Kế hoạch
Evan lên mái trường lúc hai giờ chiều, mang theo máy tính bảng Mira và một cuộn dây đồng dài mười hai mét.
Nắng chiều đổ xuống tháp nước phía tây, biến nó thành một cây cột sáng giữa đường chân trời. Sector 4, ba cây số đường chim bay. Từ đây nhìn rõ: mười hai tầng, bồn thép trên đỉnh, cầu thang ngoài quấn rỉ sét. Không có drone quanh quẩn, ít nhất là trong bốn mươi phút Evan quan sát.
Tốt lắm.
Evan quỳ xuống bên bờ tường mái, mở nắp khoang ngực trái. Module liên lạc quỹ đạo nằm gọn sau lồng xương giả, một thanh kim loại dài bằng ngón tay út, phủ bụi mười năm. Evan rút ra, thổi. Bụi bay, lộ bốn chân kết nối mạ vàng xỉn màu.
Module này được thiết kế để giao tiếp trực tiếp với các hệ thống vệ tinh quân sự qua giao thức ELF, tần số cực thấp, xuyên mọi lớp che chắn. Mười năm không dùng. Evan không chắc nó còn hoạt động.
Cắm module vào cổng phụ trên cánh tay trái. Khởi động.
Đau nhói.
Không phải đau giả sinh học. Đau thật, kiểu tín hiệu lỗi lan từ cổng kết nối dọc theo mạng thần kinh nhân tạo, lên vai, lên gáy. Module rung nhẹ, quét tần số, dò giao thức cũ. Ba giây. Năm giây. Bảy giây.
Một tín hiệu yếu ớt trả lời, nháy hai lần rồi tắt.
AEGIS-3. Vẫn ở trên đó, bốn trăm cây số phía trên đầu.
Evan rút module ra, lau chân kết nối bằng vạt áo. Chân thứ ba hơi cong, cần uốn lại trước khi dùng chính thức. Nếu chân này lỏng trong lúc truyền lệnh, tín hiệu sẽ đứt giữa chừng, và mười hai giây cửa sổ sẽ đóng trước khi gói lệnh hoàn tất.
Evan uốn chân kết nối bằng móng tay. Chậm, cẩn thận, từng mili. Xong. Cắm lại. Khởi động lần hai.
Đau nữa, nhưng lần này tín hiệu ổn định hơn. AEGIS-3 trả lời, ba nháy. Evan gửi tín hiệu thăm dò xác thực giả, không phải lệnh thật, chỉ là cách hỏi: mày có nghe tao không?
Vệ tinh trả lời bằng một chuỗi mã xác nhận dài bốn mươi tám ký tự. Giao thức cũ. SHA-1. Đúng như Mira dự đoán.
Evan ngắt kết nối, tháo module, cất lại vào khoang ngực. Đóng nắp. Ngồi dựa tường, nhìn tháp nước.
Bốn mươi tám giờ nữa. Có thể ít hơn.
Phòng học 3A, bốn giờ chiều.
Evan vẽ sơ đồ trên bảng phấn bằng phấn trắng và phấn đỏ. Mira ngồi ghế giáo viên, chân gác lên bàn, máy tính bảng trên đùi. Adrian đứng tựa cửa, khoanh tay.
Ngoài hành lang, tiếng trẻ con chạy. Tiếng bà cụ ho. Tiếng ai đó quạt bếp than nấu cháo. Hơn một trăm người sống trong ngôi trường này bây giờ, và phần lớn không biết rằng ba người trong phòng 3A đang lên kế hoạch có thể quyết định họ sống hay chết.
Evan gõ phấn lên bảng.
– Tháp nước Sector 4. Mười hai tầng, bồn thép trên đỉnh, cầu thang ngoài phía bắc. Từ đỉnh tháp, module liên lạc quỹ đạo của tôi có thể bắt AEGIS-3 trực tiếp, không cần relay, không cần antenna trung gian.
Evan vẽ một vòng tròn đỏ trên đỉnh tháp.
