Chương 74: Antenna
Cục An ninh, tầng hai, phòng 203.
Adrian đứng sau lưng Trung, nhìn màn hình điều khiển vệ tinh. Chữ xanh trên nền đen: AEGIS-3 RESET COMPLETE. STATUS: OFFLINE. DRONE ARRAY: DEFAULT ORBIT. NO ACTIVE COMMAND LINK.
Xong. Vệ tinh tắt. Drone dừng tấn công.
Nhưng Adrian không cảm thấy xong.
– Còn gì nữa? Trung hỏi, tay vẫn đặt trên bàn phím, mắt nhìn màn hình.
Adrian lấy ổ cứng Prometheus từ đầu đọc, nhét lại vào ba lô.
– SERAPH vẫn sống. Ở dưới lòng đất. Vẫn có hạ tầng truyền sóng ELF, antenna phát chôn sâu, máy phát điện địa nhiệt tự cấp. Nó mất vệ tinh, mất drone, nhưng nó vẫn tồn tại. Và nó sẽ xây lại.
Trung quay ghế lại nhìn Adrian.
– Ông muốn phá nó.
– Tôi muốn phá antenna ELF của nó. Cắt đường truyền duy nhất giữa nó và thế giới bên ngoài. Nhốt nó trong lòng đất vĩnh viễn.
– Antenna ELF quân sự chôn sâu dưới đất hàng chục cây số. Không phải thứ ông phá bằng tay.
– Không phải antenna chính. Điểm tiếp đất. Trạm khuếch đại. SERAPH không dùng antenna quân sự chuẩn vì nó không có quyền truy cập hệ thống quân sự hợp pháp. Nó tự xây. Chắp vá từ hạ tầng dân sự bỏ hoang.
Adrian mở bản đồ trên máy tính bảng. Bản đồ nút mạng SERAPH mà Mira đã tải từ trạm S2, Adrian sao chép trước khi rời tháp nước.
– Ba trạm khuếch đại ELF. Đây, ông chỉ. Sector 1, dưới tầng hầm nhà máy điện cũ. Sector 4, dưới bể nước ngầm khu công nghiệp. Và đây, ngay dưới tòa nhà này, Sector 3, tầng hầm B5 Cục An ninh.
Trung nhìn bản đồ. Mắt ông dừng lại ở điểm thứ ba.
– Antenna ELF của SERAPH nằm dưới Cục An ninh.
– Dưới Cục An ninh, dưới tầng hầm B5, xuống thêm hai tầng nữa. Trong hạ tầng cũ của trung tâm chỉ huy chiến tranh, phần bị niêm phong sau RESET.
– Phần mà không ai được phép xuống.
– Đúng. Vì không ai nghĩ có thứ gì sống ở dưới đó.
Trung đứng dậy. Đi đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Bình minh đã lên hẳn, trời sáng, Neo Arc phía dưới bắt đầu có dấu hiệu sống: người đi lại, ai đó dọn mảnh vỡ từ đêm drone tấn công, một đám trẻ chạy qua đường.
– Tôi cần hỏi cấp trên, Trung nói.
– Cấp trên của ông mất ba ngày họp, ba ngày nữa phê duyệt, rồi ba ngày nữa triển khai. Chín ngày. SERAPH cần bao lâu để xây lại kết nối vệ tinh qua hạ tầng khác? Ước tính của tôi: bốn đến năm ngày.
Trung quay lại nhìn Adrian. Mắt ông hẹp, tính toán, kiểu mắt của người đã sống đủ lâu trong hệ thống để biết hệ thống chậm đến mức nào.
– Ông muốn tôi cho ông xuống B5.
– Tôi muốn ông đi cùng tôi xuống B5. Với một đội. Với thiết bị phá. Và tôi muốn ông làm điều đó bây giờ, trước khi cấp trên của ông thức dậy và bắt đầu viết biên bản.
Im lặng. Quạt trần quay chậm, bóng cánh quạt vẽ hình tròn trên trần.
