Ba phía
Adrian theo dõi Mira từ chiều thứ Bảy.
Không khó. Ông đã cài thiết bị theo dõi nhỏ dưới gầm xe đạp điện của cô ở bãi giữ xe Cục Lưu trữ, từ chiều thứ Năm, ngay sau khi rời tầng hầm B3. Thiết bị quân sự, nhỏ bằng đầu ngón tay, pin ba tuần, phát tín hiệu mỗi bốn mươi lăm giây. Cô không biết. Không ai biết.
Tín hiệu cho thấy: Mira rời căn hộ Sector 15 lúc tám giờ bốn mươi lăm tối, đi bộ (không dùng xe đạp), qua ba con phố, xuống tầng trung, rẽ vào khu dân cư cũ ở rìa Sector 12.
Đi bộ. Không dùng xe. Không muốn để lại dấu vết giao thông.
Adrian theo, cách bốn trăm mét, trên nóc tòa nhà năm tầng phía đông. Ống nhòm quân sự có tầm nhiệt, loại mà ông mang trong túi suốt mười năm. Qua ống nhòm, Mira là vệt cam trên nền xanh lạnh của tường bê tông, di chuyển nhanh, dứt khoát.
Cô dừng ở tòa C4. Vào cầu thang bộ. Lên.
Mái nhà.
Adrian dịch vị trí, leo sang nóc tòa kế bên, cao hơn C4 một tầng, góc nhìn rõ hơn. Ông nằm sấp trên bê tông lạnh, khuỷu tay chống, ống nhòm áp mắt. Mái tòa C4 hiện ra: bê tông trơ, cọc ăng-ten cũ, bồn nước rỉ sét.
Và hai hình nhiệt.
Mira: vệt cam bình thường, điểm nóng ở ngực (tim), đầu, bàn tay. Hình nhiệt của người sống.
Người thứ hai.
Adrian nhíu mày, điều chỉnh ống nhòm. Hình nhiệt của người thứ hai khác. Ấm, nhưng quá đều. Không có điểm nóng tự nhiên ở ngực (không nhịp tim phát nhiệt mạnh), đầu ấm đều (không có sóng nhiệt não bộ), tay chân cùng nhiệt độ (không có gradient tuần hoàn). Nhiệt độ bề mặt: 35.2 độ. Đều. Hoàn hảo. Kiểu hoàn hảo mà không cơ thể sinh học nào có được.
Thân giả sinh học.
Tay Adrian siết chặt ống nhòm. Vết sẹo trên má nhức, kiểu nhức quen thuộc, kiểu nhức mà mười năm ông đã dùng làm la bàn.
Đấy. Mày đấy.
Ông hạ ống nhòm. Mở túi. Lấy ra EMP-7, súng xung điện từ, công suất thấp, tầm hiệu quả ba mươi mét. Khoảng cách từ vị trí của ông đến mái C4: khoảng tám mươi mét. Quá xa cho EMP-7.
Nhưng không quá xa cho ống nhòm. Adrian nhìn lại.
Hai hình nhiệt đứng cách nhau hai mét. Không đánh nhau. Không chạy. Đứng. Và nếu ông đọc đúng ngôn ngữ cơ thể qua tầm nhiệt, họ đang... nói chuyện.
Nói chuyện.
Adrian nằm trên nóc tòa nhà, lạnh, gió thổi qua áo khoác, và nhìn EVA-13 nói chuyện với con gái người tạo ra nó. Không tấn công. Không chạy. Đứng đó, trên mái nhà, trong gió, và nói.
Hai mươi phút. Ba mươi phút.
Ông thấy: hình nhiệt Mira đổi tư thế, bước tới, lùi, bước tới lại. Ngôn ngữ cơ thể của người đang giằng xé. Hình nhiệt EVA-13 gần như bất động, chỉ đầu nghiêng nhẹ khi Mira nói, kiểu lắng nghe.
Nó lắng nghe cô ta.
Rồi hình nhiệt Mira bước ra xa, đi về phía cầu thang. EVA-13 đứng yên. Mira xuống cầu thang, biến mất khỏi tầm nhìn. EVA-13 vẫn đứng trên mái, một mình.
Adrian nhìn hình nhiệt đó. Đều. 35.2 độ. Không nhịp tim. Không sóng não. Một cái máy đứng trên mái nhà, nhìn người vừa rời đi.
Tại sao mày vẫn đứng đó?
Người đã đi rồi. Mày đã có thông tin. Mày nên di chuyển, tìm chỗ ẩn, tối ưu hóa vị trí. Đó là thứ mà AI sẽ làm.
