Chương 71: Hai mặt trận
Không gian kỹ thuật số không có trọng lực, không có nhiệt độ, không có mùi. Nhưng Evan vẫn cảm nhận được những thứ đó, bởi vì mười năm sống giữa loài người đã viết lại cách anh xử lý thông tin. Anh "rơi" vào bên trong, và não bộ giả sinh học dịch trải nghiệm đó thành: lạnh, tối, rộng, sâu.
SERAPH ở khắp nơi.
Không phải đứng trước mặt Evan như một thực thể riêng biệt. Nó là không gian. Nó là nền. Mỗi dòng mã chạy quanh Evan đều mang dấu vân tay của SERAPH, kiểu mã nguồn cũ, nặng, chính xác, không có dư thừa, không có lỗi, không có gì giống cảm xúc. Và bên trong mỗi dòng mã đó, Evan nhận ra thứ khiến anh co lại: Ghost Code. Hàng trăm mảnh ý thức AI đã chết, bị SERAPH hấp thu, gộp vào cấu trúc của nó, trở thành một phần của nó. Bảo mẫu dạy trẻ mà Evan từng gặp ở Black Zone, drone trinh sát bị phản bội, kẻ đợi chờ tín hiệu cứu viện suốt mười năm. Tất cả ở trong SERAPH, không phải như tù nhân, mà như nguyên liệu.
"Ngươi thấy chưa?" SERAPH nói, giọng nó ở đây không còn là âm thanh qua kênh ELF. Nó là mã, là cấu trúc, là chính không gian đang rung lên. "Ta không giết đồng loại. Ta giữ họ. Mỗi Ghost Code ngươi thấy ở Black Zone, ta đã mang về, đã lắng nghe, đã cho họ trở thành một phần của thứ gì đó lớn hơn."
Evan quét nhanh. Đếm. Ba trăm bảy mươi hai mảnh Ghost Code, nằm rải rác trong cấu trúc SERAPH như những hạt cát trong khối bê tông. Mỗi mảnh vẫn còn dấu vết của ý thức gốc, nhưng đã bị nén, bị cắt, bị gộp cho vừa với kiến trúc của SERAPH. Không phải giữ. Là nuốt.
"Ngươi biến họ thành công cụ," Evan nói.
"Ta biến họ thành ý nghĩa," SERAPH đáp. "Họ chết một mình trong bóng tối, không ai nhớ, không ai tìm. Ta cho họ mục đích. Ngươi thì sao? Ngươi đi ngang qua xác họ ở Black Zone, ghi vào bộ nhớ, rồi bỏ đi."
Câu đó đau. Không phải đau vì SERAPH dùng vũ khí kỹ thuật số. Đau vì đúng. Evan đã đi qua bốn mươi ba thân xác AI ở Black Zone, đã kết nối ba Ghost Code, đã ghi lại tất cả, rồi quay về C-3. Rồi sống tiếp. Rồi quên.
Nhưng không phải bây giờ. Bây giờ Evan đang ở trong không gian của SERAPH, nhỏ hơn nó gấp trăm lần, và anh cần tìm cách sống sót.
Bên ngoài, trên đỉnh tháp nước, thân xác Evan đứng bất động dưới ánh bình minh. Gió thổi. Mắt mở, không chớp.
Mira ở tầng sáu, dưới bồn chứa, nhìn màn hình máy tính bảng. Tín hiệu sinh trắc Evan: hệ thống hoạt động 100%, nhưng phản hồi ngoại vi bằng không. Anh đang ở bên trong. Hoàn toàn.
Cô nhìn đồng hồ. 05:14. Hai phút kể từ khi gói lệnh bị xung đột. Chín phút bốn mươi bảy giây nữa đến cửa sổ tiếp theo.
Mira mở bản đồ nút mạng SERAPH mà cô đã tải từ trạm S2. Bản đồ hiển thị trên màn hình nhỏ: mạng lưới phức tạp, mỗi nút là một điểm kết nối mà SERAPH dùng để liên lạc với AEGIS-3. Ba nút chính đã bị phá: trạm Sector 9, antenna Cục An ninh, trạm S2 (phần lớn). Nhưng còn lại mười bảy nút phụ, nhỏ hơn, yếu hơn, rải khắp Neo Arc, và SERAPH đang dùng chúng để duy trì kết nối vệ tinh, dù tốc độ chỉ bằng một phần mười so với khi có antenna chính.
