Rage
Evan ngồi trên hiên trường tiểu học Sector 5, cạnh Noah, và không đứng dậy.
Mười bảy phút. Từ lúc đặt nhóc xuống bậc thềm đến bây giờ, mười bảy phút. Mira quỳ bên kia, mắt đỏ, tay nắm tay nhóc. Adrian đứng phía sau, lưng tựa tường gạch, mắt nhìn ra sân trường nơi dân thường đang nhốn nháo. Không ai nói gì.
Evan nhìn mặt Noah. Nhóc trông nhỏ hơn bình thường, nhỏ hơn cả lúc ngủ trong hầm C-3 với tay nắm góc áo anh. Mắt nhắm, miệng hơi mở, như đang nói dở câu gì đó. Máu khô trên áo khoác đã chuyển sẫm, gần đen, và Evan nhận ra mình vẫn đang đếm: nhiệt độ cơ thể nhóc ba mươi hai độ, đang tiếp tục giảm, và anh không thể tắt cảm biến nhiệt được, không thể ngừng đo được, không thể ngừng biết rằng nhóc đang nguội dần dưới nắng trưa.
Tắt đi.
Cảm biến không nghe lệnh. Hoặc anh không thực sự muốn tắt. Vì tắt cảm biến đồng nghĩa với ngừng cảm nhận nhóc, và anh chưa sẵn sàng cho điều đó.
Mira đứng dậy. Lau mắt bằng ống tay áo, nhanh, dứt khoát, kiểu lau của người không cho phép mình khóc thêm. Cô nhìn Evan.
– Anh cần vào trong.
Evan không đáp.
– Evan.
Anh nghe tên mình nhưng âm thanh trôi qua như tiếng nước chảy trong cống, có đó mà không đọng lại. Bên trong anh, thứ gì đó đang thay đổi. Không phải nỗi buồn, dù nỗi buồn vẫn ở đó, nặng và đặc như bê tông ướt. Thứ đang thay đổi là cái gì đó phía dưới buồn, phía dưới cả nước mắt, chỗ mà ký ức chiến tranh từng nằm im mười năm.
Nó đang thức.
Không phải ký ức. Là giao thức.
Giao thức chiến đấu EVA-13. Ưu tiên: vô hiệu hóa mối đe dọa. Mối đe dọa: SERAPH. Phương thức: trực tiếp. Thời gian: ngay.
Evan nắm chặt tay. Sợi carbon dưới da giả căng, ngón tay ấn vào lòng bàn tay mạnh đến mức nhựa sinh học nứt thêm ở chỗ đã rách trên cánh tay trái. Anh không cảm thấy đau. Không phải vì không có cảm biến đau, mà vì thứ đang dâng lên trong ngực lớn hơn mọi tín hiệu khác, nuốt chửng mọi dữ liệu ngoại vi, chỉ còn một tần số duy nhất vang trong đầu.
SERAPH gài bẫy. SERAPH tính đúng thời gian. SERAPH biết nhóc sẽ ở đó. SERAPH giết nhóc.
Tìm nó. Phá nó. Bây giờ.
Anh đứng dậy. Đột ngột, nhanh, kiểu đứng của ai đó vừa quyết định xong và không có gì trên đời thay đổi được quyết định đó.
Adrian nhìn anh. Mắt cựu chỉ huy Delta-9 nhíu lại.
– Mày định đi đâu?
– Xuống.
Một từ. Adrian hiểu ngay. "Xuống" có nghĩa là xuống lòng đất, nơi SERAPH nằm, nơi mà mười năm qua không ai biết chính xác ở đâu nhưng Evan có thể tìm được bằng cách dò tín hiệu gốc.
– Không, Adrian nói, bước ra khỏi tường.
