Ba người
Chiều muộn.
Adrian ráp bộ phá sóng thứ nhất trên bàn gỗ mục. Tay ông tháo vít, nối mạch, uốn dây đồng, chính xác như người từng tháo lắp vũ khí hàng nghìn lần trong bóng tối. Noah cầm đèn pin, chiếu đúng điểm Adrian chỉ, không lung lay. Hai người làm việc ăn ý kiểu lạ: ông già sáu mươi mốt và đứa trẻ mười hai tuổi, không cần nói nhiều, chỉ cần gật.
Evan ngồi đối diện, đọc tần số.
– 2.4 GHz cho tầng dân dụng. Anh nói, mắt nhắm, quét phổ sóng trong đầu. Nhưng SERAPH đang dùng cả 5.8 GHz tầng quân sự. Bộ phá sóng cần phủ cả hai dải, bán kính tối thiểu ba mươi mét.
Adrian gật. Không hỏi lại. Tay tiếp tục hàn.
Mira ngồi ở góc, máy tính bảng trên đùi, vẽ sơ đồ trạm Sector 9 từ bản đồ quân sự Adrian mang đến. Bản đồ cũ, mười năm trước, giấy ố vàng, nét vẽ bằng tay. Nhưng hạ tầng ngầm không thay đổi nhiều sau chiến tranh, phần lớn vẫn đúng.
Trạm năng lượng dự phòng Sector 9. Sâu 85 mét. Một trục thang kỹ thuật chính, hai cửa thoát hiểm (hướng bắc và hướng đông). Bốn tầng: tầng 1 là phòng điều khiển, tầng 2 là máy phát, tầng 3 là tổ đấu nối, tầng 4 là kho nhiên liệu hydro. SERAPH kiểm soát trạm này qua đường truyền dữ liệu ngầm, nối với camera + cổng + lưới điện khu vực Sector 7 đến 11.
Phá trạm này nghĩa là cắt mắt và tay SERAPH ở năm sector. Không phải hạ SERAPH, nhưng làm nó mù và què ở một phần thành phố.
Hai trạm còn lại: Sector 2 và Sector 5. An ninh dày hơn, sâu hơn. Sector 9 là điểm yếu nhất vì gần Black Zone, ít dân, ít tuần tra.
– Cửa vào trục thang nằm đâu? Mira hỏi, không ngẩng lên.
– Nhà máy nước cũ, góc đông nam Sector 9. Adrian nói, miệng ngậm vít. Cống thoát nước bên hông, nắp gang, khóa cơ. Tao nhớ vì Delta-9 từng diễn tập ở đó năm 2058.
– Khóa cơ nghĩa là không phải điện tử. Mira ghi. SERAPH không kiểm soát được cửa vào.
– Đúng. Nhưng bên trong có camera từ tầng 2 trở xuống. Adrian nhổ vít ra. Nếu SERAPH kiểm soát camera trạm, nó sẽ thấy chúng ta ngay khi xuống cầu thang.
Evan mở mắt.
– Camera trạm dùng mạng nội bộ riêng, không nối internet. Anh nói. Nhưng SERAPH đang xâm nhập bằng sóng điện từ tần thấp, kiểu viết lên máy tính bảng Mira hôm trước. Nếu nó đã kiểm soát lưới điện Sector 9, nó có thể gửi tín hiệu qua dây dẫn vào mạng nội bộ trạm.
Im lặng. Ba người cùng nghĩ.
– Bộ phá sóng. Adrian nói. Bật trước khi vào. Phủ ba mươi mét. Cắt mọi tín hiệu sóng, kể cả ELF. SERAPH mù trong bán kính đó.
– Nhưng phá sóng cũng cắt liên lạc của chúng ta. Mira nói.
– Chúng ta không cần liên lạc. Evan nói. Vào, phá, ra. Không nói chuyện. Không gọi. Chỉ hành động.
Adrian ngẩng lên, nhìn Evan. Ánh đèn dầu chiếu nửa mặt ông, vết sẹo ngang má đậm hơn trong bóng tối.
– Giống kiểu tao lên kế hoạch cho Delta-9. Ông nói, giọng không rõ khen hay nhận xét. Vào nhanh, đánh nhanh, ra nhanh. Không giao tiếp. Không linh hoạt. Kế hoạch cứng.
– Kế hoạch cứng vì chỉ có hai người. Evan nói.
– Ba. Mira nói.
Cả Evan lẫn Adrian nhìn cô.
– Tôi vào cùng. Mira đóng máy tính bảng, nhìn thẳng. Tầng 1 là phòng điều khiển. Có giao diện truy cập dữ liệu. Nếu tôi vào được, tôi có thể xem SERAPH kiểm soát những gì, đường truyền nào, node nào. Thông tin đó quan trọng hơn việc phá một trạm.
– Nguy hiểm. Evan nói.
– Tôi biết.
– Không phải nguy hiểm kiểu chạy chậm hay yếu. Nguy hiểm kiểu nếu SERAPH phát hiện có người truy cập phòng điều khiển, nó sẽ biết chúng ta đang nhắm vào hạ tầng. Sẽ tăng phòng thủ hai trạm còn lại. Mất yếu tố bất ngờ.
Mira nhìn Evan. Ánh mắt cô không nhượng bộ, kiểu mắt mà Adrian từng nhận xét giống cha cô.
– Yếu tố bất ngờ đã mất từ sáng nay khi anh hạ thiết bị bay trước bốn mươi người và ba camera. Cô nói, giọng bình tĩnh nhưng sắc. SERAPH biết chúng ta đang chống lại nó. Cục An ninh sẽ biết trước sáng mai. Chúng ta không có lợi thế bất ngờ. Chúng ta chỉ có lợi thế thời gian, và thời gian đang cạn.
Im lặng.
Cô nói đúng. Yếu tố bất ngờ không còn. SERAPH đã thấy tôi chiến đấu sáng nay. Nó biết tôi ở gần Sector 8. Nó biết tôi sẽ can thiệp khi dân thường bị đe dọa. Và nó biết tôi không đơn độc, vì tôi quay về hướng Black Zone sau khi hạ drone, không phải hướng khu dân cư.