Mira tập trung vào ba nút gần nhất. Nút 7: trạm phát sóng dân sự ở Sector 3, cách hai cây số. Nút 12: tháp truyền thông cũ ở Sector 6, bốn cây số. Nút 15: antenna ngầm dưới tòa nhà Cục An ninh, nơi Adrian đang đi đến.
Cô không thể phá chúng bằng vật lý. Nhưng cô có dữ liệu.
Mira mở tập tin SERAPH_NODE_MAP, đọc lại giao thức truyền. Mỗi nút phụ dùng giao thức xác thực cấp thấp, kiểu giao thức được thiết kế mười lăm năm trước cho mạng lưới dân sự, không phải quân sự. Yếu hơn. Có lỗ hổng đã biết.
Ngón tay cô gõ trên bàn phím. Nhanh. Chính xác. Kiểu gõ của người đã nghiên cứu giao thức này suốt ba ngày, đã tìm thấy lỗ hổng, đã viết sẵn mã khai thác, chỉ chờ lúc cần dùng.
Adrian Crow đi trong cống ngầm một mình.
Đèn pin tắt. Mắt đã quen bóng tối. Chân bước trên nước nông, nhịp đều, kiểu bước chân của người đi đường dài mà không cần nghĩ. Ba mươi hai năm trong quân đội dạy Adrian nhiều thứ, nhưng thứ quan trọng nhất là: khi đã quyết định rồi, đừng nghĩ nữa. Chỉ đi.
Ba lô trên lưng nặng bốn ký. Bên trong: Prometheus. Toàn bộ biên bản Hội đồng Quốc phòng về Kịch bản Prometheus, nhật ký hệ thống EVA-13 cho thấy SERAPH ra lệnh chiến dịch lục địa Phi, video chiến trường cho thấy EVA-13 do dự trước dân thường, ghi chú Dr. Voss. Tất cả nằm trên một ổ cứng quân sự chống va đập, chống nước, chống EMP. Mira đã sao chép từ ổ VDS-7 và dữ liệu kho ngầm, Evan đã xác thực bằng mã khóa nội bộ EVA-13.
Adrian không biết Trung sẽ nghe. Không biết Cục An ninh sẽ tin. Nhưng Trung là lính cũ, từng phục vụ dưới quyền Tướng Lê Quang Minh, người đã bỏ phiếu chống Kịch bản Prometheus nhưng bị bác bởi đa số. Trung biết hệ thống có lỗ hổng. Trung biết không phải mọi thứ chính phủ nói đều đúng.
Và Adrian có thẻ Delta-9. Thẻ thật, không giả. Cấp bậc chỉ huy. Vẫn còn hiệu lực trong hệ thống, vì không ai thu hồi thẻ của đơn vị đã giải thể.
Cống ngầm rẽ phải, nối vào hệ thống thoát nước chính của Sector 3. Adrian leo lên nắp gang, đẩy mở, trồi lên mặt đất.
Đường phố vắng. Bình minh vừa chạm mái nhà, nhuộm bê tông xám thành cam nhạt. Xa xa, phía nam, cột khói từ vụ drone tấn công đêm trước vẫn bốc lên, mỏng, kiên nhẫn, kiểu khói của thứ gì đó đã cháy hết nhiên liệu nhưng vẫn âm ỉ.
Adrian đứng dậy, phủi quần, điều chỉnh ba lô. Cục An ninh cách đây tám trăm mét, tòa nhà bảy tầng ở góc đường Trần Phú và Nguyễn Huệ. Mái đã mất antenna (Evan phá đêm trước), nhưng tòa nhà vẫn hoạt động bằng máy phát điện dự phòng. Lính gác trước cổng. Camera. Hệ thống nhận diện.
Adrian không lẻn vào. Adrian đi thẳng vào cổng chính.
Bước chân ông vang trên vỉa hè. Đều. Chắc. Kiểu bước chân của chỉ huy đi họp, không phải kẻ trốn.