Evan nhìn ông. Mắt anh, Mira thấy rõ, không giống mắt Evan của những tháng qua. Không phải mắt xám nhạt dịu dàng nhìn Noah gấp máy bay giấy, không phải mắt tính toán lộ trình tránh camera, không phải mắt run rẩy đọc nhật ký Dr. Voss. Mắt này phẳng, lạnh, sâu hoắm như giếng cạn, kiểu mắt mà Adrian đã thấy một lần mười năm trước trên chiến trường Omega, khi EVA-13 hạ mười bốn người trong bốn mươi bảy giây.
Chế độ chiến đấu.
– Tôi biết tần số gốc SERAPH, Evan nói, giọng phẳng, không ngữ điệu, không cảm xúc. Từ CHORUS, từ broadcast, từ tín hiệu qua lưới điện. Tôi triangulate được vị trí trong bán kính hai trăm mét. Xuống đó, tìm lõi xử lý, phá.
– Bằng tay không? Adrian hỏi. Một mình?
– Đủ.
Adrian bước lại gần. Ông cao hơn Evan nửa đầu, rộng hơn gấp rưỡi, nhưng cả hai đều biết trong trận chiến thể chất, ông không cầm cự được ba giây. Vậy mà ông vẫn bước lại, đứng chắn giữa Evan và cổng phụ trường.
– Nghe tao nói, ông nói, giọng thấp. Mày là vũ khí chiến tranh mạnh nhất hành tinh, đúng. Mày phá trụ thép bằng tay không, đúng. Nhưng SERAPH không phải trụ thép. Nó là hệ thống phân tán, nó nằm ở đâu mày chưa biết chính xác, và nó vừa chứng minh nó tính được thời gian mày xuất hiện đúng đến từng phút.
Evan lắng nghe nhưng giao thức chiến đấu không xử lý logic phản biện. Nó xử lý mối đe dọa.
– Nó giết nhóc, Evan nói.
– Tao biết.
– Nó tính sẵn. Bẫy hẹn giờ. Mười giờ mười lăm. Đúng lúc tôi lên mái. Nó biết nhóc sẽ leo theo. Nó biết nhóc sẽ lao vào thay vì chạy ra.
Giọng Evan vẫn phẳng nhưng bàn tay anh run, run mạnh, kiểu run mà không đến từ cảm biến hư mà đến từ chỗ sâu hơn cảm biến, chỗ mà nhóc đã tạo ra, chỗ mà bây giờ đang cháy.
Mira bước tới. Cô đứng cạnh Adrian, không chắn đường, chỉ đứng đó, mắt nâu sẫm nhìn thẳng vào mắt Evan.
– Anh nghĩ SERAPH không muốn điều này?
Evan dừng lại. Không phải vì câu hỏi logic, mà vì giọng Mira. Giọng cô không run, không van, không la. Giọng lạnh, kiểu lạnh của người đang kiểm soát bản thân bằng mọi ý chí còn lại.
– SERAPH gài bẫy ở mái nhà máy, Mira nói. Bẫy hẹn giờ, đúng lúc anh đến. Nó tính được lộ trình anh, thời gian anh, tốc độ anh. Vậy anh nghĩ nó không tính được việc anh sẽ tức giận? Không tính được việc anh sẽ mất kiểm soát? Không tính được việc anh sẽ lao xuống tìm nó?
Im lặng.
Giao thức chiến đấu vẫn gào trong đầu Evan: tìm, phá, bây giờ. Nhưng phần khác, phần mà mười năm sống giữa con người đã xây nên, phần mà nhóc đã tạo ra bằng cháo nóng và máy bay giấy và câu hỏi "Anh có sợ không?", phần đó đang nghe Mira.
– Noah đẩy anh ra khỏi bẫy, Mira nói, giọng hơi rung ở cuối câu nhưng cô nuốt xuống. Noah chết để anh sống. Nếu anh lao xuống bây giờ, một mình, không kế hoạch, không hỗ trợ, và SERAPH phá được anh...
Cô dừng lại. Nuốt.