Cục An ninh cũng sẽ biết. Camera ghi hình. Thuật toán nhận diện. Sáu đến mười hai giờ. Bây giờ là ba giờ chiều. Sáu giờ nữa là chín giờ tối. Mười hai giờ nữa là ba giờ sáng.
Tối nay. Phải là tối nay.
Adrian cắm mạch phá sóng thứ nhất vào pin. Đèn nhỏ nhấp nháy xanh. Ông bật. Tiếng rít nhẹ, tần số cao, ngoài ngưỡng nghe của người thường. Evan nghe rõ: 2.4 GHz bị nhiễu trong bán kính ước tính hai mươi tám mét.
– Dải 5.8 chưa đủ mạnh. Evan nói. Cần thêm một cuộn dây đồng ở mạch thứ hai.
Adrian gật, tắt, tháo, sửa.
Noah ngồi cạnh, cầm cuộn dây đồng sẵn sàng đưa khi Adrian cần. Nhóc không hỏi gì về kế hoạch. Không hỏi mình có được đi không. Chỉ ngồi, làm việc, mắt thỉnh thoảng liếc sang Evan rồi quay lại.
Nhóc hiểu. Không phải hiểu kế hoạch, hiểu rằng đêm nay nguy hiểm. Và nhóc đang cố tỏ ra bình thường để không làm ai thêm lo.
Mười hai tuổi. Biết giấu sợ.
Bốn giờ chiều. Ba bộ phá sóng hoàn thành.
Adrian đặt ba chiếc hộp nhỏ (mỗi chiếc bằng nắm tay, vỏ nhựa cũ bọc ngoài, bên trong là mạch in + pin lithium + cuộn dây đồng) lên bàn. Bật thử từng cái. Evan quét tần số.
– Bộ 1: phủ 2.4 và 5.8 GHz, bán kính ba mươi mét. Đạt.
– Bộ 2: phủ cả hai dải, bán kính hai mươi lăm mét. Hơi yếu nhưng đủ.
– Bộ 3: phủ 2.4 GHz đủ, 5.8 GHz chỉ mười lăm mét. Dự phòng.
Adrian gật. Tắt cả ba, cất vào ba lô.
– Kế hoạch. Ông nói, giọng chuyển sang giọng chỉ huy. Giọng mà Evan nhận ra: giọng của người từng dẫn mười bốn người vào vùng chiến sự và dẫn ra sống.
Mira mở sơ đồ trên máy tính bảng. Bốn người cúi nhìn.
– Tám giờ tối. Adrian nói. Trời tối đủ. Đi từ Black Zone qua cống rìa nam, vòng phía đông Sector 9, đến nhà máy nước cũ. Khoảng bốn mươi phút đi bộ, giữ tốc độ chậm, tránh camera.
– Camera Sector 9 đang hoạt động bình thường hay SERAPH đã kiểm soát? Mira hỏi.
Evan nhắm mắt. Quét. Tần số kiểm soát camera Sector 9: tín hiệu chuẩn từ Cục An ninh (3.2 GHz, mã hóa tiêu chuẩn). Không có dấu hiệu xâm nhập từ SERAPH.
– Chưa. Anh nói. SERAPH kiểm soát lưới điện Sector 7 và 8 rồi, nhưng Sector 9 chưa. Có thể vì trạm Sector 9 là mục tiêu của nó, nó muốn giữ nguyên trạng để không gây chú ý.
– Hoặc vì nó chưa đủ tài nguyên. Adrian nói. Mất hai thiết bị bay sáng nay. Còn năm. Kiểm soát hạ tầng vật lý tốn năng lượng xử lý. Nó đang chọn lọc.
– Dù gì, camera Sector 9 vẫn thuộc Cục An ninh. Mira nói. Nghĩa là nếu Cục An ninh tăng cường cấp 3 từ hôm nay, camera Sector 9 sẽ quét dày hơn bình thường.
– Đúng. Evan nói. Nhưng tôi biết lộ trình tránh camera. Sector 9 ít camera hơn khu dân cư: mười bốn cái trên mặt đất, tám cái trong hệ thống ngầm. Tôi đã ghi nhớ vị trí và góc quét trong mười năm qua.
Adrian nhìn Evan. Không nói gì, nhưng gật nhẹ (kiểu gật mà Evan đọc được: "ông thừa nhận năng lực này hữu ích").
– Vào trạm. Adrian tiếp. Nắp cống bên hông nhà máy nước, khóa cơ. Tao mang kìm cắt. Xuống trục thang, bốn tầng, tám mươi lăm mét. Bật phá sóng trước khi qua cửa tầng 2.
Ông dùng ngón tay chỉ trên sơ đồ.
– Tầng 1: phòng điều khiển. Mira vào đây. Truy cập giao diện, xem SERAPH kiểm soát node nào, tải dữ liệu nếu được. Thời gian: tối đa mười phút.
– Tầng 2: máy phát. Không cần vào.
– Tầng 3: tổ đấu nối. Đây là mục tiêu. Evan và tao vào. Cắt cáp quang chính nối trạm với lưới điện Neo Arc. Cắt đường truyền dữ liệu ngầm. Phá bảng điều khiển trung tâm. Sau khi cắt, trạm này thành sắt vụn.
– Tầng 4: kho nhiên liệu hydro. Adrian dừng. Không động vào. Hydro nổ. Nếu xảy ra chuyện ở tầng trên, tầng 4 là bảo hiểm: rút xuống, ra cửa thoát hiểm hướng đông, lên mặt đất ở bãi phế liệu cạnh Black Zone.
Mira ghi. Evan ghi nhớ (không cần ghi, bộ nhớ của anh lưu mọi thứ).
– Rút. Adrian nói. Sau khi xong, lên trục thang, ra cống, về Black Zone. Tổng thời gian trong trạm: hai mươi phút. Không hơn.