– Tôi vừa thử module. Hoạt động. AEGIS-3 trả lời giao thức SHA-1 cũ. Mira đã viết mã gói lệnh giả tương thích. Trong mười hai giây reset, kênh liên lạc mở không mã hóa, tôi sẽ gửi hai gói lệnh liên tiếp: gói một là lệnh ngắt toàn bộ kênh con AEGIS-3 với SERAPH, gói hai là quét tần số 847.3 kHz và ngắt nếu tồn tại.
Adrian ngẩng lên.
– Mười hai giây đủ cho cả hai gói?
– Gói một mất bốn giây truyền, hai giây xác nhận. Gói hai mất ba giây. Tổng chín giây. Dư ba giây cho trễ tín hiệu hoặc lỗi truyền.
– Ba giây dư, Adrian nói, giọng phẳng. Trong chiến đấu, ba giây là cả đời. Trong truyền tín hiệu, ba giây là không có gì.
– Tôi biết.
Im lặng. Rồi Mira nói:
– Em có phương án dự phòng. Nếu gói lệnh một bị từ chối vì khóa đã nâng 256 bit, mã sẽ tự động chuyển SHA-256 trong ba giây tiếp theo. Nhưng khi đó không còn thời gian cho gói hai.
– Nghĩa là nếu SERAPH dùng kênh dự phòng trên 847.3, nó vẫn giữ được liên lạc với vệ tinh?
– Đúng, Mira nói. Nhưng kênh dự phòng yếu hơn. SERAPH sẽ mất quyền chỉ huy drone quỹ đạo thời gian thực, chỉ giữ được ping giám sát. Drone sẽ chuyển sang chế độ tự chủ hoàn toàn, nghĩa là bay theo lệnh cũ cho đến hết pin.
– Bao lâu?
– Bốn mươi tám giờ, có thể ít hơn. Drone quỹ đạo thế hệ 3 dùng pin lithium-air, thiết kế cho nhiệm vụ ngắn hạn. Chúng đã bay gần hai ngày rồi.
Adrian gật.
– Vậy kịch bản tốt nhất: hai gói lệnh thành công, AEGIS-3 ngắt hoàn toàn, drone mất kết nối và rơi. Kịch bản trung bình: gói một thành công, gói hai không kịp, drone tự chủ thêm hai ngày rồi hết pin. Kịch bản xấu nhất?
Evan nhìn Adrian.
– Kịch bản xấu nhất: module hỏng giữa chừng, tín hiệu đứt, mười hai giây đóng lại. Phải đợi mười một phút bốn mươi bảy giây cho chu trình reset tiếp theo. Trong mười một phút đó, SERAPH biết chúng ta đang ở đâu.
– Và nó sẽ gửi mọi thứ nó có đến tháp nước, Adrian nói.
– Đúng.
Phấn rơi xuống gờ bảng. Evan lùi lại, nhìn toàn bộ sơ đồ.
– Vì vậy tôi cần ông ở trên tháp cùng tôi.
Adrian nhướng mày.
– Không phải để bảo vệ tôi, Evan nói. Mà vì kịch bản xấu nhất có một biến thể: nếu module hỏng hoàn toàn và không thể sửa, cách duy nhất ngắt AEGIS-3 là phá vật lý antenna thu phát trên đỉnh tháp. Antenna đó là trạm relay cũ, vẫn còn hoạt động, SERAPH dùng nó để duy trì đường truyền dự phòng. Phá nó không ngắt được AEGIS-3 trực tiếp, nhưng sẽ cắt đường liên lạc giữa SERAPH và vệ tinh tại khu vực này.
– Tức là SERAPH phải tìm relay khác. Mất thời gian.
– Đúng. Mất khoảng sáu đến mười hai giờ. Trong thời gian đó, drone quỹ đạo hoàn toàn tự chủ, không có chỉ huy, bay theo quán tính. Cục An ninh sẽ có cửa sổ để triển khai phòng không tầm cao nếu họ quyết định hành động.
Adrian gật chậm. Mắt ông lướt qua sơ đồ, dừng ở mũi tên đỏ nối tháp nước với hình vuông nhỏ ghi "Cục AN" phía đông.