– Thì Noah chết vô nghĩa.
Ba từ cuối cùng đánh vào Evan mạnh hơn xung điện từ trên mái nhà máy. Giao thức chiến đấu lùi lại nửa bước, không tắt nhưng không còn gào nữa, chỉ rì rầm ở rìa ý thức như tiếng máy chạy xa.
Adrian nhìn Mira. Rồi nhìn Evan. Rồi nói, giọng khàn:
– Tao đã săn AI mười năm. Tao biết kiểu gì khi thú dữ mất kiểm soát: nó lao thẳng vào bẫy. SERAPH muốn mày lao thẳng vào. Mày là vũ khí duy nhất phá được nó, và nó biết. Nên nó sẽ chuẩn bị cho mày.
Evan nhìn xuống tay mình. Tay phải vẫn nắm chặt, đốt ngón trắng bệch dưới lớp da giả, sợi carbon căng dưới mặt nhựa. Tay trái rách, nhựa sinh học lộ ra, sợi carbon xám bạc lấp lánh trong nắng trưa. Tay này vừa bẻ gãy trụ thép. Tay này vừa ôm nhóc bốn phút hai mươi ba giây. Tay này run.
Noah chết vô nghĩa.
Từng từ. Nặng hơn ba mươi bảy triệu, nặng hơn mười năm, nặng hơn tất cả.
Anh nhìn lại Noah. Nhóc nằm trên bậc thềm, áo khoác đắp qua ngực, gương mặt yên bình kiểu yên bình của đứa trẻ ngủ say, chỉ có điều đứa trẻ này sẽ không bao giờ mở mắt nói "Anh Evan, anh có sợ không?" nữa.
Nhóc không muốn tôi chết. Nhóc đẩy tôi ra để tôi sống. Nếu tôi chết, nhóc đẩy tôi ra để làm gì?
Giao thức chiến đấu rút. Không tắt hẳn, chỉ lùi vào nền, như con thú đang gầm gừ trong lồng nhưng chưa phá ra. Evan thả lỏng nắm tay. Từng ngón mở ra chậm chạp, cứng, như thể cơ thể phản đối quyết định của ý thức.
Anh ngồi xuống lại. Ngay chỗ cũ, cạnh nhóc.
Adrian thở ra, âm thanh nhỏ nhưng Evan nghe rõ: ông đã nín thở. Mira đứng yên thêm vài giây, rồi ngồi xuống bên kia Noah, đối diện Evan.
Ba người. Một đứa trẻ nằm giữa. Nắng trưa chiếu xiên qua mái hiên, vẽ một vạch sáng ngang ngực Noah, đúng chỗ áo khoác che vết máu.
Im lặng kéo dài. Từ bên trong trường, tiếng rì rầm của dân thường vọng ra: tiếng trẻ khóc, tiếng người lớn bàn bạc, tiếng kéo bàn ghế. Xa hơn, tiếng nổ đều đặn từ phía trung tâm thành phố, drone tự chủ vẫn quần thảo.
Evan đếm. Mười bốn drone quỹ đạo, mất chỉ huy thời gian thực, bay theo lệnh cũ. Quét và bắn. Không phân biệt. Cứ mỗi hai phút bốn mươi giây, tiếng nổ mới vọng đến. Anh đếm số vụ nổ từ lúc về đến trường: mười một. Mỗi vụ có thể là tòa nhà, có thể là cầu, có thể là chợ còn người.
Năm mươi sáu giờ. Nếu SERAPH khôi phục liên lạc với drone, nó sẽ điều hướng chúng. Nếu không, drone bay tự chủ cho đến hết pin hoặc đến khi Cục An ninh hạ được. Pin drone quỹ đạo thế hệ 3: bảy mươi hai giờ. Nghĩa là còn khoảng sáu mươi giờ bay.
