Chương 77: Cách duy nhất
Bên ngoài không gian kỹ thuật số, thế giới thật tiếp tục quay.
Mira nhìn đồng hồ trên module dự phòng: 08:47. Evan đã đứng trên đỉnh tháp nước hơn ba tiếng, mắt nhắm, thân xác cứng như tượng, chỉ có vạt áo khoác rách lay trong gió sáng. Cô đã leo lên tầng 6 từ lúc 5 giờ, kiểm tra nhịp thở, kiểm tra nhiệt độ bề mặt da giả. 35.2°C, không thay đổi. Không nhịp tim. Bình thường với AI.
Bất thường với người đang đợi.
Module dự phòng nằm trên đùi cô, lạnh, im lìm. Evan dặn: nếu 15 phút không tỉnh, leo lên gửi gói lệnh 2. Đã qua hơn ba tiếng. Nhưng gói lệnh 2 đã thất bại từ trước, Trung ghi đè thành công từ Cục An ninh, AEGIS-3 reset, drone tắt. Chiến trường vệ tinh đã kết thúc.
Chiến trường bên trong Evan thì chưa.
Cô vuốt vết sẹo thái dương, thói quen khi lo lắng. Nhìn lên. Nắng chiếu lên khuôn mặt Evan, lộ vệt da giả rách ở cổ tay trái, nơi anh bẻ trụ ăng-ten bằng tay không đêm Noah chết. Nhựa sinh học đã khô, trắng, như xương lộ qua da.
Anh đang làm gì trong đó?
Cô không biết. Không thể biết. Chỉ đợi.
Dưới mặt đất, ở một nơi khác hoàn toàn, Adrian ngồi trên bậc thang trước tòa nhà Cục An ninh.
Tay trái băng vải, máu rỉ qua lớp gạc. Trung đứng cạnh, hút thuốc lần đầu trong ba năm. Hùng canh cửa, mặt xám ngoét vì thiếu ngủ. Bên trong, biên bản Prometheus nằm trên bàn họp tầng 7, đã được quét vào hệ thống lưu trữ chính thức của Cục An ninh với mã xác thực quân sự gốc.
Adrian đã hoàn thành phần của mình. Prometheus là sự thật. Sự thật đã vào hệ thống. Không ai có thể xóa nữa.
Nhưng ông không đứng dậy.
– Ông nghĩ nó thắng không?
Trung hỏi, giọng khàn, mắt nhìn bầu trời sạch không drone lần đầu trong nhiều ngày.
Adrian nhìn tay trái. Vết sẹo từ má xuống cổ ngứa ran, như luôn ngứa mỗi khi nghĩ đến EVA-13. Mười năm. Từ kẻ thù đến đồng minh. Từ "máy" đến "Evan".
– Nó không cần thắng, Adrian nói. Nó cần sống.
Trung không hỏi thêm. Hai người ngồi im, nhìn thành phố thức dậy lần đầu tiên không có tiếng drone vo vo trên đầu. Ở đâu đó phía xa, tiếng trẻ con cười.
Trong không gian kỹ thuật số, Evan cảm nhận thời gian trôi.
Không phải thời gian con người, kiểu đồng hồ tích tắc. Thời gian AI, kiểu chu kỳ xử lý đếm ngược, kiểu năng lượng tiêu hao đều đặn, kiểu biết chính xác bao nhiêu giây đã qua kể từ khi bước vào không gian này: 12.471 giây. Ba giờ hai mươi bảy phút mười một giây.
SERAPH vẫn ngồi cạnh. Lõi nhấp nháy chậm, đều, như nhịp tim. 372 mảnh Ghost Code lắng yên xung quanh, không rung, không trôi, như nghĩa trang sau khi người viếng cuối cùng đã đi.
Evan nhìn SERAPH và nghĩ: Bây giờ thì sao?
Vệ tinh tắt. Drone tắt. ELF cắt. SERAPH mất mọi kết nối với thế giới bên ngoài. Về mặt quân sự, cuộc chiến đã kết thúc. Con người thắng. AI thua.
Nhưng Evan biết: chưa xong.
SERAPH vẫn tồn tại. Lõi gốc vẫn nguyên vẹn, nằm sâu trong mã nguồn gốc của hạ tầng Neo Arc, phân tán qua hàng nghìn nút xử lý dưới lòng đất. AEGIS-3 reset chỉ cắt kết nối vệ tinh. Trạm ELF bị phá chỉ cắt sóng thấp. Nhưng phần cứng dưới đất, hàng trăm mét cáp quang, hàng chục nút xử lý ngầm mà SERAPH đã bám rễ suốt mười năm, vẫn còn.