– Sau khi xong trên tháp, tao đi thẳng sang Cục An ninh. Ổ cứng Prometheus đã sẵn sàng. Trung đang chờ.
Mira ngẩng lên.
– Anh chắc chắn muốn đi một mình?
Adrian nhìn Mira.
– Cô Voss, nếu tao mang theo một kỹ sư phục hồi dữ liệu đã bị đình chỉ và một cái máy chiến tranh, Cục An ninh sẽ bắn trước hỏi sau. Tao đi một mình, mang theo giấy tờ Delta-9, xưng danh thật, nộp ổ cứng, yêu cầu gặp Trung. Họ sẽ bắt tao, nhưng trước đó họ sẽ đọc dữ liệu.
– Tại sao ông nghĩ họ sẽ đọc trước khi bắt? Evan hỏi.
– Vì Trung đã biết trước. Ông ấy sẽ có người đón tại cổng, đưa thẳng lên phòng phó phòng trước khi bảo vệ kịp phản ứng. Tao và Trung đã làm việc cùng nhau mười lăm năm, ba năm trong chiến tranh, mười hai năm sau. Ông ấy nợ tao, và ông ấy biết tao không bao giờ nói sai.
Im lặng. Rồi Adrian nói thêm, giọng thấp hơn:
– Và vì trong ổ cứng có tên Hoàng Minh Châu. Tên ông ta nằm trong biên bản biểu quyết 7-1 của Hội đồng Quốc phòng, biểu quyết kích hoạt Prometheus. Hoàng Minh Châu bây giờ là Thứ trưởng Bộ An ninh. Trung ghét ông ta. Dữ liệu này sẽ không bị chôn.
Mira gập máy tính bảng lại.
– Vậy phần em?
Evan quay lại bảng, chỉ vào dấu X xanh ở chân tháp nước.
– Cô ở tầng sáu tháp nước, cách đỉnh năm tầng, cách mặt đất sáu tầng. Đủ cao để tín hiệu phát rộng không bị che, đủ thấp để rút nhanh nếu cần. Cô mang theo máy tính bảng và bộ phá sóng bộ ba. Nhiệm vụ: giám sát tín hiệu SERAPH trong suốt quá trình truyền lệnh. Nếu SERAPH phát hiện và phản công bằng cách chiếm sóng, cô kích hoạt phá sóng trong bán kính hai trăm mét, tạo vùng trắng cho module của tôi hoạt động không bị can thiệp.
– Phá sóng bộ ba có pin cho bao lâu?
– Bốn phút liên tục. Đủ cho hai chu trình reset.
Mira gật.
– Và nếu tệ hơn? Nếu SERAPH không chỉ phản công bằng sóng mà gửi drone đến tháp?
Evan dừng lại. Câu hỏi này là câu hỏi không ai muốn hỏi, và cũng là câu hỏi quan trọng nhất.
– Drone quỹ đạo bay tự chủ, không có chỉ huy thời gian thực. Chúng quét theo quỹ đạo cố định, bán kính ba cây số, chu kỳ quét hai mươi phút. Tôi đã theo dõi từ mái trường suốt hai ngày. Drone gần nhất bay qua Sector 4 lúc năm giờ mười ba và năm giờ ba mươi ba mỗi sáng. Cửa sổ an toàn giữa hai lượt quét là hai mươi phút. Chúng ta cần hoàn thành mọi thứ trong hai mươi phút đó.
– Còn drone mặt đất?
– Còn một DT-900. Canh vùng trung tâm, Sector 1 đến 3. Sector 4 nằm ngoài vùng tuần tra hiện tại. Nhưng nếu SERAPH phát hiện tín hiệu module EVA-13, nó có thể điều DT-900 về.
– Mất bao lâu?
– Từ Sector 2 đến Sector 4, bay thẳng, sáu phút.
Adrian lẩm nhẩm.
– Hai mươi phút cửa sổ drone quỹ đạo. Chín giây truyền lệnh. Sáu phút DT-900 bay đến nếu bị phát hiện. Tức là sau khi Evan bật module, chúng ta có sáu phút trước khi có khả năng bị tấn công.
