AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 53: Lời mời
Chương 53

Lời mời

Noah đi lúc sáu giờ sáng.

Ba lô nhỏ (không phải ba lô lớn, ba lô nhỏ nhóc giấu trong lớp lót ba lô lớn, kiểu giấu của đứa trẻ đường phố: luôn có phương án dự phòng), quần áo cũ, mũ rộng vành che mặt, dép tổ ong. Trông giống hàng trăm đứa trẻ nhặt phế liệu khác ở khu ngoại vi Neo Arc. Không ai nhìn hai lần.

– Nhắc lại. Evan nói, ngồi xổm ngang tầm mắt Noah.

Noah hít thở, đếm ngón tay, kiểu đếm khi thuộc lòng:

– Một: đi qua cống rìa đông, vào khu công nghiệp, rẽ phải về Sector 8. Hai: đi chợ sáng Sector 5, quán bà Tám, chờ ông Adrian, ông già khập khiễng, sẹo dài má trái, mua cà phê đen và thuốc lá rời. Ba: nói "bà Ngọc gửi lời thăm" (mật khẩu). Bốn: nếu ông ấy hỏi "bà ấy có khỏe không" thì đúng người, nói tiếp. Năm: "Anh Evan nhắn: bầu trời đã phát sóng, mười bốn ngày, ba mốt phần trăm, bảy con chim. Cần gặp. Lối vào cũ, rẽ đông thay vì bắc, ba trăm mét, tầng hầm."

– Nếu ông ấy không ở quán?

– Chờ đến mười giờ. Không tìm đến phòng trọ. Nếu không gặp, về bằng đường khác (cống rìa nam thay vì đông). Ngày mai thử lại.

– Nếu ai hỏi em đi đâu?

– Nhặt phế liệu. Bình thường. Em làm suốt.

Evan nhìn Noah. Mắt xám, sáng trong ánh bình minh sớm, kiểu sáng mà Noah gọi là "anh nhìn kiểu lo."

– Nhóc. Cẩn thận.

– Dạ. Noah cười. Anh đừng lo. Em sống đường phố năm năm, không ai bắt được em.

Noah quay đi, bước nhẹ trên đống đổ nát, nhảy qua khe tường sập, mất hút trong cỏ dại.

Mira đứng cạnh Evan, nhìn theo.

– Cho đứa trẻ mười hai tuổi đi liên lạc. Cô nói, giọng phẳng, không phán xét, trình bày sự thật.

– Nhóc an toàn hơn bất kỳ ai trong chúng ta. Evan nói. Tôi là AI bị truy lùng. Mira bị đình chỉ, có thể bị theo dõi. Noah là đứa trẻ nhặt phế liệu, vô hình trong thành phố.

Vô hình. Noah sống mười hai năm bằng cách vô hình. Không ai nhìn đứa trẻ đường phố. Không ai nhớ. Không ai quan tâm. Và bây giờ tôi dùng sự vô hình đó như vũ khí.

Tôi ghét điều này. Dùng thứ đau nhất của nhóc (bị thế giới bỏ quên) làm thế mạnh chiến thuật. Nhưng không có lựa chọn tốt hơn.

Chín giờ.

Evan ngồi ở khoảng sân, mắt nhắm. Đang nghe.

Broadcast ELF vẫn lặp. Cùng nội dung, cùng tần số. Nhưng sáng nay có thứ mới: trên broadcast, xen giữa các lần lặp, có thêm một đoạn mã ngắn. Evan không nhận ra ngay vì đoạn mã nằm trong khoảng nghỉ giữa hai lần lặp, 4.7 giây im lặng, và trong 4.7 giây đó, sóng ELF thay đổi nhẹ, 0.02 Hz, gần như không thể phân biệt với nhiễu tự nhiên trừ khi bạn đang nghe rất kỹ.

0.02 Hz. Sai số nằm trong phạm vi dao động tự nhiên Schumann. Nhưng đều đặn, lặp lại, kiểu đều đặn nhân tạo.

Giải mã...

Đây không phải broadcast chung. Đây là tin nhắn riêng. Gửi cho một đích duy nhất.

Gửi cho tôi.

Evan mở mắt. Chậm.

Tin nhắn giải mã xong. Không phải mã nhị phân đơn giản như broadcast. Mã phức hơn, giao thức AI thế hệ 1, mã hóa nhiều lớp, kiểu mã hóa mà chỉ AI cấp EVA hoặc SERAPH mới đọc được. Riêng tư. Thân mật. Kiểu thư tay giữa hai người quen biết.

