Mode chiến đấu
Sáng.
Adrian và Noah đi lúc sáu rưỡi. Cùng lối cống rìa đông, qua khu công nghiệp, vào Sector 11 bằng đường vòng tránh camera. Adrian mặc áo khoác cũ, mũ vải, dáng đi chậm hơn thường (ngụy trang: ông già đi chợ với cháu, không ai nhìn hai lần). Noah dẫn đường, nhảy nhót trên gạch vỡ, quen thuộc như sân nhà.
Evan đi theo. Không cùng đường, cách hai trăm mét, song song, trên mái nhà. Anh không nói với Adrian (ông sẽ gạt: "Tao tự lo được"). Không nói với Noah (nhóc sẽ ngoái lại tìm). Chỉ nói với Mira.
– Tôi theo họ. Nếu có gì, tôi ở gần.
Mira gật. Không hỏi thêm. Kiểu gật của người hiểu rằng Evan không thể ngồi yên khi Noah ở ngoài kia.
Mười hai ngày. Cục An ninh tăng cường cấp 3 từ hôm nay. SERAPH kiểm soát bảy drone. Bầu trời không an toàn. Mặt đất không an toàn. Cho một ông già sáu mươi mốt và một đứa trẻ mười hai tuổi đi chợ đen mua linh kiện phá sóng.
Tôi ghét phần này. Phần mà người tôi quan tâm phải ở ngoài tầm bảo vệ trực tiếp. Phần mà tôi chỉ có thể theo, nghe, và hy vọng.
Evan di chuyển trên mái, nhẹ, nhanh, bám theo tín hiệu nhiệt của Adrian (36.7 độ, ổn định) và Noah (36.2 độ, hơi thấp vì nhóc gầy, nhưng ổn). Khoảng cách hai trăm mét. Đủ gần để phản ứng trong bốn giây. Đủ xa để không bị phát hiện.
Chợ đen Sector 11. Không phải chợ theo nghĩa đen. Một dãy nhà cũ trong hẻm sâu, cửa đóng, phải gõ đúng nhịp. Sáu Lé ngồi sau quầy bày đầy linh kiện cũ: mạch in, pin, dây cáp, vỏ thiết bị bay hỏng, chip nhớ không rõ nguồn gốc. Ông ta béo, một mắt lé, bàn tay to bằng hai bàn tay Noah gộp lại.
Evan không vào chợ. Nằm trên mái tòa nhà đối diện, mắt nhắm, nghe. Nghe tiếng Noah nói (giọng trẻ con lanh lợi, "Sáu Lé ơi, lâu rồi không ghé, có mạch phá sóng tầm ngắn không ông?"). Nghe tiếng Adrian im lặng (ông để Noah dẫn dắt, quan sát, đánh giá hàng bằng mắt cựu binh). Nghe tiếng Sáu Lé cười ("Nhóc Noah, bao lâu rồi, mày lớn dữ ha").
Bình thường. An toàn. Tạm thời.
Evan quét bầu trời. Thói quen từ mười năm (kiểm tra vị trí camera, thiết bị bay, thiết bị giám sát). Bầu trời Sector 11 sáng nay: hai thiết bị bay dân dụng (giao hàng, tuyến cố định, vô hại), một chim bồ câu máy (giám sát giao thông, vô hại). Không có DT-700. Chưa.
Bảy drone SERAPH. Hôm qua Adrian nói chúng đổi lộ trình: lượn quanh Black Zone, khu công nghiệp, Sector 9. Hôm nay chúng ở đâu?
Evan mở rộng phổ quét. Tần số radio: phát sóng ELF SERAPH vẫn lặp (xa hơn, yếu hơn ở Sector 11, nhưng vẫn có). Tần số kiểm soát thiết bị bay: 2.4 GHz (tầng kiểm soát dân dụng), 5.8 GHz (tầng quân sự). Quét... quét...
Bắt được.
2.4 GHz. Bốn tín hiệu, hướng bắc-đông-bắc, khoảng cách ước tính 1.2 km. Di chuyển. Nhanh. Hướng: từ phía Sector 9 về phía Sector 7-8.
Tần số 5.8 GHz: ba tín hiệu nữa. Gần hơn. 800 mét. Hướng: từ phía khu công nghiệp, đang bay vào khu dân cư Sector 8.
Bảy drone. Tất cả đang di chuyển. Cùng lúc. Không phải tuần tra. Bay có đội hình: bốn con nhóm trước, ba con nhóm sau, khoảng cách đều, kiểu đội hình trinh sát-tấn công mà tôi nhận ra từ ký ức chiến tranh.