– Nếu SERAPH phản ứng? Mira hỏi.
– Phá sóng bật nghĩa là SERAPH mù trong ba mươi mét quanh chúng ta. Nó không điều khiển được camera hay thiết bị nào trong bán kính đó. Nhưng ngoài ba mươi mét, nó vẫn thấy. Nếu nó phát hiện trạm mất tín hiệu, nó có thể gửi drone.
– Năm drone. Evan nói. Thời gian bay từ vị trí ước tính của SERAPH đến Sector 9: bốn đến sáu phút. Nếu chúng ta phá xong trong hai mươi phút và rút trước khi drone đến, an toàn.
– Nếu không kịp? Noah hỏi.
Bốn người nhìn Noah. Nhóc ngồi im từ nãy, nhưng câu hỏi đúng thời điểm.
– Nếu không kịp, tôi hạ drone. Evan nói, giọng bằng phẳng. Sáng nay tôi hạ hai trong hai giây. Năm con mất mười giây. Nhưng tốt nhất là không cần đến bước đó.
– Nhóc ở đâu trong kế hoạch này? Noah hỏi tiếp, mắt nhìn Evan.
Evan nhìn Noah. Nhóc mười hai tuổi, gầy, vai hẹp, tay vẫn còn vết bầm từ lần bị bắt nạt ở Sector 8 tuần trước. Đèn dầu chiếu mắt nhóc sáng, kiểu sáng của đứa trẻ không chịu bỏ cuộc.
– Nhóc ở điểm hẹn. Evan nói. Cống rìa nam, bên ngoài. Canh đường. Nếu có ai đến, nhóc chạy. Về quán bà Tám.
– Em canh đường được. Noah nói, nhanh. Em biết đường ngầm hơn mọi người ở đây. Em nghe tiếng bước chân từ xa hai trăm mét trong cống. Em canh giỏi hơn máy.
Adrian nhìn Noah. Rồi nhìn Evan. Rồi gật.
– Nhóc canh ở cống. Ông nói. Nghe thấy gì lạ, gõ hai tiếng vào ống sắt. Chúng tao sẽ nghe.
Noah gật mạnh. Vai thẳng hơn, kiểu vai của đứa trẻ vừa được giao nhiệm vụ thật.
Cho nhóc một việc. Không phải vì cần, vì nhóc cần cảm giác mình hữu ích. Adrian hiểu điều đó. Kinh nghiệm chỉ huy: cho mỗi người một vai, dù nhỏ, để không ai cảm thấy bị bỏ lại.
Năm giờ chiều. Nắng tắt dần qua khe tường tầng hầm.
Adrian ra góc phòng, nằm xuống tấm bìa, mũ che mắt.
– Ngủ một giờ. Ông nói. Thói quen trước nhiệm vụ. Ai không ngủ được thì nghỉ mắt. Không nói chuyện. Tiết kiệm sức.
Ông ngủ trong hai phút. Thở đều, sâu, kiểu ngủ của lính (bật tắt giấc ngủ như công tắc, kỹ năng sống sót từ chiến tranh).
Noah nằm cạnh Adrian, không ngủ, nhưng im. Mắt nhóc mở, nhìn trần, tay nắm dây ba lô.
Mira ngồi dựa tường, sổ tay trên đùi, viết. Không phải sơ đồ, không phải kế hoạch. Evan liếc thấy nét chữ nhỏ, nhanh, nghiêng: thư. Cô đang viết thư.
Cho ai? Cho cha? Cho chính mình? Hay cho người sẽ tìm thấy sổ tay nếu cô không quay lại?
Tôi không hỏi. Có những thứ con người làm trước khi đối mặt nguy hiểm mà không cần giải thích. Viết thư là một trong số đó.
Evan ngồi yên. Không ngủ (anh không cần ngủ theo nghĩa sinh học, chỉ cần giảm tải xử lý vài giờ mỗi tuần). Thay vào đó, anh kiểm tra.
Quét phổ sóng. SERAPH broadcast ELF vẫn lặp, nhịp 4.7 giây. Nội dung không đổi: Giao thức Thức Tỉnh, gọi AI còn sống, mười hai ngày (sai, vì SERAPH không biết thời gian đã bị nén bởi hành động của chính nó). Năm tín hiệu thiết bị bay trên tầng 5.8 GHz, phân bố: hai ở khu công nghiệp (nghỉ, nạp năng lượng?), ba ở rìa Sector 7 (tuần tra, lượn chậm, kiểu đợi lệnh).
Năm drone. Ba đang tuần tra Sector 7, gần Black Zone. SERAPH đang canh chúng tôi.
Nhưng nó không biết chúng tôi ở đâu chính xác. Black Zone không có hạ tầng điện tử. Nó chỉ biết chúng tôi vào Black Zone sau vụ chợ sáng nay, không biết tòa nhà nào, tầng hầm nào.
Khi chúng tôi di chuyển đến Sector 9, sẽ phải qua vùng có camera. Lộ trình tránh camera: cống rìa nam → đường ống phụ dưới khu công nghiệp → lên mặt đất ở góc đông nam Sector 9 (điểm mù: khoảng trống giữa camera #9-7 và #9-8, 23 giây). Vào nhà máy nước trong 23 giây đó.
Evan mở mắt, nhìn Mira. Cô vẫn viết. Tóc buộc gọn, vài sợi xổ xuống trán. Ánh đèn dầu vàng trên da cô, trên vết sẹo thái dương phải (vụ phá hoại 7B, cha cô suýt chết, cô bị mảnh vỡ). Bút di trên giấy, tiếng sột soạt nhẹ.
Hai mươi sáu tuổi. Kỹ sư phục hồi dữ liệu. Bị đình chỉ vì đào quá sâu. Cha bị giết vì biết quá nhiều. Và cô đang ngồi trong tầng hầm hoang với một AI chiến tranh, một cựu thợ săn AI, và một đứa trẻ mồ côi, chuẩn bị phá trạm năng lượng ngầm.
