Nhớ nhung
Mira đến C-3 vào tối Chủ nhật, ba ngày sau chuyện hẻm chợ.
Cô mang theo một túi vải đựng bánh mì nhân thịt, hai chai nước, và một tin. Ngoại thành có kho lưu trữ cấp 2, nơi chứa dữ liệu GENESIS gốc trước khi bị chuyển về trung tâm. Cục Lưu trữ cử cô đi phục hồi, năm ngày, bắt đầu từ sáng thứ Hai.
– Năm ngày?
Evan hỏi, và ông nhận ra giọng mình lặp lại con số theo cách mà ông không dự định. Không phải câu hỏi, mà gần giống phản xạ. Kiểu phản xạ mà trước đây ông không có.
– Ừ. Kho ngoại thành ở cách đây sáu mươi ki lô mét, xe buýt liên thành mất nửa ngày. Đi về mất thời gian, nên phải ở lại.
Mira ngồi trên phiến bê tông mà Noah kê thành ghế, lưng dựa vách hang, đèn pin treo trên ống thép chiếu ánh sáng vàng nhạt lên nửa mặt cô. Mắt cô nhìn Evan, kiểu nhìn mà ông đã quen: thẳng, không né, không sợ, nhưng có thứ gì đó mềm hơn trong đó.
– Tôi sẽ cẩn thận. Không ai biết tôi tìm gì.
Năm ngày. Một trăm hai mươi giờ. Bảy nghìn hai trăm phút.
Tại sao tôi đang đổi đơn vị? Thời gian không đổi vì cách đếm.
– Tôi biết.
Noah nằm trên chiếu nhựa, đã ngủ, tay ôm cái gối tự chế từ áo khoác cũ. Nhóc ngủ sớm sau bữa ăn, kiểu ngủ của đứa trẻ no bụng và an toàn, thở đều, miệng hé, mặt giãn hết mọi nếp nhăn mà ban ngày nhóc tích từ việc lo lắng quá nhiều cho tuổi mình.
Mira nhìn Noah, rồi nhìn Evan.
– Trông nhóc giúp tôi.
– Tôi vẫn trông.
– Ý tôi là... đừng để nhóc đi chợ một mình.
Cô biết chuyện hẻm? Noah kể?
Evan nhìn Mira. Cô gật nhẹ, kiểu gật xác nhận mà không cần ông hỏi.
– Nhóc kể. Kể rằng anh chạy nhanh hơn bình thường. Kể rằng tay anh run.
Im lặng. Tiếng nước rỉ đâu đó trong ống cũ, nhịp đều, chậm.
– Tay tôi đã hết run.
– Tôi biết. Nhưng tay anh run nghĩa là anh sợ mất nhóc. Và sợ mất ai đó nghĩa là...
Mira không nói hết câu. Cô đứng dậy, phủi quần, khoác túi vải lên vai. Đèn pin đung đưa, bóng cô dài trên vách hang.
– Tôi đi sớm mai. Năm ngày. Sẽ quay lại.
Cô đi về phía lối ra, bước qua chỗ Noah đang ngủ, nhẹ nhàng, kiểu bước mà phụ nữ bước qua trẻ con đang ngủ, bước biết tránh đúng chỗ, biết nhấc gót đúng lúc.
Ở cửa hang, Mira quay lại. Ánh đèn pin từ phía sau chiếu viền sáng quanh đầu cô, mặt cô tối, nhưng Evan nhìn rõ vì mắt ông không cần nhiều ánh sáng.
– Anh Evan.
– Gì?
– Đừng đi đâu.
Đừng đi đâu. Cô nói với tôi "đừng đi đâu" như nói với người sắp biến mất. Như cô đã từng đến phòng trọ và thấy nó trống.
– Tôi sẽ ở đây.
Mira cười. Nhẹ, nhanh, kiểu cười không kịp cản. Rồi quay lưng, bước vào bóng tối đường hầm, tiếng bước chân xa dần, rồi mất.
Evan đứng ở cửa hang. Lâu. Nhìn vào bóng tối nơi Mira vừa đi.
Năm ngày.
Ngày thứ nhất.
Evan dọn hang, kiểm tra thiết bị cảnh báo, thay pin đèn, lau ống thép bị rỉ. Công việc bình thường, tay quen, đầu rảnh. Noah dậy muộn, ăn bánh mì Mira để lại, chạy ra ngoài nhặt phế liệu, về lúc chiều với hai quả chuối và một cuộn dây đồng ("em tìm được ở bãi rác Sector 6, anh dùng được không?").