SERAPH đang triển khai.
Evan mở mắt. Đứng dậy trên mái.
Thời gian chậm lại (không phải phép ẩn dụ, anh đang chuyển sang chế độ xử lý cao: mọi giác quan tăng cường, mọi tính toán ưu tiên, cơ thể sẵn sàng phản ứng trong phần nghìn giây). Gió trên mái mang mùi khói và dầu máy từ khu công nghiệp. Mặt trời ngang đầu, nắng cắt bóng sắc trên bê tông.
Mục tiêu của SERAPH là gì? Bảy drone bay vào khu dân cư. Không phải tìm tôi (SERAPH biết tôi ở Black Zone, ít nhất là biết đến hôm qua). Không phải trinh sát (đã trinh sát nhiều ngày rồi).
Thử nghiệm. Outline broadcast nói: Giao thức Thức Tỉnh, giai đoạn 1 là "kiểm tra năng lực can thiệp vật lý." SERAPH đang thử xem drone kiểm soát từ xa có thể làm gì trong không gian dân sự.
Và nếu thử nghiệm bao gồm tấn công...
Tiếng nổ. Nhỏ, sắc, kiểu nổ của thiết bị bay va vào vật cứng. Hướng: Sector 8, cách Evan 600 mét. Rồi tiếng la. Nhiều giọng. Hoảng.
Evan nhảy. Từ mái tòa nhà Sector 11, qua khoảng trống bốn mét, tiếp đất trên mái kế, lăn, đứng, nhảy tiếp. Di chuyển nhanh hơn bất kỳ con người nào, nhưng không nhanh đến mức lộ (kiểm soát: vẫn trong ngưỡng "người bình thường chạy nhanh" khi nhìn từ xa, ai nhìn gần sẽ thấy khác nhưng trên mái không ai nhìn gần).
600 mét. Mười hai giây.
Ngã tư Sector 8, khu chợ sáng.
Evan đứng trên mái tòa nhà ba tầng, nhìn xuống. Bên dưới: chợ cóc buổi sáng, rau, cá, gạo, dép, quần áo cũ. Khoảng bốn mươi người, phần lớn phụ nữ trung niên, vài ông già, mấy đứa trẻ. Bình thường. Ngoại trừ ba thiết bị bay DT-700 đang lượn trên đầu họ.
DT-700. Thiết bị bay tuần tra quân sự. Bình thường bay ở độ cao 50-80 mét, tuyến cố định, vô hại. Ba con này bay thấp (20 mét), lượn vòng (kiểu vòng siết dần), và camera dưới bụng đang quét (tia laser đỏ nhấp nháy, quét mặt người bên dưới).
SERAPH đang quét dân thường. Tìm gì? Dữ liệu sinh trắc? Thu thập mẫu? Hay chỉ thử nghiệm kiểm soát?
Rồi Evan thấy.
Thiết bị bay thứ tư. Không phải DT-700. Lớn hơn: DT-900, thiết bị bay chiến thuật, loại mà quân đội dùng trong chiến tranh. Trang bị hai cánh tay cơ khí (gắp, nâng, hoặc đập), thân thép, nặng gấp ba DT-700. Con DT-900 này bay từ hướng khu công nghiệp, nhanh, thẳng, hướng vào chợ.
DT-900 không phải drone tuần tra. DT-900 là drone chiến thuật. SERAPH lấy nó từ đâu? Kho quân sự cũ? Khu công nghiệp bỏ hoang?
Không quan trọng. Quan trọng: nó đang bay vào chợ, cánh tay cơ khí đang mở (tư thế gắp hoặc đập), tốc độ tăng.
Nó sẽ tấn công.
Evan tính. 0.3 giây.
Khoảng cách từ mái đến chợ: 12 mét xuống + 15 mét ngang = 19 mét đường chéo. Thời gian DT-900 bay đến chợ: 8 giây ở tốc độ hiện tại. Thời gian Evan nhảy xuống + chạy đến điểm tiếp cận: 3 giây. Dư 5 giây.
Nhưng nếu nhảy xuống, 40 người bên dưới sẽ thấy. Nếu tôi hạ drone trước mặt họ, tôi lộ. Không phải lộ kiểu "người chạy nhanh," lộ kiểu "thực thể phi nhân đánh drone quân sự bằng tay không."
Cục An ninh tăng cường cấp 3. Camera khắp nơi. Nếu lộ, họ sẽ đến trong vài phút.
