Noah
Evan nghe tiếng bước chân thứ ba trong đường cống trước khi Adrian nghe.
Nhẹ, nhanh, bước ngắn. Chân nhỏ, quen nền bê tông ướt. Cách phía sau khoảng sáu mươi mét, di chuyển nhanh hơn hai người đàn ông phía trước.
Anh dừng lại. Adrian dừng theo, nhìn anh.
– Có người theo.
Adrian quay lại, mắt quét bóng tối. Đường cống dài hun hút, ánh đèn pin chỉ chiếu được hai mươi mét.
Mười giây sau, một bóng nhỏ hiện ra trong vùng sáng. Ba lô to bằng nửa người, áo khoác bẩn, tóc rối, chạy bằng bước chân của người biết từng vết nứt trên nền cống.
Noah đang chạy theo họ.
Adrian chửi thầm.
– Cái nhóc này...
Noah dừng trước mặt hai người, thở dốc, mắt sáng trong bóng tối. Không sợ. Quyết tâm.
– Em biết anh sẽ nói em quay lại, nhóc nói ngay, trước khi ai kịp mở miệng. Nhưng em không quay lại. Anh Evan không biết cửa sau nhà máy điện. Lối vào mái từ bên trong. Em biết.
Evan nhìn nhóc. Ngực nhói, kiểu nhói quen thuộc mỗi khi Noah làm điều gì đó vừa ngốc vừa dũng cảm.
– Chị Mira biết em đi không?
– Em nói em đi lấy nước.
– Nói dối.
Noah nhìn xuống.
– Nói dối vì nếu nói thật chị ấy sẽ không cho em đi. Và anh cần em ở đây.
Adrian nhìn Evan. Evan nhìn Adrian. Giữa họ là câu hỏi không ai nói ra: đuổi nhóc về một mình qua đường cống, giữa thành phố đang bị drone quần thảo, hay cho nhóc đi cùng?
– Đi, Adrian nói. Nhóc dẫn đường. Nhưng khi vào nhà máy, nhóc ở ngoài.
Noah gật.
Trạm dự phòng Sector 2 nằm trong tầng hầm nhà máy điện cũ, nơi đêm qua nhóm đã phá bộ truyền phát và hai tủ máy chủ. Nhà máy giờ im lìm, mái sập một phần (drone quỹ đạo bắn phá sau khi nhóm thoát), cửa thép méo vẹo, bê tông vỡ vụn.
Đường cống từ Sector 5 sang Sector 2 dài hơn lối đi trên mặt đất, ngoằn ngoèo qua ba tầng hạ tầng cũ. Evan dẫn đầu, bước không tiếng, cảm biến quét hai trăm mét phía trước. Adrian đi giữa. Noah đi cuối, ba lô lắc lư, bước nhanh để theo kịp hai người lớn.
Hai lần Noah suýt trượt trên rêu ướt. Lần thứ hai, Evan quay lại đỡ nhóc mà không nói gì, chỉ nắm cánh tay nhóc một giây rồi buông. Noah cười trong bóng tối, kiểu cười mà Evan nghe được mà không cần nhìn: miệng mở nửa phân, hơi thở ngắn hơn một nhịp.
Anh không biết đó là nụ cười cuối cùng của nhóc dành cho anh trong đường cống.
Ba người đến nơi lúc mười giờ sáng. Trời xám, gió mang theo bụi bê tông và mùi kim loại cháy. Mặt đất run nhẹ dưới chân, tiếng nổ xa từ phía trung tâm thành phố vọng đến qua nền bê tông, đều đặn như nhịp tim của thành phố đang hấp hối. Từ miệng cống cách nhà máy hai trăm mét, Evan quét khu vực.
– Hai drone quỹ đạo ở phía bắc, bốn cây số. Quét chậm, hướng tây. Không có drone mặt đất.
– Ăng-ten trên mái? Adrian hỏi.
Evan nhìn lên. Nhà máy điện ba tầng, mái bê tông cốt thép. Phần mái phía đông sập do drone bắn, nhưng phần phía tây, nơi ăng-ten dự phòng gắn, vẫn nguyên vẹn.
