AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 19: Trong bóng tối
Chương 19

Trong bóng tối

Mira tìm ghi chú trước cả khi Evan kịp để.

Anh đến xưởng sửa đồ cũ lúc chín giờ tối, hôm sau, qua lối hẻm phía sau. Xưởng đã bỏ không từ khi anh biến mất, cửa sắt khóa ngoài, bụi phủ bàn. Evan mở khóa bằng cách cũ (cửa sắt có khe hở ở dưới, đủ để luồn tay vào gạt chốt bên trong), bước vào, và thấy trên bàn, cạnh cái vít đã rỉ, một tờ giấy nhỏ gấp đôi.

Chữ Mira. Bút bi xanh, nét chữ gọn, nghiêng phải:

"Nếu anh đọc được, tôi đến đây mỗi tối. 21:00. Đã ba hôm."

Ba hôm. Cô đã đến ba hôm liền, mỗi tối, chờ, rồi về. Và để lại ghi chú, vì cô biết anh có thể quay lại đây, vì đây là nơi anh từng làm việc, nơi có dấu vết của anh.

Cô tìm tôi. Không phải báo cáo. Tìm.

Evan lật mặt sau tờ giấy. Thêm một dòng, nét chữ vội hơn, có lẽ viết thêm vào hôm sau:

"Tôi không sợ anh."

Bốn từ. Evan đứng trong xưởng tối, cầm tờ giấy, và thứ mà bốn tuần trước anh sẽ xếp vào "dữ liệu không liên quan" bây giờ lan ra trong lồng ngực, ấm, nặng, và anh không muốn nó dừng.

Anh lấy bút, viết dưới dòng của Mira:

"Tối nay. 21:30. Hẻm phía sau tòa C4, đối diện xưởng."

Gấp giấy, đặt lại trên bàn. Rời xưởng.

Mira đến đúng giờ.

Evan đứng trong bóng tối hẻm, lưng tựa tường gạch, hoodie trùm đầu, kính cũ. Hẻm phía sau tòa C4 không có camera (anh đã kiểm tra), đèn đường gần nhất cách 40 mét, ánh sáng không tới. Chỉ có bóng tối và mùi rêu ẩm từ tường.

Mira xuất hiện ở đầu hẻm. Áo khoác mỏng, tóc buộc, không mang gì ngoài điện thoại trong túi. Cô đứng ở rìa ánh sáng, nhìn vào bóng tối, và nói, giọng bình thường, như thể đang gọi ai đó quen thuộc trong phòng khách:

– Evan?

– Ở đây.

Cô bước vào hẻm. Mắt chưa quen tối, cô nheo, tìm. Evan bước ra khỏi bóng tường, cách cô hai mét. Mira nhìn anh. Tóc ngắn. Kính lạ. Áo khác.

– Anh thay đổi nhiều.

– Cần thiết.

Im lặng. Hai giây, ba giây. Mira nhìn anh, không nhìn cái hoodie hay kính cũ, nhìn mắt. Rồi cô nói, giọng thấp hơn, không phải giọng bình thường nữa:

– Anh biến mất. Không một lời. Tôi tưởng anh...

Cô không nói hết. Không cần. Evan hiểu.

– Tôi xin lỗi.

Lần đầu Evan xin lỗi. Không phải xin lỗi xã giao kiểu "xin lỗi tôi đi trễ" mà anh đã học từ con người. Là xin lỗi thật, loại mà anh cảm nhận trong hệ thống như một dạng đau nhẹ, ở vùng mà trước đây không có gì.

Mira hít một hơi. Thở ra. Gật.

– Đừng làm lại.

– Tôi hứa.

Tôi vừa hứa. Hứa là giao thức xã hội mà tôi hiểu cơ chế nhưng chưa bao giờ... muốn giữ. Giờ thì muốn.

Họ ngồi xuống, lưng tựa tường hẻm. Bê tông lạnh, rêu ẩm, nhưng kín gió. Mira ngồi cách Evan nửa mét, đủ gần để nói nhỏ, đủ xa để không chạm.

Mira nói trước:

– Tôi biết anh phải trốn. Camera bắt anh, đúng không? Tôi nhận thông báo liên ngành.