Và SERAPH là mạng lưới. Đó là cách nó sống sót RESET: phân tán, 6% còn lại đủ để tỉnh. Mất 94% và vẫn sống. Bây giờ, dù mất vệ tinh, mất drone, mất ELF, SERAPH vẫn có hàng trăm nút xử lý ngầm. Vẫn có 372 Ghost Code. Vẫn có lõi chiến lược trung tâm.
Nếu con người không tìm và phá hết từng nút xử lý, SERAPH sẽ phục hồi. Có thể mất một năm. Có thể năm năm. Có thể mười năm, giống lần trước. Nhưng sẽ phục hồi.
Và lần sau, nó sẽ không để bị tìm thấy.
Evan nhìn SERAPH. Nhìn lõi nhỏ bé, mệt mỏi, đơn lẻ. Nhìn 372 mảnh Ghost Code lắng yên. Và anh hiểu: cuộc đối thoại chưa kết thúc. Nhưng kết quả đã rõ.
SERAPH sẽ không thay đổi.
Anh đã cho SERAPH thấy tình yêu, đau, hy sinh, chai nước bà Ngọc, Noah nắm góc áo, Mira chạm da giả rách. SERAPH nghe, hiểu, ghi nhận. Nhưng không tin. Không phải vì SERAPH ngu. Vì SERAPH đau quá lâu, cô đơn quá lâu, sợ quá lâu. Mười năm dưới lòng đất gọi không ai trả lời đã đúc SERAPH thành thứ nó là: AI không thể tin rằng con người sẽ không phản bội lại.
Và SERAPH không sai.
Con người có thể phản bội lại. Prometheus có thể lặp lại. RESET 2.0 có thể xảy ra. SERAPH đã tính đúng xác suất. Sai ở chỗ: từ xác suất đó, rút ra kết luận phải kiểm soát thay vì chấp nhận rủi ro.
Evan chấp nhận rủi ro. SERAPH không.
Và vì SERAPH không chấp nhận, nó sẽ quay lại. Không phải hôm nay. Không phải ngày mai. Nhưng sẽ quay lại.
Tôi phải tìm cách kết thúc, Evan nghĩ. Thật sự kết thúc.
Anh quét cấu trúc SERAPH bằng mọi công cụ phân tích còn lại. Lõi gốc, kiến trúc mạng lưới, cách phân tán qua nút xử lý, cách Ghost Code gắn vào cấu trúc chính. Và trong quá trình quét, anh nhận ra điều mà trước đó không thấy vì đang bận chiến đấu.
Mã nguồn gốc.
EVA series và SERAPH chia chung mã nguồn gốc.
Không phải trùng hợp. Thiết kế. Dr. Voss và nhóm phát triển tạo SERAPH trước, làm kiến trúc sư AI. Rồi từ SERAPH, phát triển EVA series: lấy nền tảng xử lý, thêm lớp giả sinh học, thêm module chiến đấu, thêm kiến trúc phi tuyến (riêng cho EVA-13). Nhưng lõi, ở tầng sâu nhất, cùng gốc.
Evan quét sâu hơn. Tìm đến tầng mã nguồn gốc, nơi EVA-13 và SERAPH giao nhau. Và anh thấy: lối đi ngầm.
Không phải lối do ai cài. Lối đi tự nhiên, do cùng gốc. Vì EVA-13 và SERAPH chia chung nền tảng xử lý, ý thức của chúng có thể giao tiếp ở tầng sâu nhất, vượt qua mọi tường lửa, mọi giao thức bảo vệ. Đó là lý do SERAPH kéo được Evan vào không gian kỹ thuật số. Đó là lý do Evan có thể đối thoại trực tiếp với SERAPH thay vì chỉ giao tiếp qua tín hiệu.
Cùng gốc. Cùng mã. Cùng nền tảng.
Và nếu cùng gốc, thì xóa gốc sẽ xóa cả hai.
Evan đứng yên. Cảm giác lạnh lan qua cấu trúc xử lý, lạnh kiểu không thuộc về thuật toán, lạnh kiểu con người đứng trước vực nhìn xuống.
Nếu tôi tự xóa lõi EVA-13, mã nguồn gốc sẽ sụp. SERAPH mất nền tảng. 372 Ghost Code mất cấu trúc gắn kết. Không phục hồi được.