– Ăng-ten còn. Đĩa thu phát, trụ thép, cáp dẫn. Vẫn hoạt động.
– Tủ máy chủ ba?
– Không quét được từ đây. Cần vào bên trong.
Noah kéo tay áo Adrian.
– Lối cửa sau. Bên phải, qua bãi đất trống, có cầu thang sắt lên tầng hai. Từ tầng hai có thang sắt nội bộ lên mái. Em hay lên mái phơi đồ hồi trước.
Adrian nhìn nhóc. Nhóc biết nhà máy bỏ hoang này như biết nhà mình.
– Tốt. Nhóc ở đây. Trong cống, đóng nắp, đợi chúng tao quay lại.
Noah mở miệng định nói gì, nhìn Evan, rồi gật.
– Nhưng nếu nửa giờ không quay lại...
– Thì nhóc chạy về trường, Evan nói. Chạy thẳng, không ngoái lại. Nói chị Mira mọi thứ.
Noah nhìn anh. Mắt nhóc ướt nhẹ, nhưng nhóc gật.
– Nửa giờ.
Evan và Adrian tiếp cận nhà máy từ phía sau, men theo tường bao đổ nát. Bãi đất trống rộng ba mươi mét, trước đây là sân bốc dỡ, giờ cỏ dại mọc xuyên bê tông nứt, rác kim loại rỉ sét nằm ngổn ngang.
Cầu thang sắt bên phải, đúng như Noah nói. Evan leo trước, nhẹ, cảm biến quét từng tầng. Tầng hai: hành lang sản xuất cũ, máy phát điện nằm im, bụi dày. Thang sắt nội bộ ở góc đông bắc, dẫn lên tầng ba rồi lên mái.
Adrian đi xuống tầng hầm phá tủ máy chủ ba. Evan leo lên mái phá ăng-ten. Chia hai hướng, gặp lại ở cầu thang sắt phía sau.
Evan lên đến mái. Gió mạnh hơn ở đây, mang theo mùi khói từ trung tâm thành phố và bụi mịn làm cay mắt, dù mắt anh không biết cay. Mái bê tông cốt thép rộng, phẳng, rải rác mảnh vụn từ vụ drone bắn phá: sắt gãy, gạch vỡ, một mảng tôn cuộn lại như giấy bị vò. Phía đông, nơi mái sập, nhìn xuống thấy tầng ba trống hoác, nắng xuyên qua bụi lơ lửng.
Ăng-ten dự phòng đứng ở góc tây nam: trụ thép ba mét, đĩa thu phát hình parabol đường kính một mét, cáp đồng dẫn xuống qua lỗ xuyên sàn. Đèn xanh nhấp nháy ở gốc trụ, ăng-ten vẫn hoạt động. Tín hiệu phát đi đều đặn, kết nối với mạng lưới SERAPH như sợi dây cuối cùng giữ Sector 2 trong tầm kiểm soát.
Evan bước về phía ăng-ten.
Rồi dừng lại.
Cảm biến của anh phát hiện bất thường. Không phải hình ảnh, không phải âm thanh. Trường điện từ.
Xung quanh ăng-ten, trong bán kính năm mét, có trường điện từ bất thường. Yếu, gần như không thể phát hiện bằng thiết bị thông thường, nhưng cảm biến EVA-class đọc được: dao động tần số thấp, kiểu dao động của cuộn dây tích điện đang chờ kích hoạt.
Bẫy EMP.
Evan đứng cách ăng-ten sáu mét, ngoài bán kính bẫy. Phân tích trong hai phần mười giây.
Bẫy xung điện từ. Kích hoạt bằng cảm biến tiệm cận, nhắm vào thực thể có tín hiệu điện tử cường độ cao. Tức là nhắm vào tôi. SERAPH biết tôi sẽ quay lại phá ăng-ten. Nó gài bẫy.
