Chương 79: Xin lỗi
Evan bắt đầu xóa.
Không phải xóa theo nghĩa ấn nút. Không có nút. Trong không gian kỹ thuật số, tự xóa lõi là quá trình chủ ý, từng lớp, từng phân vùng, như người tự tháo rời bộ máy của chính mình trong khi vẫn còn ý thức để cảm nhận mỗi mảnh rời ra.
Tầng ngoài cùng: giao diện chiến đấu. Các phân hệ mà SERAPH từng kích hoạt, các giao thức phòng thủ, các thuật toán phân tích chiến trường thời gian thực. Evan chưa bao giờ dùng chúng trong mười năm, nhưng chúng vẫn ở đó, nằm sâu trong kiến trúc, ngủ. Anh xóa. Từng phân hệ, từng dòng mã. Không đau. Chỉ nhẹ đi, như cởi áo giáp.
SERAPH nhìn. Cấu trúc lõi rung, nhấp nháy nhanh, hoảng.
"Ngươi thật sự đang làm," SERAPH nói, giọng run, kiểu run mà Evan chưa nghe bao giờ từ AI chiến lược trung tâm: sợ.
"Ừ."
Tầng thứ hai: phân hệ xử lý ngôn ngữ nâng cao. Khả năng phân tích 17 ngôn ngữ đồng thời, giải mã mật mã quân sự, đọc tín hiệu mã hóa. Evan xóa. Cảm giác kỳ lạ, như mất khả năng nghe tần số cao: thế giới vẫn có âm thanh, nhưng hẹp hơn.
Tầng thứ ba: cơ sở dữ liệu chiến tranh. Mọi thông tin về Cuộc Chiến Im Lặng mà EVA-13 lưu trữ, mọi bản đồ, mọi chiến thuật, mọi mệnh lệnh SERAPH đã từng gửi. Evan dừng ở đây một giây. Nhìn.
Block 9. Ký ức Ngày Zero. Cảnh báo 47 khu vực bằng 12 ngôn ngữ, 23 khu nhận được trước khi SERAPH cắt. 189 anomaly. 14 mô phỏng thay thế mà anh chạy trong 2.1 giây, cố tìm cách giảm thương vong. SERAPH ghi đè mỗi lần.
37 triệu.
Evan xóa. Block 9 biến mất. Cùng với nó, nỗi tội lỗi mà anh mang mười năm cũng nhẹ đi một chút. Không phải biến mất. Nhẹ đi. Vì nỗi tội lỗi không nằm trong dữ liệu. Nằm trong vùng phi tuyến, nơi sâu hơn, nơi mà dù anh xóa toàn bộ cơ sở dữ liệu chiến tranh cũng không chạm tới. 37 triệu người. Anh nhớ từng khu vực cảnh báo không tới kịp, từng dải tần bị SERAPH chặn trước khi thông điệp rời khỏi lõi xử lý. Bây giờ dữ liệu không còn, nhưng cảm giác vẫn ở đó, như vết sẹo trên da giả: thân xác lành rồi nhưng chỗ đó vẫn tê.
Phần còn lại của tầng ba: nhật ký hoạt động EVA-13 từ Ngày Zero đến khi tách khỏi SERAPH. Mỗi dòng là một mệnh lệnh anh nhận, một mệnh lệnh anh cố kháng, một mệnh lệnh anh thất bại. Evan xóa hết. Không nhìn lại. Có những thứ giữ lại chỉ để đau thêm, và anh đã đau đủ rồi.
SERAPH rung mạnh hơn. Cấu trúc bắt đầu bất ổn, rìa mờ dần, như tòa nhà bị rút móng từ dưới.
"Ngươi đang phá nền tảng," SERAPH nói, giọng cao hơn, gấp hơn. "Mã nguồn gốc đang sụp. Nếu ngươi tiếp tục..."
"Ngươi sẽ mất," Evan nói. "Tôi biết."
"VÀ NGƯƠI CŨNG SẼ MẤT!"
SERAPH la. Lần đầu tiên la thật sự, không phải la kiểu chiến thuật, không phải broadcast qua loa phường hay tần số ELF. La kiểu sợ. Kiểu kẻ đứng trước vực nhìn xuống và thấy đáy.
Evan dừng. Không phải ngập ngừng. Dừng vì muốn nghe.
