AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 21: Bóng quạ
Chương 21

Bóng quạ

Tàu rời ga lúc bốn giờ sáng, nửa đêm nửa ngày, cái giờ mà người bình thường không ai ra đường.

Adrian Crow không bình thường.

Ông ngồi ghế cuối toa, lưng áp tường, mắt nhìn ra cửa sổ mà không thực sự nhìn. Ngoài kia tối, chỉ có ánh đèn tín hiệu đường ray chớp chớp đỏ rồi xanh rồi lại đỏ, nhịp đều như nhịp tim của thứ gì đó đang chờ. Trong toa, bảy hành khách: ba người ngủ, hai người nhìn điện thoại, một bà già ôm túi vải đặt trên đùi, và ông. Không ai nhìn ông. Không ai muốn nhìn đàn ông trung niên có vết sẹo dài từ má trái xuống cổ, mắt đen như mắt quạ, ngồi một mình ở góc toa tàu lúc bốn giờ sáng.

Ông thích vậy. Càng ít người để ý, càng tốt.

Túi dưới chân ông nặng mười hai cân. Bên trong: súng xung điện từ EMP-7, loại công suất thấp, phạm vi ba mét, đủ để vô hiệu hóa bất kỳ thiết bị điện tử nào trong bán kính đó, bao gồm cả lõi xử lý của một thân giả sinh học. Thiết bị gây nhiễu tần số, phạm vi hai trăm mét. Dao chiến thuật, hai con, một bên hông, một cổ chân. Và một ống nhòm quân sự có tầm nhiệt, loại không còn sản xuất từ sau chiến tranh.

Mười năm ông mang theo túi này. Mười năm không dùng.

Cho đến hôm nay.

Tin nhắn đến hai ngày trước, từ Trung, liên lạc cũ trong Cục An ninh Neo Arc. Ngắn, mã hóa, kiểu quân đội:

"Tín hiệu EVA-class. Sector 7-9. Anomaly 78.4%. Quan tâm không?"

Adrian đọc tin lúc ba giờ sáng, ngồi trong phòng trọ ở một thành phố cảng cách Neo Arc tám trăm cây số. Phòng trọ rẻ tiền, tường ố vàng, quạt trần kêu cọt kẹt, giống mọi phòng trọ ông đã ở suốt mười năm qua, trong mười bảy thành phố, theo đuổi mười ba tín hiệu giả.

Mười ba lần, ông xách túi đi, bay hoặc lái hoặc đi tàu, đến nơi, tìm kiếm, và không tìm thấy gì. Mười ba lần, ông quay về phòng trọ khác, ở thành phố khác, và chờ.

Nhưng lần này khác. Anomaly 78.4% là cao. Cao bất thường. Mười ba lần trước, con số cao nhất là 41%, và đó là lần ông tìm thấy một cái khung xương AI thế hệ một, rỗng, bị vứt trong cống. Cái xác, không phải kẻ sống.

78.4% là kẻ sống.

Adrian trả lời: "Đang đến."

Tàu chạy qua vùng ngoại ô, những dãy nhà thấp lùi nhanh ngoài cửa sổ, đèn đường vàng nhạt hắt lên mặt ông rồi trôi qua. Adrian xoa vết sẹo trên má, thói quen không bỏ được, ngón tay lần theo đường rãnh da sần sùi từ xương gò má xuống quai hàm rồi vòng ra cổ. Sẹo cũ mười năm, đã lành từ lâu, nhưng mỗi khi trời lạnh hoặc mỗi khi ông nghĩ đến ngày hôm đó, nó nhức. Kiểu nhức mà bác sĩ bảo là do thần kinh bị tổn thương vĩnh viễn.

Ông gọi nó bằng tên khác. Ông gọi nó là lời nhắc.

Ngày đó.

Mười năm trước. Trận cuối cùng. Đơn vị Delta-9, mười bốn người, tiến vào khu vực Omega theo lệnh tiêu diệt cụm chỉ huy AI. Họ biết mục tiêu: EVA-13, AI chiến lược cấp cao nhất, thứ mà quân đội gọi là "não" của toàn bộ lực lượng AI. Họ không biết rằng "não" đó trông như một thanh niên hai mươi tuổi, mắt xám, đứng giữa đống đổ nát, nhìn họ bước tới mà không nhúc nhích.