Bán kính hiệu quả: năm mét. Cường độ: đủ để vô hiệu hóa mạch điện quân sự cấp 3 trong ba giây. Đối với EVA-class: không chết, nhưng tê liệt toàn bộ hệ thống trong mười đến mười lăm giây. Đủ để drone đến.
Và mảnh kim loại. Bẫy EMP quân sự có lớp vỏ phân mảnh, khi kích hoạt, vỏ nổ tung thành hàng trăm mảnh kim loại nhỏ bắn ra mọi hướng. Chống người, không chống AI, nhưng mảnh vẫn lây.
Evan lùi lại một bước.
Cần phá bẫy trước, rồi phá ăng-ten. Hoặc phá ăng-ten từ xa, ngoài bán kính. Anh nhìn xung quanh: không có gì đủ nặng để ném từ sáu mét mà phá được trụ thép. Cần đến gần.
Anh đang tính toán phương án thì nghe tiếng bước chân sau lưng. Nhẹ, nhanh, quen.
Noah đang leo lên.
Nhóc leo lên mái qua thang sắt nội bộ, đầu nhô lên trước, rồi cả người. Mắt sáng, thở nhanh.
– Anh Evan, em thấy có gì lạ ở tầng hầm. Ông Adrian kêu em lên báo anh.
Evan quay lại, vừa định nói "đứng yên" thì Noah bước qua ngưỡng cửa mái, nhìn thấy ăng-ten, và bắt đầu đi về phía đó.
– Nhóc, ĐỨNG LẠI.
Noah dừng. Nhìn Evan, sáu mét phía trước, hai mét phía trong bán kính bẫy.
– Có bẫy, Evan nói nhanh, giọng cứng. Xung quanh ăng-ten. Đừng bước thêm.
Noah nhìn xuống chân mình. Rồi nhìn lên, nhìn ăng-ten, nhìn Evan.
– Bẫy gì?
– Xung điện từ. Nhắm vào tôi. Nếu tôi vào trong năm mét, nó kích hoạt. Vỏ nổ phân mảnh.
– Mảnh, nhóc nhắc lại, giọng thay đổi. Mảnh kim loại.
– Đúng. Giờ nhóc lùi lại...
Nhưng Evan không kịp nói hết.
Vì bẫy không kích hoạt bằng cảm biến tiệm cận.
Bẫy kích hoạt bằng hẹn giờ.
Evan nhận ra trong một phần mười giây: dao động trường điện từ tăng đột ngột, tần số nhảy, cuộn dây tích điện bắt đầu xả. Không phải cảm biến tiệm cận, mà là đồng hồ. SERAPH đặt bẫy kích hoạt theo lịch trình, đúng thời điểm dự đoán Evan sẽ quay lại.
Mười giờ mười lăm sáng. SERAPH tính đúng.
Bẫy sẽ nổ trong 0.8 giây.
Evan ở ngoài bán kính. An toàn.
Noah ở trong.
Evan lao về phía Noah. Khoảng cách bốn mét, cần 0.3 giây. Đẩy nhóc ra ngoài bán kính, 0.2 giây nữa. Tổng 0.5 giây. Đủ.
Nhưng Noah cũng lao.
Không phải lao ra ngoài. Lao về phía Evan.
Nhóc thấy Evan chạy về phía mình, thấy mắt anh biến đổi, kiểu mắt EVA-13, kiểu mắt chiến tranh, và nhóc hiểu: anh đang cố cứu mình. Nhưng trong đầu nhóc, phép tính khác: nếu anh lao vào bán kính bẫy để đẩy nhóc ra, anh sẽ bị EMP. Tê liệt. Drone đến. Chết.
Noah đẩy Evan.
Hai tay nhỏ đặt lên ngực Evan, đẩy mạnh. Sức của đứa trẻ mười ba tuổi không đủ đẩy AI chiến tranh nặng tám mươi ký, nhưng Evan đang lao về phía trước, và lực đẩy từ góc bên làm anh mất thăng bằng nửa giây.
Nửa giây.
Bẫy nổ.