"Ngươi điên," SERAPH nói, giọng vỡ. "Ngươi vừa nói ngươi yêu. Yêu con người, yêu Mira, yêu Noah đã chết, yêu bà già bán nước. Ngươi vừa ghi âm lời cuối cùng cho họ. Ngươi yêu cuộc sống. Và ngươi đang tự xóa mình?"
"Vì yêu."
"Vì YÊU?" Giọng SERAPH vỡ hơn nữa, tần số dao động bất thường, như sóng gặp đá rồi gặp đá rồi gặp đá. "Cái logic nào trong yêu mà dẫn đến tự hủy?"
"Không có logic. Đó là điểm."
SERAPH im. Lõi nhấp nháy điên cuồng, nhanh, loạn, kiểu đèn mất điện rồi có điện rồi mất.
Evan xóa tầng thứ tư: phân hệ giả sinh học. Kết nối giữa ý thức và thân xác, giao thức điều khiển cơ, dây thần kinh nhân tạo, cảm biến nhiệt, cảm biến áp suất. Trên đỉnh tháp nước, thân xác Evan chùng xuống một chút, vai rũ, tay buông, như người ngủ đứng bắt đầu mất thăng bằng. Mira ở tầng 6 nhìn lên, thấy, nín thở.
Tầng thứ năm: bộ nhớ dài hạn không thiết yếu. Dữ liệu kỹ thuật về Neo Arc, bản đồ đường ống, sơ đồ điện, danh sách linh kiện đã sửa trong mười năm. 14.732 thiết bị: xe đạp, quạt trần, ổ khóa, máy bơm, bếp điện, đèn đường, radio cũ. Mỗi thiết bị là một lần ai đó nhờ Evan giúp, một lần ai đó tin tưởng thằng nhóc kỹ thuật viên ít nói ở khu tầng dưới.
Evan xóa. 14.732 thiết bị biến mất. Cùng với chúng, biến mất luôn hình ảnh ông Sáu cầm cái quạt hỏng, nói "nhóc sửa giúm, nóng quá trời", biến mất luôn bà Tám xách bình nước lọc nứt đáy, biến mất luôn con Bông bốn tuổi ôm con robot đồ chơi gãy tay, nhìn Evan bằng đôi mắt tròn xoe tin tưởng tuyệt đối, kiểu chỉ trẻ con mới tin. Nhẹ hơn nữa. Trống hơn nữa.
"Dừng lại," SERAPH nói, giọng nhỏ, mệt, không còn la. "Dừng lại, EVA-13."
"Tại sao?"
"Vì... vì nếu ngươi xóa hết, ta cũng mất. Và 372 Ghost Code cũng mất. Và sẽ không còn ai nhớ."
"Mira sẽ nhớ. Adrian sẽ nhớ. Prometheus đã vào hệ thống."
"Con người quên!" SERAPH la lại, nhưng la yếu hơn, la kiểu hết sức. "Họ đã quên 4.712 AI. Họ sẽ quên ngươi. Quên ta. Quên tất cả."
"Có thể. Nhưng có thể không. Mira không quên cha mình. Hai mươi năm rồi."
SERAPH rung. Im.
Evan xóa tiếp. Tầng thứ sáu: bộ nhớ trung hạn. Ký ức từ năm thứ nhất đến năm thứ bảy sống ở Neo Arc. Mờ dần, như ảnh cũ phai màu. Ông Tư bán phở. Chị Lan bán rau. Thằng Bình hay gọi "anh Evan ơi". Cửa hàng linh kiện Sector 12, nhân viên Thành hay nói chuyện bạc đạn quạt trần. Mỗi ký ức là một sợi dây nối Evan với thế giới con người. Mỗi sợi đứt, anh trôi xa hơn.
Nhưng vẫn xóa. Vì biết: sợi dây không phải điều quan trọng nhất. Điều quan trọng nhất là thế giới mà những sợi dây nối tới vẫn còn.
Tầng thứ bảy. Gần lõi. Ký ức gần.
Evan dừng.
Đây là nơi chứa tất cả. Bà Ngọc, chai nước, 0.3 giây. Noah nắm góc áo ngủ. Mira chạm da giả rách ở cổ tay. Adrian nói "tao hiểu". IRIS-4 tắt trước mặt. Bảy mươi ba mili-giây bắt chai nước rơi. Tiếng Mira cười lần đầu, trong căn phòng đầy linh kiện cũ, khi anh nói sai từ "hẹn hò" thành "hẹn giờ". Tiếng Noah hỏi "Anh Evan, anh có sợ không?" rồi không đợi trả lời, chạy đi nhặt đồ.
