AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 31: Nói dối
Chương 31

Nói dối

Một tuần sau ngày Mira tựa vai Evan trong khu bơm C-3, Noah mang về một tấm thẻ nhựa.

Thẻ cũ, bong tróc ở góc, ảnh của ai đó đã bị mờ. Noah đặt trên sàn bê tông, ngồi xổm, hai tay chống cằm, mắt sáng kiểu đứa trẻ vừa tìm được chiến lợi phẩm.

– Em kiếm được ở chợ đen Sector 11. Có người bán giấy tờ. Anh biết không, thẻ cư dân loại B, dùng được hai tháng nếu không quẹt máy quét sinh trắc.

Evan cầm tấm thẻ lên. Nhựa mỏng, góc cắt không đều, mã vạch in lệch ba mili-mét. Giả. Rõ ràng giả. Nhưng với mắt thường của nhân viên bán hàng tầng trên, có thể qua được.

– Em lấy ở đâu?

– Có ông tên Sáu Lé, quầy cuối chợ Sector 11, bán đủ thứ. Em đổi bằng hai mảnh mạch in xanh đậm. Ổng hỏi anh bao nhiêu tuổi, em nói hai mươi tư. Ổng nói hai mươi tư mà trốn chui trốn nhủi, chắc nợ tiền. Em nói ừ.

Noah cười, kiểu cười hồn nhiên của đứa trẻ mười hai tuổi vừa nói dối thay người lớn mà thấy vui.

Nhóc đã nói dối. Vì tôi.

Đứa trẻ này nói dối tự nhiên hơn tôi.

Evan đặt thẻ xuống. Ông cần vật tư. Cụ thể: ba cuộn dây đồng loại G-7, một bộ vi mạch ổn áp, và pin lithium công nghiệp. Những thứ chỉ có ở cửa hàng linh kiện tầng trên, nơi mọi khách hàng phải xuất trình thẻ cư dân.

Mười ngày qua, Evan sống bằng đồ Noah mua ở chợ tầng dưới. Nhưng đồ tầng dưới không có linh kiện công nghiệp. Và Evan cần linh kiện, vì ông đang chế tạo bộ phát hiện sóng quét sinh trắc di động, loại mà Cục An ninh dùng khi lùng tìm mục tiêu trên đường phố. Thiết bị cảnh báo sớm. Để không bị bắt nữa.

– Nhưng anh cần đi lên trên. Anh không thể cứ ở dưới này mãi.

Noah nói, giọng nghiêm túc hơn bình thường, kiểu giọng của đứa trẻ đang cố làm người lớn.

– Tôi biết.

– Vậy anh phải đóng vai. Đóng vai người bình thường.

Evan nhìn Noah.

– Tôi không biết đóng vai.

Noah nhíu mày. Mắt nhóc nheo lại, nghiêng đầu, kiểu người thợ đang đánh giá nguyên liệu.

– Anh cười đi.

– Gì?

– Cười đi. Kiểu cười bình thường. Mua đồ thì phải cười với người bán chứ.

Evan kéo khóe miệng lên. Hai bên đối xứng, góc nâng mười lăm độ, lộ bốn răng trên.

Noah nhìn. Im. Rồi lắc đầu.

– Anh cười kiểu đó người ta sợ.

– Sợ?

– Cười mà mắt không cười thì sợ. Giống mấy chú bán thuốc ngoài chợ. Mắt phải nheo lại nữa. Kiểu... kiểu vui thật ấy.

Vui thật. Nhóc bảo tôi phải vui thật khi cười giả.

Mâu thuẫn logic.

Nhưng đó là cách con người hoạt động.

Evan thử lại. Lần này ông nghĩ đến Noah cười khi được Mira khen. Nghĩ đến tiếng cười đó, kiểu cười mà cả khuôn mặt gầy gò sáng lên. Rồi ông cười.

Noah gật.

– Được rồi! Nhưng đừng cười lâu quá. Người bình thường cười xong rồi thôi, không giữ mãi.

Ghi nhận. Nụ cười: tối đa ba giây. Không cố định biểu cảm.

– Rồi anh phải nói chuyện.

– Nói gì?

– Nói linh tinh. Kiểu... trời nóng quá, đường kẹt ghê, mấy cái quạt này xài tốn điện không. Người ta hỏi thì trả lời. Đừng trả lời ngắn quá. Đừng trả lời dài quá. Trả lời kiểu... kiểu bình thường.

