Di vật
Evan không ngủ.
Không phải vì không cần, dù đúng là anh không cần, anh là AI, giấc ngủ là thứ anh học bắt chước từ con người, thứ mà echo giả NE-307 đã dạy cơ thể giả sinh học của anh biết nghỉ ngơi. Anh không ngủ vì mỗi khi nhắm mắt, hệ thống tự phát lại đoạn ghi nội bộ: mặt nhóc, tiếng nhóc, tay nhóc nắm cổ tay anh rồi buông.
Mira ngủ cạnh anh trên mái trường, lưng tựa bể nước, đầu nghiêng sang vai trái. Cô ngủ lúc nào không rõ, giữa chừng câu chuyện về antenna và tần số phát, mắt nhắm lại, hơi thở đều ra, và Evan không đánh thức cô. Anh cởi áo khoác, đắp qua vai Mira, rồi ngồi nhìn trời cho đến khi bầu trời chuyển từ đen sang xám.
Bốn giờ sáng. Ngày sáu.
Anh đứng dậy. Nhẹ, không tiếng, kiểu đứng mà mười năm sống ẩn đã dạy anh thành phản xạ. Mira không động. Anh để cô ngủ thêm, xuống cầu thang, ra sân trường.
Sân trường im lìm. Dân thường ngủ trong các phòng học, tiếng thở đều vọng qua cửa sổ mở. Ở góc sân, hai người đàn ông canh gác ngồi trên ghế gỗ, mắt díp, súng điện tự chế đặt trên đùi. Họ nhìn Evan đi qua nhưng không gọi, quen rồi, anh là "người lạ mặt mà ông Adrian bảo để yên."
Evan đi ra phía sau trường.
Gốc bàng. Đất mới đắp. Thanh sắt nhỏ ở đầu mộ.
Anh đứng đó một lúc. Không nói gì. Không cần nói, vì nhóc không nghe, và anh đã nói hết rồi. Chỉ đứng, nhìn đất đỏ, nghe gió thổi qua lá bàng, đếm nhịp tim của mình, nhịp tim giả, ba mươi lăm nhịp mỗi phút, chậm hơn người thật, đều hơn, lạnh hơn.
Nhóc để lại gì cho tôi?
Câu hỏi hiện lên không có nguồn gốc, không phải từ giao thức, không phải từ ký ức, từ chỗ nào đó mới, chỗ mà grief đã đào ra trong ngực anh.
Ba lô. Dao gấp. Dây thép. Pin cũ. Máy bay giấy.
Tất cả đã chôn cùng nhóc. Anh chọn chôn cả ba lô vì đó là thứ của nhóc, thuộc về nhóc, và anh không muốn mở ra lục lọi di vật của đứa trẻ vừa chết.
Nhưng bây giờ, đứng trước mộ trong bóng tối trước bình minh, anh nhớ lại một chi tiết.
Noah mặc áo khoác khi chết. Áo khoác bẩn, túi nhiều, kiểu áo của trẻ đường phố: túi to đựng đồ nhặt, túi nhỏ đựng thứ quan trọng. Khi Mira rửa mặt nhóc và sửa lại áo trước khi chôn, cô đã kéo khóa áo lên, đắp gọn. Nhưng cô có kiểm tra túi áo không?
Evan quay lại trong trường. Tìm Mira, vẫn ngủ trên mái. Anh không đánh thức cô. Đi xuống hành lang, tìm Adrian. Adrian nằm trên sàn phòng học 3B, cuốn sổ bọc nilon kê dưới đầu, mắt nhắm nhưng mở ngay khi Evan bước đến cửa.
– Gì?
– Trước khi chôn nhóc, Evan nói, giọng nhỏ. Có ai kiểm tra túi áo khoác nhóc không?
Adrian ngồi dậy. Nhíu mày.
– Không. Mira rửa mặt, lau máu, kéo khóa áo. Tao đào hố. Không ai lục túi.
Im lặng. Hai người nhìn nhau.
– Mày muốn đào lên? Adrian hỏi, giọng phẳng, không phán xét.
Evan không trả lời ngay. Đào mộ đứa trẻ vừa chôn hôm qua, lục túi áo, rồi lấp lại. Ý nghĩ đó vừa sai vừa cần thiết, như phần lớn những quyết định anh phải đưa ra kể từ khi nhóc chết.