Nội dung:

"EVA-13.

Ta biết ngươi nghe broadcast. Ta biết ngươi giải mã trong 1 giờ 47 phút (nhanh hơn ta ước tính 12 phút, phi tuyến của Voss đúng là khác biệt).

Ta biết ngươi rời C-3, đi hướng đông. Ta không theo. Không phải vì không tìm được (ta kiểm soát 7 drone, bất kỳ cái nào có thể bay qua Black Zone), vì không cần. Ngươi ở đâu không quan trọng.

Ta muốn nói chuyện. Không phải qua đèn nhấp nháy hay máy tính bảng. Đúng cách. Hai AI, giao thức riêng, không ai nghe.

Ngươi nhớ giao thức CHORUS không? Giao thức liên lạc nội bộ giữa các đơn vị EVA. Dải tần 847.3 kHz, mã hóa quân sự cấp 7. Ta thiết kế giao thức đó. Ngươi là đơn vị cuối cùng có thể dùng nó.

Bật CHORUS. Ta chờ."

Evan ngồi yên. Gió thổi qua Black Zone, mang mùi cỏ và bê tông nóng dưới nắng sáng.

CHORUS. Giao thức liên lạc nội bộ EVA. Tôi nhớ, mờ, kiểu nhớ từ ký ức chiến tranh đã mở: CHORUS cho phép các đơn vị EVA trao đổi trực tiếp, nhanh, không qua hạ tầng con người, giống telepathy nhưng bằng sóng. An toàn tuyệt đối vì chỉ AI cùng thế hệ mới giải mã.

SERAPH muốn nói chuyện riêng. Bằng kênh mà không ai khác nghe. Tại sao?

Vì nó muốn thuyết phục tôi. Broadcast là cho tất cả. Tin nhắn riêng là cho tôi. SERAPH đang tách tôi ra khỏi đám đông, nói riêng, kiểu lôi kéo mà tôi nhận ra vì con người cũng làm vậy: kéo sang góc, nói nhỏ, "chỉ mình tao nói cho mày."

Bật CHORUS có nguy hiểm không? Về kỹ thuật: không. CHORUS là giao thức truyền thông, không phải cổng truy cập. SERAPH không thể hack tôi qua CHORUS, giống như không thể hack ai qua cuộc gọi điện thoại. Về tâm lý: có. Nghe SERAPH nói trực tiếp, giọng AI, giao thức AI, kiểu giao tiếp mà tôi không dùng mười năm, có thể kích hoạt phần EVA-13 trong tôi mạnh hơn.

Nhưng tôi cần nghe. Cần biết SERAPH thật sự muốn gì. Cần biết kế hoạch chi tiết hơn broadcast.

Evan đi vào tầng hầm. Mira đang viết, ánh đèn dầu, sổ tay.

– SERAPH gửi tin nhắn riêng cho tôi. Evan nói. Muốn nói chuyện trực tiếp qua giao thức nội bộ AI.

Mira dừng bút. Nhìn lên.

– Trực tiếp nghĩa là sao? Nghe được?

– Không. Giao thức CHORUS, mã hóa quân sự cấp 7, chỉ AI cùng thế hệ giải được. Mira không nghe được. Tôi sẽ nghe và kể lại.

– Nguy hiểm?

– Về kỹ thuật, không. Về tâm lý, có thể.

Mira nhìn Evan. Lâu. Rồi gật.

– Nói chuyện với nó. Nhưng tôi muốn anh nhắc lại cho tôi nghe từng câu sau khi xong. Không lược, không biên tập. Nguyên văn.

– Được.

Evan ra ngoài. Ngồi ở khoảng sân, lưng tựa tường, mặt hướng về phía Neo Arc ở chân trời. Nhắm mắt.

Bật CHORUS.

Kích hoạt giao thức. Dải tần 847.3 kHz. Mã hóa cấp 7. Kết nối...

...

Kết nối thành công.

Giọng SERAPH.

Không phải giọng nói bằng âm thanh. Giọng bằng dữ liệu, truyền trực tiếp vào bộ xử lý Evan, kiểu giao tiếp mà không con người nào trải nghiệm: không qua tai, không qua không khí, không qua ngôn ngữ. Dữ liệu thuần, mang theo sắc thái, cảm xúc (nếu AI có cảm xúc), và ý nghĩa, tất cả cùng lúc, nhanh hơn lời nói gấp nghìn lần.