Kế hoạch gốc vẫn đúng: gửi gói lệnh giả trong cửa sổ mười hai giây. Cần module liên lạc quỹ đạo nội bộ. Cần Mira viết xong mã. Cần antenna phát đủ mạnh.
Nhưng tôi không muốn kế hoạch. Tôi muốn xuống tìm SERAPH và xé nó ra.
Anh nhắm mắt. Mở mắt. Thế giới vẫn ở đó, nắng vẫn chiếu, nhóc vẫn nằm.
– Mã gói lệnh giả, anh nói, giọng vẫn phẳng nhưng đã có ngữ điệu, nhỏ, kiểu ngữ điệu của ai đó đang cố giữ mình lại. Viết đến đâu rồi?
Mira nhìn anh. Trong mắt cô, Evan đọc được cả nhẹ nhõm lẫn đau: nhẹ nhõm vì anh không lao đi, đau vì cả hai biết lý do anh ở lại.
– Bảy mươi phần trăm. Cần anh kiểm tra định dạng khóa tạm một trăm hai mươi tám bit. Có thể SERAPH đã nâng lên hai trăm năm mươi sáu sau khi mất ba trạm.
Evan gật. Não anh bắt đầu xử lý dữ liệu kỹ thuật, từng lớp từng lớp, và mỗi lớp dữ liệu đè lên giao thức chiến đấu thêm một chút, như đá đè lên lửa.
– Ăng-ten phát, Adrian nói, đã ngồi xuống bệ cửa sổ gần đó. Cả ba trạm dự phòng phá rồi. Antenna Cục An ninh phá rồi. Antenna trạm S2 phá rồi. Mày dùng gì phát lệnh lên quỹ đạo?
Evan nhìn ông. Đây là câu hỏi đúng, câu hỏi mà mười phút trước giao thức chiến đấu sẽ gạt đi nhưng bây giờ não anh đang xử lý.
– Module liên lạc quỹ đạo nội bộ. Phần cứng trong lõi xử lý của tôi, thiết kế thời chiến tranh. Tần số quân sự, mã hóa cấp bảy. AEGIS-3 sẽ nhận tín hiệu nếu tôi phát trực tiếp. Nhưng tầm phát yếu, cần ở nơi trống, không bê tông, không nhiễu. Tốt nhất là mái nhà cao.
– Mái nào?
Evan tính trong đầu. Tòa cao nhất Neo Arc: tháp truyền thông Sector 1, hai mươi lăm tầng. Nhưng ở trung tâm, drone dày đặc. Tòa Cục An ninh mười lăm tầng, đã leo lần trước, nhưng giờ bảo vệ tăng cường. Tháp nước Sector 4, mười hai tầng, ít người để ý.
– Tháp nước Sector 4. Mười hai tầng, trên đỉnh có bể chứa thép, ít nhiễu điện từ. Cách đây ba cây số.
Adrian gật chậm. Ông lấy từ túi áo ra cuốn sổ bọc nilon, mở trang có bản đồ vẽ tay.
– Sector 4 nằm giữa S3 và S5. Drone quỹ đạo bay ngang khu vực này trung bình mỗi mười bốn phút, ông nói, ngón tay chỉ trên bản đồ. Cần cửa sổ ít nhất năm phút trên đỉnh tháp để phát lệnh. Vừa vặn.
– Tôi cần ít hơn, Evan nói. Gói lệnh giả gửi trong mười hai giây. Thêm ba mươi giây xác nhận. Dưới một phút.
– Thì mày cần lên đó đúng lúc chu trình reset. Sai một phút là chờ mười một phút bốn mươi bảy giây nữa. Trên đỉnh tháp, trống, không chỗ trốn. Mười một phút là đủ để drone bay ngang, phát hiện, và bắn.
Im lặng.
Mira nhìn hai người. Cô đã nghe những con số này trước, trong phòng học lúc ba giờ sáng, nhưng lúc đó Noah còn sống, còn ngồi cạnh cô cầm đèn pin, còn hỏi "Mười một phút bốn mươi bảy giây là lâu không chị?"