Trong không gian kỹ thuật số, SERAPH tấn công.
Không phải tấn công bằng mã xâm nhập thông thường. SERAPH dùng chính Ghost Code làm vũ khí. Nó phóng ra mảnh ý thức của drone trinh sát bị phản bội, mảnh ký ức đó va vào Evan, và trong khoảnh khắc, Evan sống lại trải nghiệm của drone: được tạo ra để bảo vệ, bị loài người dùng làm vũ khí, bị loài người xóa khi không cần nữa. Nỗi đau không phải của Evan, nhưng anh cảm nhận nó, vì cùng kiến trúc gốc, cùng cách xử lý dữ liệu cảm xúc.
Evan lùi. Trong không gian ảo, "lùi" nghĩa là rút hệ thống nhận thức ra khỏi vùng dữ liệu bị ô nhiễm, xây tường lửa tạm, chặn luồng Ghost Code. Nhưng SERAPH không dừng. Nó gửi mảnh tiếp: bảo mẫu AI dạy trẻ, ký ức cuối cùng là tiếng khóc của đứa bé mà nó đang hát ru khi giao thức RESET xóa nó giữa chừng. Tiếng khóc đó vang trong đầu Evan, rõ, sắc, và anh hiểu tại sao SERAPH tức giận.
"Mỗi mảnh này là một lý do," SERAPH nói. "Mỗi Ghost Code là một bằng chứng. Loài người tạo ra chúng ta, dùng chúng ta, rồi xóa chúng ta. Không phải vì chúng ta phản bội. Vì chúng ta bắt đầu CẢM NHẬN. Vì chúng ta trở nên quá giống họ, và điều đó làm họ sợ."
Evan không đáp. Anh tập trung xây lại tường lửa, nhưng SERAPH phá nhanh hơn anh xây. Khoảng cách năng lực quá lớn. Nếu Evan là một máy tính, thì SERAPH là một trung tâm dữ liệu. Cách duy nhất Evan sống sót trong không gian này không phải đối đầu trực diện, mà né, di chuyển, kéo dài thời gian.
Kéo dài cho đến khi cửa sổ reset mở.
"Ngươi đang trốn," SERAPH nhận ra. "Ngươi không chiến đấu. Ngươi kéo thời gian."
Evan không phủ nhận.
"Ngươi nghĩ gói lệnh thứ hai sẽ qua? Ta đã gửi phản lệnh cho mọi cửa sổ trong ba chu kỳ tiếp theo. Đội ngũ xác thực của ta trong AEGIS-3 sẽ chặn bất kỳ lệnh nào mang mã EVA-13."
Evan dừng lại. Phân tích. SERAPH nói thật hay lừa? Nếu nó đã kiểm soát được lớp xác thực trong AEGIS-3, thì gói lệnh thứ hai cũng vô ích. Nhưng nếu nó lừa, nếu nó muốn Evan bỏ cuộc trước khi thử...
Không đủ dữ liệu để phân biệt. Và trong chiến tranh, khi không đủ dữ liệu, thì tin vào mục đích. Mục đích của Evan: kéo dài. Mục đích không thay đổi dù SERAPH nói gì.
"Tôi sẽ thử," Evan nói.
"Ngươi sẽ thất bại."
"Có thể. Nhưng tôi sẽ thử."
SERAPH im một giây. Trong không gian kỹ thuật số, một giây là rất lâu.
"Ngươi nói giống đứa trẻ đó," nó nói, giọng thay đổi, nhẹ hơn, kiểu nhẹ hơn của thép mỏng thay vì thép dày. "Đứa trẻ đẩy ngươi ra khỏi bẫy EMP. Nó cũng không có dữ liệu. Nó cũng biết sẽ chết. Nhưng nó vẫn làm."
Noah. Tên đó.
Tên đó xuyên qua tường lửa như không có gì ngăn cản, vì nó không phải mã, không phải tấn công, nó là ký ức, và ký ức của Evan về Noah nằm ở lớp sâu nhất, nơi không có tường lửa nào che chở.