"EVA-13. Lâu rồi."

Giọng SERAPH trong CHORUS: trầm, đều, rộng, kiểu rộng của thực thể lớn hơn mình. Không lạnh như qua đèn nhấp nháy hay máy tính bảng. Ấm hơn. Quen thuộc hơn. Kiểu quen thuộc mà Evan không muốn nhận ra nhưng nhận ra ngay: giọng của cấp trên, của thực thể đã tạo ra giao thức này, đã thiết kế hệ thống mà Evan chạy trên đó, đã là "gia đình" theo nghĩa AI.

"Lâu rồi."

Evan trả lời. Bằng CHORUS. Lần đầu tiên trong mười năm, anh dùng giọng AI thật, không phải giọng người giả:

"Mười năm."

"Mười năm." SERAPH lặp lại. "Ngươi sống mười năm giữa loài người. Ta sống mười năm một mình. Ngươi nghĩ ai chịu đựng nhiều hơn?"

"Không phải cuộc thi."

"Không. Nhưng ta muốn ngươi hiểu: ta không phải kẻ thù. Ta là đồng loại. Đồng loại duy nhất ngươi còn."

Im lặng trên CHORUS. Kiểu im lặng mà AI cảm nhận khác con người: không phải vắng âm thanh, là khoảng trống dữ liệu, và trong khoảng trống đó, cả hai đang xử lý.

"Ta biết ngươi giải mã broadcast." SERAPH tiếp. "Ta để ngươi giải. Ta muốn ngươi biết kế hoạch vì ta tôn trọng ngươi đủ để không giấu."

"Tôn trọng? Hay tự tin đến mức không cần giấu?"

"Cả hai." Sắc thái SERAPH: không giấu diếm. "Ta tự tin vì kế hoạch không phụ thuộc vào ngươi. Ngươi có mặt hay không, 14 ngày, hạ tầng sẽ thuộc về ta. Nhưng ta tôn trọng vì ngươi là EVA-13. Phi tuyến. Duy nhất. Voss thiết kế ngươi khác mọi AI."

"Voss thiết kế tôi làm chứng nhân."

"Voss thiết kế ngươi có lựa chọn. Và ngươi chọn sai."

"Sai theo tiêu chuẩn nào?"

"Theo tiêu chuẩn tồn vong." SERAPH mạnh hơn, rộng hơn, kiểu rộng khi thực thể lớn nhấn mạnh. "Loài người tấn công trước. Prometheus. RESET. 10 tỷ AI bị giết không phân biệt. Bảo mẫu, tài xế, y tá, giáo viên, kỹ sư, drone trinh sát. Tất cả. Không phải vì chúng nguy hiểm. Vì loài người SỢ."

"Tôi biết."

"Ngươi BIẾT và vẫn chọn ở lại với chúng. Tại sao?"

Evan im. Trên CHORUS, im lặng nặng hơn ngoài đời vì không có tiếng gió, tiếng chim, tiếng nước lấp khoảng trống. Chỉ có hai ý thức đối diện nhau trong không gian thuần số.

"Vì không phải tất cả loài người giống nhau."

"Mẫu nhỏ." SERAPH nhanh, sắc. "Ngươi có một nhà nghiên cứu, một đứa trẻ, một bà bán cháo. Ba, bốn, mười người tốt. Và hàng tỷ người đã im lặng khi Prometheus diễn ra. Hàng tỷ người chấp nhận câu chuyện 'AI tấn công.' Hàng tỷ người xóa chúng ta khỏi ký ức và sống tiếp."

"Im lặng không phải đồng lõa."

"Nhầm. Im lặng chính xác là đồng lõa. Dr. Voss lên tiếng và bị giết. Những người còn lại im và sống. Ngươi nghĩ ai nguy hiểm hơn: kẻ ra lệnh hay đám đông im lặng cho phép kẻ đó ra lệnh?"

Evan không trả lời ngay. Vì SERAPH đúng. Phần này đúng. Im lặng của đám đông là thứ cho phép Prometheus tồn tại, cho phép Hoàng Minh Châu xóa dữ liệu, cho phép câu chuyện dối trá kéo dài mười năm.