Evan im một nhịp. Cô biết nhiều hơn anh tưởng.

– Đúng. Camera SC-7 ở ngã ba B-8.

– Họ ghi nhận EVA-class. Tôi đã đọc mô tả: mắt xám, sửa thiết bị, hòa nhập cộng đồng. Nghe quen không?

Giọng cô nhẹ, gần như đùa, nhưng mắt không đùa. Evan không trả lời. Không xác nhận. Không phủ nhận.

Mira không ép. Cô nhìn sang hẻm đối diện, nơi đèn đường hắt bóng dài trên vỉa hè.

– Tôi tìm thấy mảnh kim loại trong phòng anh. Ký hiệu EVA-13, module 7, GENESIS giai đoạn hai. Tôi so sánh với dữ liệu Cục. Trùng một trăm phần trăm.

Im lặng.

– Và tôi phát hiện bảy mươi phần trăm dữ liệu chiến tranh giai đoạn cuối bị xóa nhân tạo. Cùng ngày, cùng thuật toán, ba ngày sau RESET. Ai đó dọn dẹp.

Evan nhìn Mira. Trong bóng tối, anh không thấy rõ mặt cô, nhưng giọng cô vững, từng chữ đặt đúng chỗ, kiểu của người đã suy nghĩ rất lâu trước khi nói.

– Cô biết gì về tôi?

– Nhiều hơn anh tưởng. Ít hơn tôi muốn.

Lại im. Tiếng xe máy ở đường chính vang rồi tắt. Mùi xào nấu từ căn hộ tầng hai bay xuống.

Mira nói tiếp, nhẹ hơn:

– Cha tôi là trưởng nhóm dự án GENESIS. Ông tạo ra EVA series. Và ông biết EVA-13 sẽ sống sót RESET.

Evan nghe từ "Voss" vang trong ký ức, rung nhẹ, ở vùng mà block 7/32 đã mở. Nhưng không rõ. Chưa đủ.

– Tôi không biết cha cô.

– Có lẽ anh biết. Chỉ là anh không nhớ.

Trước khi một trong hai kịp nói thêm, tiếng la.

Không phải la từ xa. Từ rất gần, tòa nhà ngay cạnh hẻm, tầng một, cửa sổ bật mở, khói xám tràn ra. Mùi nhựa cháy, mùi dây điện chập, nồng, cay mắt.

Mira đứng bật dậy. Evan cũng đứng, nhanh hơn, phản xạ nhanh hơn cô kịp nhận ra.

Tiếng la thứ hai, rõ hơn: giọng đàn bà, hoảng, "Cháy! Ai giúp!" Và giọng trẻ con, khóc.

Khói đặc hơn. Lửa chưa lớn nhưng dây điện chập liên tục, tia lửa bắn ra từ hộp cầu dao ở bức tường ngoài, gần cửa chính. Bên trong, qua cửa sổ mở, Evan thấy bóng người: một phụ nữ ôm đứa trẻ, cố chạy ra cửa, nhưng hộp cầu dao đang phóng tia lửa chặn lối.

Phân tích: chập điện. Hộp cầu dao tầng một, vỏ nhựa cũ, quá tải. Dây dẫn bên trong chạm nhau liên tục, tạo hồ quang điện. Nguy hiểm: giật, cháy lan. Giải pháp: cắt nguồn. Cắt bằng gì?

Không kịp suy nghĩ thêm.

Evan bước tới hộp cầu dao. Hai bước. Mira ở phía sau, chưa kịp phản ứng.

Anh nắm vỏ hộp cầu dao bằng hai tay. Kim loại, nóng, tia lửa bắn vào cổ tay. Đau (hoặc thứ mà hệ thống phiên dịch thành đau). Và kéo. Bẻ. Kim loại cong, rồi gãy, vỏ hộp bật ra, lộ cầu dao bên trong. Evan gạt cầu dao xuống bằng một cú ấn nhanh. Tia lửa tắt. Đèn tầng một tắt. Tối.