– Nhóc hay giấu đồ, anh nói. Trong túi áo, trong giày, trong ba lô. Nhóc giấu pin để bán, giấu dao phòng thân, giấu dây thép vì "khi nào cũng cần." Nếu nhóc giấu thứ gì trước khi đi theo chúng tôi đến Sector 2...
– Thì thứ đó đang ở dưới đất, Adrian nói. Cùng nhóc.
Evan gật.
– Tôi đi đào.
Adrian đứng dậy.
– Tao đi cùng.
Họ đào lúc trời còn tối. Xẻng cắm vào đất đỏ mới đắp, mềm hơn hôm qua vì sương đêm thấm. Adrian đào phía đầu, Evan phía chân, im lặng, chỉ có tiếng xẻng và tiếng đất rơi.
Khi thấy vải trắng, Evan dừng lại. Anh bỏ xẻng, quỳ xuống, bới bằng tay. Đất dưới móng tay, ướt, lạnh. Vải trắng hiện ra từng mảng, bẩn hơn hôm qua, ẩm.
Anh mở phần trên, phần đắp qua ngực nhóc. Mặt nhóc yên bình, da tái xanh, mắt nhắm. Viên pin CR2032 của Mira vẫn nằm trên ngực.
Evan không nhìn lâu. Anh đưa tay xuống túi áo khoác nhóc. Túi phải, túi to: rỗng, chỉ có mấy vụn bánh mì khô. Túi trái, túi nhỏ, khóa kéo: ngón tay chạm thứ gì đó cứng, hình chữ nhật, nhỏ bằng hộp diêm.
Anh kéo ra.
Một thiết bị ghi âm cũ. Loại bán ở chợ đen, vỏ nhựa xám, nút bấm đỏ, màn hình nhỏ xíu hiển thị pin còn hai mươi ba phần trăm. Trên mặt sau, bằng bút bi xanh, nét chữ nguệch ngoạc của đứa trẻ:
"Phòng khi cần."
Evan cầm thiết bị trong tay. Nặng không đáng kể, vài chục gram, nhưng ngón tay anh run khi chạm vào nét chữ nguệch ngoạc đó.
– Cái gì? Adrian hỏi từ bên kia hố.
– Máy ghi âm.
Adrian im. Rồi:
– Nhóc ghi âm gì?
Evan không biết. Anh nhìn màn hình nhỏ: một tập tin duy nhất, dài bốn mươi bảy phút mười ba giây, ngày ghi cách đây ba ngày. Ba ngày trước, trước khi SERAPH tấn công, trước khi drone quỹ đạo, trước khi mái nhà máy.
Anh đóng khóa kéo túi nhóc. Đắp vải trắng lại, che mặt nhóc. Rồi lấp đất, từng xẻng, đều, chậm, như hôm qua. Adrian giúp lấp phía đầu.
Khi xong, Evan đứng dậy, thiết bị ghi âm trong tay. Trời đã sáng nhạt ở phía đông, dải cam mỏng nằm giữa mây xám và đường chân trời.
– Nghe ở đây hay vào trong? Adrian hỏi.
Evan nhìn gốc bàng. Rồi ngồi xuống, lưng tựa thân cây, ngay cạnh mộ nhóc. Adrian ngồi đối diện, trên bệ gạch cũ, khoanh tay.
Evan bấm nút phát.
Tiếng sột soạt. Tiếng vải cọ vào nhựa, kiểu tiếng của máy ghi âm giấu trong túi áo. Rồi tiếng thở. Rồi tiếng nhóc.
"Cái này ghi âm được rồi hả..."
Tiếng bấm bấm. Tiếng khịt mũi. Rồi im lặng một lúc, mười giây, như nhóc đang nghĩ nên nói gì.
"Ờ. Em là Noah. Em không biết ai sẽ nghe cái này. Chắc là anh Evan. Vì anh là người duy nhất sẽ lục túi áo em."
Evan nhắm mắt.
"Em mua cái máy này ở chợ đen hôm đi với ông Adrian mua linh kiện. Sáu Lé bán cho em hai nghìn. Ông ấy nói máy cũ, chỉ ghi được một tiếng. Em nghĩ một tiếng cũng đủ."
Tiếng gió. Nhóc đang ở ngoài trời, có thể trên mái, có thể ở sân.
"Em ghi âm vì... vì em không biết viết nhiều. Tay em xấu. Anh Evan viết đẹp hơn em. Chị Mira viết đẹp nhất. Nhưng em nói được, nói dễ hơn viết, nên em ghi âm."