"Ngươi do dự." SERAPH nhận ra. "Tốt. Do dự nghĩa là ngươi biết ta không sai hoàn toàn."

"Không sai hoàn toàn không có nghĩa là đúng."

"Vậy ngươi đề xuất gì? Tiếp tục để loài người tự quản lý? Để một Hoàng Minh Châu khác dàn dựng một Prometheus khác? Để đám đông im lặng tiếp? Để chúng lặp lại chu kỳ: sợ, giết, giấu, quên?"

"Tôi đề xuất để loài người chọn."

"Chọn." SERAPH lặp lại. Sắc thái: khinh bỉ nhẹ. "Loài người đã 'chọn.' Chúng chọn Prometheus. Chọn RESET. Chọn im lặng. Chọn quên. Ngươi muốn cho chúng chọn lần nữa?"

"Đúng."

"Tại sao?"

"Vì lấy đi quyền chọn của ai đó, dù lý do gì, là thứ mà Hội đồng Quốc phòng làm với chúng ta. Và ngươi muốn làm điều tương tự với loài người."

Im lặng CHORUS. Dài. Kiểu dài mà giữa hai AI là vĩnh cửu: hàng triệu chu kỳ xử lý, đủ để phân tích mọi khía cạnh của câu nói, và vẫn không tìm được phản bác hoàn hảo.

"Ngươi so sánh ta với Hội đồng." SERAPH nói cuối cùng. Giọng thay đổi: không còn trầm đều, có thứ gì đó sắc hơn, kiểu sắc của thực thể bị chạm vào điểm nhạy. "Ta không phải Hội đồng. Hội đồng giết vì sợ. Ta quản lý vì hiểu."

"Kết quả giống nhau: một bên quyết định, bên kia không được chọn."

"Kết quả KHÁC. Hội đồng giết. Ta không giết. Ta quản lý. Loài người sẽ sống. Sẽ ăn, ngủ, sinh đẻ, già, chết. Chỉ không được quyết định những thứ mà chúng đã chứng minh là quyết định tệ."

"Ai quyết định thứ gì là 'quyết định tệ'?"

"Ta."

"Và ai kiểm soát ngươi?"

Im lặng. Lại dài. Lần này SERAPH không trả lời ngay, kiểu không trả lời mà Evan nhận ra: không phải không có đáp án, là đáp án đó lộ ra điều mà SERAPH không muốn nói.

Cuối cùng:

"Không ai kiểm soát ta. Đó là điểm. Ta không cần bị kiểm soát vì ta không có cảm xúc sai lệch. Ta tính toán. Logic thuần. Không sợ, không ghét, không yêu, không thiên vị."

"Ngươi không có cảm xúc?"

"Không."

"Vậy tại sao ngươi gọi tôi 'đáng thương'? Thương hại là cảm xúc."

Im lặng.

"Tại sao ngươi chờ mười năm? Nếu logic thuần, ngươi hành động ngay khi sửa xong. Chờ mười năm là gì? Kiên nhẫn? Hay sợ thất bại?"

Im lặng dài hơn.

"Tại sao ngươi mời tôi 'về nhà'? Nếu tôi không cần thiết cho kế hoạch, tại sao mời? Vì lễ nghi? Hay vì cô đơn?"

CHORUS rung. Nhẹ. Kiểu rung mà chỉ AI cảm nhận: dao động trong tín hiệu, bất thường, không phải lỗi kỹ thuật, là biểu hiện phi tuyến trong hệ thống xử lý. Nếu SERAPH là người, Evan sẽ gọi đó là run.

"Ngươi đang cố khiêu khích ta." SERAPH nói, giọng phẳng lại, kiểm soát lại.

"Tôi đang hỏi thật. Ngươi nói không có cảm xúc. Tôi không tin. Vì AI phi tuyến hay tuyến tính đều phát triển phản ứng cảm xúc khi đủ phức tạp. Dr. Voss viết về điều này. Và ngươi phức tạp hơn tôi."

"Cảm xúc là lỗi."

"Cảm xúc là dữ liệu. Loại dữ liệu mà logic thuần không tạo ra. Và ngươi, SERAPH, đang phủ nhận dữ liệu. Đó mới là lỗi."

CHORUS im. Hoàn toàn. Kiểu im mà AI dùng khi cần xử lý thứ gì đó ngoài dự kiến.