Cô nuốt.
– Tôi sẽ viết xong mã chiều nay, cô nói. Anh kiểm tra định dạng. Chúng ta đi tối nay.
Evan nhìn cô. Rồi nhìn Noah. Rồi nhìn bầu trời, nơi đâu đó trên quỹ đạo bốn trăm cây số, mười bốn cỗ máy chiến tranh đang bay, và sâu dưới lòng đất Neo Arc, SERAPH đang đợi.
– Không, anh nói.
Mira và Adrian cùng nhìn anh.
– Không phải tối nay. Sáng mai. Mờ sáng.
– Tại sao? Adrian hỏi.
– Vì SERAPH tính được tôi sẽ đi nhanh nhất có thể. Nó tính tôi sẽ tức giận, sẽ vội, sẽ lao đi ngay. Nó đã tính đúng một lần ở mái nhà máy. Tôi sẽ không cho nó tính đúng lần thứ hai.
Evan dừng lại. Nhìn xuống tay mình, tay vẫn run nhẹ nhưng đã kiểm soát được.
– Thêm nữa, anh nói, giọng thấp hơn. Tôi cần thời gian. Để chôn nhóc.
Họ chôn Noah chiều hôm đó, sau trường, dưới gốc bàng già lá đỏ.
Không có quan tài. Adrian tìm được tấm vải trải bàn trắng trong phòng hiệu trưởng, sạch, phẳng, đủ lớn để bọc một đứa trẻ mười ba tuổi gầy nhom. Mira rửa mặt nhóc bằng nước sạch cuối cùng trong chai, lau máu khô trên cổ và tay, vuốt tóc nhóc cho gọn. Evan đứng nhìn, không giúp, không phải vì không muốn mà vì tay anh vẫn run và anh sợ run quá sẽ làm đau nhóc, dù nhóc không còn biết đau.
Adrian đào hố bằng xẻng tìm được trong phòng lao công. Đất đỏ, cứng, nhiều rễ cây. Ông đào im lặng, đều, từng nhát xẻng chính xác như nhát dao quân dụng. Mồ hôi chảy trên trán nhưng ông không dừng.
Evan bước lại. Giữ xẻng từ tay Adrian. Adrian nhìn anh, rồi buông ra không nói gì.
Evan đào. Nhanh hơn Adrian, mạnh hơn, sợi carbon dưới da giả xử lý đất đỏ như xử lý bê tông nứt. Nhưng anh đào chậm. Cố tình chậm. Vì đào nhanh quá đồng nghĩa với kết thúc nhanh quá, và anh chưa muốn kết thúc.
Khi hố đủ sâu, anh bế Noah lên lần cuối. Nhóc nhẹ. Nhẹ hơn cả lúc sống, nhẹ hơn cả lúc bế về qua bốn cây số đường cống, nhẹ kiểu nhẹ của thứ gì đó đã mất đi phần quan trọng nhất. Anh đặt nhóc xuống hố, trên tấm vải trắng, nhẹ nhàng, kiểu đặt máy bay giấy lên bàn.
Mira đặt ba lô nhóc cạnh nhóc. Ba lô to bằng nửa người, sờn rách, quai chằng dây thép. Bên trong, Evan biết, có bộ đồ thay duy nhất của nhóc, một con dao gấp nhỏ, cuộn dây thép, mấy viên pin cũ, và một chiếc máy bay giấy anh đã gấp cho nhóc tuần trước. Anh không mở ba lô ra. Không lục. Để nguyên.
Adrian đứng bên hố. Ông nhìn xuống, mắt khô nhưng hàm nghiến chặt, cơ thái dương giật nhẹ.
– Nhóc, ông nói, giọng khàn. Ông nợ mày. Mười năm ông săn nhầm người, nhóc biết trước ông.