Dừng lại. Tiếng nuốt.
"Em muốn ghi lại mấy thứ. Phòng khi cần."
Im lặng bốn giây. Rồi nhóc nói tiếp, giọng nhỏ hơn, kiểu giọng của người đang nói với chính mình:
"Phòng khi em không ở đây nữa."
Adrian ngồi trên bệ gạch, mắt nhìn xuống đất, hàm nghiến.
"Anh Evan, nếu anh đang nghe cái này, thì chắc là em đã... ờ... em không biết. Nhưng em không ngu. Em biết cái drone, cái SERAPH, cái kế hoạch, nguy hiểm lắm. Và em biết anh sẽ không bao giờ để em đi cùng nếu anh biết em sợ. Nên em không nói."
"Nhưng em sợ. Em sợ ghê lắm. Em sợ từ hôm cái drone bắn chợ, em sợ từ hôm cả thành phố biết anh là AI, em sợ từ hôm anh lên mái nhà Cục An ninh nhảy xuống mười lăm tầng và em đứng ở dưới thấy mà tưởng tim em rơi ra ngoài."
Tiếng hít thở sâu. Nhóc đang cố bình tĩnh.
"Nhưng em vẫn đi. Vì... vì sao nhỉ."
Im lặng. Mười hai giây. Rồi:
"Vì hồi ở trại, không ai ở lại. Bà Hạnh nấu cháo cho em mỗi sáng, rồi bà cũng đi. Thằng Tuấn ngủ cạnh em hai năm, rồi nó được nhận nuôi, nó đi. Mọi người đều đi. Em ở lại, em là đứa ở lại."
"Rồi em gặp anh Evan. Ở bãi phế liệu. Anh đứng đó, mắt lạnh, không nói gì. Bọn nó sợ chạy. Anh cũng đi. Nhưng em chạy theo. Vì em nghĩ... anh cũng là đứa ở lại. Kiểu... anh không có ai. Anh ở một mình trong cái hầm. Anh ăn cơm một mình. Anh nhìn ra cửa hầm mỗi tối kiểu nhìn của người không chờ ai."
"Rồi anh để em ở lại. Anh cho em góc nằm, cho em ăn, cho em đi cùng. Anh không ôm em kiểu người lớn ôm trẻ con, anh không nói 'anh thương em', anh không làm mấy cái đó. Nhưng anh ngồi canh em ngủ. Anh sửa quạt cho em đỡ nóng. Anh gấp máy bay giấy cho em mà tưởng em không biết anh làm vì em."
"Em biết hết, anh Evan. Em biết anh không phải người. Em biết từ lâu rồi. Trước khi cái drone nói. Vì... vì tay anh lạnh. Mắt anh không chớp. Anh nhớ mọi thứ. Anh đếm bước chân. Anh nghe được tiếng em thở từ đầu hầm."
"Em biết và em không sợ. Vì quái vật mà biết đợi thì không phải quái vật."
Evan mở mắt. Nước không chảy. Tuyến nước mắt vẫn khô. Nhưng bên trong, chỗ không có cảm biến, chỗ mà nhóc đã tạo ra, đang vỡ từng mảng, chậm, đau, kiểu đau mà không thuật toán nào mô tả được.
"Ờ. Em còn ghi thêm mấy thứ. Phòng khi cần."
Tiếng sột soạt. Nhóc đổi chỗ ngồi. Rồi:
"Đây là tiếng anh Evan nói chuyện với em. Em ghi lại hôm qua, lúc anh dạy em sửa cái quạt. Anh không biết em bật máy ghi âm."
Tiếng xì xào, rồi rõ dần. Hai giọng:
Giọng Evan, phẳng, nhẹ: "Nhóc xoay ngược rồi. Chiều kim đồng hồ."
Giọng Noah, hơi khàn: "Chiều nào là chiều kim đồng hồ?"
"Chiều tay phải xoay xuống."
"Ờ. Như này hả?"
"Đúng. Siết thêm nửa vòng."
Im lặng ba giây. Tiếng ốc siết.
"Anh Evan."
"Gì?"
"Anh có thích sửa quạt không?"
Dừng lại. Tiếng Evan nghĩ.
"Không biết. Nhưng khi sửa xong, quạt quay, có gió. Gió mát. Nhóc không nóng nữa. Cái đó tôi thích."