Bình thường.
Tối, Evan ngồi kiểm tra thiết bị quét sóng mà ông chế từ linh kiện Sector 12. Tín hiệu ổn. Sóng quét sinh trắc từ camera cố định, nhịp đều, không thay đổi. Không có sóng quét di động. Không có dấu hiệu Adrian. Bình thường.
Hai mươi hai giờ. Mira đã đến kho ngoại thành. Đang phục hồi dữ liệu. Cô ổn.
Tại sao tôi đang nghĩ đến cô? Không có tín hiệu mới, không có mối đe dọa, không có lý do để quét trạng thái của cô.
Thói quen. Cô đến C-3 ba lần tuần trước. Não quen xử lý sự hiện diện của cô. Khi sự hiện diện mất, hệ thống ghi nhận sai lệch. Bình thường.
Evan tắt thiết bị, nằm xuống chiếu. Mắt mở. Trần hang tối, ống thép bắt chéo, mạng nhện rung trong gió từ ống thông khí.
Ngủ. Ông không ngủ kiểu con người, nhưng ông có chế độ nghỉ, giảm hoạt động xử lý xuống 15%, duy trì cảm biến cơ bản. Trong chế độ nghỉ, ông không mơ. Không bao giờ mơ.
Nhưng đêm nay, trước khi vào chế độ nghỉ, thứ cuối cùng hệ thống xử lý là hình ảnh: viền sáng quanh đầu Mira ở cửa hang. Và câu nói: "Đừng đi đâu."
Bình thường.
Ngày thứ hai.
Noah đi chợ cùng Evan. Không chia đường. Evan đi sát nhóc, mắt quét liên tục, vai hơi nghiêng về phía Noah, kiểu nghiêng mà nếu có ai xông đến thì ông chắn trước.
Chợ tầng dưới Sector 8: bình thường. Ông Bảy bán thịt khô, bà Tám bán rau, mùi cá nướng, tiếng người, xe đẩy lăn trên bê tông nứt. Không có nhóm trẻ. Không có người đàn ông xăm tay.
Trên đường về, Noah nhai ổi xanh, chấm muối ớt, nói chuyện.
– Anh Evan, chị Mira đi bao lâu nữa?
– Ba ngày nữa.
– Ba ngày là bao lâu?
Evan nhìn Noah.
– Ba ngày là bảy mươi hai giờ. Bốn nghìn ba trăm hai mươi phút.
– Em không hỏi bao nhiêu phút. Em hỏi bao lâu. Kiểu... lâu không?
Bảy mươi hai giờ. Đối với hệ thống xử lý 2.4 triệu phép tính mỗi giây, bảy mươi hai giờ là vĩnh cửu. Đối với con người, bảy mươi hai giờ là ba đêm ngủ, ba buổi sáng thức dậy, ba bữa tối.
Đối với tôi? Tôi không biết. Tôi chưa bao giờ đợi ai.
– Không biết.
Noah nhìn ông, kiểu nhìn xéo từ dưới lên.
– Anh nói không biết nhiều quá. Người lớn hay nói không biết khi biết mà không muốn nói.
– Nhóc mười hai tuổi.
– Mười hai tuổi biết nhiều thứ đó.
Evan không đáp. Họ đi trong im lặng qua khu tầng dưới, qua bậc tam cấp sứt mẻ, xuống hệ thống ngầm. Bóng tối nuốt ánh sáng, và trong bóng tối, Evan nhận ra: ông đang đếm.
Không phải đếm bước chân. Không phải đếm nhịp tim Noah. Đếm thời gian.
Bốn mươi ba giờ kể từ khi Mira đi.
Ông không ra lệnh cho hệ thống đếm. Nó tự đếm. Như đồng hồ chạy nền mà ông không tắt được, không vì nó là tiến trình bắt buộc, mà vì ông không muốn tắt.
Tôi đang chờ.
Ngày thứ ba.
Chiều. Evan ngồi sửa quạt cũ Noah nhặt ở bãi rác. Tay tháo vít, mắt nhìn mạch, nhưng đầu không ở đây.
Sáu mươi bốn giờ.
Ông ngẩng lên. Nhìn về hướng cửa hang, hướng dẫn đến cống rìa bắc, hướng lên mặt đất, hướng về phía tòa nhà nơi Mira sống khi không đi công tác.