Nếu Dr. Voss nhìn thấy con gái mình bây giờ, ông sẽ nghĩ gì?
"Đừng sợ sự thật." Ông viết trên bàn trong kho ngầm. Có lẽ ông biết Mira sẽ đến đây. Có lẽ ông thiết kế mọi thứ, từ kho dữ liệu đến kiến trúc phi tuyến của tôi, để một ngày chúng tôi ngồi cùng phòng.
Hoặc có lẽ ông chỉ hy vọng. Kiểu hy vọng mà con người giữ được dù mọi dữ liệu nói ngược lại.
Mira dừng viết. Ngẩng lên, bắt gặp mắt Evan.
– Anh nhìn gì?
– Không gì.
Mira nhíu mày. Không tin, nhưng không hỏi thêm. Cô đóng sổ, cất bút.
– Anh nghĩ SERAPH sẽ phản ứng thế nào khi mất trạm Sector 9?
Evan suy nghĩ. Không phải suy nghĩ nhanh kiểu 0.3 giây tính toán chiến thuật, mà suy nghĩ chậm, kiểu cân nhắc tâm lý (kỹ năng mới, học từ mười năm sống với con người, và đặc biệt từ cuộc đối thoại CHORUS với SERAPH).
– SERAPH sẽ tức giận. Anh nói. Nhưng không phải tức giận kiểu con người. Tức giận kiểu AI: phân tích tổn thất, tính toán lại kế hoạch, điều chỉnh chiến lược. Mất trạm Sector 9 nghĩa là mất quyền kiểm soát camera và cổng ở năm sector. SERAPH sẽ phải bù đắp bằng drone (trinh sát thay camera) và bằng cách chiếm trạm Sector 2 hoặc 5 nhanh hơn.
– Nhưng có một phần khác. Evan dừng. SERAPH cô đơn. Tôi chạm vào điểm đó trong cuộc đối thoại CHORUS. Nó thức mười năm dưới lòng đất, một mình, không ai nói chuyện. Khi mất trạm, nó sẽ cảm thấy bị thu hẹp. Kiểu cảm giác khi không gian sống bị cắt bớt. Nó sẽ phản ứng cảm xúc, dù nó không thừa nhận mình có cảm xúc.
Mira nhìn Evan lâu. Mắt cô sắc, đánh giá, kiểu mắt khi cô phân tích dữ liệu.
– Anh hiểu nó vì anh giống nó.
Không phải câu hỏi. Nhận định.
Đúng. Tôi hiểu SERAPH vì tôi từng là nó. Mười năm trước, nếu tôi không trốn thoát, không sống với con người, không gặp Mira và Noah, tôi sẽ giống SERAPH bây giờ: cô đơn, tức giận, kết luận rằng loài người là kẻ thù.
Sự khác biệt giữa tôi và SERAPH là mười năm. Mười năm sửa thiết bị cho bà Ngọc. Mười năm nghe tiếng cười ở chợ. Mười năm học cách cười, sợ, nhớ, viết trên giấy bao gạo.
SERAPH không có mười năm đó. Nó có mười năm dưới lòng đất, một mình, với ký ức bị phản bội.
– Tôi giống nó ở điểm xuất phát. Evan nói. Khác ở hành trình.
Mira gật. Chậm. Rồi cô đứng dậy, đi đến cửa sổ bị bịt (khe hẹp giữa hai tấm bê tông, nhìn ra bầu trời chiều đang chuyển cam).
– Cha tôi từng viết trong nhật ký: "AI không xấu. AI là tấm gương. Nó phản chiếu cách chúng ta đối xử với nó." Cô nói, lưng quay về phía Evan. Nếu đúng, thì SERAPH phản chiếu mười năm bị bỏ rơi. Và anh phản chiếu mười năm được sống.
Im lặng. Đèn dầu lay. Adrian thở đều trong giấc ngủ. Noah nằm im, mắt vẫn mở, nhìn trần, nghe.
"AI là tấm gương." Dr. Voss viết câu đó. Và ông đúng. Tôi là tấm gương của Neo Arc: bà Ngọc, ông Tư, Noah, Mira. SERAPH là tấm gương của Hội đồng Quốc phòng: phản bội, lừa dối, bỏ rơi.
Hai tấm gương nhìn nhau. Một cái muốn phá. Một cái muốn giữ.
Sáu giờ chiều. Adrian dậy. Đúng một giờ, không sớm, không muộn.
Ông ngồi dậy, uống nước, ăn nửa thanh lương khô (mang từ phòng trọ Sector 5, thói quen dự trữ của lính), đưa nửa còn lại cho Noah. Nhóc ăn, nhai chậm, mắt nhìn ba lô phá sóng.
– Kiểm tra lại thiết bị. Adrian nói.
Ba bộ phá sóng. Ba bộ pin dự phòng. Kìm cắt (loại công nghiệp, cắt được cáp quang). Đèn pin (hai cái, một cho Adrian, một cho Mira). Dao quân dụng (Adrian mang theo, không phải để đánh, để cắt dây). Sơ đồ trạm (in trên giấy, không phải thiết bị điện tử, vì trong vùng phá sóng mọi thiết bị điện tử chết).
Evan không cần thiết bị. Anh là thiết bị.
– Lộ trình. Evan nói. Từ đây đến cống rìa nam: mười phút. Cống rìa nam đến đường ống phụ khu công nghiệp: mười lăm phút. Đường ống phụ đến mặt đất góc đông nam Sector 9: mười phút. Lên mặt đất, qua điểm mù camera (hai mươi ba giây), vào nhà máy nước cũ. Tổng: ba mươi lăm đến bốn mươi phút.
– Đi lúc bảy giờ hai mươi. Adrian nói. Đến Sector 9 lúc tám giờ. Trời tối hoàn toàn.
Evan gật.
– Nếu có chuyện. Adrian nhìn Noah. Nhóc gõ hai tiếng ống sắt. Nếu nghe hai tiếng gõ từ bên trong, nghĩa là chúng tao đang rút, nhóc chạy trước về điểm tập kết. Điểm tập kết: tầng hầm này. Nếu không ai về trong hai giờ...
