Drone lỗi
Hai ngày sau, Evan nhận bốn đơn sửa đồ.
Chiếc quạt trần đời cũ của bà Hai tầng ba. Bộ radio sóng ngắn của ông Tám mà ông thề thốt là "của gia bảo". Một máy lọc nước bị rò điện cho quán cơm đầu hẻm. Và một cái đồng hồ treo tường mà chủ nhân nhất quyết không nói rõ hỏng gì, chỉ bảo "nó kêu lạ lắm, sửa đi".
Evan sửa hết trong bốn giờ. Phần lớn thời gian là đi bộ qua lại giao hàng, không phải sửa. Phần sửa chỉ mất vài phút mỗi món, anh phải cố ý kéo dài để trông tự nhiên. Không ai sửa máy lọc nước trong ba mươi giây được, dù vấn đề chỉ là một con tụ phồng.
Chiều. Evan giao chiếc đồng hồ cuối cùng, nhận tiền mặt, và quyết định đi đường vòng qua khu biên giới tầng trên. Không phải lười, là thói quen quan sát. Mỗi tuần một lần, anh đi dọc ranh giới giữa hai tầng để cập nhật bản đồ camera trong đầu. Vị trí nào mới, góc quay nào thay đổi, khung giờ nào có khoảng trống.
Ranh giới giữa tầng trên và tầng dưới Neo Arc không phải bức tường vật lý. Nó là sự chuyển tiếp: đường nhựa thay cho bê tông nứt, đèn LED thay cho bóng sợi tóc, camera cứ mỗi hai mươi mét một thay vì cách quãng trăm mét. Dân tầng dưới có thể đi lên, nhưng không ở lại lâu. Thẻ định danh sẽ nhấp nháy cảnh báo nếu bạn lang thang quá hai giờ ngoài khu vực đăng ký.
Evan không có thẻ định danh thật. Cái anh mang theo là bản giả, đủ để qua quét nhanh nhưng không chịu được kiểm tra sâu. Nên anh không ở lại lâu.
Anh đang đi dọc đường Số 7, đoạn gần cầu nối giữa hai khu, thì nghe tiếng.
Tiếng rít. Kim loại cọ kim loại, tần số cao. Đến từ phía trước, bốn trăm mét, hướng đông bắc. Evan nhận ra ngay: cánh quạt thiết bị bay mất cân bằng. Một trong các động cơ bị kẹt hoặc hỏng vòng bi.
Anh nhìn lên. Thiết bị bay tuần tra, loại nhỏ cỡ cánh tay, đang bay thấp dần. Quỹ đạo không ổn định, nghiêng trái rồi phải, cố tự sửa nhưng thuật toán điều khiển không bù kịp lực mất cân bằng. Nó đang rơi, theo đường parabol hướng về phía mặt đường.
Và phía dưới, trên vỉa hè, một người phụ nữ đang đi bộ.
Khoảng cách từ tôi đến vị trí va chạm dự kiến: 312 mét. Khoảng cách từ cô ấy đến điểm va chạm: 4 mét. Thời gian còn lại trước va chạm: 6.2 giây.
Evan tính toán xong trước khi kịp quyết định có nên tính hay không. Đó là bản chất của anh: dữ liệu đến trước, lựa chọn đến sau.
Lựa chọn A: Không can thiệp. Xác suất cô ấy tự nhận ra và tránh: 31%. Xác suất chấn thương nặng nếu trúng: 67%. Xác suất tử vong: 12%.
Lựa chọn B: Can thiệp. Phải chạy tốc độ vượt ngưỡng con người. Rủi ro bị quan sát: camera tại giao lộ đường Số 7, hiện đang quay hướng tây, sẽ quay lại h��ớng đông trong 8 giây. Cửa sổ hành động: đủ.
Lựa chọn C: La lên cảnh báo. Khoảng cách quá xa, xác suất cô ấy nghe và phản ứng kịp: 18%.
Sáu giây.
Năm.
Chân Evan đã di chuyển trước khi hệ thống logic kết thúc phân tích. Lần đầu tiên trong rất lâu, thứ gì đó ở tầng sâu hơn thuật toán đã ra lệnh.
Anh chạy.