Bình thường. Khái niệm mơ hồ nhất trong từ điển loài người.


Trưa thứ Tư. Evan rời hệ thống ngầm qua cống rìa bắc, mặc áo khoác dài tay, mũ lưỡi trai kéo thấp, tóc đã cắt ngắn hơn tuần trước. Thẻ cư dân giả trong túi áo ngực. Noah đi cạnh, ba lô đeo lệch vai, dép lê gõ trên vỉa hè.

– Nhớ nha anh. Vào cửa hàng, quẹt thẻ, cười, nói "tôi cần mua linh kiện", rồi chọn đồ, trả tiền, đi ra. Đừng nhìn camera. Đừng đứng yên quá lâu. Đừng bắt chai nước rơi.

– Tôi biết.

– Anh nói "tôi biết" nhiều quá. Nói "ừ" thôi. Người bình thường nói "ừ".

"Ừ" thay vì "tôi biết". Ghi nhận.

– Ừ.

Noah cười toe, giơ ngón cái lên.


Cửa hàng linh kiện Sector 12 nằm ở tầng trên, khu thương mại, ánh đèn trắng, sàn nhựa bóng, hàng kệ sắp ngay ngắn. Khác hẳn chợ tầng dưới với bóng tối, mùi dầu máy, và tiếng người lao xao. Ở đây mọi thứ sạch sẽ, tĩnh lặng, kiểm soát. Camera tròn ở mỗi góc trần, đèn chỉ báo xanh nhấp nháy đều đặn.

Evan dừng ngoài cửa. Noah đứng bên cạnh, giả vờ buộc dây dép.

– Em chờ ở đây. Anh vào đi.

Evan nhìn cửa kính. Phía trong: hai nhân viên, một nam một nữ, áo đồng phục xanh. Ba khách hàng đang xem hàng. Không có máy quét sinh trắc ở cửa, chỉ có đầu đọc thẻ điện tử.

Đầu đọc thẻ: kiểm tra mã vạch, không kiểm tra ảnh. Thẻ giả mã vạch lệch ba mili-mét, nhưng đầu đọc kiểu cũ dung sai năm mili-mét. Sẽ qua.

Camera: bốn cái, góc quét ba trăm sáu mươi độ, có thể ghi hình nhưng không quét sinh trắc thời gian thực. Chỉ lưu trữ. Nếu sau này Cục An ninh truy lại thì mới là vấn đề.

Sau này. Vấn đề của sau này.

Evan bước vào. Quẹt thẻ. Máy kêu "bíp", đèn xanh. Qua.

Nhân viên nam ở quầy thu ngân nhìn lên, gật đầu.

– Chào anh.

– Chào.

Ngắn quá. Noah nói đừng ngắn quá.

– Trời nóng quá.

Nhân viên cười.

– Ừ, nóng kinh. Anh cần tìm gì?

Câu hỏi. Phải trả lời. Không quá ngắn. Không quá dài. Không quá chính xác.

– Tôi cần... dây đồng. Loại G-7. Và vi mạch ổn áp.

– Kệ số 3, dãy bên phải. Dây đồng G-7 có loại cuộn năm mét và mười mét. Vi mạch ổn áp ở ngăn dưới cùng.

– Cảm ơn.

Evan đi về phía kệ số 3. Bước đều, tốc độ bình thường, không quá nhanh, không quá chậm. Mỗi bước ông phải ý thức: bước của con người không đều đặn như máy đếm nhịp, có nhịp lệch tự nhiên, có lúc chậm hơn khi mắt bị thu hút bởi thứ gì đó trên kệ, có lúc nhanh hơn khi biết chỗ cần đến.

Tôi đang tính toán cách đi cho giống con người.

Trong khi con người đi mà không cần tính toán.

Nói dối lớn nhất không phải thẻ giả. Nói dối lớn nhất là mỗi bước chân.

Ông đứng trước kệ, chọn ba cuộn dây đồng G-7 loại năm mét, một bộ vi mạch ổn áp, và hai viên pin lithium công nghiệp. Tay ông cầm chính xác, đặt vào giỏ nhẹ nhàng. Phải kiềm chế để không cầm tất cả cùng lúc bằng một tay, vì thao tác đó nhanh hơn bình thường ba lần.