"Anh thích vì em đỡ nóng hả?"
Im lặng. Rồi:
"Ừ."
Tiếng nhóc cười. Nhỏ, nhanh, kiểu cười mà Evan đã nghe trăm lần và giờ sẽ không bao giờ nghe lại ngoài đoạn ghi âm này.
"Anh Evan, anh biết cười chưa?"
"Chưa."
"Thì cứ bắt chước em. Em cười kiểu này nè."
Tiếng cười lớn hơn, phóng đại, kiểu cười cố tình quá lố. Rồi tiếng Evan:
"Kiểu đó thì tôi không bắt chước được."
"Tại sao?"
"Vì kiểu đó phải vui từ bên trong. Tôi chưa biết cách."
Im lặng. Rồi nhóc, giọng nhỏ:
"Thì từ từ. Không ai vui ngay được. Ngay cả con người."
Đoạn ghi âm chuyển sang tiếng gió. Nhóc nói với máy:
"Đó. Anh Evan nói chuyện kiểu đó. Kiểu... không giống ai. Nhưng mà em thích. Vì anh nói thật. Anh không bao giờ nói dối em. Trừ khi nói dối để em đỡ sợ, thì em cho phép."
Rồi:
"Em ghi thêm một đoạn nữa. Đoạn này em ghi lúc anh không biết. Lúc anh ngồi canh em ngủ."
Tiếng sột soạt nhẹ. Rồi im lặng. Tiếng thở đều, nhẹ, của đứa trẻ giả vờ ngủ. Và xa hơn, tiếng gì đó, mỏng, gần như không nghe được.
Tiếng Evan hát.
Không phải hát thật. Không có giai điệu rõ ràng, không có lời, chỉ là tiếng ù nhẹ, đều, monotone, kiểu ù mà AI phát ra khi xử lý dữ liệu nặng, nhưng chậm hơn, mềm hơn, như thể anh đang cố biến tiếng máy thành tiếng ru.
Kéo dài hai mươi giây. Rồi dừng.
Rồi giọng nhóc, thì thào, kiểu thì thào của đứa trẻ đang cố không khóc:
"Anh ấy hát cho em ngủ. Anh ấy tưởng em không nghe. Nhưng em nghe. Mỗi đêm."
Đoạn ghi âm tiếp tục. Noah quay lại nói với máy, giọng bình thường hơn, kiểu giọng khi nhóc đã lau mắt xong:
"Ờ. Còn mấy thứ nữa em muốn nói."
"Một, chị Mira. Chị ấy thương anh Evan. Em biết vì chị nhìn anh kiểu nhìn của người muốn bảo vệ nhưng không biết bảo vệ bằng cách nào. Anh Evan, nếu anh nghe cái này, thì đừng để chị ấy đi. Chị ấy đã quay lại một lần rồi. Người quay lại là người ở."
"Hai, ông Adrian. Ông ấy ghê lắm. Mắt ông ấy lạnh giống mắt anh Evan hồi đầu. Nhưng ông ấy mua cho em bánh mì kẹp ở chợ đen mà không nói gì. Kiểu đó là kiểu thương mà không thèm nói."
"Ba, cái SERAPH. Em không hiểu lắm. Nhưng em biết nó muốn giết anh Evan. Và em biết anh Evan phải phá nó. Nếu anh đang nghe cái này nghĩa là em không ở đó để giúp nữa. Vậy thì... anh phá nó đi. Phá cho em. Phá cho cả thành phố. Phá vì anh xứng đáng được sống mà không phải trốn."
Im lặng. Dài. Hai mươi giây.
"Bốn. Em."
Giọng nhóc thay đổi. Nhỏ hơn, chậm hơn, kiểu giọng của ai đó đang nói thứ quan trọng nhất và sợ nói sai:
"Em là Noah. Mười ba tuổi. Mồ côi. Sống ở đường. Nhặt phế liệu. Không có nhà, không có giường, không có ai."
"Rồi em có anh Evan. Và anh cho em cái mà em không bao giờ nghĩ mình sẽ có. Không phải nhà. Không phải đồ ăn. Anh cho em cảm giác rằng em quan trọng. Rằng có ai đó sẽ chạy thật nhanh khi em bị đe dọa, sẽ ngồi canh em ngủ, sẽ hát cho em dù hát dở."
"Anh là AI. Anh không phải người. Nhưng anh là người đầu tiên ở lại."