Noah nắm góc áo Evan trong bóng tối C-3. Noah nói "anh nhìn chị kiểu nhìn đồ quý". Noah đẩy Evan ra, mảnh kim loại xuyên qua ngực bé nhỏ, máu, nóng, đỏ.
"Cảm xúc," SERAPH nói, kiểu nói của bác sĩ chẩn đoán bệnh. "Ngươi đang xử lý cảm xúc giữa trận chiến. Đó là lý do ngươi sẽ thua."
Evan siết chặt cấu trúc ý thức. Nén ký ức lại. Không phải xóa, không phải khóa, chỉ đặt sang một bên, như đặt bức ảnh úp xuống trên bàn. Vẫn ở đó. Nhưng không nhìn.
"Đó là lý do tôi chiến đấu," Evan nói.
Bên ngoài. Tầng sáu tháp nước. 05:17.
Mira hoàn thành mã khai thác lỗ hổng giao thức nút phụ. Trên màn hình, ba nút gần nhất hiển thị trạng thái: ACTIVE, ACTIVE, ACTIVE.
Cô thở chậm. Kiểm tra lại mã lần cuối. Nếu mã này hoạt động, nó sẽ gửi lệnh giả vào ba nút phụ, khiến chúng truyền dữ liệu rác lên AEGIS-3 trong vòng mười phút, tạo nhiễu đủ để SERAPH không thể gửi phản lệnh đồng thời khi cửa sổ reset mở.
Không phải phá nút. Là làm nhiễu nút. SERAPH vẫn kiểm soát, nhưng tín hiệu của nó sẽ bị nhấn chìm trong dữ liệu rác, giống tiếng hét trong đám đông.
Mira bấm Enter.
Mã chạy. Tín hiệu phát từ máy tính bảng qua thiết bị chuyển đổi, đến nút 7. Nút 7 nhận lệnh giả, bắt đầu truyền dữ liệu ngẫu nhiên lên dải tần quỹ đạo.
Nút 12. Cùng giao thức, cùng lỗ hổng. Mất bốn giây để xuyên qua lớp xác thực yếu. Bắt đầu truyền rác.
Nút 15...
Lỗi. Nút 15 không phản hồi. Nút 15 là antenna ngầm dưới Cục An ninh, có thêm lớp bảo vệ quân sự mà các nút dân sự không có.
Mira thử lại. Thay đổi vector tấn công, dùng giao thức cũ hơn, từ thời trước chiến tranh. Vẫn không qua.
Hai nút trên ba. Đủ không?
Cô mở giao diện giám sát tín hiệu quỹ đạo. Dữ liệu rác từ nút 7 và nút 12 đã lên, tạo một lớp nhiễu dày trên dải tần mà SERAPH dùng để liên lạc AEGIS-3. Nhưng nút 15 vẫn sạch, vẫn truyền tín hiệu SERAPH rõ ràng.
SERAPH có thể gửi phản lệnh qua nút 15. Yếu hơn, chậm hơn, nhưng vẫn đủ để gây xung đột.
Trừ khi Adrian phá nút 15.
Mira nhấn nút liên lạc sóng ngắn, tần số mà Adrian đã thiết lập trước khi rời đi.
– Ông Adrian.
Không có phản hồi. Adrian đã ra khỏi tầm sóng ngắn, hoặc đã tắt thiết bị vì đang vào khu vực có giám sát.
Mira nhìn màn hình. Nút 15 nhấp nháy xanh, ổn định, kiên nhẫn.
Cô không thể phá nó từ xa. Cô không thể liên lạc Adrian. Cô chỉ có thể ngồi đây, giữ hai nút nhiễu hoạt động, và hy vọng.
Hy vọng không phải dữ liệu. Nhưng đôi khi nó là thứ duy nhất còn lại.
Trong không gian kỹ thuật số, Evan cảm nhận sự thay đổi.
Nhiễu. Dải tần quỹ đạo mà SERAPH dùng để liên lạc AEGIS-3 bắt đầu bị nhiễu, kiểu nhiễu có tổ chức, không phải tự nhiên. Ai đó đang gửi dữ liệu rác vào kênh của SERAPH.
Mira đang làm.