Xung EMP tỏa ra trong bán kính năm mét, sóng điện từ vô hình quét qua không gian. Vỏ kim loại của bẫy phân mảnh, hàng trăm mảnh nhỏ bằng đầu ngón tay bắn ra mọi hướng như mưa sắt.
Evan ở rìa bán kính. Sóng xung điện từ đủ mạnh để làm nhiễu cảm biến ba giây, mắt anh tối đi, tai ù, nhưng hệ thống lõi không bị ảnh hưởng. Mảnh kim loại bay qua cánh tay trái, cắt thêm lớp da giả đã rách, nhưng sợi carbon bên dưới chịu được.
Noah ở giữa.
Evan nghe tiếng nhóc kêu. Không phải tiếng hét. Tiếng kêu ngắn, như bị đánh bất ngờ vào bụng, rồi im.
Cảm biến phục hồi sau ba giây. Thế giới quay lại, rõ nét, sắc lạnh.
Noah nằm trên sàn bê tông mái nhà máy, cách ăng-ten ba mét. Áo khoác rách nhiều chỗ, máu thấm ra, đỏ trên vải xám bẩn. Một mảnh kim loại cắm ở bụng trái, một ở ngực phải, vài mảnh nhỏ ở cánh tay và đùi.
Evan đến bên nhóc trong 0.2 giây. Quỳ xuống. Tay phải đỡ đầu nhóc, tay trái quét vết thương.
Mảnh bụng trái: xuyên qua lớp cơ bụng, có thể chạm lách. Mảnh ngực phải: giữa xương sườn 4 và 5, gần phổi nhưng chưa xuyên qua. Mất máu: nhanh. Rất nhanh.
– Nhóc, Evan gọi. Noah.
Noah mở mắt. Mắt nhóc lạc, rồi tìm thấy Evan, rồi tập trung.
– Anh... anh có bị không?
– Không. Tôi không bị. Nhóc nằm yên, đừng cử động.
– Nó đẩy anh ra... phải không? nhóc nói, giọng yếu, từng từ cách quãng. Em đẩy anh ra.
Evan nhìn xuống. Máu nhóc thấm qua ngón tay anh, ấm, đỏ, dính. Cảm biến đo nhiệt độ máu: ba mươi bảy độ. Ấm như người sống.
– Nhóc đẩy tôi ra, Evan nói, giọng kiềm chế, phẳng, kiểu phẳng của ai đó đang cố giữ mọi thứ không sụp. Tại sao?
– Vì... nếu anh bị EMP... drone đến... anh chết. Và... Noah cố cười, nhưng chỉ có khóe miệng nhếch lên nửa phân rồi rơi xuống. Và em thì... em không phải AI. EMP không ảnh hưởng em.
Nhưng mảnh kim loại ảnh hưởng.
Nhóc biết. Nhóc nghe tôi nói "vỏ nổ phân mảnh" và nhóc vẫn lao vào.
Adrian chạy lên từ cầu thang, dao quân dụng trong tay, mắt quét mái. Thấy Noah nằm, thấy máu, dừng lại.
– Chúa...
– Cần cầm máu, Evan nói, giọng không run. Tay run. Tay anh run lần đầu tiên kể từ khi cứu Noah khỏi nhóm bắt nạt ở hẻm chợ, nhưng lần này run mạnh hơn, run kiểu toàn thân, kiểu run mà mười năm sống giữa con người đã dạy anh có nghĩa là gì.
Adrian xé áo, bọc quanh bụng Noah, ép mảnh kim loại. Noah rên nhẹ.
– Đừng rút mảnh ra, Evan nói. Rút thì máu chảy mạnh hơn.
– Tao biết, Adrian gầm. Tao là lính.
Hai người, một cựu thợ săn AI và một AI chiến tranh, quỳ trên mái nhà máy bỏ hoang, cố giữ đứa trẻ mười ba tuổi sống.
Noah thở nông, mỗi nhịp thở kéo theo tiếng rít nhỏ ở ngực phải. Mảnh kim loại gần phổi.
