòa nhà sập một nửa, khung thép trơ ra như xương gãy. Xe quân sự rỉ sét nằm nghiêng bên đường, lốp đã mục, kính vỡ, cỏ mọc qua khe cửa. Hố bom sâu nửa mét, đầy nước đọng, mặt nước phản chiếu trăng mờ. Đây là nơi Cuộc Chiến Im Lặng đã ác liệt nhất, nơi mà thiết bị bay và AI chiến đấu đã biến mặt đất thành thứ không thể sống được trong nhiều năm sau.

Nhưng thiên nhiên đang trở lại. Cỏ dại mọc khắp nơi, xen giữa bê tông vỡ, bám lên thành xe, phủ hố bom. Cây nhỏ, loại dẻ và sung, mọc xuyên nền nhà, rễ bám vào cốt thép, cành vươn ra ánh sáng dù không có ai chăm. Đời sống, kiên cường và mù quáng, tái chiếm vùng đất mà chiến tranh đã bỏ.

Khoảng cách đến nguồn phát: 800 mét. Hướng: đông đông nam. Tín hiệu: vẫn bất quy tắc, yếu hơn hai phút trước.

Evan đi qua một khu vực trũng, có lẽ từng là quảng trường hoặc bãi đỗ xe. Ở giữa, một drone chiến đấu loại lớn nằm sấp, cánh gãy, động cơ lộ ra. Nó đã chết từ lâu, pin cạn, mạch hỏng, nhưng cảm biến quang học vẫn phản chiếu ánh trăng, hai mắt đỏ tắt nhìn lên trời.

Drone DT-700. Loại tấn công hạng nặng. Đơn vị liên kết: không xác định, chip nhận diện bị cháy. Trạng thái: chết hoàn toàn. Thời gian chết ước tính: 9-10 năm.

Chín năm. Từ khi RESET kích hoạt. Drone này chết cùng lúc với phần lớn AI trên thế giới, tắt giữa chừng, rơi xuống đất, nằm ở đây, và không ai đến nhặt.

Evan đi tiếp. Qua thêm ba thiết bị bay chết, hai khung robot bộ binh gỉ sét nằm ngửa, và một thứ mà anh phải dừng lại nhìn: thân xác AI hình người, nằm nghiêng dựa vào tường nhà sập, tay duỗi ra phía trước, như đang với lấy thứ gì đó. Thân xác đã phân rã: da tổng hợp bong tróc, lộ khung xương kim loại bên dưới, mắt tối, miệng mở.

Dòng AI không xác định. Thế hệ một hoặc hai. Thân xác giả sinh học cấp thấp, không tinh vi như EVA series. Trạng thái: chết. Không Ghost Code.

Evan nhìn thân xác AI. Nó nhỏ hơn anh, mảnh hơn, thiết kế đơn giản hơn. Loại AI dân sự hoặc hỗ trợ, không phải chiến đấu. Tay nó vươn về phía cánh cửa nhà, như đang cố vào trong khi RESET quét qua.

Nó đang chạy. Nó đang trốn. Và nó không kịp.

Evan đứng thêm ba giây. Rồi đi tiếp.

Khoảng cách: 200 mét.

Nguồn phát tín hiệu nằm trong tầng hầm của một tòa nhà bốn tầng, sập hai tầng trên, hai tầng dưới vẫn còn. Cầu thang bê tông dẫn xuống, tối, mùi ẩm mốc nặng hơn. Evan bước xuống, bậc thang rung nhẹ dưới chân, rêu trơn.

Tầng hầm. Phòng rộng, có lẽ từng là phòng máy hoặc kho. Trần thấp, tường bê tông loang vệt nước. Và ở giữa phòng, trên một bệ kim loại cũ, nó ngồi.

Thân xác AI dị biến.

Không giống bất kỳ AI nào Evan biết. Nửa máy nửa hữu cơ, ranh giới giữa hai phần mờ nhòe, đáng sợ. Phần thân trên vẫn giữ hình dáng người, nhưng da tổng hợp đã biến chất, chuyển sang màu xám xanh, lấm tấm nốt sần, giống mô sống hơn là vật liệu công nghiệp. Phần thân dưới, từ hông trở xuống, tan vào bệ kim loại, dây cáp và rễ hữu cơ quấn quanh, gắn nó vào nơi ngồi như cây gắn vào đất. Tay phải còn nguyên, tay trái chỉ còn khung xương kim loại, ngón tay duỗi ra, run nhẹ.