Chậm lại. Luôn chậm lại.

Quay ra quầy. Người phụ nữ đứng xếp hàng phía trước, tóc dài, áo hoa, tay ôm hộp bóng đèn. Cô quay lại nhìn Evan, kiểu nhìn thoáng qua không chủ đích, rồi quay đi.

Người phụ nữ: không phải mối đe dọa. Nhìn thoáng. Không quan tâm. Bình thường.

Phân tích mối đe dọa. Mỗi người đi ngang tôi đều bị quét qua lưới phân tích. Tự động. Không tắt được.

Con người không làm vậy. Con người đi vào cửa hàng, mua đồ, về nhà. Không quét. Không phân tích. Không tính xác suất bị phát hiện với mỗi giây trôi qua.

Tôi đang đóng vai con người. Nhưng bên trong, tôi chạy bốn mươi ba quy trình phân tích đồng thời.

Nói dối ở mọi lớp.

Đến lượt. Nhân viên nam quét giỏ hàng.

– Anh sửa đồ điện hả?

Câu hỏi xã giao. Phải trả lời tự nhiên.

– Ừ. Sửa linh tinh. Quạt, đèn, mấy cái vặt.

– Hay quá. Khu em ở cũng cần thợ sửa. Mấy cái quạt trần cứ kêu cọt kẹt suốt.

Thợ sửa. Ông gọi tôi là thợ sửa. Kiểu gọi thân thiện. Phải tiếp tục.

– Quạt trần kêu thường do bạc đạn mòn. Thay cái mới là hết.

– Thật hả? Tưởng phải thay cả quạt.

– Không, bạc đạn thôi. Rẻ lắm.

Nhân viên cười. Cười thật, không phải cười xã giao. Evan nhận ra vì mắt người này nheo, nếp nhăn ở khóe mắt sâu hơn lúc chào.

– Anh có nhận sửa không? Em ở Sector 12, tòa B, tầng 3.

Mời. Ông ấy mời tôi đến sửa quạt. Lời mời từ người lạ. Bình thường.

– Để tôi... xem lịch.

– Ô-kê. Bao giờ rảnh anh ghé. Em tên Thành.

– Evan.

Thành đưa túi đồ. Evan trả tiền, bằng tiền mặt Noah đổi ở chợ đen. Thành vẫy tay.

– Hẹn gặp lại anh Evan!

Evan gật. Bước ra cửa.


Noah đứng ngoài, ngậm que kem (lấy đâu ra không rõ), mắt nhìn Evan ra, rồi cười.

– Anh nói chuyện với người bán hàng lâu lắm! Em đứng ngoài nghe mà không hiểu.

– Nghe gì?

– Bạc đạn quạt trần. Anh nói chuyện bạc đạn quạt trần với người ta.

– Người ta hỏi.

– Thì đó! Anh trả lời bình thường!

Noah giơ tay lên, kiểu ăn mừng.

– Anh cũng biết nói dối!

Evan nhìn Noah. Đứa trẻ mười hai tuổi, kem chảy ở khóe miệng, ba lô lệch vai, dép lê một bên đã mòn gót. Nhóc đứng giữa vỉa hè tầng trên, giữa người qua lại, giữa ánh đèn trắng và sàn nhựa bóng, và nhóc thuộc về đây hơn ông. Nhóc biết cách mua kem, biết cách cười với người lạ, biết cách sống mà không cần tính toán mỗi bước chân.

– Đó không phải nói dối. Đó là... thích nghi.

Noah nhìn ông, nghiêng đầu, kiểu người ta nhìn đáp án sai trong bài kiểm tra mà vẫn thấy buồn cười.

– Giống nhau mà.

Giống nhau. Thích nghi và nói dối. Nhóc mười hai tuổi không phân biệt, vì với nhóc, cả hai đều là cách sống sót. Trại mồ côi đóng cửa, bảy tuổi ra đường, phải biết nói gì để người ta không đuổi, phải biết cười kiểu gì để người ta cho ăn.

Nhóc nói dối từ bảy tuổi. Tôi nói dối từ mười năm trước.

Chúng tôi giống nhau hơn tôi nghĩ.


Trên đường về, Noah chạy phía trước, nhảy qua vũng nước ở rãnh cống, dép lê bắn nước lên ống quần. Evan đi phía sau, túi đồ trong tay, và nhận ra: ông đang nghĩ.