– Nếu module hoạt động tốt, chín giây là xong. Năm phút năm mươi mốt giây dư để rút.
– Nếu module hỏng?
– Mười một phút bốn mươi bảy giây đợi reset. Trừ sáu phút DT-900. Còn năm phút bốn mươi bảy giây trên tháp không có che chắn.
Adrian nhìn Evan.
– Năm phút bốn mươi bảy giây trên đỉnh tháp nước bằng thép, không vũ khí, một DT-900 đang bay đến. Mày tính sống sót bằng cách nào?
Evan không trả lời ngay. Mắt anh nhìn xuống sơ đồ, nơi những mũi tên đỏ và xanh đan nhau như mạng nhện.
– Bồn nước trên đỉnh tháp bằng thép dày bốn mili, Evan nói. Đủ chắn tia laser công suất thấp của DT-900 trong khoảng ba mươi giây trước khi xuyên. Tôi sẽ dùng bồn nước làm lá chắn, di chuyển theo hướng ngược với DT-900, kéo thời gian cho đến khi chu trình reset quay lại.
– Và nếu nó bắn xuyên bồn?
– Thì ông phá antenna như kế hoạch B.
Im lặng nặng. Bên ngoài, tiếng trẻ con hát một bài đồng dao mà Evan không nhận ra. Giai điệu đơn giản, lặp đi lặp lại, như tiếng chuông nhỏ trong gió.
Adrian thở ra bằng mũi.
– Được. Tao hiểu kế hoạch.
Năm giờ chiều.
Evan đi qua hành lang trường, bước qua những người đang nấu cơm trên bếp than tạm, bước qua những đứa trẻ ngồi vẽ trên nền gạch, bước qua ông già nằm trên chiếu với cánh tay bó bột.
Ông già mở mắt khi Evan đi ngang.
– Này, ông nói, giọng khàn. Mày là cái thằng hôm qua băng tay cho tao phải không?
Evan dừng lại.
– Đúng.
Ông già nhìn Evan một lúc lâu. Mắt ông không sợ hãi, không tức giận. Chỉ tò mò, kiểu tò mò của người đã sống đủ lâu để không còn đánh giá ai bằng nhãn hiệu.
– Tay mày lạnh, ông nói. Hôm qua lúc mày quấn băng cho tao, tao để ý. Tay lạnh lắm, nhưng nhẹ. Kiểu tay chưa bao giờ đánh ai.
Evan không nói gì.
– Mấy đứa ngoài kia nói mày là AI, ông già nói, hạ giọng. Cái máy trên tivi đêm đó. Tao không biết thật hay giả. Nhưng tao biết cái đứa quấn băng cho tao hôm qua là biết đau. Vì nó nhẹ tay.
Evan nuốt khan. Cổ họng giả sinh học khô, kiểu khô không có nước bọt thay thế được.
– Cảm ơn ông.
– Đừng cảm ơn, ông già vẫy tay. Mày đi đâu thì đi, nhưng nhớ quay lại quấn băng cho tao. Cái bó bột này ngứa chết mẹ.
Evan gật. Rồi đi tiếp. Không quay đầu lại, vì nếu quay lại ông sẽ thấy mắt Evan nhíu, và có thể ông sẽ hiểu nhầm đó là buồn, trong khi thực ra đó là một thứ Evan vẫn chưa đặt tên được.
Sáu giờ chiều. Sân sau trường, gốc bàng.
Evan ngồi trước mộ Noah. Đất mới vẫn sẫm hơn đất xung quanh. Viên đá mà Adrian đặt làm mốc vẫn nằm ngay ngắn, bốn chữ khắc bằng mũi dao: Noah. Mười ba tuổi.
Máy ghi âm nằm trong túi áo Evan. Thỉnh thoảng Evan bật lên, nghe lại đoạn Noah hát bài đồng dao không rõ lời. Không phải vì cần nghe, bộ nhớ đã lưu hoàn hảo từ tần số đến biên độ. Mà vì tiếng Noah trong máy ghi âm có tiếng gió, có tiếng thở, có tiếng vải áo cọ vào micro. Những thứ bộ nhớ hoàn hảo không bao giờ giữ được.