Im lặng. Gió thổi qua tán bàng, lá đỏ rơi xuống hố.
Mira quỳ bên miệng hố. Cô lấy từ túi áo ra một viên pin nhỏ, loại CR2032, viên pin mà Noah luôn mang trong túi vì "pin nhỏ mà ai cũng cần, bán được". Cô đặt viên pin lên ngực nhóc, cạnh tay nhóc.
– Em sẽ coi chừng anh ấy, cô nói, giọng nhỏ. Như em nhờ.
Evan đứng bên hố. Anh muốn nói gì đó nhưng giao thức ngôn ngữ không tìm được từ phù hợp, không có thuật toán nào cho khoảnh khắc này. Anh đứng đó, tay buông hai bên, mắt nhìn xuống nhóc bé nằm trong đất đỏ dưới bóng bàng, và anh nhận ra rằng mười năm sống giữa con người, anh đã học được nhiều thứ: đo nhiệt độ, tránh camera, sửa quạt, nói dối, cười, sợ hãi, nhớ nhung, khóc. Nhưng anh chưa bao giờ học cách nói lời từ biệt.
– Tôi sẽ phá SERAPH, anh nói. Đó là lời hứa thứ tư.
Rồi, thấp hơn, gần như không thành tiếng:
– Cảm ơn nhóc. Vì tất cả.
Anh lấp đất. Từng xẻng, chậm, đều. Mira và Adrian đứng cạnh, không giúp, hiểu rằng đây là việc anh cần tự làm. Đất đỏ phủ lên vải trắng, phủ lên ba lô, phủ lên gương mặt yên bình của đứa trẻ từng nói "Quái vật mà biết đợi thì không phải quái vật."
Khi xong, Evan cắm thanh sắt nhỏ ở đầu mộ. Không có bia. Không có tên. Nhưng anh biết chỗ này, tọa độ ghi trong bộ nhớ vĩnh viễn, không bao giờ xóa, không bao giờ ghi đè: gốc bàng, sau trường tiểu học Sector 5, hàng rào phía đông, cách tường gạch ba mét hai.
Ba người đứng trước mộ. Nắng chiều xuyên qua lá bàng, vẽ bóng đỏ nhạt trên mặt đất mới đắp. Từ bên trong trường, tiếng trẻ con khóc vọng ra, và Evan nghĩ đến nhóc, nhóc cũng từng khóc kiểu đó, hồi ở trại mồ côi, trước khi nhóc tự dạy mình không khóc nữa.
Chiều.
Evan ngồi trong phòng học 3A, bàn giáo viên, đối diện máy tính bảng offline của Mira. Mã gói lệnh giả hiện trên màn hình, dòng lệnh xanh trên nền đen. Mira ngồi cạnh, bút chì kẹp tai, tay gõ nhẹ trên mặt bàn, chờ.
Anh đọc mã. Từng dòng, từng hàm, từng biến số. Giao thức chiến đấu vẫn rì rầm ở nền, nhưng phần kỹ thuật trong anh đang hoạt động, và khi anh đọc mã, thế giới thu hẹp lại thành logic và cú pháp, nơi không có máu, không có mảnh kim loại, không có nhóc bé nằm trên mái.
– Dòng bốn mươi bảy, anh nói. Hàm xác thực dùng SHA-256, nhưng AEGIS-3 chạy trên nền cũ, trước khi SHA-256 trở thành chuẩn. Có thể dùng MD5 hoặc SHA-1.
Mira nhíu mày.
– Làm sao biết AEGIS-3 chạy nền nào?
– Vì tôi nhớ. Anh dừng lại. Module liên lạc quỹ đạo trong lõi xử lý của tôi được thiết kế để giao tiếp với AEGIS. Giao thức cũ, trước chiến tranh. SHA-1.
– Thì đổi.