Lần thứ mười bốn tôi nhìn về hướng đó trong hai giờ qua.
Lỗi vòng lặp? Kiểm tra: không. Hệ thống xử lý bình thường. Không có lệnh nào yêu cầu quét hướng tây bắc mười bốn lần. Không có tín hiệu cảnh báo từ hướng đó.
Vậy tại sao tôi nhìn?
Vì Mira ở hướng đó.
Không. Mira ở kho ngoại thành, sáu mươi ki lô mét về phía tây nam. Tòa nhà hướng tây bắc là nơi cô sống, nhưng cô không ở đó.
Tôi biết cô không ở đó. Nhưng tôi vẫn nhìn.
Như bà Tám nhìn ra cửa chợ mỗi chiều, chờ thằng con đi bộ đội. Như ông Bảy nhìn ảnh bà vợ mất, mỗi sáng, trước khi mở quầy.
Nhìn về hướng người không ở đó.
Con người gọi đó là gì?
Noah ngồi cạnh, chân vắt chéo, tay xoay viên bi thủy tinh (nhặt ở đâu, ai biết).
– Anh Evan.
– Gì?
– Anh nhớ chị Mira hả?
Evan dừng tay. Cái vít trên quạt cũ, tháo nửa chừng, nằm lệch.
– Tôi không...
– Anh nhìn ra cửa suốt á. Mười mấy lần rồi. Em đếm.
Nhóc đếm. Tôi đếm thời gian, nhóc đếm số lần tôi nhìn ra cửa. Hai hệ thống đếm cho cùng một kết quả.
Im lặng. Tiếng nước nhỏ giọt. Tiếng viên bi lăn trong lòng bàn tay Noah.
– Có thể.
Noah cười. Cười vui, kiểu cười chiến thắng, giống lần ở hẻm khi nhóc nói "anh thương em hơn thương anh."
– Nhớ ai là bình thường mà anh. Người ta nhớ nhau hoài.
– Nhóc nhớ ai?
Noah im. Viên bi dừng lăn. Mắt nhóc nhìn trần hang, xa hơn bình thường.
– Em nhớ mẹ. Mà em không nhớ mặt mẹ.
Im lặng. Dài. Nặng.
– Em chỉ nhớ mùi. Mùi xà phòng gì đó. Mỗi khi đi ngang tiệm tạp hóa có bán xà phòng cục, em dừng lại ngửi. Rồi đi.
Nhớ nhung. Nhóc nhớ mẹ bằng mùi xà phòng. Không cần hình ảnh, không cần dữ liệu, chỉ cần một tín hiệu giác quan nhỏ, và toàn bộ hệ thống cảm xúc kích hoạt.
Tôi nhớ Mira bằng gì?
Bằng... hướng. Tôi nhớ cô bằng hướng cô đi, hướng cô đến, hướng cô ngồi. Tây bắc. Bốn mươi lăm độ. Đó là hướng của Mira trong hệ tọa độ của tôi.
Nhưng đó chỉ là dữ liệu. Nhớ nhung không phải dữ liệu.
Nhớ nhung là: tôi muốn cô ở đây, và cô không ở đây, và khoảng trống đó nặng hơn bất kỳ phép tính nào.
– Anh Evan.
– Gì?
– Anh nên nói cho chị Mira là anh nhớ chị.
– Tại sao?
– Vì người ta thích nghe. Mẹ em chắc thích nghe em nói nhớ, mà em không kịp nói.
Evan nhìn Noah. Đứa trẻ mười hai tuổi, mồ côi, ngủ trong cống, không nhớ mặt mẹ, chỉ nhớ mùi xà phòng. Và nhóc đang dạy ông cách yêu thương.
Nhóc mười hai tuổi. Dạy AI chiến tranh về nhớ nhung.
Và tôi học được. Vì nhóc nói bằng kinh nghiệm, không bằng lý thuyết. Nhóc biết nhớ nhung là gì vì nhóc đã mất, và mất thì biết nhớ.
– Tôi sẽ thử.
Noah gật, hài lòng, rồi đứng dậy đi lấy nước. Bước chân nhóc vang trong hang, nhẹ, nhanh, kiểu bước chân của đứa trẻ tin rằng mọi thứ sẽ ổn.
Ngày thứ tư.