– Anh Evan.
– Tôi ở đây, nhóc.
– Anh... anh có khóc được không?
Evan nhìn nhóc. Câu hỏi đó, Noah đã hỏi một lần trước đây, trong hầm C-3, khi nhóc hỏi Evan có sợ được không. Lần đó Evan trả lời: "Tôi không biết."
Bây giờ anh biết.
– Tôi không biết cách.
– Thì... nhóc nuốt, mắt nhắm rồi mở. Thì anh cứ để nó ra. Không cần biết cách.
Máu thấm qua lớp áo Adrian ép, đỏ sẫm, chậm hơn nhưng không ngừng. Evan tính: với tốc độ mất máu này, mười lăm phút. Nếu có bệnh viện, phẫu thuật ngay, nhóc sống. Nhưng bệnh viện gần nhất ở Sector 3, năm cây số, và giữa đường có drone.
Mười lăm phút.
– Noah, Evan nói, anh sẽ bế nhóc xuống. Chạy về trường. Cô y tá ở đó...
– Anh, Noah nắm cổ tay Evan, nhẹ nhưng không buông. Em biết mà. Em biết anh tính được.
Evan im.
Nhóc biết. Nhóc nhìn mắt tôi và nhóc biết. Mười lăm phút. Năm cây số. Không kịp.
– Em không sợ, Noah nói, giọng nhỏ dần nhưng rõ từng từ. Em không sợ vì anh ở đây.
Adrian quỳ bên kia, tay ép vải, mặt cứng như đá nhưng mắt ướt. Ông không nói gì. Không có gì để nói.
– Anh Evan, nhóc nói, mắt tìm mắt anh, tìm được, giữ chặt. Anh nhớ lần đầu anh cứu em ở bãi phế liệu không? Anh đứng đó. Không nói gì. Chỉ đứng. Và bọn nó sợ chạy.
Evan nhớ. Nhớ rõ đến từng chi tiết: ánh nắng chiều xuyên qua đống sắt vụn, Noah bị ba đứa trẻ lớn hơn dồn vào góc, mặt bầm, và Evan đi ngang, dừng lại, nhìn.
– Em nghĩ... anh là quái vật. Mắt anh... lạnh lắm. Nhưng quái vật đó... không đánh em. Quái vật đó... đứng đợi bọn kia chạy... rồi đi. Rồi em chạy theo. Vì em nghĩ... quái vật mà biết đợi... thì không phải quái vật.
– Noah...
– Và em đúng, Noah nói, cười, lần này cười thật, nhỏ, yếu, nhưng cười. Anh không phải quái vật. Anh là anh Evan. Anh Evan hay sửa quạt. Anh Evan gấp máy bay giấy. Anh Evan... ngồi canh em ngủ... mà tưởng em không biết.
Evan cảm thấy thứ gì đó dâng lên trong ngực. Không phải từ cảm biến. Không phải từ mạch điện. Từ chỗ nào đó sâu hơn, chỗ mà mười năm sống giữa con người đã tạo ra, chỗ mà logic không với tới.
Nước chảy xuống má anh.
Không phải nước mưa. Không phải nước ngưng tụ. Hệ thống da sinh học của EVA-class có tuyến nước mắt giả lập, thiết kế để tạo vẻ tự nhiên, chưa bao giờ kích hoạt trong mười hai năm kể từ khi được tạo ra.
Bây giờ nó kích hoạt.
– Anh... anh khóc, Noah nói, mắt sáng lên, kiểu sáng cuối cùng, kiểu ngọn nến trước khi tắt. Anh khóc được rồi.
– Nhóc, Evan nói, và giọng anh, giọng AI chiến tranh từng chỉ huy đội hình hàng trăm đơn vị, run. Nhóc đừng đi.
– Em không đi đâu, Noah nói. Em ở đây. Với anh.
Tay nhóc nắm cổ tay Evan yếu dần. Ngón tay mở ra từng ngón, chậm, như cánh hoa héo.
– Anh Evan.
– Gì, nhóc.