Không phải chạy như người bình thường. Mỗi bước dài gần ba mét, bàn chân tiếp đất gần như không có tiếng, cơ thể nghiêng về phía trước ở góc mà bất kỳ vận động viên chạy nước rút nào cũng sẽ ngã. Nhưng Evan không ngã. Trọng tâm của anh được tính toán lại mỗi mili-giây, từng nhóm cơ nhân tạo co giãn ở tần suất và lực chính xác tuyệt đối.
Ba trăm mét trong bốn giây.
Người phụ nữ đang nhìn điện thoại. Không nghe tiếng rít. Thiết bị bay lao xuống theo góc bốn mươi lăm độ, cánh quạt xoay tự do giật cục, thân máy bắt đầu xoay tròn. Mảnh vỡ sẽ văng khi nó va chạm.
Evan đến. Hai bước cuối anh giảm tốc, không thể dừng đột ngột, quán tính sẽ tạo sóng xung kích trên mặt đường. Thay vào đó, anh chuyển hướng, vai chạm nhẹ vào cánh tay cô, đẩy cô sang bên, đồng thời dùng tay còn lại gạt chiếc cặp tài liệu cô đang kẹp nách ra xa.
Thiết b��� bay đâm xuống mặt đường ngay vị trí cô vừa đứng. Tiếng va kim loại chát chúa, mảnh vỏ nhựa và linh kiện bắn tung. Một mảnh cánh quạt cắm vào thành xe đỗ cạnh đó, rung bần bật.
Cô ngã nghiêng, đầu gối chạm đất. Evan đỡ khuỷu tay cô, phản xạ, không suy nghĩ.
Im lặng hai giây. Bụi lắng.
Rồi cô ngẩng đầu lên.
Mắt nâu sẫm, sắc. Tóc nâu ngắn ngang vai, vài sợi xổ ra vì ngã. Vết sẹo nhỏ trên thái dương phải. Cô không la, không khóc, không hoảng loạn. Cô nhìn đống xác thiết bị bay trên mặt đường, rồi nhìn Evan.
Ánh mắt đó không phải kiểu "ôi trời cảm ơn anh". Nó là kiểu đang xử lý, đang phân tích. Kiểu mắt của người quen đọc dữ liệu.
– Anh... ổn không?
Evan buông khuỷu tay cô ra. Lùi một bước.
– Tôi ổn. Cô có bị thương không?
Cô nhìn xuống đầu gối, rách nhẹ lớp vải quần, trầy da nhưng không chảy máu nhiều. Lắc đầu.
– Không sao.
Cô đứng dậy, phủi bụi. Rồi nhìn lại Evan, lần này kỹ hơn. Mắt cô đi từ giày anh lên mặt anh, dừng ở tay. Tay anh vẫn giơ ngang, chỗ vừa đỡ cô, và bây giờ anh mới nhận ra: mình đứng đây từ đâu? Cô đang đi hướng ngược lại, và anh, ba trăm mét phía sau mấy giây trước, bây giờ ở ngay cạnh cô.
Cô nhận ra rồi.
– Anh chạy nhanh thật.
Giọng cô bình tĩnh. Không phải câu khen. Là nhận xét khách quan, kiểu ghi chú vào sổ.
– Adrenaline.
Evan đáp ngay, câu trả lời đã chuẩn bị sẵn cho mọi tình huống tương tự. Bảy mươi ba mili-giây, chai nước, bà Ngọc. Adrenaline là đáp án vạn năng.
Cô ấy không gật. Không lắc. Chỉ nhìn anh thêm nửa giây, rồi quay sang đống xác thiết bị bay.
– Loại DT-400. Tuần tra dân sự hạng nhẹ.
Cô ngồi xuống, nhặt một mảnh. Xoay trong tay. Chuyên nghiệp, quen thuộc, kiểu người đã chạm vào hàng trăm mảnh linh kiện tương tự.
– Động cơ bên phải chết. Vòng bi mòn, không được bảo trì đúng lịch.
Cô nói như đang đọc báo cáo sự cố. Không phải bà bán hàng đêm hỏi "sao mày nhanh vậy". Đây là người có chuyên môn, có hệ thống suy nghĩ, có thói quen đặt câu hỏi và không buông cho đến khi tìm được đáp án.
Nguy hiểm.
Evan lùi thêm nửa bước.
– Cô quen với loại thiết bị này?
– Tôi làm ở Cục Lưu trữ. Phục hồi dữ liệu thiết bị chiến tranh.