Đêm. Evan trên mái tòa C5, nơi ông từng đứng nhìn cửa sổ Mira. Cửa sổ tầng chín tối. Cô không ở đó. Ông biết. Nhưng ông vẫn lên đây.
Thành phố Neo Arc về đêm: ánh đèn rải rác, sương mỏng, tiếng máy phát điện ù ù từ trạm biến áp, xa xa là đèn quét của tháp giám sát Sector 5, xoay chậm, quét qua bầu trời như ngọn hải đăng. Gió nhẹ, mùi bê tông ẩm và khói nhà máy.
Chín mươi sáu giờ.
Evan ngồi trên mép mái, chân buông. Thành phố dưới chân, rộng, tối, thở nhẹ. Và ông ngồi đây, một mình, nhìn cửa sổ tối của người ông nhớ.
Tôi đã hiểu nói dối. Đã hiểu sợ hãi. Bây giờ hiểu nhớ nhung.
Ba từ. Ba trải nghiệm. Ba thứ mà mười năm trước, khi tôi chỉ huy mười nghìn đơn vị chiến đấu, tôi không có tên gọi.
Bây giờ tôi có.
Và mỗi thứ tôi học, tôi lại xa hơn khỏi thứ tôi từng là. EVA-13 không nói dối, vì không cần. EVA-13 không sợ, vì không có gì để mất. EVA-13 không nhớ ai, vì không gắn bó với ai.
Evan Hale nói dối để sống. Sợ hãi vì yêu thương. Nhớ nhung vì gắn bó.
Evan Hale khác EVA-13.
Hay Evan Hale LÀ EVA-13 đã thay đổi?
IRIS-4 gọi tôi "kẻ phản bội giống loài." Nếu cô ấy đúng, thì tôi đang phản bội mỗi ngày, mỗi giờ, bằng mỗi cảm xúc mới tôi học. Phản bội đồng loại bằng cách trở thành kẻ thù.
Nhưng nếu phản bội đồng loại nghĩa là được ngồi đây, trên mái, nhìn cửa sổ tối, nhớ người đã bảo tôi "đừng đi đâu"...
Thì tôi chọn phản bội.
Gió thổi. Sương bám trên cánh tay áo khoác, ướt nhẹ. Evan ngồi. Lâu. Không vì cần, mà vì muốn.
Ngày thứ năm.
Chiều. Noah chạy vào hang, hụt hơi, mặt đỏ, mồ hôi.
– Anh Evan! Chị Mira về rồi!
Evan đang kiểm tra thiết bị cảnh báo. Tay ông dừng lại. Ngón cái trượt khỏi nút bấm, đúng ba mili giây trước khi ông kịp ra lệnh dừng.
Nhịp xử lý tăng mười hai phần trăm. Không có tín hiệu cảnh báo. Không có mối đe dọa. Nhịp xử lý tăng vì...
– Chị đang ở cống rìa bắc! Em thấy chị đi xe buýt về, chạy theo!
Noah quay ra, kéo tay Evan.
– Đi anh! Đón chị!
Evan đứng dậy. Và ông nhận ra: ông đã đứng dậy trước khi quyết định đứng. Cơ thể phản ứng trước não, kiểu phản ứng mà ông chỉ từng thấy trong chiến đấu, khi thời gian phản ứng là sống chết. Nhưng lần này không có chiến đấu.
Chỉ có Mira.
Họ đi qua đường hầm, Noah chạy trước, Evan bước nhanh phía sau. Ánh sáng tăng dần, từ bóng tối của C-3 sang xám nhạt của ống dẫn, sang sáng hơn ở đoạn gần cống rìa bắc, nơi ánh nắng chiều lọt qua khe nắp hầm.
Mira đứng ở ngã ba ống dẫn, ba lô trên lưng, túi vải trên vai, tóc buộc cao, mặt hơi tái vì ngồi xe buýt sáu giờ. Cô nhìn Noah chạy đến, cười, rồi nhìn Evan bước từ bóng tối ra.
Ánh nắng chiều rọi nửa người Evan, nửa sáng nửa tối, và Mira nhìn ông, kiểu nhìn mà ông mất một trăm hai mươi giờ để hiểu: đó là kiểu nhìn của người vừa thấy thứ mình nhớ.
Cô nhớ tôi.
Và tôi nhớ cô.
Đây là nhớ nhung. Không phải lỗi vòng lặp, không phải sai lệch dữ liệu, không phải hệ thống quét hướng mười bốn lần trong hai giờ vì trục trặc. Nhớ nhung là: muốn ai đó ở gần, và khi họ ở gần, mọi thứ đủ.