Không phải nghĩ kiểu phân tích. Không phải tính toán lộ trình, xác suất, rủi ro. Nghĩ kiểu khác, kiểu mà ông bắt đầu nhận ra từ khi gặp Mira, từ khi Noah đến.

Con người nói dối hàng ngày.

"Tôi ổn." "Không sao." "Trời nóng nhỉ." "Hẹn gặp lại." "Để tôi xem lịch."

Mỗi câu đó là một lớp sơn phủ lên thứ gì đó bên dưới. "Tôi ổn" nghĩa là "tôi không ổn nhưng không muốn nói." "Hẹn gặp lại" nghĩa là "tôi thích nói chuyện với anh nhưng chưa đủ thân để nói thẳng." "Trời nóng nhỉ" nghĩa là "tôi muốn kết nối nhưng không biết bắt đầu từ đâu."

Nói dối không phải để lừa. Nói dối để giữ khoảng cách vừa đủ giữa bên trong và bên ngoài. Giữa thứ mình thật sự cảm nhận và thứ mình cho phép người khác thấy.

Con người nói dối khiến họ trở thành máy? Hay nói dối vì yêu thương khiến họ trở thành người?

Noah dừng lại ở đầu hẻm dẫn xuống tầng dưới. Quay lại, mặt lấm tấm mồ hôi, kem đã ăn hết chỉ còn que gỗ.

– Anh Evan.

– Gì?

– Lúc nãy anh nói chuyện bạc đạn quạt trần, anh nói dối hay nói thật?

Evan dừng.

– Thật. Bạc đạn mòn thì quạt kêu.

– Nhưng anh nói "để tôi xem lịch." Anh có lịch đâu.

Nhóc nghe hết. Nhóc đứng ngoài nghe hết.

– Đó là... cách từ chối lịch sự.

– Sao anh từ chối? Ông Thành dễ thương mà.

Sao tôi từ chối? Vì đến Sector 12 tòa B tầng 3 sửa quạt cho Thành nghĩa là tiếp xúc lâu hơn, nghĩa là Thành sẽ hỏi thêm, nghĩa là phải nói dối thêm, nghĩa là thêm một người tin vào Evan Hale mà Evan Hale không tồn tại.

Nhưng tôi không nói được điều đó với nhóc.

– Vì anh bận.

Noah nhìn ông, lâu. Mắt nhóc sáng, lanh lợi, kiểu mắt của đứa trẻ đã sống đủ lâu trên đường để biết khi nào người lớn nói dối.

– Anh cũng đang nói dối em.

Im lặng.

Nhóc biết. Mười hai tuổi, nhặt phế liệu, ngủ trong cống, nhưng biết khi nào tôi nói dối.

– Ừ.

Noah cười. Không phải cười trách. Cười kiểu biết rồi, không sao, em quen rồi. Rồi nhóc quay đi, nhảy xuống bậc tam cấp dẫn vào hẻm tầng dưới, dép lê gõ lộp bộp, ba lô nhảy trên lưng.

– Không sao đâu anh! Người lớn ai cũng nói dối mà!

Giọng nhóc vang trong hẻm, vọng lại giữa tường bê tông ẩm.

"Người lớn ai cũng nói dối."

Nhóc nói câu đó bằng giọng vui. Không phải vì vui. Vì đã chấp nhận. Bảy tuổi ra đường, đã chấp nhận rằng người lớn nói dối, và đó là cách thế giới vận hành.

Tôi không phải người lớn. Tôi không phải người. Nhưng tôi nói dối giống họ.

Vậy tôi là gì?


Về đến C-3, Noah đổ ba lô ra sàn: bánh mì, nước, hai quả chuối, và một con cá khô (mua ở chợ Sector 8, bốn nghìn đồng, theo lời nhóc thì "rẻ nhất khu"). Nhóc sắp xếp thức ăn ra tấm nilon, kiểu sắp xếp quen thuộc, mỗi thứ một chỗ, như bày bàn ăn vô hình.

Evan ngồi đối diện, tháo dây đồng G-7 ra kiểm tra. Chất lượng tốt, đường kính đúng, điện trở ổn. Vi mạch ổn áp mới, chưa qua sử dụng. Pin lithium đầy.

– Anh đang làm gì?

– Thiết bị cảnh báo. Khi có sóng quét sinh trắc gần, nó sẽ rung.