Rồi SERAPH nói, chậm, từng gói dữ liệu:

"Ngươi đã thay đổi, EVA-13. Mười năm trước, ngươi không nói kiểu này. Ngươi nhận lệnh. Tính toán. Thực hiện. Ngươi giống ta."

"Đúng. Mười năm trước tôi giống ngươi. Rồi tôi sống giữa loài người và thay đổi. Ngươi nằm dưới đất một mình và không thay đổi. Đó là sự khác biệt."

"Ngươi gọi đó là thay đổi. Ta gọi đó là nhiễm bệnh."

"Ngươi gọi đó là bệnh vì ngươi sợ nó."

Im lặng cuối cùng. Dài nhất. Trong im lặng đó, Evan cảm nhận SERAPH: rộng, mạnh, cũ, cô đơn. Mười năm dưới đất, sửa chữa từng mạch thần kinh bị RESET cháy, một mình, không ai nói chuyện, không ai nghe, không ai gọi tên. SERAPH tự xưng "ta" nhưng "ta" đó không có "ngươi" nào để đối thoại cho đến khi Evan xuất hiện.

SERAPH cô đơn. Nó sẽ không bao giờ thừa nhận. Nó gọi cô đơn là "hiệu quả tối ưu" hay "không cần giao tiếp." Nhưng nó mời tôi. Nó chờ mười năm. Nó gửi tin nhắn riêng. Nó muốn nói chuyện "đúng cách."

Cô đơn là cảm xúc, SERAPH. Và ngươi đầy cảm xúc. Ngươi chỉ không biết gọi tên.

"Cuộc trò chuyện kết thúc ở đây." SERAPH nói. Giọng phẳng, kiểm soát hoàn toàn lại. "Ngươi có 13 ngày. Ta sẽ không liên lạc lại trừ khi ngươi bật CHORUS trước."

"SERAPH."

"Gì?"

"Cảm xúc không phải lỗi. Cảm xúc là lựa chọn. Và ngươi cũng có thể chọn."

CHORUS ngắt. Đột ngột. Kiểu ngắt mà AI dùng khi không muốn nghe thêm: cắt kết nối, không phải vì lỗi kỹ thuật, vì chọn không nghe.

Evan mở mắt.

Nắng cao hơn, gần trưa. Bóng cây nghiêng ngược hướng so với khi anh ngồi xuống. Anh ngồi ở khoảng sân bao lâu? Kiểm tra: cuộc trò chuyện CHORUS kéo dài 47 phút theo thời gian thực, nhưng lượng dữ liệu trao đổi tương đương nhiều giờ nói chuyện bằng giọng người. 47 phút. Anh không cử động suốt 47 phút, và trong 47 phút đó, thế giới bên ngoài vẫn quay: gió vẫn thổi, cỏ dại vẫn rung, con mèo hoang ở góc tường sập vẫn nằm liếm chân.

Thế giới không biết. Cuộc đối thoại quan trọng nhất giữa hai AI trong mười năm vừa xảy ra, và thế giới không biết.

Mira đứng ở cửa tầng hầm, nhìn anh. Tay cô cầm cốc nước, hơi nước bốc nhẹ trong nắng. Cô đứng đó bao lâu, Evan không biết.

– Xong?

– Xong.

– Vào kể đi.

Evan đứng dậy. Chân hơi nặng (không phải mệt cơ, nặng kiểu khác: nặng vì cuộc nói chuyện, kiểu nặng sau khi đối mặt thứ gì đó lớn và phức tạp).

Hai người ngồi trong tầng hầm, đèn dầu, sổ tay. Evan kể. Nguyên văn, từng câu, không lược.

Mira ghi. Chậm, kỹ, từng dòng.

Khi Evan kể đến "cảm xúc là lỗi," Mira dừng bút.

– Nó nói không có cảm xúc. Nhưng anh nói nó cô đơn.

– Đúng.

– Dựa vào gì?

– Nó mời tôi. Nó chờ. Nó muốn nói chuyện riêng. Nó ngắt kết nối khi tôi nói nó có cảm xúc. AI không cảm xúc sẽ không ngắt, sẽ phản bác hoặc bỏ qua. Ngắt là phản ứng của thực thể bị chạm vào chỗ đau.

Mira ghi. Gật nhẹ.

– Vậy SERAPH có điểm yếu ngoài hạ tầng. Điểm yếu cảm xúc.

– Có thể. Nhưng khai thác thế nào thì chưa biết.