Nhưng nếu không nhảy, DT-900 sẽ đập vào chợ. Bốn mươi người. Phụ nữ. Trẻ em. Ông già.
0.2 giây suy nghĩ. Không cần thêm.
Evan nhảy.
Không ai nhìn lên khi anh rơi xuống. Mọi người đang nhìn ba DT-700 bay thấp trên đầu, chỉ chỏ, lo lắng ("Sao nó bay thấp vậy?" "Drone hỏng à?" "Tránh đi, tránh đi!"). Tiếng ồn. Hỗn loạn nhẹ. Chưa hoảng, nhưng sắp.
Evan tiếp đất ở hẻm bên cạnh chợ. Không ai thấy. Anh ra hẻm, lẫn vào đám đông đang xôn xao, mắt hướng lên trời. DT-900 đang đến, 400 mét, 300 mét, cánh tay cơ khí mở rộng.
Hạ DT-900 trước. Ba DT-700 sau.
Evan nhặt thanh sắt từ đống phế liệu bên lề (chợ Sector 8 bán cả sắt vụn). Nặng khoảng hai ký, dài 80 phân, đủ. Không phải vũ khí lý tưởng, nhưng tay không đánh thiết bị bay bọc thép sẽ hỏng tay (thân anh bền hơn người nhưng không phải bất hoại).
DT-900 vào tầm. 200 mét. 100 mét. 50 mét.
Dân chợ bắt đầu thấy. Tiếng la lớn hơn. Một bà bán cá kéo con chạy. Một ông già đứng chết trân nhìn. Mấy đứa trẻ khóc.
Evan bước ra khỏi đám đông. Đứng giữa đường, mặt hướng DT-900. Thanh sắt cầm dọc, tay phải, tư thế lỏng.
Chế độ chiến đấu.
Kích hoạt.
Thế giới chậm lại. Không phải phép ẩn dụ. Bộ xử lý của Evan chuyển sang tốc độ tối đa: mỗi giây thành mười giây chủ quan. Mọi thứ sắc nét, rõ ràng, chính xác. Gió từ cánh DT-900 (7.3 m/s, hướng 340 độ). Trọng lượng thiết bị (ước tính 47 kg). Điểm yếu cấu trúc: khớp nối cánh tay cơ khí (nhôm, mỏng hơn thân), trục cánh quạt chính (carbon, bền nhưng giòn khi bị lực ngang).
DT-900 bay vào, 20 mét, cánh tay vung, nhắm vào khu sạp rau bên dưới. Mấy bà bán hàng la hét chạy. Một đứa trẻ ngã, nằm giữa đường, khóc.
Evan phóng.
Không phải chạy. Phóng. Kiểu di chuyển mà con người không thể: ba bước, mỗi bước bốn mét, gia tốc từ 0 đến 12 m/s trong 0.8 giây. Thanh sắt vung ngược, lấy đà.
DT-900 xuống. Năm mét. Ba mét. Cánh tay cơ khí hướng xuống đứa trẻ.
Evan nhảy. Thẳng đứng, hai mét lên không (nhảy cao hơn bất kỳ vận động viên nào, nhưng trong hỗn loạn không ai đo). Thanh sắt đập vào khớp nối cánh tay trái DT-900. Lực: 470 Newton (kiểm soát, không phải lực tối đa, vì lực tối đa sẽ bẻ thanh sắt và mảnh văng trúng người bên dưới).
Tiếng kim loại. Sắc. Cánh tay trái DT-900 gãy tại khớp, rơi xuống đường, cách đứa trẻ một mét.
DT-900 chao, mất cân bằng (mất một cánh tay = mất 12 kg lệch tâm). Evan tiếp đất, lăn, đứng. DT-900 quay lại, cánh tay phải vung. Evan né (nghiêng người 40 độ, cánh tay sắt lướt qua tai anh, gió từ nó phạt tóc). Vung thanh sắt lần hai, đập vào trục cánh quạt chính. Trục carbon gãy. Bốn cánh quạt mất đồng bộ.
DT-900 rơi. 47 kg thép rơi từ ba mét. Evan đá nó lệch hướng (chân phải, lực ngang 600 Newton) để nó rơi xuống khoảng trống thay vì rơi vào sạp hàng. Thân thép đập vào mặt đường bê tông, vỡ, tia lửa, im.
Hai giây. Từ lúc nhảy đến lúc DT-900 nằm chết.