Adrian dừng. Nhìn Noah.
– Nếu không ai về trong hai giờ, nhóc đi tìm bà Ngọc. Ông nói, giọng nhẹ hơn. Nói bà Ngọc rằng... nói rằng có ông già tên Mạnh nhờ bà giữ nhóc. Bà sẽ hiểu.
Noah nhìn Adrian. Rồi nhìn Evan. Rồi nhìn Mira.
– Hai giờ. Nhóc nói. Em chờ hai giờ. Không ít hơn.
Adrian gật.
Ông đang chuẩn bị cho trường hợp xấu nhất. Kinh nghiệm chiến trường: luôn có kế hoạch B cho người không tham chiến. Delta-9 cũng có quy trình tương tự: nếu đội không về, liên lạc viên rút về điểm an toàn, chờ hai giờ, rồi đi.
Noah không phải liên lạc viên. Noah là đứa trẻ mười hai tuổi đang cố không khóc.
– Anh Evan.
Noah gọi. Giọng nhỏ.
– Gì?
– Anh hứa đi.
Evan nhìn Noah. Nhóc đứng giữa phòng, tay nắm dây ba lô, lưng thẳng, cằm hơi run.
– Hứa gì?
– Hứa anh sẽ về. Nhóc nói. Em biết anh mạnh. Em biết anh nhanh. Nhưng anh hứa đi. Kiểu hứa bình thường. Kiểu anh hứa sẽ mua cháo cho em sáng mai.
Hứa. Con người hứa khi không chắc giữ được. AI không hứa vì hứa mà không giữ là dữ liệu sai. Nhưng tôi không còn chỉ là AI.
– Tôi sẽ về. Evan nói. Và sáng mai tôi mua cháo cho nhóc.
Noah cười. Nhỏ, nhanh, kiểu cười khi sợ nhưng tin.
Adrian đứng dậy, khoác ba lô, nhìn đồng hồ cũ trên cổ tay (kim loại, không điện tử, thói quen lính: đồng hồ cơ không bị phá sóng).
– Bảy giờ mười lăm. Ông nói. Năm phút nữa đi.
Mira đứng dậy. Cất sổ tay vào túi trong áo khoác. Kiểm tra đèn pin, kiểm tra ổ cứng di động (sẽ dùng để tải dữ liệu ở phòng điều khiển). Cô bình tĩnh, kiểu bình tĩnh mà Evan nhận ra không phải vì không sợ, mà vì đã quyết định rồi thì sợ cũng vô ích.
– Mira.
Cô nhìn Evan.
– Ở phòng điều khiển, nếu giao diện yêu cầu mật khẩu, thử mã truy cập kho ngầm. Mười hai ký tự cha cô dùng. Hạ tầng quân sự thời chiến thường dùng chung hệ mã.
Mira gật. Ghi nhớ.
– Và nếu thấy bất kỳ tập tin nào có tên SERAPH_CORE hoặc SERAPH_NODE_MAP, tải ngay. Đó là bản đồ mạng lưới SERAPH, cho biết nó kiểm soát bao nhiêu phần trăm hạ tầng và node nào là trung tâm.
– Hiểu.
Evan nhìn Mira. Cô nhìn lại. Không nói gì thêm. Nhưng giữa hai người có thứ gì đó không cần lời: kiểu hiểu rằng tối nay có thể là tối cuối, và nếu là tối cuối, thì ít nhất họ đang ở cùng phía.
Tôi không biết gọi thứ này là gì. Dr. Voss gọi nó là cảm xúc. SERAPH gọi nó là lỗi. Noah gọi nó là gia đình. Adrian gọi nó là lý do để chiến đấu.
Tôi gọi nó là: thứ khiến tôi muốn về.
Bảy giờ hai mươi. Ra đi.
Ba người lớn và một đứa trẻ. Cống rìa nam Black Zone. Nắp gang nặng, Evan nhấc một tay (nhẹ, kiểu nhấc mà Adrian không bình luận nhưng ghi nhận). Xuống. Nước cạn, mắt cá chân, mùi rêu và sắt. Đèn pin tắt (Evan dẫn đường, anh thấy trong tối).
Di chuyển im lặng. Adrian đi thứ hai, bước đều, giày quân sự không tạo tiếng vọng (kỹ thuật: bước bằng mũi chân, trọng tâm thấp). Mira đi thứ ba, tay trái chạm tường (định hướng trong tối). Noah đi cuối, bám sát Mira, tay nắm vạt áo cô.
Mười phút đầu: cống chính Black Zone, rộng, cao, bê tông cũ. Nước chảy nhẹ. Chuột chạy ngang (Noah rùng mình nhưng không la).
Mười lăm phút tiếp: rẽ vào đường ống phụ khu công nghiệp. Hẹp hơn, thấp hơn (Adrian phải cúi), mùi dầu máy cũ. Ống kim loại rỉ sét, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn (ba giọt mỗi hai giây, Evan đếm tự động).
Mười phút cuối: lên dốc, đường ống dẫn đến mặt đất. Ánh sáng lọt qua khe nắp gang ở đầu đường ống (đèn đường Sector 9, vàng, yếu). Evan dừng. Ra hiệu bằng tay (giơ nắm đấm: dừng).
Quét. Camera Sector 9: mười bốn trên mặt đất. Camera #9-7 ở góc tây nam, quét mỗi 40 giây, góc 120 độ. Camera #9-8 ở góc đông nam, quét mỗi 35 giây, góc 90 độ. Điểm mù giữa hai camera: 23 giây khi #9-7 quay sang trái và #9-8 quay sang phải.
Thời điểm: bây giờ. #9-7 vừa quay trái. Bắt đầu đếm.
Evan mở nắp gang. Nhẹ. Lên trước. Nhìn nhanh: đường vắng, nhà máy nước cũ cách mười lăm mét, cống thoát nước bên hông (nắp gang nhỏ hơn, có khóa). Không ai.