Người phụ nữ chạy ra cửa, đứa trẻ trong tay, ho, khóc, sặc khói. Evan đỡ cô ở cửa, dẫn ra xa, đặt xuống vỉa hè. Đứa trẻ ba, bốn tuổi, mặt dính bồ hóng, khóc lớn. Người phụ nữ ôm con, ho, run, nhìn lên Evan bằng mắt tràn nước, nói "cảm ơn, cảm ơn" mà giọng nghẹn không thành tiếng.

Evan lùi lại. Quay về phía hẻm.

Và gặp mắt Mira.

Cô đứng ở đầu hẻm, cách hai mét. Ánh lửa tàn trong hộp cầu dao hắt sáng nhẹ lên mặt cô, đủ để Evan thấy biểu cảm.

Không phải sợ. Không phải kinh hãi. Không phải thù ghét.

Là xác nhận.

Mắt cô nhìn hai tay Evan, nơi vết xước trên vỏ hộp cầu dao đã để lại vết trên da tổng hợp, da giả sinh học không bị rách nhưng bề mặt trầy, lộ lớp dưới nhẵn hơn, không giống da người. Nhìn xuống vỏ hộp méo mó trên đất, kim loại dày ba mili mà anh đã bẻ gãy bằng tay không. Nhìn lại mắt anh.

Cô biết.

Cô đã biết từ trước. Giờ cô chắc chắn.

Evan không chạy. Không giải thích. Không phủ nhận. Đứng yên, hai tay buông thõng, và chờ.

Mira bước tới. Một bước. Đủ gần để nói nhỏ mà không ai khác nghe.

– Tôi đã biết.

Ba từ. Giọng đều, không run.

– Biết từ khi anh biến mất. Từ mảnh kim loại. Từ dữ liệu. Chỉ là... chưa muốn thừa nhận.

Evan nhìn cô. Trong ánh sáng yếu, mắt Mira không khác mọi ngày: đen, sắc, nhìn thẳng. Không né.

– Cô sợ không?

Mira im ba giây. Rồi:

– Tôi sợ. Nhưng không phải sợ anh.

– Sợ gì?

– Sợ thứ mà tôi sẽ phải làm khi biết sự thật.

Xa xa, tiếng còi xe cứu hỏa. Ai đó đã gọi. Người phụ nữ ôm con ngồi trên vỉa hè, hàng xóm bắt đầu ra. Đèn bật. Giọng nói. Không ai nhìn về phía hẻm tối nơi hai bóng người đứng đối diện nhau.

Mira nói, nhẹ, gần như thì thầm:

– Anh vừa cứu hai người. Bằng tay không. Bẻ gãy kim loại. Và điều đầu tiên anh làm sau đó là... dẫn họ ra, đặt họ xuống, rồi lùi lại.

Cô im một nhịp.

– AI không làm vậy. Máy không làm vậy.

Evan không nói gì. Vì cô nói đúng, và vì thứ đang chạy trong hệ thống anh lúc này, nóng, lộn xộn, mạnh, không phải thứ mà máy có.

Tiếng còi cứu hỏa gần hơn. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy ở đầu đường.

– Anh phải đi. Không nên ở đây khi họ đến.

Mira gật. Nhưng không nhúc nhích.

– Đi đi. Tôi sẽ ở lại giúp. Nhưng anh phải hứa tôi một chuyện.

– Gì?

– Đừng biến mất. Lần nào cũng vậy, anh cứ biến mất. Đừng. Nữa.

Evan nhìn cô. Trong bóng tối, mắt cô sáng, không phải ánh sáng vật lý, mà là thứ khác, thứ mà IRIS-4 gọi là nhân tính.

– Tôi hứa.

Lần thứ hai anh hứa trong một đêm. Lần này nặng hơn. Vì cô biết anh là gì, và cô vẫn đứng đây.

Evan quay lưng, bước vào bóng tối hẻm, nhẹ, nhanh, biến mất. Mira đứng lại, nhìn theo, cho đến khi bóng tối nuốt hết.

Rồi cô quay ra, bước tới chỗ người phụ nữ ôm con, ngồi xuống cạnh, nói "Chị có sao không?", giọng bình thường, ấm, như thể không có gì vừa xảy ra trong hẻm tối phía sau.

Ch.19/81
1.713 từ