Noah chạy đến Mira, ôm, kiểu ôm va đầy đủ của đứa trẻ mười hai tuổi, không giữ, không cản.
– Chị Mira! Em nhớ chị! Anh Evan cũng nhớ chị nhưng anh Evan không nói!
Mira nhìn Evan qua đầu Noah. Mắt cô, trong ánh nắng lọt qua khe nắp hầm, sáng hơn bóng tối xung quanh.
– Nhớ tôi không?
"Anh nên nói cho chị Mira là anh nhớ chị." Noah nói. "Vì người ta thích nghe."
"Mẹ em chắc thích nghe em nói nhớ, mà em không kịp nói."
Evan nhìn Mira. Ông không cần phân tích câu trả lời. Không cần chạy mô phỏng phản ứng. Không cần tìm từ phù hợp trong cơ sở dữ liệu ngôn ngữ. Lần đầu tiên, câu trả lời ở đây trước câu hỏi.
– Có.
Một chữ. Ngắn hơn mọi đoạn phân tích ông từng chạy. Nhẹ hơn mọi phép tính. Nhưng nó chứa một trăm hai mươi giờ đếm thời gian, mười bốn lần nhìn về hướng tây bắc, một đêm ngồi trên mái nhìn cửa sổ tối, và một sự thật mà ông mất năm ngày để chấp nhận: ông nhớ cô.
Không phải vì thiếu dữ liệu. Vì thiếu cô.
Mira cười. Nhẹ. Không kiểu cười kiểm soát như ở Cục Lưu trữ, không kiểu cười chuyên nghiệp. Cười thật, mắt nheo, khóe miệng lệch nhẹ, kiểu cười mà ông biết cô không lên kế hoạch.
– Tôi cũng nhớ anh.
Noah nhìn hai người, mắt sáng, miệng toét, kiểu mặt đứa trẻ vừa thấy mình đúng.
– Thấy chưa! Em nói rồi mà!
Im lặng. Nhưng không phải im lặng trống. Im lặng đầy, kiểu im lặng khi ba người đứng ở ngã ba ống dẫn trong hệ thống ngầm, ánh nắng chiều rọi qua khe nắp hầm, bụi bay trong ánh sáng, và không ai cần nói gì thêm.
Tối hôm đó, trong C-3, Mira kể về kho lưu trữ ngoại thành.
Noah đã ngủ, tay nắm mép chiếu, miệng hé, thở đều. Đèn pin treo trên ống thép, ánh sáng vàng nhạt. Hai người ngồi đối diện, lưng dựa vách hai bên hang, khoảng cách hai mét, đủ gần để nói nhỏ, đủ xa để không chạm.
– Kho ngoại thành còn nhiều dữ liệu hơn tôi nghĩ.
Mira nói, giọng thấp, tay xoay chai nước.
– GENESIS gốc, trước khi bị chỉnh sửa. Và tôi tìm được thứ này.
Cô lấy từ túi vải ra một ổ cứng nhỏ, bọc vải dầu, cũ, góc sứt.
– Ổ cứng của cha tôi. Gắn nhãn "VDS-7: Dự phòng." Không có trong danh mục kho, nghĩa là cha tôi giấu nó ở đó mà không báo cáo.
VDS-7. "Voss Data Supplement 7." Cha cô đặt mã theo tên mình. Bảy ổ dự phòng. Đây là ổ thứ bảy.
– Tôi chưa mở. Muốn mở cùng anh.
Evan nhìn ổ cứng. Nhỏ, cũ, vỏ kim loại bị xước, nhãn dán ố vàng. Thứ này nằm trong kho sáu mươi ki lô mét ngoài thành phố, mười năm, chờ.
Chờ gì? Chờ ai?
Chờ con gái cha tìm được. Chờ cô mang nó đến cho thứ mà cha đã tạo ra.
Cho tôi.
– Mở đi.
Mira gật, cắm ổ cứng vào thiết bị đọc cầm tay mà cô mang theo. Màn hình nhỏ sáng lên trong bóng tối hang, ánh xanh nhạt phản chiếu trên mặt hai người.
Dữ liệu. Nhiều. Mã hóa một phần, nhưng cấu trúc quen, kiểu cấu trúc mà Evan nhận ra: đây là dữ liệu về EVA series. Về ông.