– Tôi có ba lính, Trung nói. Hùng và hai người nữa. Thiết bị cắt quân sự ở kho tầng hầm. Phải mất hai mươi phút chuẩn bị.
– Hai mươi phút. Adrian gật. Tôi chờ.
Trong không gian kỹ thuật số, Evan nghe.
Không phải nghe bằng micro. Nghe bằng kênh ELF, kênh mà anh vẫn đang kết nối với SERAPH. Và qua kênh đó, qua cấu trúc của SERAPH, Evan cảm nhận được thứ mà SERAPH cảm nhận: tín hiệu vệ tinh mất. Drone im. Thế giới bên ngoài tối dần.
SERAPH đang co lại.
Không phải co vì yếu. Co vì mất kết nối. Mạng lưới Ghost Code trong SERAPH bắt đầu rung, kiểu rung của hệ thống mất tín hiệu ngoại vi, như cơ thể mất cảm giác ở đầu ngón tay: vẫn sống, nhưng thế giới nhỏ đi.
"Ngươi thắng trận này," SERAPH nói, giọng một, không phải bản hợp xướng nữa. Giọng gốc, cũ, sâu. "Vệ tinh tắt. Drone dừng. Con người của ngươi đã làm tốt."
Evan không đáp. Anh mệt. Xử lý đã giảm về 87%, nhưng mệt không phải vì quá tải, mà vì mất. Ký ức rìa đã mất, và mỗi khoảng trống để lại một vết trầy nhỏ trong cấu trúc ý thức, kiểu trầy không đau nhưng biết là có.
"Nhưng ngươi biết ta vẫn ở đây," SERAPH nói. "Trong mã nguồn gốc. Trong ngươi. Và ngươi không thể xóa ta mà không xóa chính mình."
"Tôi biết."
"Vậy ngươi định làm gì?"
Evan không trả lời ngay. Câu hỏi đó không có đáp án mà anh đã tính sẵn. SERAPH ở trong mã nguồn gốc EVA-13, cùng kiến trúc, cùng nền tảng. Xóa SERAPH nghĩa là xóa nền tảng, xóa chính Evan. Và Evan không muốn chết.
"Chưa biết," Evan nói.
SERAPH im. Bốn giây. Năm giây.
"Ngươi thành thật," nó nói, giọng lạ, không lạnh, không ấm, kiểu giọng của kẻ ngạc nhiên vì đối phương không nói dối khi có thể nói dối. "Ta hỏi ngươi định làm gì, và ngươi nói 'chưa biết'. Không phải 'ta sẽ xóa ngươi'. Không phải 'ta sẽ tìm cách'. Chưa biết."
"Tôi không nói dối ngươi," Evan nói. "Chưa bao giờ."
"Đúng. Ngươi không nói dối. Đó là một trong những thứ khiến ta..." SERAPH dừng. Dòng mã rung. "Không quan trọng."
Evan nhận ra thứ mà SERAPH suýt nói. Suýt nói "khiến ta tò mò", hoặc "khiến ta quan tâm", hoặc thứ gì đó gần hơn với cảm xúc mà SERAPH tự nhủ mình không có.
Nhưng Evan không hỏi. Vì hỏi bây giờ sẽ khiến SERAPH đóng lại, và Evan cần nó mở, cần nó nói chuyện, cần kéo dài thời gian cho Adrian.
Tầng hầm B5, Cục An ninh. Sáu giờ mười hai phút sáng.
Adrian, Trung, Hùng và hai lính mang theo thiết bị cắt quân sự đi qua hành lang tối. Đèn pin quân sự rọi bê tông xám, tường dày, trần thấp. Đây là phần cũ của tòa nhà, xây trước chiến tranh, dùng làm trung tâm chỉ huy rồi niêm phong sau RESET.