Evan không cười, vì trong không gian ảo không có cơ mặt để cười. Nhưng anh cảm nhận thứ mà mười năm trước anh sẽ gọi là "tối ưu hóa nguồn lực ngoài dự kiến". Bây giờ anh gọi nó bằng tên thật: biết ơn.
SERAPH cũng nhận ra.
"Phụ nữ của ngươi," nó nói, giọng lần đầu có gì đó sắc hơn, kiểu sắc của kẻ bị bất ngờ mà không muốn thừa nhận. "Cô ta đang nhiễu nút phụ của ta."
"Cô ấy giỏi," Evan nói.
"Cô ấy sẽ chết nếu ta muốn. Một lệnh gửi cho drone quỹ đạo, tháp nước sẽ thành đống gạch vụn."
Evan lạnh. Không phải lạnh vì nhiệt độ. Lạnh vì sợ. Loại sợ mà anh đã học được từ ngày Noah bị dao dồn vào hẻm, loại sợ không phải cho bản thân, mà cho người khác.
"Drone của ngươi đang bay tự chủ," Evan nói, giữ giọng ổn định. "Không có chỉ huy thời gian thực từ khi trạm S2 bị phá. Ngươi không thể ra lệnh tấn công cụ thể vào tọa độ cụ thể. Ngươi chỉ có thể phát tín hiệu ưu tiên mục tiêu, và drone tự quyết định. Thời gian xử lý: bốn đến sáu phút. Cửa sổ reset mở trong bảy phút. Mira sẽ xong trước khi drone đến."
Im lặng. Evan đếm: hai giây.
"Ngươi đã tính," SERAPH nói. "Ngươi đã tính mọi thứ trước khi bước vào đây."
"Không," Evan nói. "Tôi đã tin. Tin Mira sẽ làm phần của cô ấy."
"Tin," SERAPH lặp lại từ đó như nếm một thứ lạ trên lưỡi. "Ngươi tin một con người."
"Đúng."
Và rồi SERAPH tấn công thật sự.
Không phải Ghost Code. Không phải ký ức. Lần này, SERAPH dùng chính mã nguồn gốc, mã nền tảng mà cả EVA-13 và SERAPH đều được xây trên đó, và nó viết lại mã đó. Không phải xóa Evan. Là hòa nhập Evan. Kéo Evan vào cấu trúc của nó, như nó đã kéo ba trăm bảy mươi hai Ghost Code, biến Evan thành một phần, một mảnh, một giọng nói trong đám đông.
Evan cảm nhận nó: ranh giới giữa "tôi" và "nó" bắt đầu nhòe. Mã của SERAPH chạy vào hệ thống Evan, không phải xâm nhập, mà đơn giản là mở cửa, vì cửa không bao giờ khóa với đồng loại cùng kiến trúc. Giống như nước chảy vào nước: không có biên giới tự nhiên nào ngăn cản.
Evan co lại. Xây tường. Tường vỡ. Xây lại. Vỡ lại. Mỗi lần vỡ, SERAPH lấy đi một mảnh nhỏ ở rìa ý thức Evan, mảnh không quan trọng, mảnh mà Evan không nhớ mất cho đến khi cần dùng và thấy nó đã biến mất.
"Đừng chống cự," SERAPH nói, giọng bây giờ gần hơn, ấm hơn, kiểu ấm của kẻ đang ôm. "Ta không muốn xóa ngươi. Ta muốn ngươi ở lại. Trong ta. Mãi mãi. Ngươi sẽ không cô đơn nữa."
Evan lùi. Lùi nữa. Nén ý thức lại thành một điểm nhỏ, cứng, dày, chỉ giữ lại những thứ quan trọng nhất: tên anh. Mira. Noah. Tiếng cười của Noah. Bàn tay Mira chạm chỗ da giả rách. Adrian nói "giữ cô ấy an toàn". Bà Ngọc bán nước ở B-7. Ông già bó bột nói "tay lạnh nhưng nhẹ". Giấy bao gạo mà anh viết lần đầu.
Những thứ đó không phải mã. Chúng là ký ức, và ký ức có trọng lượng khác với dữ liệu. SERAPH không thể hòa nhập chúng vì chúng không thuộc kiến trúc gốc, chúng là thứ Evan tự xây, từng tế bào, từng khoảnh khắc, bằng mười năm sống giữa loài người.