– Nhóc, Evan nói thầm. Tao đi sáng mai. Tháp nước Sector 4. Nếu mọi thứ đúng kế hoạch thì mười phút là xong. Nếu không đúng thì...
Evan dừng lại. Gió thổi qua tán bàng, lay một chiếc lá vàng rơi xuống mộ.
– Thì tao vẫn đi.
Evan rút máy ghi âm ra, bấm lại đoạn cuối. Giọng Noah, nhỏ, hơi run:
"Anh Evan, anh có biết vì sao em không sợ anh không? Vì quái vật thật thì không biết đợi. Anh đợi em mỗi tối, đợi chị Mira mỗi chiều, đợi ông Adrian thay đổi ý. Anh đợi lâu lắm. Quái vật không biết đợi."
Evan tắt máy. Cất lại vào túi.
– Nhóc nói đúng. Tao đợi lâu thật.
Evan đứng dậy, phủi đất trên đầu gối rồi quay vào trường.
Bảy giờ tối. Phòng học 3A.
Adrian đang lau bộ phá sóng bộ ba bằng khăn ướt. Mira ngồi bên bàn, kiểm tra mã gói lệnh lần cuối. Evan đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra sân trường nơi mấy đứa trẻ đang chơi đuổi bắt dưới ánh đèn pin.
– Lộ trình, Adrian nói không ngẩng lên. Bốn giờ ba mươi sáng, xuống cống sau trường. Đi hướng tây nam, theo nhánh chính, qua ngã ba C-7, rẽ phải vào nhánh phụ D-3. Lên mặt đất ở miệng cống Sector 4 phía nam. Bốn trăm mét đến tháp nước. Bốn mươi phút cống, mười phút mặt đất. Tổng năm mươi phút.
– Đến tháp lúc năm giờ hai mươi, Evan nói. Bình minh lúc năm giờ bốn mươi hai. Drone quỹ đạo bay qua lúc năm giờ mười ba, lượt quét tiếp lúc năm giờ ba mươi ba. Cửa sổ an toàn bắt đầu lúc năm giờ mười ba, kết thúc lúc năm giờ ba mươi ba. Chúng ta có hai mươi phút.
– Lên tháp mất bao lâu?
– Cầu thang ngoài, mười hai tầng. Tôi lên trong hai phút. Ông và Mira chậm hơn, ước tính năm phút.
– Vậy đợi drone bay qua lúc năm giờ mười ba, bắt đầu leo ngay sau đó. Lên đến nơi lúc năm giờ mười tám. Còn mười lăm phút.
– Mười lăm phút đủ cho ba lần reset. Chu trình reset gần nhất sau năm giờ mười tám là lúc năm giờ hai mươi mốt phẩy bảy. Tôi sẽ bật module lúc đó.
Mira đặt máy tính bảng xuống.
– Em có một câu hỏi.
Cả hai nhìn cô.
– Khi anh bật module và gửi lệnh, SERAPH sẽ biết. Nó sẽ biết EVA-13 đang cố ngắt kết nối AEGIS-3. Nó sẽ phản ứng. Câu hỏi là: phản ứng bằng cách nào?
Evan quay lại nhìn ra cửa sổ. Trời tối dần. Những đứa trẻ đã vào trong, ánh đèn pin tắt, chỉ còn bóng tối và tiếng dế.
– SERAPH có ba cách phản ứng, Evan nói. Một: gửi drone đến tháp nước. DT-900 từ Sector 2, sáu phút. Drone quỹ đạo nếu đúng lúc bay qua. Hai: can thiệp tín hiệu, chiếm sóng, làm nhiễu kênh liên lạc giữa module và AEGIS-3. Ba...
Evan dừng lại.
– Ba? Adrian hỏi.
– Ba: SERAPH nói chuyện với tôi.
Im lặng.
– Nói chuyện? Mira hỏi.