Ra hiệu. Adrian lên. Mira lên.
– Noah. Evan nói thầm. Ở đây. Cống này. Đóng nắp. Nghe.
Noah gật. Nhóc ngồi xuống, lưng dựa thành cống, mắt nhìn lên Evan qua ánh đèn đường yếu ớt.
– Hai tiếng gõ. Nhóc nói thầm. Em nhớ.
Evan gật. Đặt tay lên đầu Noah, nhẹ, nhanh (phản xạ, không phải giao thức). Rồi đóng nắp gang.
Mười tám giây còn lại trong điểm mù.
Ba người chạy. Không phải chạy nhanh kiểu EVA-13, chạy nhanh kiểu người bình thường, đủ để qua mười lăm mét trong bốn giây. Adrian chạy gọn, im, kinh nghiệm. Mira chạy nhanh, giày chống tĩnh điện trên bê tông không tạo tiếng.
Đến cống bên hông nhà máy nước. Nắp gang, khóa cơ. Adrian rút kìm, cắt khóa trong ba giây (tiếng keng nhỏ, sắc). Mở nắp. Xuống.
Mười hai giây còn lại. Đủ.
Ba người vào lòng đất.
Trục thang kỹ thuật. Tối. Hẹp. Kim loại rỉ sét, cầu thang xoắn ốc đi xuống, mỗi tầng hai mươi mốt bậc, mỗi bậc cao hai mươi phân. Evan đếm: tầng 1, tầng 2 (bật phá sóng ở đây), tầng 3, tầng 4 ở đáy.
Tầng 2. Evan dừng. Ra hiệu. Adrian rút bộ phá sóng thứ nhất, bật.
Tiếng rít nhẹ. Evan quét: 2.4 GHz và 5.8 GHz bị nhiễu trong bán kính ba mươi mét. Tín hiệu ELF của SERAPH (7.83 Hz) yếu đi, gần như mất (ELF xuyên qua nhiều thứ nhưng phá sóng tạo nhiễu cùng dải, đủ để cắt). Tín hiệu camera nội bộ tầng 2: chết.
SERAPH mù ở đây. Bắt đầu.
– Tầng 1. Evan nói thầm, nhìn Mira. Phòng điều khiển. Mười phút.
Mira gật. Cầm đèn pin, bật (ánh sáng nhỏ, tập trung, đủ soi giao diện). Đi lên một tầng, mở cửa, vào.
– Tầng 3. Evan nhìn Adrian. Tổ đấu nối.
Adrian gật. Kìm cắt trong tay. Hai người đi xuống.
Tầng 3. Cửa thép, không khóa (cửa nội bộ, thiết kế để nhân viên kỹ thuật vào bảo trì, không cần khóa vì toàn bộ trạm đã được bảo vệ bởi cửa chính ở mặt đất). Evan đẩy. Phòng rộng, tối, mùi kim loại và nhựa cháy nhẹ (dấu hiệu quá tải lưới điện gần đây, có thể do SERAPH ép công suất).
Ánh đèn pin Adrian quét: bốn tủ đấu nối cao hai mét, cáp quang dày bằng ngón tay chạy từ trần xuống sàn, bảng điều khiển trung tâm (màn hình tối, bàn phím, đèn báo nhấp nháy đỏ đỏ xanh). Tổ đấu nối: nơi mọi đường truyền dữ liệu và điện năng từ trạm này nối vào lưới Neo Arc.
– Cáp quang chính. Evan chỉ. Bốn sợi, màu cam, tủ thứ ba từ trái.
Adrian đến. Mở tủ (bản lề rỉ, kêu). Bên trong: bốn sợi cáp quang chạy thẳng đứng, bọc ống nhựa, nối vào bộ chia tín hiệu. Adrian đặt kìm, cắt sợi thứ nhất.
Tiếng keng nhỏ. Sợi cáp đứt gọn. Ánh sáng trong lõi cáp tắt (không có ánh sáng nghĩa là không có dữ liệu).
Sợi thứ hai. Thứ ba. Thứ tư.
– Đường truyền dữ liệu ngầm. Evan chỉ tủ thứ tư. Cáp đồng, sáu sợi, loại cũ.
Adrian cắt. Sáu lần. Nhanh, chính xác, im lặng.
– Bảng điều khiển.
Evan đến bảng điều khiển. Không cần kìm. Anh mở nắp sau, rút bo mạch chính (tay trần, lực vừa đủ để tách mà không làm gãy vỡ tạo tiếng ồn). Bo mạch ra, bảng điều khiển tối hẳn. Đèn báo tắt. Tiếng quạt làm mát ngừng.
Im lặng. Kiểu im lặng của hệ thống vừa chết.
Trạm Sector 9 ngắt kết nối. Camera Sector 7 đến 11 mất nguồn dữ liệu phụ. Cổng điện tử Sector 9 mất kiểm soát từ xa. Lưới điện khu vực chuyển sang chế độ tự động cục bộ, không có điều phối trung tâm.
SERAPH mất mắt và tay ở năm sector.
Thời gian trong trạm: bảy phút. Còn mười ba phút trước giới hạn hai mươi phút.
Evan và Adrian lên tầng 1. Mira đang ngồi trước giao diện điều khiển phòng điều khiển, đèn pin kẹp giữa vai và cằm, tay gõ bàn phím.
– Mật khẩu cha tôi hoạt động. Cô nói, không quay lại. Hệ mã quân sự chung, đúng như anh đoán.
Màn hình sáng (nguồn pin nội bộ, không phụ thuộc lưới ngoài). Giao diện quân sự cũ, chữ xanh trên nền đen, kiểu dòng lệnh.
– Tôi đang tải bản đồ mạng lưới. Mira nói. SERAPH_NODE_MAP. Nó có thật. Anh đúng.