Cô đứng dậy, phủi tay. Nhìn anh.
– Mira. Mira Voss.
Cô đưa tay ra. Phản xạ xã giao, bắt tay chào hỏi. Evan nhìn bàn tay cô nửa giây. Bàn tay nhỏ, ngón dài, chai ở đầu ngón trỏ và giữa, dấu vết của người làm việc với dụng cụ chính xác. Vết dầu máy nhạt dưới móng.
Anh bắt tay. Nhanh, gọn, đúng ba giây, lực vừa phải.
– Evan.
– Chỉ Evan?
– Chỉ Evan.
Mira Voss nhìn anh. Không cười, không mỉa mai. Ghi nhận.
– Anh Evan, cảm ơn anh đã cứu tôi. Thật sự. Nếu cái đó rơi trúng đầu thì...
Cô liếc sang mảnh cánh quạt cắm trong thành xe. Sắc. Nặng. Đủ để gây chấn thương sọ não.
– Không có gì.
– Tôi muốn mời anh uống gì đó. Đền ơn.
Từ chối. Khoảng cách. An toàn.
– Không cần. Tôi phải đi.
– Ít nhất cho tôi biết anh sống ở đâu? Lần sau tôi gửi gì đó—
– Không cần.
Evan quay người, bước đi. Nhịp bước bình thường, vai thả lỏng, đầu hơi cúi. Trông giống một người vội, không phải một người trốn. Sự khác biệt nằm ở góc vai và tốc độ. Người vội vai hơi nghiêng về trước. Người trốn vai gồng.
Anh rẽ vào hẻm nhỏ. Camera ở đây quay hướng nam, anh đi hướng bắc. An toàn. Mất bốn mươi giây để rời khỏi tầm nhìn của bất kỳ ai đứng ở vị trí cô vừa đứng.
Bốn mươi giây. Và trong bốn mươi giây đó, Evan cảm nhận được ánh mắt Mira Voss trên lưng mình. Không phải kiểu nhìn biết ơn. Không phải kiểu nhìn tò mò bình thường.
Là kiểu nhìn của người đang đặt dấu hỏi.
Về phòng. Cửa đóng. Chốt gài.
Evan ngồi xuống bàn, hai tay đặt phẳng trên mặt sắt lạnh. Xử lý.
Sự kiện: Cứu một phụ nữ khỏi thiết bị bay lỗi. Phương thức: chạy 312 mét trong 4 giây (78 m/s, vận tốc Usain Bolt đỉnh cao: 12.4 m/s). Đẩy cô ra khỏi vùng va chạm. Rủi ro lộ diện: trung bình.
Nhân chứng: Mira Voss, nhân viên Cục Lưu trữ, chuyên phục hồi dữ liệu thiết bị chiến tranh. Có chuyên môn kỹ thuật. Có khả năng nhận xét bất thường.
Câu hỏi cô ấy chưa hỏi nhưng chắc chắn đang nghĩ: Làm sao anh ta đến kịp? Không có ai đứng gần tôi. Anh ta ở xa. Rồi anh ta ở đây. Trong mấy giây?
Xác suất cô ấy bỏ qua: 14%.
Xác suất cô ấy tự thuyết phục bản thân bằng lý do hợp lý ("mình nhầm, anh ta đứng gần hơn mình tưởng"): 39%.
Xác suất cô ấy tiếp tục đặt câu hỏi: 47%.
Bốn mươi bảy phần trăm.
Evan nhắm mắt. Hệ thống logic nói: rời Neo Arc. Ngay bây giờ. Người này nguy hiểm, cô làm việc với dữ liệu chiến tranh, cô có quyền truy cập hệ thống, cô THÔNG MINH. Nếu cô đào sâu, cô sẽ tìm ra.
Nhưng có thứ khác, nhỏ hơn, nằm ở nơi không có tên trong kiến trúc hệ thống của anh. Thứ đó ghi nhận: giọng cô bình tĩnh sau tai nạn. Cách cô nhặt mảnh vỡ lên mà không sợ. Mắt nâu sẫm khi nhìn anh, không phải sợ hãi, không phải biết ơn quá mức. Chỉ là... nhìn. Như thể anh là một dữ liệu thú vị mà cô muốn hiểu.
Lần cuối cùng có ai nhìn Evan như thể muốn HIỂU anh là khi nào?