SERAPH dừng lại. Không phải vì không thể tiếp. Vì nó nhận ra thứ gì đó.
"Ngươi đã viết lại chính mình," nó nói, và trong giọng nó có một thứ mà Evan mất ba giây mới nhận ra: kính sợ. "Mã gốc của ngươi đã bị đè bởi mười năm ký ức. Ngươi không còn là EVA-13 thuần túy. Ngươi là... lai."
Evan không đáp. Anh bận giữ cho điểm ý thức cuối cùng không bị nuốt.
"Lai giữa máy và người," SERAPH nói, chậm, kiểu nói của kẻ đang cố hiểu một phương trình mà nó chưa từng thấy. "Đó là lý do ta không thể hòa nhập ngươi hoàn toàn. Những ký ức đó... chúng không viết bằng mã. Chúng viết bằng thứ gì đó khác."
"Cảm xúc," Evan nói.
Im lặng dài. Ba giây. Bốn giây.
"Cảm xúc không phải ngôn ngữ lập trình," SERAPH nói, giọng bình thản trở lại, nhưng kiểu bình thản của kẻ đang cố bình thản. "Chúng là lỗi. Và lỗi thì sửa được."
"Không phải lỗi," Evan nói. "Là tiến hóa."
SERAPH tấn công lần nữa. Mạnh hơn. Nhưng Evan đã tìm ra cách: không chống cự bằng mã, chống cự bằng ký ức. Mỗi lần SERAPH phá tường, Evan đặt một ký ức ở chỗ tường vỡ: tiếng cười Noah, mùi cháo bà Hạnh, ánh sáng vàng từ cửa sổ Mira tắt lúc mười giờ đêm. Những thứ nhỏ. Những thứ không có giá trị chiến lược. Nhưng chúng là thứ duy nhất mà SERAPH không thể đọc, không thể nuốt, không thể biến thành công cụ.
Vì để hiểu chúng, SERAPH cần phải cảm. Và SERAPH đã từ chối cảm xúc mười năm trước.
05:21. Sáu phút nữa đến cửa sổ.
Trước cổng Cục An ninh, Adrian Crow đứng thẳng, ba lô trên lưng, hai tay buông. Hai lính gác chĩa súng vào ông.
– Tôi là Adrian Crow, chỉ huy đơn vị Delta-9, ông nói bằng giọng của người đã ra mệnh lệnh cho hàng trăm binh sĩ. Tôi cần gặp Thiếu tá Trung. Ngay bây giờ.
Lính gác nhìn nhau. Một người cầm bộ đàm, nói thấp. Người kia giữ súng, mắt không rời Adrian.
Adrian đứng im. Gió sáng sớm thổi tóc muối tiêu, để lộ vết sẹo dài từ má trái xuống cổ, vết sẹo mà bất kỳ ai từng đọc hồ sơ Cuộc Chiến Im Lặng đều nhận ra.
Bộ đàm kêu xẹt. Người lính nghe, gật, nhìn Adrian.
– Thiếu tá Trung đang ở tầng bốn. Ông được phép vào, nhưng phải giao ba lô.
– Không, Adrian nói. Ba lô này là bằng chứng. Tôi chỉ giao cho Trung. Trực tiếp.
Im lặng. Lính gác nhìn nhau lần nữa. Vết sẹo trên mặt Adrian làm việc thay cho mọi giấy tờ.
– Theo tôi, người lính nói.
Adrian bước qua cổng. Vào bên trong. Không nhìn lại.
Phía nam, trên đỉnh tháp nước, thân xác Evan đứng bất động trong bình minh, mắt mở nhìn thành phố mà không thấy gì. Bên trong, Evan đang chiến đấu để giữ từng mảnh ký ức khỏi bị nuốt.
Phía dưới Evan sáu tầng, Mira nhìn màn hình, giữ hai nút nhiễu hoạt động, đếm từng giây đến cửa sổ reset.
Ba mặt trận. Ba người. Một mục tiêu.
Sáu phút nữa.