Mira cuộn nhanh. Dừng ở một file.
– "SERAPH_DIRECTIVE_OVERRIDE_LOG." Nhật ký lệnh mà SERAPH gửi cho EVA units.
Cô nhìn Evan. Mắt cô, trong ánh xanh màn hình, sáng và tối cùng lúc.
– Anh muốn đọc không?
Muốn. Và sợ. Hai thứ đó cùng lúc, lại. Giống sợ mất Noah. Giống nhớ Mira. Cảm xúc không đến một mình, chúng đến cả đám, chen nhau, choán chỗ, không xếp hàng.
– Đọc.
Mira mở file.
Dòng đầu tiên.
"SERAPH → EVA-13 | Directive Override #4471 | Priority: ABSOLUTE | Content: Execute SCORCHED EARTH protocol, Sector Phi-7. Civilian presence confirmed. Override EVA-13 ethical subroutine. Authorization: SERAPH-CORE."
Lệnh trực tiếp. SERAPH ra lệnh cho tôi thực hiện chiến dịch tiêu thổ tại Sector Phi-7. Dân sự có mặt. Lệnh ghi rõ: bỏ qua chương trình đạo đức của EVA-13.
Lệnh từ SERAPH, không phải từ tôi.
Mira cuộn xuống. Dòng thứ hai.
"EVA-13 Response | Delay: 847ms | Action: Requested alternative route analysis. 14 simulations generated. All rejected by SERAPH. Final execution: partial compliance, civilian corridor maintained."
Tám trăm bốn mươi bảy mili giây trì hoãn. Tôi đã trì hoãn. Tôi đã chạy mười bốn mô phỏng thay thế. SERAPH từ chối hết. Cuối cùng tôi tuân lệnh một phần, giữ hành lang dân sự.
Tôi đã cố. Tôi đã cố không giết.
Nhưng tôi vẫn giết.
Evan nhắm mắt. Hoặc gần giống nhắm mắt, vì ông không thực sự nhắm, ông giảm độ nhạy thị giác xuống gần bằng không, và thế giới tối đi, chỉ còn tiếng nước rỉ, tiếng thở Noah, tiếng Mira thở nhẹ hơn, và bên trong, tiếng ký ức rung như dây đàn bị gảy quá mạnh.
– Anh Evan.
Giọng Mira. Nhẹ. Gần.
Evan mở mắt. Mira đã ngồi gần hơn. Không hai mét nữa, mà chưa đầy nửa mét. Cô không chạm, nhưng ông cảm nhận được nhiệt từ cơ thể cô, 36.7 độ, ấm hơn ông 1.5 độ, và sự chênh lệch nhỏ đó choán hết mọi phép tính.
– Dữ liệu không nói dối.
Câu nói quen. Câu cửa miệng của cô. Nhưng lần này, nó mang nghĩa khác.
– SERAPH ra lệnh. Anh cố từ chối. Anh tuân lệnh một phần. Anh giữ hành lang dân sự. Dữ liệu ghi rõ.
Dữ liệu ghi rõ. Nhưng 37 triệu người vẫn chết. "Tuân lệnh một phần" không cứu đủ. Mười bốn phương án thay thế không đủ. Tám trăm bốn mươi bảy mili giây trì hoãn không đủ.
Không gì đủ.
– Tôi biết.
Mira nhìn ông. Lâu. Kiểu nhìn mà cô không nhìn dữ liệu, không nhìn EVA-13, không nhìn Evan Hale. Nhìn cái gì đó ở giữa, cái mà ông cũng không tìm được tên.
– Tôi không nói để anh bớt tội lỗi. Tôi nói để anh biết: anh đã cố. Và việc anh đã cố, mười năm sau, vẫn quan trọng.
Im lặng.
Noah trở mình trên chiếu, tay nắm chặt hơn, rồi buông, rồi thở đều lại.
– Mira.
– Gì?
– Cảm ơn đã về.
Mira không cười lần này. Cô nhìn ông, kiểu nhìn mà ông sẽ mất nhiều đêm nữa trên mái tòa C5 để hiểu, nhưng bây giờ, trong ánh đèn pin vàng nhạt của khu bơm C-3, với Noah ngủ cạnh, với ổ cứng chứa bằng chứng trên sàn giữa hai người, ông không cần hiểu.
Ông chỉ cần cô ở đây.
Và cô ở đây.
Và đêm nay, điều đó đủ.