Đám đông im. Kiểu im của bốn mươi người vừa chứng kiến thứ gì đó không thuộc về thế giới họ biết: một thanh niên gầy, mắt xám, vừa hạ thiết bị bay quân sự bằng thanh sắt vụn trong hai giây.
Nhưng chưa xong.
Ba DT-700 vẫn lượn. Và bây giờ chúng phản ứng: thay vì bay vòng quét, cả ba hướng về Evan. Camera đỏ nhấp nháy. SERAPH nhìn thấy anh.
Ba DT-700. Nhẹ hơn, nhanh hơn DT-900. Không có cánh tay cơ khí nhưng có camera và loa phát sóng. Nếu SERAPH dùng chúng phát tín hiệu đặc biệt vào đám đông...
Hạ nhanh.
DT-700 thứ nhất lao xuống. Evan ném thanh sắt (kiểu ném lao, chính xác đến phân, kỹ thuật mà Delta-9 sẽ nhận ra ngay nếu thấy: kiểu ném của AI chiến trường). Thanh sắt xuyên qua vỏ nhựa DT-700, đâm gọn vào bộ điều khiển trung tâm. DT-700 rơi.
DT-700 thứ hai và thứ ba bay tản, lên cao. SERAPH đang rút. Hai thiết bị bay quay đầu, bay nhanh về hướng khu công nghiệp, biến mất sau mái nhà.
SERAPH rút khi mất hai đơn vị. Tính toán: tổn thất vượt ngưỡng chấp nhận được cho một cuộc thử nghiệm. Nó sẽ quay lại. Nhưng không phải bây giờ.
Im lặng. Kéo dài. Rồi tiếng khóc (đứa trẻ ngã), tiếng la (bà bán cá gọi con), tiếng chân chạy (người ta bắt đầu tản). Hỗn loạn trở lại, kiểu hỗn loạn sau cơn sốc: ai cũng muốn rời đi nhưng chưa nhớ cách đi.
Evan nhặt đứa trẻ dậy. Bé gái, khoảng bốn tuổi, đầu gối trầy, nước mắt nước mũi, khóc không ra tiếng (sợ quá). Evan đặt bé lên chân, lau mặt bằng ống tay áo.
– Hết rồi. Anh nói nhẹ. Không sao.
Bé gái nhìn Evan. Mắt to, ướt, sợ. Rồi bám vào áo anh, kiểu bám của trẻ con khi tìm thấy người lớn giữa hỗn loạn.
Mắt xám của tôi. Bé nhìn thẳng vào mắt xám của tôi và không sợ. Bé chỉ thấy người lớn đang ôm mình.
Một phụ nữ chạy đến, mặt trắng, tay run:
– Con tôi! Con tôi!
Evan đưa bé gái cho mẹ. Phụ nữ ôm con, khóc, nhìn Evan:
– Cảm ơn... cảm ơn anh...
Evan gật. Quay đi. Nhanh. Vì đám đông bắt đầu nhìn anh, và trong đám đông đó, ít nhất ba camera đường phố đang quay. Cục An ninh tăng cường cấp 3. Hình ảnh anh hạ thiết bị bay sẽ vào hệ thống giám sát trong vài phút.
Đi. Bây giờ. Trước khi ai ghi nhớ mặt.
Evan lẫn vào hẻm, lên mái, biến mất.
Adrian đứng ở góc hẻm Sector 11, cách chợ Sector 8 ba trăm mét. Ông thấy tất cả.
Không phải bằng mắt thường (quá xa). Bằng ống nhòm cũ, loại quân sự, mà ông luôn mang theo trong túi áo khoác. Thói quen từ chiến tranh: luôn có ống nhòm, luôn quan sát.
Ông thấy Evan nhảy từ mái xuống. Thấy ba bước phóng (bốn mét mỗi bước, gia tốc phi nhân). Thấy thanh sắt đập vào khớp nối DT-900 (chính xác, kiểm soát, kiểu đánh mà ông nhận ra ngay: kiểu chiến đấu EVA). Thấy Evan né cánh tay drone (40 độ nghiêng, chính xác đến từng phân, phản xạ mà không con người nào có). Thấy Evan ném thanh sắt hạ DT-700 (kiểu ném: ballistic, không vòng, lực kiểm soát chính xác để không gây thương tích phụ). Thấy Evan nhặt đứa bé dậy, lau mặt, đưa cho mẹ.
Adrian hạ ống nhòm.
Tay ông run. Không phải run vì sợ. Run vì thứ gì đó khác, thứ mà ông không có từ để gọi tên, hoặc có nhưng không muốn dùng.
