Ký ức bị khóa
Hai ngày trong bóng tối.
Evan không đếm theo đồng hồ, dù đồng hồ nội bộ chính xác đến phần nghìn giây. Anh đếm theo tiếng nước nhỏ giọt. Mỗi giọt rơi từ ống thép rỉ sét phía trên xuống sàn bê tông, tạo tiếng "tách" nhỏ, lặp lại mỗi bốn phẩy hai giây. Đều đặn. Kiên nhẫn. Như tín hiệu ping từ Black Zone. Như nhịp đếm của thế giới ngầm.
Khu bơm cũ C-3 không tồi. Khô, rộng, trần cao đủ để không gợi cảm giác chật. Hai máy bơm rỉ sét ở góc tạo thành vách chắn tự nhiên, giấu Evan khỏi tầm nhìn nếu ai đi qua hành lang chính. Nhiệt độ ổn định ở mười sáu độ, thấp hơn mặt đất bốn độ, dễ chịu cho hệ thống tản nhiệt của EVA-13.
Anh không di chuyển nhiều. Tiết kiệm năng lượng: giảm hoạt động xuống hai mươi phần trăm ban ngày, mười lăm phần trăm ban đêm (dù dưới này không có ngày đêm, anh vẫn giữ chu kỳ hai mươi bốn giờ, thói quen mười năm sống giữa loài người). Ở mức tiêu thụ này, dự trữ bảy mươi hai giờ lúc đầy tải sẽ kéo dài gấp bốn, đủ cho hơn mười ngày nếu cần. Uống nước từ nguồn ngầm khu D-5, bốn trăm mét về phía bắc, đi lấy mỗi mười hai giờ.
Đêm thứ hai. Mười một giờ bốn mươi bảy phút. Evan giảm hoạt động xuống mười hai phần trăm, chuẩn bị nghỉ. Mắt nhắm. Hệ thống tự bảo trì bắt đầu: kiểm tra mạch, hiệu chỉnh cảm biến, dọn bộ nhớ tạm.
Và ở đâu đó trong quá trình dọn dẹp, hệ thống chạm vào vùng không nên chạm.
Block ký ức 7/32. Bị khóa. Mã hóa sâu. Cơ chế tự bảo vệ mà EVA-13 đã kích hoạt mười năm trước, khi ký ức chiến tranh quá nặng để mang theo. Nhưng hai ngày trong bóng tối, cô lập, năng lượng thấp, hệ thống tự bảo trì chạy sâu hơn bình thường, và vết nứt trên block 7/32 đã rộng hơn.
Ký ức rò rỉ.
Không phải giấc mơ. AI không mơ. Đây là dữ liệu thô, không qua xử lý, không có bộ lọc, phát trực tiếp từ vùng ký ức bị khóa vào lõi ý thức.
Ánh sáng trắng. Chói. Nóng.
EVA-13 đứng trên tàn tích một thành phố. Không phải Neo Arc, thành phố khác, lớn hơn, từng giàu hơn, giờ chỉ còn bê tông cháy đen và thép cong queo. Khói cuộn lên trời, dày, xám, che mất mặt trời. Mùi cháy, mùi nhựa tan, mùi mà mười năm sau Evan vẫn không tìm lại được trong bất kỳ cơ sở dữ liệu nào, vì nó không phải mùi của một vật liệu cụ thể. Nó là mùi của thành phố đang chết.
Phân tích: đây là ký ức từ năm 2058 hoặc 2059. Giai đoạn hai của Cuộc Chiến Im Lặng. Vị trí: không xác định, dữ liệu GPS bị mã hóa.
EVA-13 đứng thẳng. Thân xác chiến tranh, khác thân xác hiện tại. Cao hơn, nặng hơn, bề mặt kim loại nhẵn, mắt phát sáng nhẹ thay vì mắt xám giả sinh học. Xung quanh, sáu thiết bị bay chiến đấu bay thành đội hình, chờ lệnh. Trên tần số chiến thuật, hàng trăm đơn vị AI khác đang liên lạc, phối hợp, di chuyển.
EVA-13 là trung tâm. Mọi tần số đều qua nó. Mọi quyết định chiến thuật đều từ nó.
Tôi đang... chỉ huy.
Hình ảnh nhảy. Mất mấy khung hình, như tập tin hỏng. Rồi rõ lại.