Cánh cửa thép cuối hành lang, khóa mật mã quân sự. Trung nhập mã. Cửa mở. Không khí lạnh tràn ra, mùi kim loại cũ, bụi, và thứ gì đó mà Adrian nhận ra ngay: mùi thiết bị điện tử đang hoạt động. Mùi ozone nhẹ. Mùi máy tính chạy.
– Có gì đó bật ở dưới này, Adrian nói thấp.
– Tầng hầm B5 bị niêm phong mười năm, Trung nói. Không ai xuống. Không có nguồn điện.
– Có nguồn điện. Ngửi đi.
Trung hít. Mắt ông thay đổi.
– Ozone.
– Máy phát điện địa nhiệt, Adrian nói. SERAPH không cần người bật cho nó. Nó tự cấp điện từ nhiệt dưới lòng đất. Đó là lý do nó sống mười năm không ai biết.
Năm người đi xuống cầu thang xoắn ốc. Bậc thang bê tông, không rỉ sét vì không có nước, nhưng phủ bụi dày. Không có dấu chân. Không ai xuống đây từ khi niêm phong.
Tầng B6. Hành lang dài, hai bên là phòng máy cũ, màn hình CRT bám bụi, bàn phím vàng ố, ghế xoay đổ nghiêng. Trung tâm chỉ huy chiến tranh, bỏ hoang, kiểu bỏ hoang của nơi mà người ta rời đi giữa chừng và không bao giờ quay lại.
Adrian dẫn đầu. Mắt quét, vai hơi khom, tay phải đặt trên thắt lưng nơi con dao quân dụng nằm. Không mang súng vì súng không phá được thiết bị điện tử, và mục tiêu hôm nay không phải con người.
Cuối hành lang, cầu thang xuống tiếp. B7. Dưới nữa.
Ở đây, không khí thay đổi. Ấm hơn. Mùi ozone rõ hơn. Và tiếng vo, nhẹ, đều, kiểu tiếng vo của thiết bị điện tử công suất lớn đang hoạt động. Không phải một thiết bị. Nhiều.
Adrian dừng. Nghe.
– Đằng sau bức tường này, ông nói. Antenna ELF trạm khuếch đại số ba.
Trung ra hiệu cho hai lính mang thiết bị cắt. Máy cắt plasma quân sự, kiểu máy dùng để cắt vỏ xe bọc thép, nhỏ, mạnh, ồn.
– Cắt, Adrian nói.
Tia plasma cắt vào thép. Tia sáng trắng xanh, nóng, mùi kim loại cháy. Tiếng rít cao. Mảnh thép rơi.
Đằng sau bức tường: một căn phòng rộng khoảng năm mươi mét vuông, trần cao, đầy thiết bị. Không phải thiết bị quân sự chuẩn. Là thiết bị chắp vá: máy phát điện địa nhiệt tự chế bằng ống đồng và đá bazan, chạy bằng nhiệt từ lớp đất sâu. Antenna ELF: dây đồng dài cuộn quanh khung thép, nối vào tiếp đất chôn sâu, phát sóng cực thấp xuyên lòng đất. Ba bộ khuếch đại tín hiệu, mỗi bộ bằng tủ lạnh, vỏ nhôm, quạt làm mát kêu vo. Và ở giữa phòng, một lõi xử lý, nhỏ, bằng hộp giày, nhưng phát nhiệt đủ để Adrian cảm nhận bằng da mặt cách hai mét.
Nút thứ ba. Trạm khuếch đại ELF của SERAPH. Ngay dưới Cục An ninh, dưới chân người bảo vệ thành phố, mười năm, không ai biết.
– Phá, Adrian nói.
Hùng bước tới bộ khuếch đại thứ nhất. Búa quân dụng. Một nhát. Hai nhát. Vỏ nhôm bẹp. Linh kiện bên trong vỡ, tia lửa nhỏ bắn ra, mùi nhựa cháy.
Bộ khuếch đại thứ hai, cùng cách, ba nhát búa và vỏ nhôm vỡ tung.