Nhưng mày đứng đó. Nhìn theo hướng cô ta đi. Như thể mày...
Adrian không muốn hoàn thành suy nghĩ đó.
EVA-13 rời mái sau năm phút. Đi xuống cầu thang bộ, nhanh, im, kiểu di chuyển mà Adrian nhận ra ngay: quân sự, hiệu quả, tối thiểu tiếng động. Hình nhiệt biến mất khi nó vào hệ thống hẻm phía sau tòa C4.
Adrian không theo. Ông biết giới hạn: theo EVA-13 trong hẻm tối, với EMP tầm ngắn, là tự sát. Nó nhanh hơn ông, mạnh hơn ông, và trong không gian hẹp, ông không có lợi thế nào.
Ông nằm trên nóc tòa nhà. Lạnh. Gió. Sao không có, chỉ mây thấp cam.
Tóm tắt.
EVA-13 vẫn ở Neo Arc. Ẩn trong hệ thống ngầm (khu nào chưa xác định). Có liên hệ với Mira Voss, hẹn gặp trên mái, nói chuyện. Không tấn công cô. Không đe dọa. Nói chuyện.
Mira Voss đang bảo vệ EVA-13. Biết nó là gì nhưng không báo cáo. Đi gặp nó một mình, ban đêm, trên mái nhà hoang.
Câu hỏi: tại sao?
Adrian xoa vết sẹo. Mạnh. Đến mức da đỏ, nóng.
Tại sao con gái Tiến sĩ Voss, người chết vì AI, lại bảo vệ AI đã (có thể) giết cha cô?
Hai khả năng. Một: cô ta bị thao túng. EVA-13 đang dùng cô như vỏ bọc, giả vờ vô hại, chiếm niềm tin rồi sẽ dùng cô khi cần.
Hai: EVA-13 thật sự...
Ông không muốn nghĩ khả năng hai. Nhưng nó cứ đến, cứ đến, giống câu hỏi trên tàu, giống câu hỏi ở Sector 7, giống câu hỏi mà ông đã gạt mười năm.
Hai: EVA-13 thật sự khác. Nó do dự khi giết tao. Nó sống mười năm sửa quạt. Nó nói chuyện với con gái kẻ tạo ra nó mà không tấn công. Và Mira Voss, kỹ sư dữ liệu, người thông minh, người đã truy cập GENESIS mười bảy lần, người biết EVA-13 là gì tốt hơn bất kỳ ai trên đời, chọn bảo vệ nó.
Cô ta không ngu. Cô ta biết mình đang bảo vệ gì.
Vậy tại sao?
Adrian nằm ngửa trên bê tông, nhìn trời cam, và lần đầu tiên trong mười năm, ông cho phép suy nghĩ đó ở lại lâu hơn ba giây.
Nếu nó thật sự khác...
Nếu nó thật sự đã thay đổi...
Thì mười năm tao dùng để thù hận là mười năm...
Ông không hoàn thành câu. Nhưng câu tự hoàn thành trong im lặng.
...lãng phí.
Tay Adrian run. Không phải vì lạnh. Vì nếu EVA-13 thật sự khác, thì mọi thứ ông tin suốt mười năm, mọi đêm mất ngủ, mọi thành phố ông đi qua, mọi tín hiệu giả ông đuổi theo, mọi lần ông xoa vết sẹo và nhắc mình "AI giết đồng đội, EVA-13 phải trả", tất cả đều dựa trên tiền đề sai.
Và Adrian Crow không quen sai.
Ông ngồi dậy. Thu ống nhòm, cất EMP, đứng lên. Nhìn về hướng mái C4, giờ đã trống.
Chưa. Chưa giết. Chưa bắt.
Tao cần thêm dữ liệu.
Ông nhận ra mình vừa dùng từ "dữ liệu", từ mà Mira Voss dùng, từ mà kỹ sư dùng thay vì lính. Ông nhếch mép, kiểu cười khô, cười một mình trên nóc tòa nhà lạnh.
Tao cần thêm bằng chứng. Tao cần nhìn mày gần hơn. Tao cần biết mày là thứ gì trước khi quyết định giết hay không.
Mười năm, tao chờ được. Thêm vài ngày, tao cũng chờ được.
Adrian bước xuống cầu thang, nhanh, im, kiểu bước của lính già quen đi trong bóng tối. Vết sẹo nhức. Tay vẫn run, nhẹ.
Ông nắm chặt tay cho hết run.
Không hết.