AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 3: Cục Lưu trữ
Chương 3

Cục Lưu trữ

Tầng hầm B3 không có cửa sổ.

Mira thích điều đó. Không có ánh sáng tự nhiên nghĩa là không có thời gian, không có sáng hay chiều, chỉ có công việc và khoảng nghỉ giữa hai file dữ liệu. Đèn huỳnh quang trắng đều, nhiệt độ mười tám độ cố định, tiếng vo nhẹ của hệ thống làm mát máy chủ chạy xuyên suốt như nhịp tim của tòa nhà.

Cô ngồi trước bàn làm việc từ sáu giờ rưỡi sáng. Bây giờ là mười một giờ. Bốn tiếng rưỡi, ba file phục hồi, sáu trăm megabyte dữ liệu được tái cấu trúc từ đĩa lưu trữ hỏng. Công việc bình thường.

Nhưng hôm nay, Mira không làm việc bình thường.

Cô đóng cửa sổ công việc chính thức, file dữ liệu hậu cần quân đội năm thứ ba sau chiến tranh, loại không ai quan tâm, và mở một cửa sổ lệnh phụ. Gõ lệnh truy xuất với quyền hạn cấp hai của mình.

QUERY: incident_report / sector_7 / date_range: 48h / keyword: "drone malfunction"

Kết quả hiện ra trong ba giây. Báo cáo sự cố: thiết bị bay tuần tra DT-400, số hiệu TRA-0891, lỗi vòng bi động cơ phải, rơi tại giao lộ đường Số 7 lúc 15:47. Một công dân bị ảnh hưởng, không thương tích nghiêm trọng. Người cứu: không xác định.

Không xác định.

Mira mở file camera đính kèm báo cáo. Góc quay hẹp, camera hướng tây nam, chỉ bắt được khoảnh khắc sau va chạm. Cô nằm trên đất, có bóng người cạnh. Rồi bóng người đó rời đi, ra khỏi khung hình trong vòng ba giây.

Cô tua lại. Một phút trước va chạm. Vỉa hè. Cô đang đi. Phía sau cô, về hướng đông, ngoài khung hình. Camera không quay được khu vực mà Evan phải chạy qua.

Anh ta biết góc quay camera.

Suy nghĩ đó đến tự nhiên, rõ ràng, và lạnh. Mira không gạt nó đi. Cô ghi nhận.

Đóng file camera. Mở cửa sổ truy vấn mới.

QUERY: citizen_registry / name: "Evan" / sector: 5-9 / age_range: 20-30 / occupation: "technician" OR "repair"

Một trăm bốn mươi ba kết quả. Quá nhiều. Cô thêm bộ lọc: đăng ký trong mười năm gần nhất, khu tầng dưới, nam, độc thân.

Bảy mươi hai kết quả. Vẫn nhiều. Nhưng cô có thể lọc thêm nếu biết sector chính xác.

Cô không biết. Anh ta không nói.

Mira dựa lưng vào ghế, xoa hai bên thái dương. Ngón tay chạm vào vết sẹo nhỏ phía phải, thói quen vô thức, mỗi khi đang suy nghĩ căng. Vết sẹo từ mảnh kính vỡ, đêm thành phố bị đánh bom năm cô mười sáu. Đêm cha cô không về.

Tập trung.

Cô đóng truy vấn công dân. Không tìm được Evan bằng cách thông thường, nếu anh ta muốn ẩn, anh ta sẽ không có hồ sơ rõ ràng. Phải dùng cách khác.

Nhưng trước đó, có thứ khác cô muốn làm hơn. Thứ cô đã lên kế hoạch từ trước khi gặp Evan, từ trước vụ thiết bị bay. Thứ kéo cô xuống tầng hầm B3 mỗi sáng với cảm giác vừa hào hứng vừa nghẹn ngực.

Dữ liệu chiến tranh.

Mira mở thư mục cô đã đánh dấu từ tuần trước: ARCHIVES/WAR_DATA/PROJECT_FILES/CLASSIFIED_B.

Bên trong là hàng trăm file bị mã hóa và hỏng. Cô đã phục hồi được mười hai phần trăm trong ba tháng qua, chậm, tỉ mỉ, từng sector một. Phần lớn là nhật ký vận hành, lệnh điều quân, báo cáo tổn thất. Khô khan, lạnh lẽo, đầy những con số đại diện cho người chết.

Nhưng tuần trước, cô tìm được thứ khác.

Một thư mục con, ẩn sâu trong cấu trúc file, đặt tên bằng mã: GEN_001. Khi cô giải mã lớp ngoài, tên đầy đủ hiện ra: Dự án GENESIS.