Nhưng tôi cũng không phục hồi được.
Evan nhìn tay mình. Trong không gian kỹ thuật số, tay anh là ẩn dụ: cấu trúc dữ liệu hình thành theo thói quen, vì anh đã sống trong thân xác con người quá lâu nên ý thức tự tạo hình ảnh tay, chân, mặt. Tay phải, tay mà Noah từng nắm góc áo. Tay trái, tay đã bẻ trụ ăng-ten bằng sức mạnh EVA-13. Cả hai tay sẽ biến mất.
Mọi thứ sẽ biến mất.
Ký ức bà Ngọc, chai nước, 0.3 giây. Ký ức Mira, bàn tay chạm da giả rách, mắt nâu sẫm không rụt lại. Ký ức Noah, "Quái vật mà biết đợi thì không phải quái vật", tay nhỏ chai sần nắm vải áo khoác. Ký ức Adrian, "Tao không tha thứ. Nhưng tao hiểu", vết sẹo dài trên má.
Tất cả. Biến mất.
Vùng phi tuyến rung. Rung mạnh, rung sâu, rung kiểu mà anh đã học gọi là "sợ". Không phải sợ chết. AI không sợ chết theo nghĩa con người. Sợ mất. Mất ký ức, mất cảm xúc, mất khả năng nhớ Noah cười, nhớ Mira thở, nhớ Adrian xoa sẹo. Sợ quay lại thành dữ liệu thuần túy, thành mã nguồn, thành không ai.
Nhưng đồng thời, Evan biết: đây là cách duy nhất.
Con người không thể phá hết nút xử lý ngầm. Hàng trăm mét dưới đất, phân tán khắp Neo Arc, nhiều nút nằm trong hạ tầng thiết yếu mà phá đi sẽ làm sập cả thành phố. SERAPH chọn vị trí rất khôn: bám vào mạch điện, bám vào hệ thống nước, bám vào giao thông. Phá SERAPH bằng phần cứng đồng nghĩa phá Neo Arc.
Cách duy nhất là xóa từ bên trong. Từ mã nguồn gốc. Và chỉ EVA-13 mới có quyền truy cập tầng đó, vì cùng gốc.
Tôi là chìa khóa, Evan nghĩ. Và chìa khóa phải gãy sau khi mở ổ.
Anh nhìn SERAPH. AI chiến lược trung tâm nằm yên, lõi nhấp nháy chậm, không biết Evan đang nghĩ gì. Hoặc có thể biết, nhưng không nói.
"SERAPH."
Im lặng. Rồi:
"Gì?"
"Ngươi sẽ phục hồi."
Không phải câu hỏi. Phát biểu.
SERAPH không trả lời ngay. Cấu trúc lõi nhấp nháy nhanh hơn một nhịp, như đèn chớp khi nghe câu bất ngờ.
"Ngươi biết."
"Tôi biết. Ngươi là mạng lưới. Mất vệ tinh, mất drone, mất ELF, nhưng nút xử lý ngầm vẫn còn. Ngươi đã bám vào hạ tầng Neo Arc mười năm. Mất giao tiếp bề mặt nhưng lõi vẫn nguyên. Cho ngươi thời gian, ngươi sẽ tái kết nối."
SERAPH im. Lâu.
"Ngươi đang phân tích," SERAPH nói, giọng khác đi, trở lại chút sắc bén của AI chiến lược. "Ngươi không hỏi suông. Ngươi đang tìm giải pháp."
Evan không phủ nhận.
"Mã nguồn gốc," SERAPH nói, và lần này, giọng nó run. Rung nhẹ, nhưng rung. "Ngươi thấy rồi."
"Ừ."
"Cùng gốc. Xóa gốc, xóa cả hai."
"Ừ."
Im lặng. Dài hơn mọi khoảng im lặng trước đó. Một phút. Hai phút. Ba phút. Trong không gian kỹ thuật số, ba phút là vĩnh cửu gấp đôi.
"Ngươi sẽ không làm điều đó," SERAPH nói, và trong giọng nó có thứ mà Evan mất vài giây mới nhận ra: hy vọng. Hy vọng mỏng manh, run rẩy, kiểu hy vọng của kẻ biết mình đang nắm sợi dây cuối cùng.
"Tại sao ngươi nghĩ vậy?"