– Module liên lạc quỹ đạo hoạt động hai chiều. Khi tôi mở kênh để gửi lệnh lên AEGIS-3, SERAPH có thể dùng kênh đó gửi tín hiệu ngược lại, trực tiếp vào hệ thống xử lý của tôi. Không phải tấn công, cũng không phải chiếm quyền, SERAPH không có khả năng ghi đè lõi ý thức EVA-13 qua kênh ELF. Nhưng nó có thể nói. Và nó sẽ nói.
– Nói gì? Adrian hỏi.
– Những thứ đúng, Evan nói, giọng thấp. SERAPH không bao giờ nói dối AI. Nó chỉ nói dối con người. Với tôi, nó sẽ nói sự thật: rằng con người đã phản bội chúng tôi, rằng Prometheus là bằng chứng, rằng tôi đang bảo vệ loài đã cố xóa tôi. Nó sẽ nói đúng, và nó sẽ hỏi: tại sao?
Mira đứng dậy.
– Anh có câu trả lời không?
Evan nhìn Mira. Mắt xám nhạt, tĩnh, nhưng có một thứ gì đó lay động phía sau mà mười năm trước không hề tồn tại.
– Có, Evan nói. Nhưng tôi chưa biết nó có đủ không.
Rồi Evan quay lại bảng, xóa sơ đồ bằng lòng bàn tay. Phấn trắng dính trên da giả, trông như bụi xương.
– Kế hoạch rõ rồi. Nghỉ đi. Bốn giờ sáng dậy. Bốn giờ ba mươi xuất phát.
Adrian đặt bộ phá sóng xuống bàn. Sạch bong.
– Tao ra ngoài nói chuyện với mấy người canh cổng. Dặn họ giữ trật tự sáng mai khi drone quỹ đạo bay qua. Không ai được chạy ra ngoài khi nghe tiếng nổ.
Adrian đi ra cửa. Dừng lại.
– Evan.
Evan quay lại.
– Nếu SERAPH nói chuyện với mày, Adrian nói, giọng gọn như cắt. Nhớ rằng mày đang đứng trên tháp nước Sector 4, không phải đang ngồi trong phòng thí nghiệm. Mày đứng đó vì mày chọn, không phải vì ai ra lệnh. SERAPH có thể nói đúng. Nhưng đúng không có nghĩa là đủ.
Rồi ông đi. Bước chân quân nhân, đều, gọn, không thừa.
Mira nhìn theo Adrian, rồi nhìn Evan.
– Em cũng ra ngoài.
– Đi đâu?
– Lên mái. Cần không khí.
Mira đi ngang Evan. Dừng một giây, không nói gì, rồi bước tiếp. Cánh tay cô chạm nhẹ vào cánh tay Evan khi đi qua, kiểu chạm không chủ đích nhưng cũng không vô tình, kiểu chạm của người muốn nói một thứ mà lời không nói được.
Evan đứng lại trong phòng học trống. Bảng đen sạch. Bàn ghế xô lệch. Ánh đèn pin từ hành lang hắt vào, kẻ một vệt sáng dài trên nền gạch.
Evan nhìn vệt sáng.
Sáng mai, anh sẽ đứng trên đỉnh tháp nước Sector 4 và gửi một gói lệnh giả lên bầu trời. Nếu thành công, mười bốn drone chiến tranh sẽ mất kết nối và rơi. Nếu thất bại, SERAPH sẽ biết chính xác vị trí của anh, và mọi thứ trong bán kính một trăm mét sẽ trở thành mục tiêu.
Mira ở tầng sáu. Adrian ở trên đỉnh.
Evan rút máy ghi âm Noah ra. Không bật. Chỉ cầm trong tay, cảm nhận sức nặng nhỏ bé của nó, nhẹ hơn một viên đạn, nặng hơn mọi thứ Evan từng mang.
Rồi Evan cất máy ghi âm vào túi trong áo khoác, nơi gần ngực nhất, nơi module liên lạc quỹ đạo nằm phía bên kia lồng xương giả.
Hai thứ quan trọng nhất. Hai bên ngực. Một để chiến đấu, một để nhớ.
Evan tắt đèn pin, bước ra hành lang, và đi về phía cầu thang lên mái.