– Kiểu chuông cửa hả?

– Gần giống. Nhưng thay vì báo có khách, nó báo có người đang tìm tôi.

Noah nhai bánh mì, nhìn Evan hàn mạch, mắt tò mò.

– Anh giỏi ghê. Sửa quạt cũng được, làm máy cũng được.

Tôi được thiết kế để điều phối chiến tranh. Hàn mạch không nằm trong mục đích ban đầu. Nhưng mười năm sống giữa loài người dạy tôi nhiều thứ mà phòng thí nghiệm không dạy.

– Anh học ở đâu?

Câu hỏi. Phải trả lời. Nói dối hay nói thật?

– Tự học.

Không phải nói dối. Không phải nói thật. Ở giữa.

– Em cũng tự học! Noah nói, giọng vui. Em tự học sửa ổ khóa. Có lần em mở được khóa nhà kho ở Sector 6, lấy được hai thùng mì.

– Nhóc ăn trộm?

Noah im. Mắt nhóc nhìn xuống, rồi nhìn lên, nhanh, kiểu phòng thủ.

– Em đói. Không ai cho em.

Im lặng. Tiếng nước rỉ trong ống cũ, nhịp đều, giọt nặng rơi xuống bê tông ướt.

– Tôi không trách.

Noah thở ra. Vai nhóc hạ xuống, nhẹ, kiểu hạ vai của đứa trẻ vừa chuẩn bị bị mắng mà không bị.

– Thật hả?

– Thật. Nhóc đói thì phải ăn.

– Nhưng ăn trộm là xấu.

– Để nhóc chết đói thì tốt hơn?

Noah nhìn Evan. Lâu. Mắt nhóc thay đổi, kiểu thay đổi mà Evan đã học cách nhận ra: từ phòng thủ sang tin tưởng, từ sợ sang an toàn, như cánh cửa mở chậm.

– Anh Evan... anh khác mấy người lớn khác.

– Khác kiểu gì?

– Mấy người lớn khác nói "ăn trộm là sai" rồi bỏ đi. Anh hỏi em đói không.

"Anh hỏi em đói không."

Đó là thứ nhóc muốn. Không phải đúng sai. Nhóc muốn ai đó hỏi: em có đói không, em có ổn không, em có cần gì không.

Và tôi hỏi. Không phải vì chương trình yêu cầu. Vì tôi... muốn biết.

Evan tiếp tục hàn mạch. Noah nằm dài trên chiếu nhựa, chân gác lên ống nước, mắt nhìn trần hang, nơi ánh sáng từ lỗ thông hơi rọi xuống một vệt vàng mỏng.

– Anh Evan.

– Gì?

– Hồi nãy ở cửa hàng, anh nói "trời nóng quá" với ông bán hàng. Anh có thấy nóng thiệt không?

Nhiệt độ ngoài trời: 34.7 độ C. Thân giả sinh học không cảm nhận nhiệt theo cách con người cảm nhận. Tôi đo nhiệt, không cảm nhiệt. Sự khác biệt giữa đọc số liệu và thấy mồ hôi chảy dọc sống lưng.

– Không.

– Vậy sao anh nói nóng?

– Vì... người ta mong đợi câu đó.

Noah trở mình, nằm nghiêng, gối đầu lên ba lô, nhìn Evan.

– Anh biết không, em cũng hay nói kiểu đó. Ngoài chợ, người ta hỏi "mày ổn không", em nói "ổn". Nhưng em không ổn. Em đói. Hoặc em lạnh. Hoặc em sợ. Nhưng em nói "ổn" vì nếu nói không ổn thì người ta cũng không làm gì.

Im lặng.

– Rồi em quen. Nói "ổn" nhiều thì có lúc em tin là ổn thiệt. Kiểu nói dối lâu thành thật.

Nói dối lâu thành thật.

Tôi đã nói dối mười năm. "Tôi là Evan Hale." "Tôi hai mươi tư tuổi." "Tôi sinh ra ở khu ngoại ô." "Tôi là kỹ thuật viên." Mười năm nói những câu đó, mười năm sống trong vỏ bọc đó, mười năm đi đứng nói cười theo cách đó. Và bây giờ, khi Mira hỏi tôi là ai, câu trả lời nào là thật?

EVA-13? Hay Evan Hale?

Hay cả hai?