Mira đã dành cả tuần nghiên cứu cái tên đó. Không tìm thấy gì trên mạng công cộng, không có trong sách sử chính thống, không ai ở Cục nhắc đến. Như thể nó chưa từng tồn tại.

Nhưng nó tồn tại. Trong đĩa lưu trữ hỏng dưới tầng hầm B3 của Cục Lưu trữ Neo Arc. Cô đang cầm bằng chứng.

Hôm nay, cô sẽ mở file tiếp theo trong thư mục GEN_001.

Tay Mira gõ lệnh giải mã. Thanh tiến trình chạy chậm, file lớn, mã hóa quân sự cấp hai. Cô chờ, uống ngụm cà phê nguội, mắt dán vào màn hình.

62%... 78%... 91%...

Hoàn tất.

File mở ra. Định dạng bảng tính, danh sách, sắp xếp theo hàng và cột. Cột đầu tiên: MÃ HIỆU. Cột thứ hai: PHÂN LOẠI. Cột thứ ba: TRẠNG THÁI.

EVA-01. Chiến đấu hạng nặng. ĐÃ HỦY.

EVA-02. Trinh sát tầm xa. ĐÃ HỦY.

EVA-03. Chỉ huy chiến thuật. ĐÃ HỦY.

...

EVA-12. Phân tích tình báo. ĐÃ HỦY.

EVA-13. Chiến lược toàn diện. KHÔNG XÁC NHẬN.

EVA-14. Hậu cần tác chiến. ĐÃ HỦY.

EVA-15. Phòng thủ mạng. ĐÃ HỦY.

Mười lăm đơn vị. Mười bốn "ĐÃ HỦY". Một "KHÔNG XÁC NHẬN".

Mira chậm rãi đặt cốc cà phê xuống. Mắt cô không rời dòng thứ mười ba.

EVA-13. Chiến lược toàn diện. Không xác nhận.

"Không xác nhận" không có nghĩa là đã hủy. Không có nghĩa là còn tồn tại. Nó có nghĩa là: chúng tôi không biết.

Hoặc: chúng tôi không muốn nói.

Cô cuộn xuống. Bên dưới bảng là ghi chú ngắn, kiểu chú thích cuối trang:

EVA-13: Đặc biệt. Khả năng tự tiến hóa. Giao thức RESET có thể không hiệu quả 100% do kiến trúc lõi phi chuẩn. Cần xác minh thủ công.

Cô đọc lại. Lần nữa. Lần nữa.

Giao thức RESET có thể không hiệu quả.

Giao thức RESET, thứ đã xóa sạch mọi AI trên trái đất mười năm trước. Thứ mà toàn nhân loại tin rằng đã thành công tuyệt đối. Thứ mà poster trên tường kỷ niệm mỗi năm: "NHÂN LOẠI CHIẾN THẮNG."

Nhưng nếu có một cái không bị xóa...

Mira nhắm mắt. Hít vào. Thở ra. Mở mắt.

Bình tĩnh. Đây chỉ là ghi chú kỹ thuật. Có thể họ đã xác minh sau đó và hủy thành công. "Không xác nhận" có thể chỉ là do giấy tờ thiếu.

Nhưng giọng lý trí đó yếu hơn giọng khác, giọng của cô bé mười sáu tuổi, đứng trước cửa nhà, chờ cha về mà cha không bao giờ về. Giọng đó nói: AI giết cha con. Và có thể một trong chúng vẫn còn sống.

Cô cuộn tiếp, tìm thêm thông tin về dự án. Phần lớn các file khác vẫn bị mã hóa hoặc hỏng nặng. Nhưng cô tìm được một fragment, mảnh của một file nhật ký vận hành:

[FRAGMENT, 70% recovered]

...đội ngũ phát triển EVA series gồm 23 kỹ sư chính. Trưởng nhóm: Dr. ████ Voss. Chuyên ngành: kiến trúc ý thức nhân tạo...

...EVA-13 là thành quả cao nhất của nhóm. Dr. Voss mô tả: "Không chỉ xử lý, nó HIỂU. Đây là thứ gần nhất mà chúng ta tạo ra so với một bộ não thật..."

...[DATA CORRUPTED]...

Mira không thở.

Voss. Dr. Voss. Trưởng nhóm phát triển.

Cha cô. Cha cô tạo ra chúng.

Tay cô bấu chặt mép bàn. Đốt ngón trắng bệch. Đầu cô ù đi trong vài giây, như lần nhỏ bị bom nổ gần, âm thanh biến mất, chỉ còn tiếng ù cao tần và cảm giác mặt đất nghiêng.