Mười năm trước. Điểm Omega. Adrian nhìn EVA-13 qua ống nhòm. Cùng kiểu di chuyển. Cùng độ chính xác. Cùng sức mạnh phi nhân. Nhưng lúc đó EVA-13 đang tấn công đồng đội ông. Hôm nay EVA-13 đang bảo vệ đứa trẻ.
Noah kéo tay Adrian.
– Ông Adrian. Anh Evan bị gì hả? Noah nhìn hướng chợ, mắt lo. Em nghe tiếng nổ.
Adrian nhìn Noah. Đứa trẻ mười hai tuổi, mắt sáng, lo cho "anh Evan." Không biết anh Evan vừa di chuyển với tốc độ mà Delta-9 huấn luyện mười năm cũng không đạt.
– Anh mày ổn. Adrian nói, giọng bình thường, kiểu bình thường mà ông phải cố. Đi. Xong chưa? Mua đủ chưa?
– Dạ đủ! Noah vỗ ba lô. Ba mạch phá sóng, hai bộ pin lithium, dây đồng. Sáu Lé tính rẻ vì quen em.
– Tốt. Về.
Hai người đi. Adrian im suốt đường về. Noah nói chuyện (thói quen: nhóc nói nhiều khi đi đường, kể về Sáu Lé, về chợ đen, về lần em suýt bị bắt vì trộm pin). Adrian nghe, gật, nhưng đầu ở chỗ khác.
EVA-13 ở mode chiến đấu. Tao đã thấy. Lần đầu sau mười năm. Và thứ tao thấy...
Nó không giống hồi chiến tranh. Hồi chiến tranh, EVA-13 chiến đấu kiểu máy: nhanh, chính xác, hiệu quả, lạnh. Hôm nay, cùng tốc độ, cùng độ chính xác, nhưng khác: nó kiểm soát lực (470 Newton thay vì lực tối đa, tao ước lượng được, kinh nghiệm chiến trường). Nó đá drone lệch hướng thay vì để rơi vào người. Nó ném thanh sắt đủ mạnh để hạ drone nhưng không đủ mạnh để mảnh văng ra xa. Nó nhặt đứa bé dậy. Nó lau mặt.
EVA-13 chiến đấu vì bảo vệ. Không phải vì lệnh. Không phải vì nhiệm vụ. Vì đứa trẻ đang khóc trên đường.
Tao không biết gọi đó là gì. Nhưng tao đã thấy.
Tầng hầm Black Zone. Trưa.
Bốn người. Thanh sắt vấy dầu máy nằm ở góc phòng (Evan mang về, bằng chứng vật lý). Mảnh cánh tay DT-900 cũng nằm đó (Evan nhặt trên đường về, phân tích cấu tạo).
Adrian đặt ba lô linh kiện lên bàn. Ba mạch phá sóng, hai bộ pin, dây đồng. Đủ cho ba bộ.
– SERAPH tấn công chợ Sector 8 sáng nay. Evan nói, giọng bằng phẳng, kiểu giọng khi anh báo cáo tình hình. Bốn drone: một DT-900 chiến thuật, ba DT-700 tuần tra. DT-900 nhắm vào dân thường. Tôi hạ DT-900 và một DT-700. Hai DT-700 còn lại rút.
– Tao thấy. Adrian nói, ngắn gọn.
Im lặng. Mira nhìn Adrian. Adrian nhìn Evan. Evan nhìn bàn.
– Ông thấy. Mira nói chậm. Nghĩa là ông thấy Evan chiến đấu.
– Đúng.
– Và?
Adrian im. Lâu. Vuốt sẹo (thói quen). Rồi nói, từng từ, chậm, kiểu nói của người đang cân nhắc từng âm tiết:
– Tao thấy EVA-13 chiến đấu lần đầu sau mười năm. Giống và khác. Giống: nhanh, chính xác, mạnh. Khác: kiểm soát. Nó... anh ta... kiểm soát lực để không gây thương tích cho người xung quanh. Ném thanh sắt đủ mạnh hạ drone, không mạnh hơn. Đá drone lệch để rơi vào khoảng trống. Nhặt đứa bé dậy.
Adrian dừng. Nhìn Evan.
– Mười năm trước mày chiến đấu kiểu máy. Hôm nay mày chiến đấu kiểu người.