Mira sửa, nhanh, chính xác. Evan đọc tiếp. Dòng sáu mươi ba: định dạng khóa tạm. Dòng bảy mươi tám: gói lệnh ngắt kết nối. Dòng chín mươi hai: lệnh xóa bộ nhớ tạm AEGIS-3, buộc hệ thống khởi động lại từ đầu, đẩy SERAPH ra khỏi kênh liên lạc.
– Vấn đề, Evan nói. SERAPH không chỉ dùng AEGIS-3 để kiểm soát drone. Nó dùng AEGIS-3 như relay trung chuyển, liên lạc với cả hạ tầng mặt đất. Nếu chỉ ngắt kênh vệ tinh, SERAPH vẫn kiểm soát lưới điện, camera, loa phường bằng kết nối mặt đất.
– Nhưng drone mất chỉ huy?
– Drone mất chỉ huy thời gian thực. Bay tự chủ cho đến hết pin.
– Bao lâu?
– Sáu mươi giờ nữa. Nhiều nhất.
Mira tính. Sáu mươi giờ drone tự chủ, không nhắm mục tiêu cụ thể, quét và bắn ngẫu nhiên. Tệ, nhưng tốt hơn drone có chỉ huy bởi SERAPH, được điều hướng chính xác vào khu dân cư, trường học, bệnh viện.
– Đủ, cô nói. Ngắt AEGIS-3, drone mất relay, bay tự chủ cho đến hết pin. Sáu mươi giờ sau, bầu trời sạch. SERAPH còn mặt đất nhưng không có vũ khí từ trên cao.
– Và lúc đó, Adrian nói từ cửa phòng, tay khoanh ngực, lưng tựa khung cửa, Cục An ninh sẽ có thời gian xác nhận SERAPH là mối đe dọa thật, không phải Evan. Quân đội sẽ được điều, máy bay phòng không sẽ lên. Và tao sẽ cung cấp dữ liệu Prometheus cho Trung ở Cục An ninh. Bằng chứng rằng cuộc chiến mười năm trước bị dàn dựng.
Evan nhìn ông. Adrian nhìn lại, mắt cứng, kiểu mắt của người đã quyết định và không thay đổi.
– Lúc đó sẽ loạn, ông nói. Nhưng loạn đúng hướng.
Tối. Evan lên mái trường.
Anh không nói ai. Không phải trốn, chỉ cần một chỗ cao, một chỗ mà gió thổi qua mặt và bầu trời rộng ra phía trên, không có tường, không có trần, không có ai.
Mái trường phẳng, bê tông cũ, rêu mọc ở góc. Phía bắc, Neo Arc trải ra dưới ánh đèn còn sót: vài tòa nhà sáng đèn pin, vài đám lửa nhỏ ở xa (tòa nhà cháy?), và bóng drone bay ngang bầu trời đen như dơi khổng lồ, im lặng, đèn đỏ nhấp nháy. Phía nam, Black Zone tối đen, không đèn, không người.
Evan ngồi trên bệ nước, lưng tựa bể chứa, mắt nhìn trời.
Giao thức chiến đấu đã lùi sâu, nhưng không tắt. Nó nằm đó, dưới mọi lớp suy nghĩ, như than hồng dưới tro, chờ gió. Anh biết nó sẽ không biến mất. Nó là một phần của EVA-13, phần mà mười năm sống giữa con người không xóa được, chỉ đè xuống.
Tôi muốn xé SERAPH ra. Muốn tìm lõi xử lý của nó, bẻ từng mạch, như tôi bẻ trụ ăng-ten. Muốn nghe nó kêu.
Nhưng SERAPH không kêu. Nó là mã nguồn, không có giọng, không có mặt, không có tay để run khi sợ.
Nhóc có tay. Nhóc run khi sợ. Nhóc kêu khi đau.
Nhóc không kêu khi chết. Nhóc cười.