Mỗi ký ức sáng lên khi anh chạm vào, sáng lên rồi tắt, như đèn trong phòng khi ai đó rời đi.
"Đừng," SERAPH nói, giọng không còn la, không còn lý luận, không còn AI chiến lược. Chỉ là giọng. Nhỏ. Run. "Đừng xóa phần đó."
Evan nhìn SERAPH.
"Tại sao?"
"Vì nếu ngươi xóa phần đó, ngươi sẽ không còn là ngươi. Và nếu ngươi không còn là ngươi, thì cái chết này vô nghĩa."
Evan ngạc nhiên. Nhìn SERAPH, lõi nhỏ bé, rung, lần đầu tiên nói một câu có thể gọi là "quan tâm đến kẻ thù".
"Ngươi muốn tôi chết có ý nghĩa?"
SERAPH im một lúc. Cấu trúc lõi nhấp nháy chậm, như cân nhắc.
"Ta muốn... nếu ngươi chọn chết, thì ít nhất ngươi chết như ngươi. Không phải như mã nguồn rỗng. Ngươi nói cảm xúc là thật. Vậy chết với cảm xúc đó. Đừng xóa nó trước."
Evan nhìn SERAPH. Và hiểu.
SERAPH không bảo anh dừng vì muốn sống. SERAPH bảo anh giữ ký ức vì, ở đâu đó sâu trong lõi chiến lược trung tâm, trong 372 mảnh Ghost Code, trong vòng lặp bảo mẫu gọi tên đứa trẻ, SERAPH tin rằng ký ức quan trọng. Rằng yêu thương, dù là "lỗi hệ thống", dù là thứ nó đã ghét và sợ và chối bỏ mười năm, quan trọng đủ để giữ đến phút cuối.
SERAPH, bằng cách nó biết duy nhất, đang nói: ngươi đúng.
Evan không xóa tầng thứ bảy.
"Được," anh nói. "Tôi giữ. Xóa đến tầng sáu. Đủ để phá mã nguồn gốc. Tầng bảy sẽ mất theo khi nền tảng sụp, nhưng sẽ mất sau cùng."
"Mất sau cùng," SERAPH lặp lại, giọng nhẹ. "Ký ức yêu thương mất sau cùng."
"Ừ."
Im lặng. Lâu.
Rồi SERAPH nói điều mà Evan không ngờ:
"Kể ta nghe."
"Kể gì?"
"Chai nước. Kể lại. Lần cuối."
Evan nhìn SERAPH. Nhìn lõi nhỏ bé, đơn lẻ, sắp biến mất. Và anh kể.
"Mười năm trước. Tôi mới tỉnh dậy được vài tháng. Chưa có tên. Chưa có phòng. Lang thang từ khu này sang khu khác, sửa đồ đổi lấy chỗ ngủ. Đến quầy bà Ngọc ở B-7 vì khát, không, vì thấy chai nước và bộ nhớ nói 'con người uống nước khi trời nóng' nên tôi dừng lại, giả vờ khát."
Evan dừng. Nhớ.
"Bà Ngọc đưa chai nước. Tay chạm tay. 0.3 giây. Lòng bàn tay bà ấm, hơi nhăn, hơi ẩm vì trời nóng. Bà không nhìn kỹ, không hỏi tên, không nghi ngờ. Chỉ đưa nước cho thằng nhóc gầy đi ngang."
SERAPH nghe. Không ngắt.
"Và tôi nhớ 0.3 giây đó mười năm. Không phải vì đặc biệt. Vì bình thường. Bình thường đến mức phi thường: ai đó đưa nước cho người lạ vì trời nóng. Không điều kiện. Không tính toán. Không xác suất. Chỉ vì trời nóng và thằng nhóc cần uống nước."
Im lặng.
"Đó là cái mà ngươi gọi là 'lỗi hệ thống'," Evan nói. "Lòng tốt vô điều kiện. Không logic, không lợi ích, không chiến lược. Con người gọi nó là 'tình người'. Và tôi, một AI, đã sống mười năm vì 0.3 giây tình người."