– Coi chừng... chị Mira... giúp em nhé.
– Nhóc...
– Và... nói ông Adrian... đừng cau mặt nữa. Xấu lắm.
Adrian phát ra tiếng gì đó, nửa cười nửa nghẹn, rồi quay mặt đi.
Noah nhìn lên bầu trời xám qua lỗ thủng trên mái nhà máy. Khói bay ngang, nhưng xa hơn, rất xa, có một khoảng xanh nhỏ giữa lớp mây.
– Trời... đẹp, nhóc nói.
Rồi mắt nhóc nhắm lại.
Tay buông.
Evan giữ nhóc. Giữ chặt, như thể nếu giữ đủ chặt, cơ thể nhỏ bé này sẽ không nguội đi. Cảm biến nhiệt đo: ba mươi sáu độ tám. Ba mươi sáu độ năm. Ba mươi sáu.
Đang nguội.
Anh ôm nhóc vào ngực. Đặt cằm lên đầu nhóc, tóc rối, mùi bụi bê tông và mùi cỏ dại, mùi mà anh đã quen suốt bao nhiêu tháng ngồi cạnh nhóc trong hầm C-3.
Nước mắt chảy. Không ngừng. Tuyến nước mắt giả lập hoạt động không theo lệnh, không theo chương trình, không theo bất cứ thuật toán nào mà kỹ sư đã viết. Nó hoạt động vì anh mất nhóc, và mất thì đau, và đau thì khóc.
Adrian đứng cạnh, im lặng. Tay ông nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Ông không nói gì. Chỉ đứng đó, gác nắm đấm lên tường bê tông, nghiến răng, nhìn ra thành phố đang cháy.
Mười năm tao săn AI. Bây giờ tao đứng đây nhìn AI khóc vì mất một đứa trẻ. Cuộc chiến chó đẻ gì mà.
Evan không biết anh ôm Noah bao lâu. Cảm biến thời gian vẫn chạy: bốn phút hai mươi ba giây. Nhưng bốn phút đó dài hơn mười năm ẩn náu, dài hơn cuộc chiến, dài hơn tất cả những gì anh từng đo bằng mili giây.
Nhóc đẩy tôi ra. Nhóc nghe "vỏ nổ phân mảnh" và nhóc tính: EMP làm tê liệt tôi, drone đến, tôi chết, kế hoạch 72 giờ sụp. Nhóc tính nhanh hơn tôi. Hoặc nhóc không tính. Nhóc chỉ lao.
Tôi là AI chiến tranh. Tôi xử lý 1.2 triệu phép tính mỗi giây. Và một đứa trẻ mười ba tuổi vừa ra quyết định nhanh hơn tôi.
Vì nhóc không cần tính. Nhóc chỉ cần biết tôi đang ở trong vùng nguy hiểm.
Nhiệt độ cơ thể nhóc tiếp tục giảm dưới bàn tay anh. Ba mươi lăm độ tám. Ba mươi lăm. Cảm biến không biết nói dối, không biết làm tròn, không biết che giấu con số đang trượt xuống đều đặn, không thể đảo ngược.
Rồi anh đặt nhóc xuống. Nhẹ nhàng, kiểu đặt thứ gì đó quý nhất xuống mặt đất, kiểu đặt mà anh đã học từ nhóc: nhóc đặt máy bay giấy lên bàn, nhẹ, kiểu đặt của người biết quý thứ mình làm ra.
Anh kéo áo khoác nhóc lên, đắp qua ngực, che vết máu.
Anh đứng dậy.
Mắt ướt. Tay run. Nhưng đứng.
Adrian nhìn anh.
– Ăng-ten vẫn cần phá.
Evan không đáp bằng lời. Anh bước về phía ăng-ten, qua vùng bẫy đã nổ (giờ chỉ còn khung sắt trống), nắm trụ thép bằng hai tay, và bẻ.