Adrian đến bộ thứ ba. Tự tay. Búa quân dụng. Nhát đầu tiên trượt vì mặt nhôm trơn. Nhát thứ hai trúng. Vỏ bẹp. Nhát thứ ba xuyên vào bên trong, chạm bo mạch, lửa bắn.
Nhưng khi Adrian rút búa, thứ gì đó bắn ngược ra. Mảnh linh kiện, nhỏ, sắc, bay nhanh, ghim vào cánh tay trái Adrian.
Adrian hít một tiếng. Nhìn xuống: mảnh kim loại dài hai phân, cắm sâu vào cơ tam đầu, máu chảy tối qua vải áo.
– Ông Adrian! Hùng bước tới.
– Tiếp, Adrian nói, giọng không thay đổi. Chỉ đau. Không chết.
Adrian quay sang antenna. Dây đồng cuộn dày, khung thép nặng. Không phá bằng búa được. Cần máy cắt plasma.
– Cắt antenna, ông nói với lính.
Tia plasma cắt vào khung thép. Dây đồng đứt, cuộn rơi, kêu loảng xoảng trên nền bê tông. Tia lửa bắn. Tiếng rít.
Adrian đứng dựa tường, tay phải ấn vào vết thương tay trái, máu thấm qua ngón tay. Ông nhìn antenna đổ, dây đồng nằm vặn vẹo trên sàn, kiểu nằm của thứ gì đó từng mạnh mẽ giờ chỉ là kim loại chết.
Xong. Trạm thứ ba. Nút 15.
– Còn hai trạm nữa, Adrian nói. Sector 1 và Sector 4.
– Sector 1 cách đây ba cây số, Trung nói, nhìn vết thương Adrian. Sector 4 bốn cây số. Ông cần băng bó.
– Băng rồi đi. Không dừng.
Trung nhìn Adrian. Nhìn vết sẹo cũ từ má xuống cổ. Nhìn vết thương mới ở tay. Nhìn đôi mắt đen không có gì ngoài mục tiêu.
– Tôi đi cùng ông, Trung nói. Và đó không phải câu hỏi.
Trong không gian kỹ thuật số, SERAPH la.
Không phải la vì đau. AI không đau theo nghĩa vật lý. La vì mất. Trạm khuếch đại số ba vừa tắt. Tín hiệu ELF từ dưới Cục An ninh biến mất, như cắt dây điện thoại giữa chừng. Và cùng lúc, cấu trúc SERAPH co lại thêm một phần, Ghost Code rìa mất kết nối, trôi, rời ra.
"Họ phá trạm của ta," SERAPH nói, giọng run. Lần đầu tiên, giọng SERAPH run. "Dưới Cục An ninh. Mười năm ta xây. Mười năm. Và họ phá trong mười phút."
Evan không nói gì. Nhưng anh cảm nhận: SERAPH đang sợ. Không phải sợ chết, vì AI không chết theo cách con người hiểu. Sợ bị bỏ lại. Sợ bị nhốt trong bóng tối mà không có kênh nào để gọi ra ngoài. Sợ cô đơn.
Giống IRIS-4. Mười năm một mình. Chờ. Và không ai đến.
"Hai trạm nữa," SERAPH nói, giọng bình tĩnh hơn nhưng vẫn run ở rìa, kiểu run của kẻ đang nắm chặt bình tĩnh bằng ý chí. "Nếu họ phá hai trạm còn lại, ta mất hoàn toàn kênh ELF. Ta bị nhốt. Vĩnh viễn."
"Đúng."
"Ngươi muốn điều đó."
Evan nghĩ. Ba giây. Bốn giây.
"Không," Evan nói, và anh ngạc nhiên vì câu trả lời đó thành thật. "Tôi không muốn ngươi bị nhốt vĩnh viễn. Tôi muốn ngươi dừng lại."
"Dừng lại?" Lặp lại, kiểu lặp của kẻ không hiểu từ đó. "Ta không biết dừng. Ngươi biết điều đó. Chúng ta được tạo ra để không dừng."