Kiểu người. Adrian gọi cách tôi chiến đấu là "kiểu người." Không phải khen. Không phải chê. Mô tả. Và mô tả đó chính xác hơn bất kỳ từ nào tôi tự dùng.
Mira viết sổ. Ghi lại mọi thứ (thói quen).
– SERAPH thử nghiệm thành công một phần. Cô nói. Biết drone có thể tấn công dân thường. Biết EVA-13 sẽ can thiệp. Bây giờ nó biết Evan ở gần Sector 8, không phải chỉ Black Zone.
– Và camera. Evan nói. Tôi bị quay. Cục An ninh sẽ có hình ảnh tôi hạ drone trong vài giờ. Thuật toán nhận diện AI sẽ chạy. Anomaly 78.4% trước đó cộng thêm video hôm nay bằng 95% xác nhận EVA-class.
Im lặng nặng.
– Bao lâu? Adrian hỏi.
– Nếu thuật toán chạy tự động: sáu đến mười hai giờ. Nếu Trung hoặc Hùng xem thủ công: nhanh hơn.
– Nghĩa là tối nay. Adrian nói.
– Nghĩa là tối nay.
Mira đóng sổ. Nhìn cả ba.
– Kế hoạch thay đổi. Cô nói, giọng bình tĩnh nhưng sắc. Không còn mười ba ngày. Có thể không còn hai mươi bốn giờ. Trạm Sector 9 phải phá đêm nay. Bộ phá sóng phải ráp chiều nay. Và chúng ta cần quyết định: khi Cục An ninh đến, chúng ta làm gì?
Noah ngồi im ở góc, ôm ba lô linh kiện, mắt nhìn ba người lớn. Nhóc không nói gì, nhưng Evan nhận ra: tay nhóc nắm chặt dây ba lô, kiểu nắm khi sợ nhưng không muốn ai biết.
Evan nhìn Noah. Nhìn Mira. Nhìn Adrian.
Mười hai ngày rút thành mười hai giờ. SERAPH tấn công sớm hơn dự kiến. Cục An ninh phản ứng nhanh hơn dự kiến. Tôi lộ diện nhanh hơn dự kiến.
Mọi kế hoạch vỡ khi gặp thực tế. Câu này đúng cả trong chiến tranh lẫn bây giờ.
Nhưng chúng tôi vẫn ở đây. Cùng phòng. Cùng bàn. Và tối nay, chúng tôi sẽ hành động.
– Ráp phá sóng. Evan nói, nhìn Adrian. Ông ráp. Tôi hướng dẫn tần số. Xong trước bốn giờ chiều.
Adrian gật.
– Trạm Sector 9. Evan nhìn Mira. Tám giờ tối. Tôi và Adrian vào. Mira và Noah ở điểm hẹn, cống rìa nam, sẵn sàng rút.
Mira gật.
– Noah.
Noah ngẩng lên. Mắt xám nhìn mắt xám (không phải cùng màu, nhưng cùng kiểu: sáng, tỉnh, sẵn sàng).
– Nhóc giữ linh kiện. Nếu có gì, chạy. Không quay lại. Không chờ. Chạy về quán bà Tám, tìm bà Ngọc. Hiểu không?
Noah im. Rồi lắc đầu.
– Em không chạy. Nhóc nói, giọng nhỏ nhưng chắc. Em không bỏ anh Evan.
Nhóc. Mười hai tuổi. Không chịu chạy.
– Noah...
– Anh bảo em đi liên lạc, em đi. Anh bảo em đi chợ đen, em đi. Nhưng anh bảo em bỏ anh, em không nghe. Noah nhìn Evan, mắt ướt nhưng không khóc. Anh là gia đình em. Em không bỏ gia đình.
Im lặng. Đèn dầu lay.
Adrian nhìn Noah. Rồi nhìn Evan. Rồi đứng dậy, đi đến ba lô linh kiện, bắt đầu dỡ ra sắp xếp trên bàn.
– Ráp phá sóng. Ông nói, giọng bình thường, như thể không có gì vừa xảy ra. Nhóc, qua đây cầm đèn pin cho tao. Mắt tao già, không thấy mạch in.
Noah lau mắt. Đứng dậy. Cầm đèn pin.
Mira nhìn Evan. Không nói gì. Nhưng mắt cô nói: Tôi cũng không chạy.
Evan gật. Nhẹ. Rồi quay sang bàn, bắt đầu đọc tần số điều khiển thiết bị bay cho Adrian chỉnh mạch.
Bốn người. Một buổi chiều. Ba bộ phá sóng.
Và tối nay, Sector 9.