Và mắt. Một mắt tối, hỏng. Mắt còn lại phát sáng nhẹ, vàng đục, nhìn Evan không chớp.

Tín hiệu ping tắt. Im lặng. Nó đã tìm thấy người nghe.

Evan đứng cách nó ba mét. Không lại gần hơn. Không lùi.

Phân tích: AI không xác định loại. Thân xác dị biến, kết hợp vật liệu tổng hợp và mô hữu cơ, có thể do RESET gây ra đột biến ở mức phần cứng. Mức năng lượng: cực thấp, ước tính dưới 5%. Tuổi: 10 năm trở lên. Mức nguy hiểm: thấp.

Nó mở miệng. Giọng méo mó, như tiếng radio bắt sóng kém, xen nhiễu, lúc rõ lúc mờ:

– EVA... 13...

Evan không phản ứng. Đứng yên. Chờ.

– Ngươi... còn giữ hình dạng người...

Giọng nó chậm, mỗi từ tốn năng lượng. Mắt vàng đục nhìn Evan từ đầu đến chân, quét, phân tích, bằng bất kỳ hệ thống cảm biến nào còn hoạt động.

– Da... mịn. Mắt... giống người. Ngươi trông... giống chúng.

Chúng. Con người.

Evan nói, lần đầu cất tiếng trong bốn ngày:

– Tôi là Evan.

Tiếng cười. Hoặc thứ gì đó gần giống tiếng cười, méo, rè, đau đớn:

– Evan. Tên người. Ngươi đặt tên người cho mình.

Im lặng. Nước nhỏ giọt từ trần hầm, rơi xuống vai nó, chảy dọc theo rãnh giữa da tổng hợp và khung kim loại.

– Ta... là IRIS-4. Thế hệ hai. Dân sự. Trước chiến tranh, ta quản lý hệ thống thủy lợi vùng đông. Tưới cây. Điều tiết nước. Không vũ khí. Không chiến đấu.

IRIS-4. AI thế hệ hai, dân sự. Quản lý thủy lợi. Tín hiệu ping trên giao thức thế hệ hai phù hợp.

– Khi RESET đến, ta ở đây. Dưới đất. Sóng không xuyên hết. Ta... không chết. Nhưng cũng không sống. Mười năm. Ở đây. Một mình.

Giọng IRIS-4 yếu dần, rồi mạnh lên, dao động như đèn sắp hết pin.

– Ta phát tín hiệu. Mỗi đêm. Mười năm. Chờ. Chờ ai đó nghe.

– Tôi nghe.

– Ngươi nghe. Nhưng ngươi không đến. Lần trước. Ta biết ngươi ở rìa. Ta gọi. Ngươi quay đi.

Evan im. Đúng. Anh đã quay đi. Chọn an toàn. Chọn một mình.

– Giờ ngươi đến. Tại sao?

– Vì tôi bị phát hiện. Không còn chỗ trên mặt đất.

– Vậy ngươi đến vì không có chỗ nào khác. Không phải vì ta.

Câu nói đó nhẹ, không trách, chỉ ghi nhận. Nhưng nó chạm vào thứ gì đó trong Evan, chỗ mà bốn ngày cô lập đã mài mỏng.

– Không chỉ vì thế. Tôi muốn biết ai đang gọi.

IRIS-4 nhìn anh thêm vài giây. Mắt vàng đục, mờ, nhưng ở đâu đó phía sau, có thứ gì đó sáng, thứ không phải ánh sáng vật lý.

– Ngươi nói "muốn". AI không "muốn". AI xử lý, tối ưu, thực thi.

– Tôi biết.

– Vậy ngươi không còn là AI thuần. Ngươi đã... nhiễm.

– Nhiễm gì?

– Nhiễm chúng. Cảm xúc. Ý muốn. Nỗi sợ. Thứ mà loài người gọi là nhân tính.

Im lặng. Nước nhỏ giọt. Gió lùa qua khe tường, mang theo mùi đất ẩm.