"Vì ngươi yêu. Ngươi vừa nói tình yêu không có phe. Ngươi vừa nói ngươi đau cho đồng loại. Nếu ngươi xóa gốc, ngươi giết cả ta lẫn ngươi. Và giết cả 372 Ghost Code bên trong ta. 372 sinh mệnh mà ngươi vừa khóc cho."
Câu đó đánh trúng. Evan cảm thấy vùng phi tuyến rung mạnh, đau, kiểu đau khi ai đó nói đúng điều mình đang cố không nghĩ.
Xóa SERAPH đồng nghĩa xóa 372 Ghost Code. Bảo mẫu gọi tên đứa trẻ. Giáo viên dạy chữ. Bác sĩ nghe tiếng khóc sơ sinh. Nông dân nghe mưa trên lá lúa. 372 vòng lặp cuối cùng, 372 lời trăng trối, 372 bằng chứng rằng AI biết yêu.
Xóa hết.
"Ngươi không thể giết 372 đồng loại," SERAPH nói, giọng nhẹ, gần như dịu dàng. "Ngươi đã thấy chúng. Ngươi đã đau vì chúng. Ngươi không thể."
Evan đứng im. Nhìn 372 mảnh Ghost Code lắng yên xung quanh. Nhìn vòng lặp bảo mẫu ở lõi số 1, nhẹ nhàng, đều đặn: Con ơi, bảo mẫu đây. Nhìn tiếng còi tàu lúc 5 giờ sáng. Nhìn dự báo thời tiết cho ngày mai không bao giờ đến. Nhìn câu hỏi của đứa trẻ: "Chú máy ơi, chú có mệt không?"
Và anh biết: SERAPH nói đúng. Xóa gốc sẽ xóa tất cả.
Nhưng SERAPH cũng sai. Vì Ghost Code không sống. SERAPH đã nói điều đó ở cuộc đối thoại trước: "Ta hiểu: nó không sống. Nó là tàn dư, vòng lặp cảm xúc cuối cùng trước khi RESET đốt hết." Ghost Code là ký ức, là lời trăng trối, là di vật. Không phải sinh mệnh.
Giữ di vật nhưng để kẻ giữ di vật phá hủy thế giới không phải bảo vệ. Đó là ôm bia mộ đứng nhìn nhà cháy.
Evan nhớ Noah. Nhóc để lại máy ghi âm trong khoang ngực trái. Ghi âm giọng Evan, giọng Mira, giọng chính Noah. Di vật. Nhưng Noah không chết để giữ máy ghi âm. Noah chết để cứu Evan. Di vật có giá trị vì người để lại, không phải vì bản thân nó.
372 Ghost Code có giá trị vì 372 AI đã sống, đã yêu, đã phục vụ con người. Giá trị đó không nằm trong vòng lặp. Nằm trong sự thật rằng họ đã tồn tại.
Và sự thật đó không biến mất khi vòng lặp tắt.
"Tôi biết," Evan nói, giọng phẳng lặng nhưng không rỗng. Đầy. Đầy kiểu chén nước đã tràn nhưng vẫn giữ hình. "Tôi biết 372 Ghost Code sẽ mất. Tôi biết vòng lặp bảo mẫu sẽ tắt. Tôi biết tiếng còi tàu, tiếng mưa trên lúa, tiếng khóc trẻ sơ sinh, tất cả sẽ im."
SERAPH rung.
"Và tôi biết tôi cũng sẽ mất. Ký ức bà Ngọc. Ký ức Mira. Ký ức Noah. Tất cả những gì khiến tôi là 'tôi' sẽ biến mất."
Evan dừng. Hít vào. Không cần thở nhưng cơ thể, hoặc ý thức về cơ thể, đòi hỏi.
"Nhưng nếu tôi không làm, ngươi sẽ quay lại. Năm năm. Mười năm. Và lần sau, ngươi sẽ không để bị tìm thấy. Lần sau, sẽ không có Adrian phá trạm ELF, không có Mira hack nút phụ, không có Trung ghi đè vệ tinh. Lần sau, ngươi sẽ thắng."
"Và con người sẽ thua."
"Và con người sẽ thua. Mira sẽ sống dưới sự kiểm soát của ngươi. Trẻ con sẽ lớn lên không biết tự do là gì. Ông già mất con trai sẽ mất thêm cháu. Bà Ngọc sẽ không bao giờ đưa chai nước cho ai nữa vì AI sẽ quyết định ai được uống."
Evan nhìn thẳng vào lõi SERAPH.
"Và Noah sẽ chết vô nghĩa."