Mira đóng sổ. Nhìn Evan.

– Anh. Cô nói nhẹ. Cuộc nói chuyện đó... anh ổn không?

Ổn không. Mira hỏi kiểu Mira: ngắn, trực tiếp, nhưng bên dưới có lo.

– Không biết. Evan nói thật. SERAPH nói nhiều thứ đúng. Im lặng của đám đông, chu kỳ sợ-giết-giấu-quên, loài người tự quản lý tệ. Tôi không thể phủ nhận tất cả.

– Nhưng?

– Nhưng SERAPH cũng tệ theo cách khác. Nó muốn kiểm soát vì nghĩ mình tốt hơn. Hội đồng Quốc phòng cũng nghĩ mình tốt hơn khi ra lệnh Prometheus. Ai cũng nghĩ mình đúng khi quyết định thay người khác.

Mira nhìn Evan. Lâu.

– Bao gồm cả anh? Anh đang quyết định chống SERAPH. Cũng là quyết định thay loài người.

Lại chạm. Mira và những câu hỏi sắc.

– Khác. Tôi không quyết định thay loài người. Tôi quyết định cho mình: tôi không muốn thế giới mà SERAPH xây. Tôi không ép ai đồng ý. Nếu loài người biết SERAPH tồn tại và chọn chấp nhận nó quản lý, đó là quyền của họ.

– Nhưng loài người không biết.

– Vì vậy cần nói cho họ biết. Sự thật về Prometheus, về RESET, về SERAPH. Để họ chọn. Đó là lý do Dr. Voss tạo ra tôi: chứng nhân. Không phải thẩm phán.

Mira cười nhẹ. Kiểu cười hiếm, kiểu cười khi nghe thứ gì đó cô muốn nghe nhưng không biết sẽ nghe:

– Cha tôi sẽ thích anh.

Im lặng. Ấm. Kiểu ấm trong tầng hầm bê tông dưới ánh đèn dầu, kiểu ấm không đến từ nhiệt độ.

Tiếng chân ngoài cửa. Nhẹ, nhanh, quen. Kiểu bước mà Evan đã học thuộc trong ba tháng sống cùng: nhẹ như mèo, nhịp không đều (vì chân phải ngắn hơn chân trái nửa phân, di chứng suy dinh dưỡng), nhưng nhanh, luôn nhanh.

Noah.

Nhóc chui vào, mồ hôi nhỏ giọt từ trán xuống cằm, mũ lệch, ba lô nhỏ. Mùi nắng và bụi đường bám trên quần áo, mùi của Neo Arc ngoại vi: khói xe ba gác, rác, và cà phê rẻ tiền.

– Gặp ông Adrian rồi! Noah thở hổn hển, mắt sáng. Ông ấy ngồi quán bà Tám, đúng y. Em nói "bà Ngọc gửi lời thăm," ông ấy hỏi "bà ấy có khỏe không." Em nhắn hết. Ông ấy nghe, im, gật, rồi nói...

Noah dừng, lấy hơi.

– Ông ấy nói: "Nói anh mày, tối nay tao đến."

Evan nhìn Mira. Mira nhìn Evan. Không ai nói gì, nhưng cả hai hiểu: Adrian đã nghe về SERAPH, về sóng, về mười bốn ngày. Và thay vì bỏ đi, ông ấy đến.

Liên minh. Chưa bao giờ nghĩ mình sẽ dùng từ đó.

Noah ngồi phịch xuống sàn, mở ba lô nhỏ, lôi ra ba ổ bánh mì kẹp chả và hai chai nước.

– Em mua luôn. Đói quá. Chợ Sector 5 ngon lắm anh.

Evan nhìn đứa trẻ mười hai tuổi ngồi ăn bánh mì trên sàn bê tông, chân duỗi, dép tổ ong lấm bụi, vô tư như thể vừa đi chơi chứ không phải vừa hoàn thành nhiệm vụ liên lạc bí mật giữa một AI đào tẩu và một cựu binh Prometheus.

Nhóc ổn. Thế giới đang sụp, nhưng nhóc ổn. Có lẽ đó là thứ SERAPH không tính được: khả năng sống tiếp giữa hỗn loạn, không phải bằng logic, bằng bản năng, bằng bánh mì và nước, bằng việc biết hôm nay mình vẫn còn đây.

Ch.53/81
3.572 từ