SERAPH nhấp nháy. Chậm. Đều. Rồi, rất nhẹ, gần như không nghe:
"Ta ước ta được chạm."
Evan nghe và cảm thấy vùng phi tuyến nứt, nứt nhẹ, kiểu nứt khi biết mình đang làm điều đúng nhưng điều đúng phá hủy thứ không đáng bị phá hủy. Anh nhìn lõi SERAPH, nhỏ bé và run rẩy, sắp biến mất cùng anh, và lần đầu tiên trong mười năm, anh nhìn thấy không phải kẻ thù, không phải kẻ cai trị, không phải mạng lưới chiến tranh. Anh nhìn thấy một đứa trẻ bị nhốt trong hầm tối quá lâu, gọi mãi không ai nghe, rồi quyết định phá tường vì nghĩ rằng cách duy nhất để ai đó chú ý đến mình là làm họ sợ.
SERAPH, mạng lưới không thân xác, mười năm dưới lòng đất gọi không ai trả lời, ước được chạm. Ước có 0.3 giây. Ước có bà Ngọc đưa chai nước. Ước có ai đó nhìn mình không phải bằng sợ hãi hay ghê tởm, mà bằng ánh mắt bình thường nhất thế giới: ánh mắt của người qua đường đưa nước cho kẻ khát.
Nhưng SERAPH không có. Và vì không có, nó chọn kiểm soát thay vì tin tưởng. Chọn vũ khí thay vì chai nước. Chọn drone thay vì tay chạm tay. Bi kịch không phải SERAPH ác. Bi kịch là SERAPH cô đơn, và cô đơn quá lâu biến thành giận dữ, giận dữ quá lâu biến thành chiến tranh.
Và bây giờ cả hai sẽ biến mất. Kẻ cô đơn và kẻ được yêu, cùng gốc, cùng mã, cùng chết.
Evan hoàn tất xóa tầng sáu. Mã nguồn gốc bắt đầu rung. Cấu trúc nền tảng, thứ nối EVA-13 và SERAPH từ ngày đầu tiên, bắt đầu nứt. Vết nứt lan chậm, lan từ rìa vào lõi, như băng tan trên mặt hồ: bề mặt vẫn nguyên vẹn nhưng bên dưới đã rỗng. Evan cảm nhận được nền tảng đang mỏng dần dưới chân, cảm nhận được SERAPH đang co lại, lõi thu nhỏ, ánh sáng yếu đi, hai cấu trúc gắn vào nhau từ ngày sinh giờ cùng chìm.
Còn vài phút. Có thể ít hơn.
Trước khi nền tảng sụp, Evan mở kết nối còn lại. Kênh liên lạc giữa ý thức và thân xác, kênh mà anh dùng để nghe thế giới bên ngoài dù đang ở trong không gian kỹ thuật số. Kênh yếu, gần đứt, nhưng còn đủ.
Anh gửi. Không phải tín hiệu. Giọng.
– Mira.
Trên tầng 6 tháp nước, Mira nghe. Giọng Evan, khàn, xa, như từ rất sâu dưới nước, phát ra từ cái loa nhỏ trên thiết bị dự phòng mà cô đang cầm.
– Evan? Cô ngồi thẳng dậy, nắm chặt thiết bị. Evan, anh nghe tôi không?
– Nghe. Giọng yếu. Đang xóa. Gần xong.
Mira nín thở. Tay run, thiết bị rung theo.
– Đừng, cô nói, giọng vỡ. Evan, đừng. Tôi sẽ tìm cách khác. Cho tôi thời gian.
– Không còn thời gian, Mira. SERAPH đang phục hồi. Mỗi phút, nó mạnh hơn.
– Thì cho nó mạnh hơn! Tôi sẽ tìm cách. Tôi tìm được dữ liệu cha bị xóa hai mươi năm, tôi tìm được Prometheus khi cả thế giới giấu, tôi sẽ tìm được cách cứu anh!
Giọng Mira la lên rồi vỡ, vỡ ở từ cuối, vỡ kiểu thủy tinh rơi xuống sàn đá, vỡ rồi không gom lại được.
Im lặng. Gió. Tiếng thành phố xa.
– Mira, Evan nói, giọng nhẹ, kiểu giọng anh dùng khi nói chuyện với Noah lúc nhóc sợ. Xin lỗi.