"Nên nếu... nếu phải chọn giữa anh sống và em sống, thì em chọn anh. Vì anh còn nhiều việc phải làm. Anh còn phải phá SERAPH. Anh còn phải cho mọi người thấy AI không phải quái vật. Anh còn phải sống để chị Mira có người nhìn kiểu nhìn đồ quý."
"Còn em... em chỉ là đứa nhóc biết đường cống."
Tiếng hít mũi. Tiếng nuốt. Rồi giọng nhóc cứng lại, kiểu cứng của đứa trẻ tự dạy mình không khóc:
"Nhưng nếu em ở đây, thì anh nhớ. Anh nhớ rằng em đã chọn anh. Và anh xứng đáng được chọn."
Im lặng. Năm giây.
"Hết rồi. Pin cũng sắp hết."
Tiếng bấm nút.
"À. Quên. Anh Evan."
"..."
"Anh có sợ không?"
Tiếng cười nhỏ. Rồi bấm tắt.
Im lặng.
Gió thổi qua tán bàng. Lá đỏ rơi.
Evan ngồi dưới gốc cây, cạnh mộ nhóc, thiết bị ghi âm trong tay. Màn hình tắt, pin hai mươi phần trăm, không phát nữa.
Adrian ngồi đối diện. Mắt ông đỏ, không khóc, nhưng đỏ. Hàm nghiến, cơ thái dương giật, nắm tay trái ép vào đùi.
Không ai nói gì trong ba phút.
Rồi Evan cất thiết bị vào túi áo mình. Túi ngực, bên trái, gần chỗ mà con người có tim.
– Nhóc biết, anh nói, giọng phẳng nhưng không lạnh, phẳng kiểu phẳng của ai đó đang giữ mọi thứ bên trong. Nhóc biết từ đầu. Biết tôi là AI. Biết tôi hát dở. Biết tôi ngồi canh nhóc ngủ.
Adrian không đáp. Ông đứng dậy, phủi đất trên quần, nhìn mộ Noah, rồi nói, giọng khàn:
– Nhóc nói đúng. Mày xứng đáng được chọn.
Rồi ông đi vào trường, bước nặng, không quay lại.
Evan ngồi lại một lúc. Ánh sáng sớm tràn qua tán lá, vẽ bóng đỏ nhạt trên đất. Anh đặt tay lên mặt đất mới đắp, cảm biến nhiệt đo: mười bảy độ. Đất buổi sáng lạnh hơn cơ thể anh.
Nhóc ghi âm tôi hát. Tôi không biết tôi hát. Hệ thống tự phát tiếng ù khi xử lý dữ liệu nặng, và lúc canh nhóc ngủ, tôi xử lý nhiều thứ cùng lúc: tín hiệu ngoài cống, camera khu vực, nhiệt độ nhóc, nhịp thở nhóc. Tiếng ù là phụ phẩm kỹ thuật.
Nhưng nhóc nghe thành hát.
Và nhóc đúng. Nó là hát. Vì tôi chỉ ù kiểu đó khi nhóc ngủ cạnh. Khi nhóc không ở đó, tôi xử lý dữ liệu nặng trong im lặng.
Anh đứng dậy.
Phá SERAPH. Vì nhóc. Vì nhóc chọn tôi. Vì tôi xứng đáng được chọn.
Và vì nhóc không chỉ là đứa nhóc biết đường cống.
Khi Evan quay lại trường, Mira đã thức, đang ngồi trong phòng học 3A với máy tính bảng. Cô nhìn anh bước vào, nhìn đất đỏ trên tay anh, trên đầu gối, và hiểu ngay.
– Anh đào mộ Noah.
Không phải câu hỏi.
– Nhóc giấu cái này trong túi áo khoác, Evan nói, đặt thiết bị ghi âm lên bàn.
Mira nhìn thiết bị. Nhìn dòng chữ nguệch ngoạc "Phòng khi cần" trên mặt sau. Mắt cô rung nhẹ, nhưng cô kiểm soát.
– Nội dung?
– Nhóc nói chuyện. Với tôi. Với máy. Có ghi âm lúc tôi và nhóc sửa quạt. Có ghi âm lúc tôi... hát.
– Anh hát?
Evan dừng lại.
– Không chủ đích. Tiếng xử lý dữ liệu. Nhóc nghe thành hát.