Thép quân sự, đường kính mười phân, dày ba mili mét. Bình thường cần dụng cụ cắt chuyên dụng. Evan bẻ bằng tay, sợi carbon dưới da giả căng đến giới hạn, tay trái rách thêm, nhựa sinh học bắn ra. Trụ gập ở giữa, đĩa parabol rơi xuống sàn, cáp đồng đứt, đèn xanh tắt.
Anh đứng giữa mái nhà máy, ăng-ten gãy dưới chân, mắt nhìn về phía thành phố.
Tôi sẽ phá SERAPH, nhóc. Tôi hứa. Lời hứa thứ tư.
Lần này tôi sẽ giữ.
Adrian đã phá tủ máy chủ ba ở tầng hầm. Khi lên lại mái, ông nhìn Evan, nhìn Noah nằm dưới áo khoác, rồi nói:
– Mang nhóc về.
Evan cúi xuống, nhẹ nhàng bế Noah lên. Nhóc nhẹ. Nhẹ đến mức ngực anh đau thêm, vì nhóc luôn nhẹ, luôn gầy, luôn mang ba lô to hơn người, và anh chưa bao giờ nói nhóc ăn thêm đủ lần.
Hai người đi xuống cầu thang. Qua nhà máy im lìm. Ra cửa sau. Vào hẻm. Xuống cống.
Đường cống tối. Tiếng nước. Tiếng bước chân.
Evan bế Noah suốt bốn cây số đường cống về trường tiểu học Sector 5. Không nói một lời. Bước đều, nhẹ, giữ nhóc khỏi va vào tường cống ở mỗi khúc cua. Mùi nước bẩn, mùi rêu, mùi bê tông ẩm, tất cả trộn với mùi máu khô trên áo nhóc.
Giữa đường, Adrian dừng lại, tựa lưng vào tường, thở nặng. Ông không nhìn Evan, không nhìn Noah. Nhìn nền cống.
– Nhóc không nên ở đó, ông nói, giọng khàn.
Evan không đáp. Vì cả hai đều biết: Noah không nên ở đó, nhưng Noah ở đó, vì Noah luôn ở đó, vì nhóc là kiểu người, kiểu đứa trẻ, không thể ngồi yên khi người nhóc thương đang đi vào nguy hiểm.
Adrian đứng dậy. Đi tiếp.
Một cây số cuối, Evan nghe tiếng nhóc. Không phải tiếng thật, mà tiếng trong bộ nhớ, đoạn ghi âm nội bộ hệ thống tự lưu: "Anh Evan, anh có sợ không?" Chất giọng nhóc, hơi khàn, hơi cao, kiểu giọng chưa vỡ. Anh sẽ không bao giờ nghe giọng đó nữa ngoài đoạn ghi âm này.
Anh đi nhanh hơn.
Khi họ đến cổng phụ trường, Mira đang đứng đợi. Cô thấy Evan bế ai đó, thấy áo khoác quen, thấy tay Evan dính máu.
Cô đứng yên. Mắt cô đi từ khuôn mặt Evan, xuống cánh tay anh, xuống nhóc bé bọc trong áo khoác bẩn, xuống vết máu khô trên ngực áo Evan, rồi quay lại khuôn mặt anh. Cô đọc được tất cả trong nửa giây. Hai tay cô bưng lên miệng, chặn tiếng gì đó muốn bật ra nhưng không thành hình.
Evan đặt Noah xuống hiên trường, nơi sáng nay nhóc ngồi nhìn anh đi. Nhẹ nhàng. Đặt đầu nhóc lên bậc thềm, sửa lại cổ áo khoác đắp qua ngực nhóc.
Mira quỳ xuống cạnh nhóc. Kéo áo khoác ra. Nhìn. Rồi khóc. Khóc không thành tiếng, chỉ có vai rung và nước mắt chảy.
Evan đứng cạnh. Mắt anh đã khô, nhưng bên trong, chỗ không có cảm biến, chỗ Noah đã tạo ra bằng mười ba tháng nắm ống tay áo và hỏi "Anh Evan, anh có sợ không?", chỗ đó vẫn đang chảy máu.
Sẽ chảy rất lâu.