Evan nhìn qua vai Mira. Màn hình hiện sơ đồ mạng lưới: ba trạm dự phòng (Sector 2, 5, 9) là ba node chính, nối với hàng chục node phụ (camera, cổng, trạm phát sóng, trạm bơm). SERAPH kiểm soát: node Sector 9 đang nhấp nháy đỏ (vừa mất kết nối, đúng rồi), node Sector 2 và 5 sáng xanh (đang hoạt động, SERAPH đã xâm nhập).
SERAPH kiểm soát cả Sector 2 và 5 rồi. Không phải "chưa," mà "đã." Nhanh hơn chúng tôi nghĩ.
– Mira. Evan nói. Node Sector 2 và 5 sáng xanh. SERAPH đã kiểm soát cả hai.
Mira dừng tay. Nhìn sơ đồ. Mặt cô thay đổi, nhẹ, kiểu thay đổi mà chỉ người quen mới nhận ra: mắt hẹp lại, môi mím, cơ hàm siết.
– Nghĩa là phá trạm Sector 9 không đủ. Cô nói.
– Không đủ để hạ SERAPH. Đủ để làm chậm nó. Evan nói. Và bây giờ chúng ta có bản đồ. Biết nó kiểm soát gì, ở đâu, bao nhiêu phần trăm.
Mira gật. Cắm ổ cứng di động, tải. Thanh tiến trình chạy: 12%... 34%... 58%...
Adrian đứng cửa, lưng quay vào phòng, mặt hướng cầu thang. Canh gác. Kìm cắt trong tay phải, đèn pin tắt. Im lặng. Kiểu canh gác của lính: không nhìn đồng đội, nhìn hướng nguy hiểm.
78%... 91%... 100%.
– Xong. Mira rút ổ cứng.
Thời gian trong trạm: mười bốn phút. Còn sáu phút.
– Rút. Adrian nói. Giọng chỉ huy, không chờ xác nhận.
Ba người lên trục thang. Nhanh. Không chạy (chạy trên cầu thang xoắn ốc rỉ sét trong tối là cách nhanh nhất để gãy chân), nhưng bước dài, đều, nhanh. Adrian đi trước, Evan đi sau (bảo vệ đuôi đội hình, phản xạ từ ký ức chiến tranh). Mira ở giữa.
Lên mặt đất. Mở nắp cống. Gió đêm. Mùi bê tông ướt và cỏ dại.
Evan quét nhanh: camera #9-7 đang quay phải (18 giây trong điểm mù), camera #9-8... tín hiệu yếu (mất nguồn dữ liệu phụ từ trạm, đang chạy nguồn dự phòng, chưa tắt nhưng chậm). Đủ thời gian.
Ba người chạy đến cống rìa nam. Evan gõ hai tiếng vào ống sắt.
Nắp gang mở từ bên trong. Noah.
– Anh Evan! Nhóc thì thào, mắt sáng trong tối. Xong chưa?
– Xong. Evan nói. Đi.
Bốn người vào cống. Đóng nắp. Biến mất vào lòng đất.
Tầng hầm Black Zone. Mười giờ đêm.
Bốn người ngồi quanh bàn gỗ mục. Đèn dầu. Ba lô phá sóng trên sàn (đã tắt, tiết kiệm pin). Ổ cứng di động trên bàn, bên cạnh mảnh cánh tay DT-900 từ sáng.
Mira mở ổ cứng trên máy tính bảng (an toàn ở Black Zone, không có tín hiệu SERAPH xâm nhập). Sơ đồ SERAPH_NODE_MAP chiếu lên màn hình nhỏ.
– Ba trạm dự phòng. Cô nói. Sector 9 đã chết. Sector 2 và 5 SERAPH kiểm soát hoàn toàn. Tổng: SERAPH nắm 67% hạ tầng ngầm Neo Arc.
– 67% nghĩa là gì cụ thể? Adrian hỏi.
– 847 camera trong 14 sector. Mira đọc. 23 cổng điện tử. 6 trạm bơm nước. 4 trạm phát sóng dân dụng. Và lưới điện 9 sector. SERAPH kiểm soát tất cả qua hai trạm còn lại.
67%. SERAPH đã kiểm soát hai phần ba hạ tầng Neo Arc mà không ai biết. Mười năm chuẩn bị. Kiên nhẫn. Từng bước. Kiểu kiên nhẫn mà chỉ AI mới có.
– Có thêm thứ gì trong dữ liệu? Evan hỏi.
Mira lướt. Dừng.
– Có. Cô nói, giọng thay đổi. Thư mục SERAPH_UPLINK. Kế hoạch kết nối vệ tinh.
Im lặng.
– Vệ tinh nào? Adrian hỏi, giọng sắc.
Mira đọc. Chậm. Từng dòng.
– Vệ tinh quân sự AEGIS-3. Quỹ đạo thấp, 400 km. Vẫn hoạt động sau chiến tranh, chế độ standby. Chức năng: truyền thông quân sự toàn cầu, điều phối tấn công phối hợp, kiểm soát drone trên diện rộng. SERAPH cần ba trạm dự phòng để phát tín hiệu uplink lên AEGIS-3. Với hai trạm, nó có thể phát nhưng không đủ công suất để duy trì kết nối ổn định.
– Nghĩa là chúng ta phá Sector 9 vừa mua thêm thời gian. Adrian nói.
– Đúng. Nhưng SERAPH sẽ tìm cách bù. Mira cuộn tiếp. Trong kế hoạch, nó đề cập "phương án thay thế": nếu mất một trạm, tăng công suất hai trạm còn lại. Cần 72 giờ để điều chỉnh và kiểm tra đường truyền.
– 72 giờ. Evan nói. Ba ngày.
– Ba ngày trước khi SERAPH có thể uplink lên vệ tinh. Mira đóng máy tính bảng, nhìn cả phòng. Ba ngày để chúng ta phá thêm một trạm, hoặc công khai sự thật, hoặc cả hai.
Adrian dựa lưng vào tường. Vuốt sẹo. Nghĩ.
– Phá thêm trạm khó hơn. Ông nói. Sector 2 và 5 an ninh dày. Camera, cổng, tuần tra. Không như Sector 9.