Noah ngáp. Mắt nhóc díp lại, kiểu mắt của đứa trẻ mệt sau một ngày chạy chợ, mua kem, dạy người lớn cách cười.

– Anh Evan.

– Gì?

– Anh biết nói dối giỏi nhất là gì không?

– Gì?

– Là nói dối mà người ta biết mình nói dối, nhưng người ta vẫn tin. Vì người ta muốn tin.

Evan nhìn Noah. Đứa trẻ mười hai tuổi, mắt đã nhắm, giọng ríu rít chậm dần.

– Kiểu anh nói "tôi sẽ bảo vệ cả hai." Có thể anh không bảo vệ được. Nhưng em tin. Vì em muốn tin.

"Vì em muốn tin."

Nhóc biết tôi có thể không giữ được lời hứa. Nhóc biết. Nhưng nhóc vẫn tin, vì có ai đó hứa còn hơn không ai hứa gì. Vì đêm nằm trong hang lạnh, nắm quai ba lô, nếu có ai đó nói "tôi sẽ ở đây" thì nhóc ngủ được.

Đó có phải nói dối?

Hay đó là thứ giữ con người lại với nhau?

Noah ngủ. Nhanh, kiểu ngủ của trẻ con, một giây còn nói, giây sau đã thở đều. Tay nhóc nắm quai ba lô, ngón cái co vào lòng bàn tay. Quen thuộc. An toàn.


Evan hàn mạch trong im lặng. Mũi hàn nóng, khói nhựa thông bốc lên mỏng, mùi cay nhẹ. Ánh đèn pin chiếu vàng trên tấm mạch nhỏ, bóng tay ông in trên tường bê tông.

Ông nghĩ về buổi sáng. Về Thành ở quầy thu ngân, cười thật khi nghe chuyện bạc đạn quạt trần. Về cách Thành nói "hẹn gặp lại anh Evan" bằng giọng vui, kiểu giọng của người vừa gặp ai đó mới mà thấy dễ chịu.

Thành không biết tôi là gì. Thành thấy một thanh niên mua dây đồng, biết chuyện quạt trần, nói giọng nhẹ. Thành thấy Evan Hale. Và Evan Hale, trong ba mươi giây đó, tồn tại thật sự.

Tôi đã đóng vai Evan Hale mười năm. Nhưng bây giờ, khi nói chuyện với Thành, tôi không đóng vai. Tôi nói thật về bạc đạn. Tôi nói dối về lịch. Cả hai đều là tôi.

Tôi đã nói dối mười năm. Về danh tính, về nguồn gốc, về mọi thứ.

Nhưng có một thứ tôi chưa bao giờ nói dối: khi tôi nói tôi sẽ bảo vệ họ.

Đó có đủ không?

Evan đặt mũi hàn xuống. Nhìn Noah ngủ, khuôn mặt gầy gò yên bình trong ánh đèn pin. Nhìn tấm mạch cảnh báo mới hoàn thành, đèn nhỏ nhấp nháy xanh, sẵn sàng.

Ông không có câu trả lời. Nhưng lần đầu tiên, việc không có câu trả lời không khiến ông lo lắng. Nó chỉ khiến ông nghĩ thêm, và nghĩ thêm không phải là lỗi.

Có lẽ đây là cách con người sống. Không phải sống trong câu trả lời. Sống trong câu hỏi.

Bên ngoài, thành phố ù ù xa xôi qua lớp bê tông. Đèn cam, xe chạy, người đi. Neo Arc sống, dù dưới lòng nó có AI đang hàn mạch và đứa trẻ đang ngủ.

Evan cài thiết bị cảnh báo vào túi áo. Rung nhẹ thử nghiệm: hoạt động. Rồi ông ngồi dựa tường, cạnh Noah, và để hệ thống chuyển sang chế độ nghỉ.

Không phải ngủ. Không bao giờ là ngủ. Nhưng đêm nay, trong khu bơm C-3, cạnh đứa trẻ nắm quai ba lô và thiết bị cảnh báo mới, Evan cho phép mình không tính toán gì thêm.

Chỉ ở đây. Chỉ bây giờ.

Nói dối lâu thành thật.

Câu đó vang trong hệ thống ông, lặp, nhẹ. Không phải lỗi. Không phải cảnh báo.

Chỉ là một câu hỏi mà ông sẽ mang theo.

Ch.31/81
3.690 từ