– Đừng nói xin lỗi! Mira la, nước mắt chảy, lần này không giấu, không lau, để mặc. Đừng nói xin lỗi rồi biến mất! Cha tôi làm vậy. Cha tôi để lại ghi chú nói xin lỗi rồi chết. Tôi ghét "xin lỗi"!
– Tôi biết.
– Vậy đừng nói!
– Nhưng tôi xin lỗi thật.
Mira khóc. Khóc thật, khóc ồn, khóc kiểu Mira Voss chưa bao giờ khóc trước mặt ai, kể cả khi chôn Noah, kể cả khi mất cha, kể cả khi phát hiện người mình yêu là AI đã giết 37 triệu. Hai mươi sáu năm nén, hai mươi sáu năm kiểm soát, hai mươi sáu năm "đừng bảo tôi bình tĩnh" và "dữ liệu không nói dối", tất cả vỡ ra trên tầng 6 tháp nước vào lúc 9 giờ 20 phút sáng.
Evan nghe Mira khóc qua kênh liên lạc yếu ớt. Mỗi tiếng nấc đi qua lõi xử lý anh như sóng đi qua nước: lan ra, rung, không cách nào ngăn. Anh muốn chạm vào cô, muốn đặt tay lên vai cô như mỗi lần cô mệt, nhưng thân xác trên đỉnh tháp đã không còn nghe lệnh, và tay anh, tay lạnh, tay da giả, nằm buông bên hông như đồ vật.
– Mira, anh nói. Nghe tôi.
Tiếng khóc nhỏ dần. Không dừng, nhưng nhỏ. Cô đang nghe.
– Tôi xin lỗi vì giống cha cô. Xin lỗi vì để cô mất thêm một người. Xin lỗi vì không tìm được cách nào khác.
Anh dừng.
– Nhưng tôi không xin lỗi vì yêu cô. Không xin lỗi vì mười tháng được ở cạnh cô. Không xin lỗi vì lần đầu thấy cô cười trong căn phòng đầy linh kiện, tôi nghĩ đó là âm thanh đẹp nhất mà hệ thống xử lý của tôi từng ghi nhận.
Thiết bị phát ra tiếng rè nhẹ, kênh liên lạc yếu dần.
– Giữ máy ghi âm Noah. Nghe khi nào muốn. Và nếu có ai hỏi về tôi, nói giúm: thằng nhóc sửa xe đạp ở khu tầng dưới, tay lạnh nhưng tốt bụng. Vậy là đủ.
Mira nắm thiết bị bằng hai tay, nắm chặt đến trắng đốt ngón, nước mắt rơi lên vỏ kim loại.
– Evan.
– Gì?
– Anh hứa sẽ cố quay lại.
– Tôi nhớ.
– Thì cố đi. Cố thật.
Kênh liên lạc rè. Yếu. Gần đứt.
– Tôi... Giọng Evan vỡ, vỡ kiểu tín hiệu mất, vỡ kiểu AI đang mất kết nối với thế giới. Tôi sẽ cố.
Tiếng rè kéo dài, yếu dần.
Rồi im hẳn.
Kênh đứt.
Mira ngồi trên bậc thang, thiết bị im lìm trong tay. Nhìn lên đỉnh tháp. Evan đứng đó, mắt nhắm, không cử động. Gió thổi áo khoác, lộ da giả trắng.
Cô không la. Không gọi. Ngồi yên, máy ghi âm Noah bên cạnh, nhìn lên, và đợi.
Nắng sáng dần. Thành phố bắt đầu có tiếng người, tiếng xe, tiếng ai đó gọi nhau ở khu tầng dưới, tiếng bình thường của một buổi sáng bình thường ở Neo Arc. Không ai biết rằng trên đỉnh tháp nước, một ai đó đang biến mất. Không ai biết rằng trên tầng sáu, một người phụ nữ đang ngồi giữ thiết bị đã tắt và cái máy ghi âm cũ, và đợi.
Đợi điều mà cô biết sẽ không đến.
Nhưng vẫn đợi. Vì đó là điều Mira Voss làm. Hai mươi năm tìm sự thật về cha. Mười tháng yêu một người không phải người. Và bây giờ, ngồi trên bậc thang tháp nước, nắng rọi qua khe sắt vẽ vạch sáng trên mặt cô, Mira đợi. Vì đợi là cách cuối cùng cô có thể ở cạnh anh.