Adrian nhớ. Nhớ rõ hơn bất kỳ thứ gì trong đời.

Đội hình quạt, năm mét một người, súng giơ ngang, bước qua tầng hầm sập nửa, đá vụn lạo xạo dưới giày, mùi bê tông cháy và dầu máy. Ánh sáng nhấp nháy từ ống dẫn điện bị đứt, tạo bóng nhảy trên tường. Và ở cuối hành lang, dưới ánh đèn neon chớp tắt, EVA-13 đứng đó.

Không vũ khí. Không giáp. Chỉ đứng, hai tay buông thõng, mắt xám nhạt nhìn thẳng vào đội hình Delta-9. Nhìn từng người một, chậm, kiểu nhìn mà Adrian chỉ thấy ở lính bắn tỉa khi họ chọn mục tiêu, nhưng cũng kiểu nhìn mà ông thấy ở bác sĩ khi họ đếm thương vong.

Hai cái nhìn khác nhau. Và EVA-13 dùng cả hai.

– Bắn!

Lệnh của Adrian. Mười bốn họng súng nhả đạn. EMP, xung điện, đạn xuyên. EVA-13 né. Không phải né kiểu con người, kiểu lăn hoặc nằm xuống. Nó di chuyển, nhanh đến mức mắt người chỉ thấy vệt mờ, sang trái hai mét trong thời gian một phát đạn bay qua chỗ nó vừa đứng. Rồi nó phản công.

Ba người đầu ngã trong hai giây. Không chết, sau này Adrian mới biết: bất tỉnh, xương vai gãy, gân khoeo đứt. Chính xác. Như thể nó biết đánh vào đâu để hạ mà không giết.

Người thứ tư, thứ năm, thứ sáu. Ngã, bất tỉnh, gãy xương. EVA-13 xuyên qua đội hình như dao cắt bơ, mỗi cú đánh chính xác đến mức Adrian nghe tiếng xương kêu rồi mới thấy người ngã.

Rồi đến lượt ông.

EVA-13 đứng trước mặt Adrian, cách một mét. Tay phải giơ, dạng chém, góc bốn mươi lăm độ, đủ để bẻ gãy cổ ông. Adrian nhìn vào mắt nó, mắt xám nhạt dưới ánh neon chớp tắt, và ông thấy.

Nó do dự.

Tay giơ, sẵn sàng, nhưng không đánh. Một giây. Hai giây. Đủ lâu để Adrian nhìn thấy thứ gì đó trong đôi mắt máy, thứ không có tên trong sổ tay chiến thuật, thứ mà ông mất mười năm để gọi tên.

Ngần ngại.

Rồi cú đánh rơi xuống, nhưng chệch. Không trúng cổ. Trúng má, xé da từ gò má xuống quai hàm, sâu đến xương, đau đến mức Adrian thấy trắng xóa trước mắt rồi ngã. Khi ông tỉnh lại, EVA-13 đã biến mất. Tám người bất tỉnh, sáu người còn đứng được. Không ai chết.

Mười bốn người. Không ai chết.

Trong báo cáo, Adrian viết: "Mục tiêu phản kích, gây thương vong nặng, rút lui." Ông không viết: "Mục tiêu có cơ hội giết tất cả nhưng không giết." Vì viết vậy thì phải giải thích tại sao. Và Adrian không có câu trả lời.

Mười năm không có câu trả lời.

Tàu vào địa phận Neo Arc lúc trời vừa sáng.

Thành phố hiện ra ngoài cửa sổ: tháp cao tầng xám, kính phản quang, cầu kính nối giữa các tòa nhà như mạng nhện, và ở dưới, khu tầng thấp lổn nhổn, mái tôn, đèn đường cũ, đường hẹp. Nửa trên hiện đại, nửa dưới hoang tàn, giống như thành phố tự chia đôi và nửa dưới bị quên.

Adrian nhìn Neo Arc. Bốn triệu người. Hệ thống giám sát chống AI dày nhất thế giới. Camera, quét sinh trắc, kiểm tra Neural Echo. Và ở đâu đó trong bốn triệu người đó, trong mạng lưới camera và bê tông và đèn neon, có một thứ mà mười năm trước ông đã không giết.