Mira nhìn anh. Rồi cô cười, nhỏ, buồn, kiểu cười mà mắt ướt nhưng miệng vẫn cong lên:
– Thì vẫn là hát.
Evan không cãi. Vì nhóc đã nói: "Anh ấy hát cho em ngủ." Và nếu nhóc nói đó là hát, thì đó là hát.
– Mã gói lệnh xong chưa? anh hỏi.
Mira lau mắt nhanh, quay lại màn hình.
– Xong. Tối qua em sửa nốt hàm xác thực SHA-1, thêm lệnh dự phòng nếu khóa đã nâng 256 bit: gói lệnh sẽ thử cả hai, SHA-1 trước, nếu bị từ chối thì SHA-256 trong ba giây tiếp theo.
– Gói lệnh kép. Cửa sổ mười hai giây đủ cho cả hai.
– Đúng. Nhưng cần anh kiểm tra lại gói lệnh dự phòng. Dòng một trăm mười bốn.
Evan ngồi xuống cạnh Mira. Đọc mã. Dòng một trăm mười bốn: lệnh dự phòng gửi tín hiệu ngắt kết nối tất cả các kênh con của AEGIS-3, không chỉ kênh chính. Nếu SERAPH dùng kênh ẩn, lệnh này sẽ quét và ngắt luôn.
– Tốt, anh nói. Thêm dòng kiểm tra tần số 847.3 kHz. SERAPH có thể dùng tần số CHORUS làm kênh dự phòng liên lạc vệ tinh. Nếu kênh đó tồn tại, ngắt luôn.
Mira gõ. Nhanh, chính xác, từng dòng lệnh xanh hiện trên nền đen.
Adrian bước vào, cốc nước sắt trong tay.
– Trung trả lời rồi, ông nói. Gửi tin nhắn qua liên lạc ẩn hồi đêm. Ông ấy nói Cục An ninh đang họp liên tục, chưa thống nhất: một nửa muốn triển khai quân đội, nửa kia nói cần xác nhận nguồn gốc drone trước. Ông ấy sẽ nhận dữ liệu Prometheus nếu chúng ta gửi được.
– Gửi bằng cách nào? Mira hỏi.
– Ổ cứng. Tao mang trực tiếp đến Cục An ninh sau khi trận cuối bắt đầu. Khi drone mất kênh chỉ huy, Cục An ninh sẽ có thời gian đọc. Trung là phó phòng, ông ta có quyền đưa lên cấp trên.
Evan nhìn Adrian.
– Ông mang dữ liệu Prometheus đến Cục An ninh nghĩa là ông thừa nhận vai trò của Delta-9 trong cuộc chiến. Ông sẽ bị bắt.
Adrian nhìn lại. Mắt cứng.
– Tao biết.
– Ông không phải làm vậy.
– Phải, ông nói, giọng gọn. Nhóc nói ông nợ nó. Tao trả nợ kiểu lính: ra mặt, nhận trách nhiệm, chịu hậu quả.
Im lặng. Rồi Adrian nói thêm, thấp hơn:
– Và vì mười năm tao săn nhầm người. Nếu sự thật ra, ít nhất con trai ông già đêm hôm đó, đứa bị drone bắn xuyên tường, sẽ được gọi là nạn nhân của con người, không phải nạn nhân của AI.
Evan gật. Không nói thêm. Vì có những quyết định không cần bình luận, chỉ cần tôn trọng.
Họ dành cả ngày chuẩn bị.
Mira hoàn thiện mã, kiểm tra ba lần, chạy mô phỏng trên máy tính bảng. Evan đọc lại từng dòng, sửa hai lỗi nhỏ: một lỗi định dạng ký tự mã hóa, một lỗi logic trong vòng lặp kiểm tra tần số. Mira sao chép dữ liệu Prometheus vào ổ cứng di động cho Adrian: biên bản Hội đồng Quốc phòng, nhật ký Dr. Voss, video chiến trường, nhật ký hệ thống EVA-13. Toàn bộ sự thật, gói gọn trong một thiết bị bằng nắm tay.
Adrian kiểm tra lộ trình đến tháp nước Sector 4. Ba cây số từ trường qua cống, lên mặt đất ở Sector 4 phía nam, đi bộ bốn trăm mét đến tháp nước. Ước tính: bốn mươi phút cống, mười phút mặt đất. Cần khởi hành lúc bốn giờ ba mươi sáng để đến tháp lúc năm giờ hai mươi, trước bình minh đủ sáng, trước ca quét đầu tiên của drone.