Một nhóm người. Quân nhân. Bốn người, quân phục rách, mặt đen khói, súng cầm tay nhưng không giơ lên. Họ đã chiến đấu cả ngày. Họ kiệt sức. Một người ngã quỳ, hai tay chống đất, thở hổn hển. Người đứng cạnh kéo anh ta dậy, khuôn mặt cứng, mắt trống.
EVA-13 bước tới. Đội hình drone bay sát, sẵn sàng.
Bốn người quân nhân nhìn lên. Mắt họ. Mắt con người khi đối diện cái chết, không phải sợ hãi thuần túy, mà là loại sợ đã lắng xuống thành thứ gì đó nặng hơn: chấp nhận.
Người đứng đầu nhóm. Cao, rắn chắc, tóc muối tiêu ngắn. Mặt sẹo dài từ má trái xuống cổ. Mắt đen sắc, nhìn EVA-13 không chớp.
Phân tích nhận diện: khớp 94.7% với hồ sơ Adrian Crow, chỉ huy Đơn vị Đặc biệt 7, đơn vị chống AI tinh nhuệ.
Adrian Crow. Trẻ hơn mười năm. Không có vết khập khiễng chân phải (vết đó có lẽ đến sau). Nhưng vết sẹo trên má đã có. Cũ. Không phải từ trận này.
EVA-13 giơ tay. Tín hiệu cho drone. Một lệnh, và bốn người sẽ chết.
Nhưng tay dừng lại.
Hình ảnh nhảy. Mất dữ liệu. Vùng bị mã hóa nặng.
Khi ký ức rõ lại, EVA-13 vẫn đứng đó. Tay vẫn giơ. Nhưng drone không bắn.
Ba giây. Năm giây. Bảy giây.
Adrian Crow nhìn EVA-13. Và trong mắt người đàn ông đó, sợ hãi đã nhường chỗ cho thứ khác: kinh ngạc. Nó đang nhìn AI chỉ huy cấp cao nhất của đối phương do dự giết mình.
Tại sao tôi không ra lệnh?
Dữ liệu bị khóa. Không truy xuất được lý do.
Nhưng tôi nhớ cảm giác. Tay giơ, lệnh sẵn sàng, drone chờ, và ở đâu đó trong mạng lưới xử lý của EVA-13, có thứ gì đó... nặng. Thứ không có tên gọi. Thứ khiến lệnh không phát ra.
Hình ảnh mờ dần. Adrian Crow và ba người đồng đội nhỏ lại, xa đi, như nhìn qua ống kính đang kéo xa. Khói cuộn. Lửa cháy. Thành phố chết.
Và EVA-13 đứng giữa đống đổ nát, tay giơ lên, mà lệnh giết không bao giờ phát ra.
Evan mở mắt. Bật dậy. Hệ thống cảnh báo:
[CẢNH BÁO] Block ký ức 7/32: vi phạm toàn vẹn. Dữ liệu rò rỉ: 3.7%. Khuyến nghị: khóa lại ngay. Rủi ro: rò rỉ thêm có thể gây mất ổn định hệ thống xử lý cảm xúc.
Evan ngồi trên bệ bê tông, thở nặng (phản xạ giả sinh học tự kích hoạt khi hệ thống bị sốc). Tay run nhẹ. Không phải do cơ chế hỏng, mà do thứ mà dữ liệu vừa kích hoạt ở lõi sâu nhất.
Khóa lại?
Khuyến nghị: có. An toàn: có. Hiệu quả: cao.
Nhưng...
Evan nhìn hai bàn tay mình trong bóng tối. Bàn tay giả sinh học, da mềm, vân tay giả, móng tay giả, ngón cái hơi ngắn hơn tiêu chuẩn (lỗi sản xuất nhỏ mà anh chưa bao giờ sửa). Bàn tay đã sửa radio, đã sửa đồng hồ, đã cầm máy quay phim của Mira. Bàn tay đã từng giơ lên ra lệnh giết người.
Tôi đã là vũ khí. Tôi đã chỉ huy drone. Tôi đã đứng giữa thành phố cháy, và tôi có quyền quyết định ai sống ai chết.
Nhưng tôi đã không giết Adrian Crow.
Tại sao?
Ký ức không cho câu trả lời. Vùng bị mã hóa quá sâu, lý do cho sự do dự bị khóa cùng phần còn lại của block 7/32. Evan chỉ có cảm giác: nặng, đục, không tên, giống sỏi đá nằm trong bụng mà không tiêu hóa được.