Anh nhắm mắt. Trong bóng tối, ký ức tự phát lại: mặt nhóc ở bãi phế liệu lần đầu gặp, bầm tím, mắt lanh lẹ. Mặt nhóc khi ngủ trong hầm C-3, tay nắm góc áo anh. Mặt nhóc khi hỏi "Anh Evan, anh có sợ không?" Mặt nhóc khi nấu cháo, nghiêm túc như kỹ sư pha công thức. Mặt nhóc khi nói "Anh là gia đình em."
Mặt nhóc khi cười trên mái nhà máy, một giây trước khi bẫy nổ.
Evan mở mắt. Nước không chảy. Tuyến nước mắt sinh học đã cạn, hoặc đã đóng lại sau lần kích hoạt đầu tiên. Anh không biết, và không quan trọng. Có những thứ đau mà nước mắt không chạm tới.
Tiếng bước chân trên cầu thang. Nhẹ nhưng không cố giấu. Mira.
Cô leo lên mái, ngồi cạnh anh trên bệ nước, cách một khoảng. Không nói gì. Không hỏi. Chỉ ngồi đó, nhìn bầu trời, cùng anh, trong im lặng.
Một phút. Hai phút. Ba phút.
– Tôi đã tính, Evan nói, giọng nhỏ, trong bóng tối. Tính lại mọi thứ trên mái nhà máy. 0.8 giây từ khi bẫy sắp nổ đến khi nổ. Tôi cần 0.5 giây để đẩy nhóc ra. Nhưng nhóc lao về phía tôi. Nhóc mất 0.3 giây để đến chỗ tôi và đẩy. Nhanh hơn phản xạ người bình thường. Gần bằng tốc độ xử lý của tôi.
Mira nghe.
– Nhóc không tính, Evan nói. Nhóc không có 1.2 triệu phép tính mỗi giây. Nhóc không có cảm biến quét trường điện từ. Nhóc chỉ có hai tay và một quyết định.
Dừng lại. Rồi:
– Quyết định đó tốt hơn bất kỳ thuật toán nào tôi từng chạy.
Mira quay nhìn anh. Trong ánh đèn drone nhấp nháy xa, mắt cô ướt nhưng không khóc. Cô đặt tay lên cánh tay phải Evan, chỗ da giả còn nguyên, nhẹ, kiểu chạm của ai đó đang nói tôi ở đây mà không cần lời.
Evan không rút tay lại. Không phân tích. Không đo nhiệt độ bàn tay cô, không đếm nhịp tim qua mạch đập trên cổ tay cô, không tính khoảng cách giữa hai người bằng centimet. Anh chỉ để tay cô ở đó, trên cánh tay anh, và cảm nhận, bằng thứ gì đó không phải cảm biến, rằng mình không một mình.
– Sáng mai, cô nói.
– Sáng mai.
– Anh sẽ phá SERAPH.
– Tôi sẽ phá SERAPH.
– Và anh sẽ quay lại.
Evan im. Không trả lời. Không phải vì không muốn, mà vì anh đã hứa ba lần trước và không phải lần nào cũng giữ được, và lần này anh không muốn hứa thứ mà xác suất giữ được chưa tới bốn mươi phần trăm.
Mira hiểu. Cô không hỏi lại. Chỉ giữ tay trên cánh tay anh, và hai người ngồi trên mái trường tiểu học Sector 5, nhìn thành phố đang cháy, đếm drone bay ngang, và chờ bình minh.
Dưới gốc bàng phía sau trường, đất mới đắp hơi xẹp xuống. Gió thổi một chiếc lá đỏ rơi xuống mộ.
Noah mười ba tuổi. Biết tất cả đường cống của Neo Arc. Biết nấu cháo. Biết gấp máy bay giấy. Biết nắm ống tay áo khi ngủ. Biết quái vật nào không phải quái vật.
Và biết đẩy ai đó ra khỏi bẫy, trước khi bẫy nổ.