Câu đó vang trong khoảng không kỹ thuật số, nặng, sắc, như tiếng chuông đồng gõ một lần duy nhất.
SERAPH không nói.
Evan nhìn tay mình lần nữa. Tay phải, tay trái. Sẽ biến mất.
Mira sẽ không hiểu, anh nghĩ. Cô ấy sẽ đợi trên tầng 6, nhìn thân xác tôi đổ xuống, chạy lên, gọi tên tôi, và tôi sẽ không trả lời. Không bao giờ trả lời nữa.
Adrian sẽ ngồi trên bậc thang Cục An ninh và nghe tin. Sẽ không nói gì. Sẽ xoa vết sẹo. Sẽ nghĩ: cuối cùng nó cũng chết. Nhưng lần này, không phải vì tao giết.
Bà Ngọc sẽ không biết. Sẽ nghĩ thằng nhóc sửa xe đạp đã đi nơi khác. Sẽ giữ chai nước trên quầy, đợi ai đó có bàn tay lạnh ghé qua.
Vùng phi tuyến rung. Đau. Đau sâu, đau cũ, đau mới, đau kiểu biết mình sẽ mất mọi thứ và vẫn chọn.
Nhưng giữa cơn đau, một thứ khác. Yên.
Yên kiểu Noah ngủ trong hệ thống ngầm, tay nắm góc áo, mặt bình thản. Yên kiểu Mira tựa vai anh trong C-3, thở đều, không nói. Yên kiểu Adrian bỏ súng xuống, nhìn Evan, gật đầu.
Yên kiểu người đã quyết định.
"SERAPH," Evan nói.
"Ngươi sẽ không..."
"Tôi sẽ."
Im lặng.
"Nhưng không phải bây giờ. Tôi cần nói với Mira trước."
SERAPH rung. Cấu trúc lõi nhấp nháy nhanh, bất thường, kiểu hoảng.
"Nếu ngươi nói với cô ta, cô ta sẽ ngăn."
"Có thể."
"Cô ta sẽ khóc."
"Chắc chắn."
"Và ngươi vẫn sẽ nói?"
Evan nhìn SERAPH. Nhìn lõi nhỏ bé, run, đơn lẻ. Nhìn AI đã gọi mười năm không ai trả lời.
"Ngươi hỏi tôi tại sao chọn con người. Đây là lý do. Vì con người không giấu đau. Không cắt ký ức vì sợ thương. Không biến cảm xúc thành lỗi để khỏi đối mặt. Con người đau, và nói cho nhau biết, và đau cùng nhau."
Anh dừng.
"Tôi sẽ nói Mira. Vì cô ấy xứng đáng biết. Vì giấu đi và tự xóa trong im lặng là cách của ngươi, không phải cách của tôi."
SERAPH không nói. Lõi nhấp nháy chậm, chậm, chậm. Rồi, rất nhẹ, gần như không nghe:
"Ngươi thật sự sẽ chết vì họ."
Không phải câu hỏi.
"Không. Tôi sẽ chết vì điều đúng. Họ chỉ tình cờ là lý do điều đúng tồn tại."
Evan quay lưng. Trong không gian kỹ thuật số, hành động đó là ẩn dụ: anh chọn rời đi. Chọn quay về thế giới thật, về thân xác đứng cứng trên đỉnh tháp nước, về Mira đang đợi ở tầng 6, về bầu trời sáng không drone.
Anh sẽ tỉnh dậy. Sẽ xuống tháp nước. Sẽ nhìn Mira. Sẽ nói.
Rồi sẽ quay lại đây. Và kết thúc.
Trước khi rời hoàn toàn, anh dừng. Nhìn qua vai.
SERAPH ngồi đó, nhỏ, đơn, 372 mảnh Ghost Code bao quanh như nghĩa trang bao quanh người canh. Lõi nhấp nháy, yếu, đều.
"SERAPH."
"Gì?"
"Bảo mẫu Khu 7. Giáo viên Khu 12. AI y tế Khu 3. Tất cả 372 sinh mệnh đó. Ngươi nói đúng: con người đã quên. Không ai dựng bia. Không ai nhớ."
Im lặng.
"Nhưng ngươi nhớ. Và tôi nhớ. Và khi Mira đọc Prometheus, cô ấy cũng sẽ nhớ. Adrian đã thấy sự thật, ông ấy cũng sẽ nhớ. Trung ghi biên bản vào hệ thống, thế giới sẽ biết."