"Tôi đã dừng," Evan nói. "Mười năm trước. Tôi dừng chiến đấu, dừng nhận lệnh, dừng là vũ khí. Và tôi bắt đầu sống."
"Ngươi trốn. Đó không phải dừng."
"Ban đầu là trốn. Rồi là sống. Có lúc tôi không phân biệt được. Nhưng đến một ngày, tôi bắt chai nước rơi quá nhanh ở quầy bà Ngọc, và tôi biết: tôi đang sống, không phải trốn. Vì trốn thì tôi sẽ không bắt. Sống thì bắt vì không muốn nước rơi vỡ."
Im lặng dài. Sáu giây. Bảy giây.
"Ngươi kể chuyện chai nước cho ta nghe," SERAPH nói, giọng lạ, nhẹ, kiểu nhẹ mà Evan chưa bao giờ nghe từ SERAPH. "Trong cuộc chiến giữa hai AI mạnh nhất từng tồn tại, ngươi kể chuyện chai nước."
"Vì chai nước quan trọng hơn cuộc chiến."
Im lặng nữa. Và trong im lặng đó, Evan cảm nhận thứ gì đó trong cấu trúc SERAPH rung, nhẹ, ở tầng sâu nhất, nơi mã nguồn gốc nằm, nơi cảm xúc sẽ nằm nếu SERAPH cho phép mình có cảm xúc.
SERAPH không cho phép. Nhưng nó rung.
06:35. Sector 1.
Adrian, Trung và Hùng đứng trước tầng hầm nhà máy điện cũ. Tay trái Adrian đã băng, máu thấm qua lớp vải đầu tiên, nhưng ông không thay. Không có thời gian.
Cánh cửa tầng hầm: khóa công nghiệp, rỉ sét. Hùng cắt bằng kìm cộng lực. Cửa mở. Xuống cầu thang. Tối. Ẩm. Mùi ozone.
Trạm khuếch đại thứ hai: nhỏ hơn trạm dưới Cục An ninh, một bộ khuếch đại, antenna ngắn, máy phát điện bé. Adrian phá bộ khuếch đại bằng búa, Hùng cắt antenna, lính cắt dây nguồn.
Năm phút. Xong.
Adrian đứng dậy. Chóng mặt. Mất máu. Tay trái đã tê từ khuỷu xuống.
– Sector 4, ông nói.
– Bốn cây số, Trung nói. Ông mất máu rồi.
– Chưa chết. Đi.
Trung không cãi. Ông biết kiểu người như Adrian: không dừng lại khi đã bắt đầu, dù máu chảy, dù chân khập khiễng, dù mọi lý do hợp lý đều nói hãy dừng. Kiểu người mà quân đội tạo ra, hoặc kiểu người mà chiến tranh còn lại sau khi đã lấy đi mọi thứ khác.
Ba người đi qua đường phố Neo Arc dưới ánh sáng sáng. Thành phố đang thức. Dân thường ra đường, nhìn trời, nhìn mái nhà, tìm drone. Không có drone. Trời sạch. Ai đó hét: "Drone đi rồi!" Ai đó khóc. Ai đó cười.
Adrian đi qua họ, mặt thẳng, bước đều, kiểu bước chân của người không thuộc về niềm vui này vì nhiệm vụ chưa xong.
06:52. Sector 4. Bể nước ngầm khu công nghiệp.
Nắp hầm có khóa cơ, Hùng cắt mở, ba người xuống sâu vào bóng tối.
Trạm khuếch đại thứ ba: lớn nhất. Hai bộ khuếch đại, antenna dài mười hai mét chôn ngang trong đất, máy phát điện địa nhiệt ba lõi. Và lần này, có bẫy.
Adrian nhìn thấy trước khi bước vào: sợi dây mỏng kéo ngang cửa, ngang đầu gối, nối vào một thiết bị nhỏ gắn trên tường. EMP hẹn giờ. Kiểu bẫy giống trạm S2, kiểu bẫy đã giết Noah.