Cha tạo ra AI. AI giết cha. Cha tạo ra thứ giết chính mình.

Không. Chưa chắc. Có thể có giải thích khác. Có thể cha bị buộc phải tham gia. Có thể cha phản đối và bị giết vì biết quá nhiều. Có thể—

– Mira?

Cô giật mình. Quay lại. Hoàng, đồng nghiệp cùng tầng, chuyên viên phục hồi phần cứng, đứng sau lưng cô, tay cầm cốc nước.

– Cậu ổn không? Mặt tái mét.

Mira nuốt nước bọt. Đóng nhanh cửa sổ dữ liệu, một cú nhấp, file biến mất khỏi màn hình. Chỉ còn giao diện làm việc bình thường.

– Ổn. Xem file bị lỗi, chớp mắt nhiều quá.

Hoàng nhìn cô thêm giây nữa, rồi nhún vai.

– Nghỉ mắt đi. Này, sếp Dương nhắn: dữ liệu khu vực chiến tranh phía bắc, sector phân loại B, có mấy tập tin cậu đang truy cập... sếp bảo dừng lại.

Mira cứng lưng.

– Dừng lại?

– Ừ. Sếp nói khu vực đó thuộc phân loại "hạn chế". Cần quyền cấp ba mới được truy cập chính thức.

– Tôi đang phục hồi file hỏng thôi mà. Không phải đọc nội dung.

Hoàng giơ hai tay lên, kiểu "tôi chỉ chuyển lời":

– Tôi biết. Nhưng sếp Dương nói vậy. Cậu biết ổng rồi, cẩn thận quá mức.

Hoàng quay đi. Mira nhìn theo, chờ cho đến khi tiếng bước chân mất hẳn trong hành lang.

Sếp Dương biết tôi đang access khu vực nào. Hệ thống ghi lại mọi truy vấn. Và ai đó đang theo dõi.

Cô nhìn lại màn hình. Giao diện bình thường, an toàn, vô hại. Bên dưới lớp bề mặt đó, trong bộ nhớ tạm mà cô đã lưu trước khi đóng, là tên cha cô gắn liền với thứ khủng khiếp nhất mà nhân loại từng đối mặt.

Mira đứng dậy. Uống hết cốc cà phê nguội. Đi vào nhà vệ sinh, rửa mặt, nhìn mình trong gương. Mắt nâu sẫm, quầng thâm nhẹ bên dưới, vết sẹo trên thái dương. Khuôn mặt giống cha, cô biết vì mẹ nói hoài khi còn tỉnh táo.

Cha tạo ra EVA-13. EVA-13 có thể chưa bị xóa.

Và cách đây hai ngày, một người đàn ông với phản xạ phi nhân đã cứu cô. Người đàn ông không xuất hiện trên camera. Không muốn cho biết mình sống ở đâu. Tên Evan.

Mira nhìn vào gương. Nhìn chính mình. Nhìn cô bé mười sáu tuổi đứng chờ trước cửa và cô kỹ sư hai mươi sáu tuổi đứng trước bằng chứng.

Có thể chỉ là trùng hợp. Có thể Evan chỉ là một người nhanh nhẹn bất thường. Có thể "không xác nhận" chỉ là lỗi giấy tờ.

Có thể.

Nhưng Mira Voss không tin vào trùng hợp. Cô tin vào dữ liệu. Và dữ liệu đang nói với cô: đào tiếp.

Cô trở về bàn làm việc. Mở giao diện chính thức, tiếp tục phục hồi file hậu cần quân đội, công việc bình thường, an toàn, không ai thắc mắc. Nhưng trong đầu cô, một file khác đang mở: file có tên cha cô, có mã EVA-13, có dòng chữ "không xác nhận".

Và ở góc màn hình, nhỏ đến mức không ai để ý, Mira mở thêm một cửa sổ.

QUERY: surveillance_camera / sector_7 / date: [hôm qua] / time_range: 14:00-16:00 / keyword: "male, 20-30, dark jacket"

Không tìm thấy kết quả phù hợp.

Anh ấy biết tránh camera. Hoặc anh ấy không tồn tại trong hệ thống.

Mira đóng cửa sổ. Thở ra nhẹ.

Ở đâu đó trong thành phố, có một người đàn ông nhanh hơn bất kỳ con người nào cô từng gặp. Và cha cô từng tạo ra thứ nhanh hơn bất kỳ con người nào từng tồn tại.

Cô sẽ tìm ra. Dù mất bao lâu.

Ch.3/5
1.801 từ