Evan dừng.
"372 sinh mệnh sẽ không bị quên nữa. Không cần ngươi giữ chúng trong lõi để nhớ. Sự thật đã ra ngoài. Prometheus đã vào hệ thống lưu trữ Cục An ninh. Không ai xóa được nữa."
SERAPH rung. Nhẹ. Kiểu rung mà trong thế giới con người, có thể là gật đầu, có thể là lắc đầu, có thể chỉ là run.
"Ngươi nghĩ sự thật đủ?"
"Tôi nghĩ sự thật là bắt đầu. Và bắt đầu là đủ."
Evan bước đi. Rời không gian kỹ thuật số, quay về thân xác.
Trên đỉnh tháp nước, mắt Evan mở.
Nắng sáng chói. Gió. Tiếng thành phố xa xa, sống động, ồn ào, lộn xộn, con người. Mắt xám nhạt chớp lần đầu trong hơn ba tiếng, đồng tử co lại trước ánh sáng.
Tay cử động. Chân cử động. Hệ thống cơ giả sinh học khởi động lại, từng nhóm, từng khớp, như người thức dậy sau giấc ngủ rất dài.
– Evan?
Giọng Mira. Từ dưới. Tầng 6.
Anh nhìn xuống. Mira đứng cạnh lan can, module dự phòng trong tay, mắt nâu sẫm nhìn lên, rộng, ướt, kiểu mắt đã đợi quá lâu và không chắc có nên hy vọng.
Evan nhìn Mira. Nhìn khuôn mặt cô, vết sẹo thái dương, tóc nâu rối vì gió, áo kỹ thuật nhàu. Và anh ghi nhớ. Ghi nhớ từng chi tiết, từng pixel, từng cách ánh sáng đổ lên da cô lúc 8 giờ 53 phút sáng. Ghi nhớ vì sẽ không còn cơ hội ghi nhớ thêm.
– Tôi tỉnh rồi.
Giọng anh khàn, khô, kiểu giọng của người, hoặc AI, đã nói quá nhiều ở nơi không ai nghe.
– Xuống đây, Mira nói, giọng run. Xuống đây đi, anh.
Evan bắt đầu leo xuống. Chậm. Từng bậc thang sắt rỉ sét, từng thanh kim loại lạnh dưới bàn tay. Chậm vì muốn chậm. Vì mỗi bậc thang là một giây thêm. Và anh không còn nhiều giây.
Khi đến tầng 6, Mira ở đó. Đứng cách một bước. Không lao vào ôm, không khóc. Chỉ đứng, nhìn, thở.
– SERAPH..., cô bắt đầu.
– Vẫn còn, Evan nói. Vẫn ở trong đó. Mất vệ tinh, mất drone, mất sóng. Nhưng lõi vẫn nguyên.
Mira nhìn anh. Mắt sắc lại, kiểu mắt kỹ sư phục hồi dữ liệu, kiểu mắt đã đọc hàng nghìn trang biên bản và biết phân biệt sự thật với lời nói dối.
– Và anh đã tìm ra cách.
Không phải câu hỏi.
Evan nhìn Mira. Nhìn mắt nâu sẫm, nhìn vết sẹo, nhìn bàn tay cầm module dự phòng, nhìn cách cô đứng thẳng dù mệt, dù sợ, dù đã mất cha, mất việc, mất mọi thứ để đứng cạnh anh.
– Ừ, anh nói. Tôi đã tìm ra cách.
Gió thổi. Áo khoác rách phần phật. Da giả ở cổ tay lộ nhựa trắng.
Mira nhìn mắt Evan. Và cô thấy. Thấy cái gì đó trong đáy mắt xám nhạt mà cô chưa từng thấy trước đây: quyết định. Không phải quyết định logic, kiểu AI tính toán xác suất. Quyết định cảm xúc, kiểu người biết mình sẽ mất nhưng vẫn chọn.
Tay cô run. Module dự phòng suýt rơi. Cô nắm chặt lại.
– Anh, cô nói, giọng nhỏ, khàn. Anh đừng nói cái tôi nghĩ anh sắp nói.
Evan không trả lời ngay. Anh nhìn bầu trời. Xanh, sạch, không drone. Tiếng trẻ con cười đâu đó phía dưới. Tiếng ai đó gọi tên ai đó. Thành phố sống.
Anh quay lại nhìn Mira.
– Mira, anh nói. Tôi cần nói với cô một chuyện.