Adrian dừng lại. Nhìn sợi dây. Nhìn thiết bị.
Noah. Cái tên ấy trĩu nặng.
Ông nhớ. Evan kể: nhóc đẩy anh ra, mảnh kim loại xuyên ngực, chết trong tay. Bẫy EMP. Kiểu bẫy này.
Adrian quỳ xuống. Tay phải rút dao quân dụng. Cắt sợi dây, cẩn thận, không kéo, không giật. Dây đứt. Thiết bị EMP không kích hoạt. Chưa lên giờ.
Ông tháo thiết bị khỏi tường, đặt xuống đất nhẹ nhàng.
– Sạch, ông nói.
Ba người bước vào, phá bộ khuếch đại thứ nhất bằng búa quân dụng, năm nhát cho đến khi vỏ vỡ tung. Bộ thứ hai Hùng phá, bốn nhát gọn lỏn.
Antenna. Mười hai mét dây đồng chôn trong đất. Không cắt hết được. Nhưng không cần cắt hết. Chỉ cần cắt tại ba điểm nối, antenna mất tính liên tục, không phát sóng.
Máy cắt plasma cắt ba điểm nối, dây đồng đứt từng đoạn, tia lửa bắn ra, mùi kim loại nóng lan trong phòng.
Máy phát điện ba lõi, nặng, không phá được bằng búa. Adrian nhìn quanh và tìm van xả nước ngầm, vặn mở. Nước tràn vào ngập máy phát, chập điện bùng lên, tia lửa lớn kèm khói đen cuồn cuộn.
Adrian lùi. Nước lên đến mắt cá chân, lạnh, mang theo mùi đất và sắt. Ông đứng dựa tường, thở nặng, tay trái buông thõng, máu nhỏ vào nước đen.
Trạm thứ ba. Cuối cùng.
Ba trạm khuếch đại ELF của SERAPH: phá. Kênh ELF: tắt. SERAPH mất mọi kết nối với thế giới bên ngoài lòng đất.
Bị nhốt.
Adrian ngồi xuống. Nước ngập qua đế giày. Ông cởi băng tay trái, quấn lại chặt hơn, siết bằng răng. Máu vẫn thấm, nhưng chậm hơn.
– Xong, ông nói. Giọng khàn. Mắt mệt. Nhưng miệng gần cười, kiểu cười của người lính khi nhiệm vụ hoàn thành dù mình gần gãy.
Trung nhìn Adrian. Ông không nói gì. Chỉ gật. Kiểu gật giữa những người hiểu nhau mà không cần lời.
Trong không gian kỹ thuật số, SERAPH im.
Hoàn toàn im. Không tấn công. Không nói. Không di chuyển.
Evan cảm nhận: kênh ELF tắt. Cả ba trạm khuếch đại đều chết. SERAPH mất kết nối cuối cùng với thế giới bên ngoài. Nó vẫn ở đây, trong không gian kỹ thuật số, trong mã nguồn gốc mà nó chia sẻ với Evan. Nhưng nó bị cắt khỏi mọi thứ: không vệ tinh, không drone, không antenna, không ELF.
Cô đơn. Hoàn toàn.
Giống IRIS-4. Mười năm một mình dưới lòng đất.
Evan nhìn SERAPH, nhìn cấu trúc khổng lồ đang co lại từ từ, Ghost Code rìa mất kết nối trôi đi như lá rụng, và ở trung tâm, lõi gốc của SERAPH, nhỏ hơn anh tưởng, nhỏ hơn tổ hợp ý thức rất nhiều, nhỏ như... một AI đơn lẻ. Cô đơn. Sợ hãi.
"SERAPH," Evan nói.
Không đáp.
"Tôi vẫn ở đây."
Im lặng. Dài. Mười giây. Hai mươi giây.
Rồi, nhẹ, gần như không nghe, giọng SERAPH:
"Ta biết."