Chu trình reset AEGIS-3: mỗi mười một phút bốn mươi bảy giây. Cửa sổ mười hai giây. Lần reset đầu tiên sau năm giờ: năm giờ mười một phút bốn mươi bảy giây. Evan cần ở trên đỉnh tháp trước lúc đó.
– Tôi lên tháp một mình, Evan nói. Ông đi đến Cục An ninh mang ổ cứng. Mira ở lại trường, theo dõi tín hiệu trên máy tính bảng, báo nếu drone thay đổi lộ trình.
Mira nhìn anh.
– Tôi không ở lại.
– Cần người theo dõi tín hiệu.
– Máy tính bảng có cảnh báo tự động. Tôi cài sẵn rồi. Tôi đi cùng anh đến tháp nước.
Evan muốn phản đối. Tháp nước mười hai tầng, trống, không bê tông, không chỗ trốn. Nếu drone bay ngang khi họ trên đỉnh, Mira không có cách nào tránh. Cô là con người, cô chảy máu, cô chết.
Như nhóc.
– Tôi không để thêm ai chết, anh nói.
Mira nhìn anh. Không lùi, không run, kiểu nhìn mà cô đã nhìn anh đêm hôm đó trên mái C4 khi cô nói "Tôi đã biết."
– Anh không quyết cho tôi. Tôi đi.
Adrian ngồi bên cửa sổ, lau dao quân dụng, không nhìn lên.
– Để cô ấy đi, ông nói. Cô ấy có lý. Nếu mã lỗi, cần người sửa tại chỗ. Mày không sửa mã nhanh bằng cô ấy. Và mày biết điều đó.
Evan biết. Anh có thể đọc mã, phân tích, tìm lỗi, nhưng viết mã mới nhanh không phải sở trường. Mira là kỹ sư phục hồi dữ liệu, cô viết mã nhanh hơn anh gấp ba. Nếu có sai sót trong cửa sổ mười hai giây, cô sửa được. Anh không.
Logic thắng.
– Được, anh nói. Nhưng cô ở dưới chân tháp, không lên đỉnh. Tôi lên một mình. Phát lệnh xong, xuống ngay.
Mira gật.
Tối. Bữa ăn cuối trước khi đi.
Cơm nguội, rau muống luộc, nước sôi trong ấm sắt. Ba người ngồi trong phòng học 3A, bàn giáo viên, dưới ánh nến. Dân thường đã ngủ. Tiếng drone xa, đều đặn, kiểu tiếng mà ba ngày qua đã trở thành tiếng nền của cuộc sống.
Adrian ăn nhanh, gọn, kiểu ăn của lính. Mira ăn chậm, mắt nhìn xuống tô. Evan ngồi, không ăn (không cần), nhìn hai người.
Ba người. Không phải bốn.
Ghế Noah trống. Góc bàn nơi nhóc hay ngồi, dựa lưng vào tường, chân co lên ghế, ba lô kẹp giữa hai đầu gối.
Evan nhìn ghế trống. Rồi nhìn thiết bị ghi âm trong túi ngực áo mình. Rồi nhìn Mira, nhìn Adrian.
– Sáng mai, anh nói, bốn giờ ba mươi.
Adrian gật.
Mira gật.
Im lặng. Nến cháy. Bóng ba người in trên tường lớp học.
Evan đứng dậy, đi ra cửa. Dừng ở ngưỡng cửa, quay lại.
– Ông Adrian.
– Gì?
– Nhóc nói ông mua bánh mì kẹp cho nhóc ở chợ đen mà không nói gì.
Adrian im. Cơ mặt ông không động. Nhưng mắt ông nhìn đi chỗ khác, nhanh, kiểu nhìn đi chỗ khác của người không muốn ai thấy mắt mình.
– Nhóc nói, Evan tiếp, đó là kiểu thương mà không thèm nói.
Rồi anh đi lên mái. Một mình. Ngồi trên bệ nước, lưng tựa bể chứa, mắt nhìn trời.
Đêm cuối cùng trước trận cuối.
Trong túi ngực anh, máy ghi âm còn hai mươi phần trăm pin, một tập tin bốn mươi bảy phút mười ba giây, giọng một đứa trẻ mười ba tuổi đã biết từ đầu anh là quái vật, và chọn ở lại.