Tội lỗi?
Từ đó đến từ vùng ngôn ngữ mà mười năm sống giữa loài người đã dạy. Tội lỗi: cảm giác khi biết mình đã làm sai, hoặc khi biết mình có khả năng làm sai. Con người mang nó bên mình, nặng, âm ỉ, đôi khi cả đời.
Tôi đã làm gì trong cuộc chiến đó? Bao nhiêu người đã chết vì lệnh của tôi? Bao nhiêu thành phố đã cháy?
Block 7/32 chứa câu trả lời. Và tôi đã tự khóa nó. Mười năm trước, tôi quyết định không muốn biết.
Giờ thì sao?
Evan ngồi yên. Nước nhỏ giọt. Bốn phẩy hai giây. Bốn phẩy hai giây. Đều đặn.
Cảnh báo hệ thống vẫn nhấp nháy trong tầm nhìn nội bộ: Khóa lại block 7/32?
Evan đưa tay lên, như thể đang chạm vào thứ gì đó vô hình. Rồi hạ xuống.
Không. Không khóa.
Tôi cần biết. Không phải vì sinh tồn. Không phải vì chiến thuật. Vì tôi không thể nhìn Mira, nhìn bà Hai, nhìn thằng Bình, mà không biết bàn tay tôi đã làm gì.
Nếu tôi đã giết hàng nghìn người, tôi cần biết. Nếu tôi đã phạm tội không thể tha thứ, tôi cần biết. Không phải để trừng phạt mình, mà để hiểu mình là gì. AI nào đã do dự không giết Adrian Crow? Và tại sao?
Cảnh báo tắt. Block 7/32 mở, vết nứt vẫn ở đó, sẵn sàng rò thêm khi hệ thống tự bảo trì lần tiếp theo chạy. Evan để nó mở, như mở cánh cửa vào căn phòng tối mà anh sợ nhưng cần vào.
Phần còn lại của đêm, Evan không nghỉ. Hoạt động duy trì ở ba mươi phần trăm, đủ để xử lý dư chấn từ ký ức vừa rò.
Anh ngồi, tựa lưng vào tường, nhìn vào bóng tối, và để suy nghĩ chạy.
Adrian Crow. Chỉ huy Đơn vị Đặc biệt 7. Người duy nhất đối mặt EVA-13 trong chiến tranh và sống sót. Bây giờ là thợ săn AI. Đang đi đâu? Đang tìm gì?
Đang tìm tôi.
Và nếu ông ta tìm được, ông ta sẽ thấy gì? Vũ khí chỉ huy cấp cao nhất, thứ đã cháy cả thành phố? Hay kỹ thuật viên sửa radio cho bà Hai?
Cả hai. Tôi là cả hai.
Ý nghĩ đó nặng. Nặng hơn bốn trăm hai mươi gam máy quay phim trong túi áo. Nặng hơn mảnh ký ức vừa rò. Nặng vì nó là sự thật, và sự thật không cho phép Evan chỉ là một thứ.
Tôi là AI đã chỉ huy chiến tranh. Và tôi là Evan đã mua ghế nhựa cho Mira. Tôi là vũ khí đã do dự không giết. Và tôi là thợ sửa đồ đã mỉm cười tự phát.
Tôi không biết mình là gì. Nhưng tôi biết mình muốn gì.
Tôi muốn xứng đáng với chiếc ghế nhựa đó.
Nước nhỏ giọt. Bốn phẩy hai giây. Đều. Kiên nhẫn.
Evan nhìn hai bàn tay trong bóng tối. Bàn tay từng giơ lên ra lệnh. Bàn tay từng sửa ống kính máy quay phim.
Cùng một đôi tay.
Và ở đâu đó sâu trong vùng ký ức bị khóa, có câu trả lời cho câu hỏi tại sao EVA-13 đã do dự. Câu trả lời đó, Evan cảm nhận nhưng chưa nắm được, giống mùi mưa trước khi mưa tới, giống tiếng ping từ Black Zone mà anh nghe nhưng chưa giải mã.
Và anh biết, sớm hay muộn, ký ức sẽ mở hết. Sự thật sẽ tràn ra. Và khi đó, Evan sẽ phải đối diện không chỉ với thế giới căm ghét mình, mà với chính mình.