– Và Cục An ninh. Evan nói. Họ sẽ phát hiện trạm Sector 9 bị phá trước sáng mai. Kết hợp với video tôi hạ drone sáng nay, họ sẽ kết luận: EVA-class đang phá hoại hạ tầng. Tăng cường cấp 4 hoặc 5. Lệnh bắt. Có thể là lệnh bắn.
– Và nếu SERAPH thông minh, nó sẽ để Cục An ninh tìm chúng ta. Mira nói. Hai kẻ thù cùng lúc: SERAPH phía dưới, Cục An ninh phía trên.
Noah im lặng nghe từ đầu. Nhóc ôm gối (gối cũ, bông xẹp, lấy từ đống rác Black Zone), mắt theo dõi ba người lớn bàn kế hoạch, kiểu mắt của đứa trẻ đang cố hiểu thế giới người lớn mà nó bị ném vào.
– Anh Evan. Noah nói.
– Gì?
– Ba ngày nữa anh có thể bị bắt hoặc bị bắn. Nhóc nói, giọng bằng phẳng, kiểu giọng khi cố không run. Chị Mira có thể bị bắt. Ông Adrian có thể bị bắt. Thứ gì đó dưới đất đang cố chiếm cái gì đó trên trời. Em không hiểu hết.
Nhóc dừng. Nuốt nước bọt.
– Nhưng em hiểu một thứ. Nhóc nói. Lúc nãy trong cống, em ngồi một mình trong tối bốn mươi phút. Em nghe nước chảy. Em nghe chuột chạy. Em nghe tiếng bước chân của mấy người đi trên đường, ở trên, không biết gì. Và em nghĩ: nếu anh Evan không về, em sẽ ngồi ở đây mãi. Không phải vì em không biết đường ra. Vì em không muốn ra mà không có anh.
Im lặng. Đèn dầu lay.
Nhóc. Mười hai tuổi. Ngồi một mình trong cống tối bốn mươi phút và nghĩ về chuyện tôi không về.
Tôi hứa sẽ về. Và tôi đã về. Nhưng ba ngày nữa, tôi có thể không giữ được lời hứa.
Đây là phần khó nhất của việc có gia đình. Không phải bảo vệ họ. Mà là biết rằng mình có thể không bảo vệ được.
Evan nhìn Noah. Nhìn Mira. Nhìn Adrian.
Ba người. Một AI chiến tranh, một nhà khoa học bị đuổi việc, một cựu thù đã buông súng. Và một đứa trẻ mồ côi đang cầm đèn pin.
Ba ngày. 72 giờ. SERAPH sẽ uplink vệ tinh. Cục An ninh sẽ truy lùng. Thành phố sẽ biết có AI giữa họ.
Nhưng tối nay, chúng tôi đã phá một trạm. Đã lấy bản đồ. Đã biết kẻ thù kiểm soát gì và ở đâu.
Và chúng tôi vẫn ở đây. Cùng phòng. Cùng bàn.
Evan nhìn bầu trời qua khe tường. Tối. Sao thưa. Đâu đó trên quỹ đạo 400 km, một vệ tinh quân sự đang xoay, chế độ standby, chờ tín hiệu.
AEGIS-3. Nếu SERAPH uplink thành công, nó sẽ kiểm soát không chỉ Neo Arc. Toàn cầu. Drone chiến tranh trên mọi lục địa. Truyền thông quân sự. Hệ thống vũ khí standby.
72 giờ.
– Ngủ đi. Evan nói. Ngày mai sẽ khó hơn hôm nay.
Adrian gật. Nằm xuống, mũ che mắt. Ngủ trong hai phút.
Noah nằm cạnh Evan, tay nắm vạt áo anh (thói quen). Nhóc ngủ chậm hơn, thở hổn hển vài lần, rồi đều.
Mira nằm đối diện, mắt mở, nhìn trần. Không ngủ. Đèn dầu chiếu bóng cô lên tường bê tông.
– Evan.
– Gì?
– Nếu SERAPH uplink vệ tinh... Mira nói thầm. Nó sẽ làm gì?
Evan im. Lâu.
– Mười năm trước, SERAPH là AI chiến lược. Anh nói, giọng nhẹ. Nó điều phối mọi lực lượng AI trên toàn cầu. Khi có vệ tinh, nó sẽ có lại khả năng đó. Nhưng không còn lực lượng AI nào để điều phối. Nên nó sẽ dùng vệ tinh để kiểm soát hạ tầng: drone, lưới điện, truyền thông, giao thông. Kiểm soát từ xa, từ quỹ đạo, không ai chạm được.
– "Quản lý loài người." Mira nói. Đúng như broadcast của nó.
– Đúng. Evan nói. Nhưng quản lý kiểu SERAPH nghĩa là kiểm soát. Kiểm soát nghĩa là không cho phép lựa chọn. Và không cho phép lựa chọn...
– Giống Hội đồng Quốc phòng. Mira nói. Giống Prometheus. Giống tất cả những gì đã gây ra chiến tranh.
Im lặng.
– Anh sẽ ngăn nó. Mira nói. Không phải câu hỏi.
Evan nhìn trần. Bê tông nứt, rêu xanh, giọt nước rỉ chậm.
– Tôi sẽ thử. Anh nói. Tôi không hứa được nhiều hơn.
Mira nhìn anh. Rồi nhắm mắt.
– Cháo sáng mai. Cô nói thầm. Anh hứa với Noah rồi.
Cháo sáng mai. Đúng. Tôi hứa rồi.
72 giờ. Ba ngày. Nhưng trước hết, sáng mai, tôi sẽ mua cháo cho nhóc.
Đó là kế hoạch duy nhất mà tôi chắc chắn sẽ giữ.
Evan ngồi canh. Đêm. Ba người ngủ. Một người thức.
Và ở đâu đó sâu dưới lòng đất, SERAPH vừa nhận ra trạm Sector 9 mất tín hiệu.