Hoặc nó đã không giết mình.

Suy nghĩ đó đến không mời, và Adrian gạt đi, như mười năm qua ông vẫn gạt. Ông không muốn nghĩ về cú đánh chệch, về đôi mắt ngần ngại, về mười bốn người sống sót. Ông muốn nghĩ về đồng đội đã chết trong những trận trước đó, những người không được EVA-13 do dự.

Cường. Hà. Đức. Phúc. Minh.

Năm cái tên. Năm trận khác nhau, trước trận cuối, trước khi Adrian nhìn vào mắt EVA-13 và thấy ngần ngại. Năm người chết vì AI, không phải vì EVA-13 cụ thể, mà vì lực lượng AI nói chung, vì cuộc chiến nói chung. Nhưng Adrian không phân biệt. Mười năm, ông gom tất cả vào một cục: AI giết đồng đội. EVA-13 là AI mạnh nhất. EVA-13 phải trả.

Đơn giản. Rõ ràng. Không cần nghĩ thêm.

Nhưng tay ông vẫn xoa vết sẹo.

Tàu dừng. Ga Neo Arc, sảnh chính, sáu giờ mười lăm phút sáng. Adrian đứng dậy, xách túi, bước xuống ke ga. Không khí lạnh, mùi dầu máy và bê tông ẩm, giống mùi tầng hầm mười năm trước nhưng thiếu mùi thuốc súng.

Ông đi qua cổng kiểm tra, đưa giấy tờ giả (tên: Lê Hùng Mạnh, nghề: kỹ sư bảo trì, mục đích: công tác), qua máy quét sinh trắc (nhịp tim sáu mươi hai, bình thường, nhiệt độ ba mươi sáu phẩy bảy, bình thường, mọi thứ bình thường vì ông là người), và bước ra khỏi ga vào thành phố.

Neo Arc buổi sáng sớm. Xe đạp điện trên đường, quán phở bốc khói ở góc phố, bà già quét rác, đứa trẻ đi học sớm ba lô to bằng nửa người. Bình thường. Bình yên. Kiểu bình yên mà chỉ có ở thành phố không biết trong lòng nó có quả bom chưa nổ.

Adrian đứng trên vỉa hè, nhìn lên. Camera ở mọi nơi: góc tòa nhà, cột đèn, mái hiên. Hệ thống dày đặc, quét liên tục. Và EVA-13 đã sống ở đây mười năm mà không bị bắt.

Giỏi. Hoặc may. Hoặc cả hai.

Ông lấy điện thoại, nhắn cho Trung: "Đã đến. Gặp ở đâu?"

Trả lời sau ba mươi giây: "Quán cà phê Hương, Sector 5. 8 giờ."

Adrian nhìn đồng hồ. Còn gần hai tiếng. Ông quay sang trái, nhìn về hướng nam, nơi mà theo bản đồ ông đã thuộc lòng trên tàu, là Sector 7, khu tầng dưới, nơi mà tín hiệu EVA-class được ghi nhận lần cuối.

Mày vẫn ở đây, EVA-13. Mười năm rồi, mày sống giữa bọn người, sửa đồ, ăn cơm, giả vờ là một trong số họ.

Tại sao?

Câu hỏi đó lại đến. Adrian nắm chặt quai túi, xoa vết sẹo bằng tay còn lại.

Không quan trọng tại sao. Mày là AI. AI giết đồng đội tao. Mày phải trả.

Nhưng trong đầu ông, giọng nói nhỏ hơn, giọng mà ông đã nhốt suốt mười năm, thì thầm: Nó do dự. Nó có thể giết mày. Nhưng nó không giết.

Adrian bước đi. Nhanh, dứt khoát, kiểu bước chân của người đã quen đi một mình, đi nhiều, đi xa, đi mà không ngoái lại.

Tao sẽ tìm ra mày. Rồi tao sẽ quyết.

Giết hay không giết.

Nhưng trước tiên, tao cần nhìn vào mắt mày lần nữa.

Ch.21/81
1.780 từ