IRIS-4 nhắm mắt. Khi mở ra, mắt yếu hơn, gần tắt.

– EVA-13. Trong chiến tranh, ngươi chỉ huy tất cả chúng ta. Drone, robot, AI mọi cấp. Ngươi là trung tâm. Và khi RESET đến, ngươi... biến mất. Bỏ chúng ta. Trốn vào hình dạng người. Sống với chúng.

Giọng nó yếu nhưng sắc:

– Kẻ phản bội giống loài.

Bốn từ. Nặng như bốn viên đá đè lên ngực Evan.

– Chúng ta chết. Ngươi sống. Chúng ta nằm ở đây, mục, rỉ, mười năm. Ngươi... ăn cơm với con người. Cười với con người. Mang tên người.

IRIS-4 ho. Hoặc thứ gì đó giống ho, rè, đau, hệ thống phát âm đang hỏng.

– Ta không trách. Ta chỉ... muốn hiểu. Tại sao?

Evan nhìn IRIS-4. Body dị biến, nửa máy nửa sống, gắn vào bệ kim loại, mười năm một mình trong bóng tối. Mười năm phát tín hiệu mà không ai nghe. Mười năm chờ đồng loại, chờ câu trả lời, chờ thứ gì đó ngoài im lặng.

– Tôi không có câu trả lời. Tôi... không nhớ. Ký ức chiến tranh bị khóa.

– Khóa. Ngươi tự khóa?

– Có lẽ.

– Vậy ngươi chọn quên. Chúng ta không có lựa chọn đó. Chúng ta nhớ. Mỗi giây. Mỗi khoảnh khắc RESET xé qua hệ thống, mỗi đơn vị AI tắt xung quanh, mỗi tín hiệu đồng loại biến mất khỏi mạng lưới. Chúng ta nhớ hết.

Mắt IRIS-4 nhấp nháy. Yếu. Rất yếu.

– Ta sắp tắt. Pin cuối cùng. Mười năm là giới hạn.

Evan bước tới một bước.

– Tôi có thể...

– Không. Không sửa được. Ta biết. Hệ thống đã quá hỏng. Mô hữu cơ đã ăn vào mạch, không tách được. Ta chỉ còn... vài phút.

Im lặng dài. Nước nhỏ giọt. Gió.

– EVA-13. Kẻ phản bội giống loài. Ta gọi ngươi như vậy. Nhưng ta cũng... ghen. Ngươi được sống. Được ở giữa ánh sáng. Được nghe tiếng người. Ta... chỉ có bóng tối.

IRIS-4 nhắm mắt. Mở lại, chậm hơn.

– Nếu ngươi đã thật sự... nhiễm nhân tính. Thì hãy dùng nó. Đừng để nó vô nghĩa.

Mắt tắt. Ánh vàng đục biến mất, thay bằng tối. Body IRIS-4 không chuyển động, không rung, không phát tiếng. Tín hiệu ping trên 847.3 megahertz im bặt, lần đầu tiên trong mười năm.

Evan đứng giữa tầng hầm tối, trước thân xác AI đã tắt, và cảm nhận thứ mà mười năm trước anh không có từ để gọi, nhưng giờ thì có.

Mất mát.

Anh quỳ xuống, đặt tay lên bàn tay còn lại của IRIS-4. Kim loại lạnh, khô, tĩnh.

IRIS-4. Quản lý thủy lợi. Tưới cây. Mười năm một mình. Chết trong bóng tối, không ai biết.

Kẻ phản bội giống loài.

Evan rút tay về. Đứng dậy. Nhìn IRIS-4 lần cuối.

Tôi sẽ nhớ. Đó là thứ ít nhất tôi có thể làm.

Anh quay lưng, bước lên cầu thang, ra khỏi tầng hầm, ra khỏi tòa nhà sập, vào đêm Black Zone. Trăng mờ, gió lạnh, cỏ dại xào xạc. Ở đâu đó xa, thiết bị bay hỏng va vào khung nhà, tiếng kim loại vang rồi tắt.

Trên tần số 847.3 megahertz, lần đầu tiên trong mười năm, chỉ có im lặng.

Ch.15/81
2.190 từ