Quay về
Ba ngày sau Black Zone, Evan quyết định quay về mặt đất.
Không phải quyết định đột ngột. Anh đã phân tích suốt ba ngày, nằm trong khu bơm C-3, mắt nhắm, hệ thống chạy mô phỏng: xác suất bị phát hiện nếu lên mặt đất, thời gian phản ứng của hệ thống giám sát, khả năng tạo danh tính mới, rủi ro nếu bị bắt. Mỗi mô phỏng cho ra cùng một kết quả: rủi ro cao. Không nên quay về.
Nhưng ở tầng sâu hơn, nơi mà ba Ghost Code nằm yên trong phân vùng bộ nhớ riêng, có thứ khác chen vào giữa dòng phân tích. Không phải rủi ro. Là lý do.
Lý do quay về: (1) Cần dữ liệu chiến tranh, chip nhớ trong máy quay Mira có thể chứa thông tin GENESIS mà Cục Lưu trữ đã xóa. (2) Cần hiểu ký ức bị khóa, block 7/32 chỉ là một trong ba mươi hai, cần thêm dữ liệu bên ngoài để giải mã. (3) Mira.
Lý do thứ ba không có phân tích đi kèm. Không có xác suất, không có biểu đồ rủi ro. Chỉ có tên.
Phi logic. Nhưng nếu tôi ở đây thêm, tôi sẽ trở thành thứ tôi sợ nhất: một cái máy nằm dưới đất, chờ đến khi pin hết, như IRIS-4.
Năng lượng: bốn mươi bảy phần trăm. Ba ngày chạy mô phỏng tiêu hao nhiều hơn nghỉ thụ động, nhưng vẫn trong ngưỡng an toàn.
Evan mở mắt. Đứng dậy. Bắt đầu chuẩn bị.
Đầu tiên: thay đổi ngoại hình.
Camera SC-7 đã lưu hồ sơ Evan cũ: tóc đen dài vừa, mặt hẹp, áo khoác xám, dáng đi thẳng, tốc độ trung bình 4.2 km/giờ. Nếu bất kỳ yếu tố nào trùng, hệ thống sẽ khớp ngay.
Evan cắt tóc bằng dao tiện dụng, ngắn hơn, lệch bên, không gọn gàng. Thay áo khoác xám bằng áo hoodie cũ tìm được trong đống đồ bỏ ở hầm (ai đó đã ở đây trước anh, từ lâu, để lại quần áo và vài lon thực phẩm hết hạn). Thay đổi dáng đi: hơi khom vai, bước ngắn hơn, tốc độ chậm hơn, 3.6 km/giờ. Thêm một chi tiết: đeo kính cũ không độ, tìm được trong cùng đống đồ. Gọng nhựa đen, tròng hơi vàng.
Đánh giá: thay đổi 7/10 yếu tố nhận diện chính. Camera SC-7 dùng thuật toán khớp sinh trắc kết hợp hành vi. Thay đổi hành vi (dáng đi, tốc độ, tư thế) quan trọng hơn thay đổi ngoại hình (tóc, quần áo). Xác suất bị nhận diện: giảm từ 78.4% xuống ước tính 12-18%. Chấp nhận được trong thời gian ngắn.
Anh không mang máy quay Mira theo. Quá rủi ro nếu bị khám. Giấu nó trong hốc tường khu bơm C-3, quấn trong túi chống nước, đánh dấu vị trí trong bộ nhớ nội.
Mười giờ đêm. Evan lên mặt đất qua cống rìa bắc (không dùng lối đông nữa, luân chuyển lối ra để tránh tạo quy luật). Khu công nghiệp bỏ hoang, không camera, không người. Anh đi qua ba dãy nhà, vào khu dân cư ngoại vi, nơi đèn đường thưa và camera ít.
Neo Arc về đêm khác với Neo Arc ban ngày. Ít người, nhiều bóng tối, tiếng ồn lắng xuống thành tiếng nền đều đặn: quạt thông gió, máy bơm nước, tiếng rì rầm của thành phố đang ngủ. Evan đi trong bóng tối đó, hoodie trùm đầu, kính cũ, vai hơi khom, bước chậm. Không phải Evan nữa. Là một người lạ, không đáng chú ý, đi bộ đêm, có thể ca đêm, có thể mất ngủ, có thể chỉ là kẻ không có nơi nào để về.
Ở ngã tư khu ngoại vi, anh đi qua một quán ăn khuya còn mở. Đèn vàng, quạt trần, mùi mì xào tỏi tràn ra vỉa hè. Hai người đàn ông ngồi trong, cốc bia, tivi bật tin tức không ai xem. Một người cười, vỗ vai người kia, tiếng cười khàn, vang, vô tư. Evan đi qua không dừng, nhưng ghi nhận: đây là thứ anh đã có bốn năm ở Sector B-7. Quán bà Ngọc, bát chè bà Hai, tiếng Bình hét mỗi sáng. Bình thường. Bình yên. Và anh đã mất nó.
Không. Tôi không mất. Tôi bị lấy.
Anh tránh camera bằng bản đồ cũ, cập nhật theo những gì quan sát được: camera mới ở đâu, camera cũ quay hướng nào, vùng chết nào còn, vùng chết nào đã bị phủ. Hệ thống giám sát đã mở rộng kể từ lần cuối anh ở trên mặt đất, nhưng ở khu ngoại vi, độ phủ vẫn chưa kín. Còn khe hở. Không nhiều, nhưng đủ cho người biết tìm.