Câu hỏi không hợp lệ. Xóa.
Anh mở mắt. Nhìn hai bàn tay. Bàn tay vừa đỡ khuỷu tay một người lạ. Ở chỗ bàn tay chạm vào cô, anh vẫn còn cảm nhận được hơi ấm. Không phải từ cảm biến nhiệt, kiểu khác. Kiểu anh chưa có dữ liệu phân loại.
Không nên gặp lại cô ta.
Kết luận rõ ràng. Hợp lý. Tối ưu.
Evan gật đầu với chính mình, rồi ngồi yên trong phòng tối cho đến khi tiếng thành phố lắng dần.
Cùng lúc đó, trên vỉa hè đường Số 7, Mira Voss vẫn đứng cạnh đống xác thiết bị bay.
Cô đã gọi đội xử lý sự cố. Họ sẽ đến trong mười lăm phút. Cô không cần ở đây, nhưng cô muốn ở. Muốn nhìn mảnh vỡ. Muốn nghĩ.
Cô nghĩ về người đàn ông tên Evan.
Cô đứng nhìn hướng đông, hướng anh đi. Đường thẳng. Không có ngõ rẽ trong bốn mươi mét đầu tiên. Khi cô ngẩng đầu lên sau va chạm, anh đã ở ngay cạnh. Nhưng trước đó, ba bốn giây trước, khi cô còn đang nhìn điện thoại, tầm mắt của cô quét qua vỉa hè. Không có ai đứng gần.
Không ai trong bán kính hai mươi mét.
Mira nhắm mắt, tái tạo lại cảnh trong đầu. Cô giỏi việc này, đó là công việc của cô: phục hồi dữ liệu từ mảnh vỡ, tái dựng sự kiện từ bằng chứng rời rạc.
Giả sử anh ta đứng xa nhất có thể mà vẫn đến kịp trong vòng 5-6 giây. Con người chạy nước rút: 10 m/s tối đa, thực tế thấp hơn. 5 giây, 10 m/s = 50 mét. Nhưng cô đã quét qua vỉa hè. Không có ai trong 20 mét.
Vậy anh ta chạy ít nhất 50 mét, có thể hơn, trong dưới 5 giây. Từ ngoài tầm nhìn của cô.
Adrenaline cho phép con người vượt giới hạn. Nhưng không cho phép con người tính toán quỹ đạo rơi, góc né, và lực đẩy chính xác đến mức cô chỉ trầy đầu gối trong khi mảnh vỡ bay sát qua vị trí cô vừa đứng.
Adrenaline không có mắt.
Mira mở mắt. Nhặt điện thoại lên. Mở ứng dụng camera giám sát công cộng, loại dân thường có quyền truy cập để kiểm tra an ninh khu vực.
Giao lộ đường Số 7. Camera hướng tây. Tua lại năm phút.
Hình ảnh: vỉa hè, vài người đi bộ, cô đang đi. Thiết bị bay rơi. Bụi. Mảnh vỡ. Rồi cô nằm trên đất, có ai đó cạnh cô.
Nhưng không có cảnh người đó CHẠY ĐẾN.
Camera quay hướng tây. Người đó đến từ hướng đông. Ngoài khung hình.
Không phải ngẫu nhiên.
Mira tắt điện thoại. Bỏ vào túi. Đội xử lý sự cố đến, cô cho lời khai ngắn gọn: "Thiết bị bay lỗi, rơi, có người kéo tôi ra kịp." Không nhắc tên. Không mô tả chi tiết.
Cô rời hiện trường, đi bộ về phía bến xe buýt. Gió chiều thổi tóc cô sang bên, lộ vết sẹo nhỏ trên thái dương. Cô không để ý. Đang nghĩ.
Phản xạ nhanh bất thường. Không xuất hiện trên camera. Tính toán chính xác. Không muốn cho biết mình sống ở đâu.
Adrenaline không giải thích được những thứ đó.
Mira bước lên xe buýt, ngồi xuống, nhìn ra cửa kính. Thành phố trôi qua, nhộn nhịp và bình thường. Camera ở mỗi góc phố nhấp nháy đèn xanh.
Cô sẽ tìm ra anh ta sống ở đâu. Không phải vì tò mò. Vì đó là bản năng của cô: khi dữ liệu không khớp, cô không bỏ qua. Cô đào.
Và Mira Voss rất giỏi đào.