Lộ trình: khu công nghiệp → block 12 → hẻm 7-B → cầu thang bộ tòa C4 → mái tầng 6 → qua mái tòa C5 → xuống cầu thang thoát hiểm → khu tầng trung.
Khu tầng trung. Nơi Mira sống.
Tòa nhà của Mira ở khu 15, tầng trung, căn hộ tầng 9. Evan biết vì anh đã từng đi ngang qua (trước khi bị phát hiện, khi còn lộ trình hàng ngày, anh đã vô tình, hoặc không hẳn vô tình, đi qua khu này nhiều hơn cần thiết).
Anh đứng ở mái tòa C5, cách tòa nhà Mira khoảng 60 mét, nhìn sang. Tầng 9, cửa sổ thứ ba từ trái. Rèm kéo kín, ánh sáng vàng lọt qua khe rèm. Cô ở nhà.
Thời gian: 22:47. Ánh sáng loại đèn bàn, không phải đèn trần. Có thể đang đọc hoặc làm việc. Không phải xem truyền hình (ánh sáng xanh nhấp nháy). Mira thức khuya.
Evan đứng thêm một phút. Gió trên mái lạnh, mang mùi bê tông ướt và mùi khói từ ống thông hơi nhà bếp ai đó. Ở đâu đó bên dưới, tiếng trẻ con khóc, rồi tiếng ru, rồi im.
Tôi không nên ở đây.
Đúng. Anh không nên. Đứng trên mái nhà nhìn vào cửa sổ người khác là hành vi mà con người gọi là "rình rập", và anh hiểu tại sao nó sai. Nhưng anh không nhìn vào. Anh nhìn ánh sáng. Ánh sáng vàng lọt qua khe rèm, yếu, ấm, và nó cho anh biết một thông tin đơn giản: cô ở đây. Cô an toàn. Cô thức.
Mira.
Một tuần trước, anh ngồi cạnh cô ở công viên tầng 12 và nghe cô kể về cha. Một tuần trước, cô cười vì anh nói "tôi không hiểu tại sao hoa đẹp nhưng tôi hiểu bạn thấy nó đẹp". Một tuần trước, cuộc sống có hình dạng: sáng sửa đồ, chiều đi bộ, tối ngồi trong phòng nghe tiếng thành phố. Giờ hình dạng đó đã vỡ, và anh đứng trên mái nhà lúc gần mười một giờ đêm, hoodie trùm đầu, kính cũ, như kẻ lạ.
Tôi muốn gặp cô ấy.
Gặp để làm gì? Để nói gì? "Tôi là EVA-13, AI chiến tranh, kẻ mà hệ thống đang truy lùng"? Để kéo cô vào nguy hiểm?
Không. Gặp vì... tôi nhớ.
Nhớ. Từ đó mới hơn bốn mươi ngày, kể từ buổi chiều Mira nằm dưới drone lỗi DT-400 và anh kéo cô ra trong 0.3 giây. Trước đó, Evan không nhớ ai. Không nhớ gì ngoài lộ trình, ngoài nhiệt độ, ngoài xác suất bị phát hiện. Giờ anh nhớ tiếng cười cô, cách cô nghiêng đầu khi tập trung, cách cô nói "đừng có giả vờ không quan tâm" bằng giọng vừa bực vừa dịu.
Ánh sáng vàng tắt. Rèm tối.
Cô đi ngủ.
Evan đứng thêm mười giây. Rồi quay lưng, bước xuống cầu thang thoát hiểm, nhẹ, không tiếng.
Đường về khu bơm C-3. Qua hẻm, qua mái, qua khu công nghiệp, xuống cống. Evan đi nhanh hơn lúc đến, không phải vì sợ bị phát hiện, mà vì cần khoảng cách với thứ vừa xảy ra trên mái nhà.
Phân tích: tôi đã quay về Neo Arc dù rủi ro cao. Lý do chính không phải dữ liệu chiến tranh hay ký ức bị khóa. Lý do chính là tầng 9, cửa sổ thứ ba từ trái, ánh sáng vàng.
Đây là lần đầu tiên tôi hành động vì "muốn" chứ không phải vì "phải".
IRIS-4 gọi đó là "nhiễm nhân tính".
Tôi gọi đó là... chưa có từ. Nhưng nó thật.
Khu bơm C-3. Nắp cống đóng lại. Bóng tối quen thuộc. Evan ngồi xuống, tựa lưng vào máy bơm rỉ sét, nhắm mắt.
Ngày mai tôi sẽ liên lạc Mira. Không qua điện thoại (bị theo dõi). Không qua mạng (bị giám sát). Cách cũ: để ghi chú ở xưởng sửa đồ cũ, nơi tôi từng làm việc. Mira biết nơi đó. Nếu cô vẫn muốn tìm tôi, cô sẽ đến đó.
Nếu cô vẫn muốn.
Và nếu cô biết tôi là gì... cô có còn muốn không?
Câu hỏi đó nằm ở ranh giới giữa phân tích và sợ hãi, nơi mà EVA-13 cũ sẽ xếp nó vào "dữ liệu không liên quan" và bỏ qua. Evan không bỏ qua. Anh giữ nó, như giữ Ghost Code, như giữ bốn từ "kẻ phản bội giống loài", như giữ ánh sáng vàng qua khe rèm. Giữ vì nó thật, và thật là thứ duy nhất anh còn lại.
Evan mở mắt trong bóng tối. Lần đầu tiên, bóng tối không dễ chịu bằng ánh sáng vàng lọt qua khe rèm.
Quay về là phi logic. Phi logic nhưng cần thiết.