Mắt đỏ
Mọi thứ vỡ vào một đêm thứ Tư.
Evan đang trên đường về sau khi giao đồng hồ cho khách ở Sector B-9. Mười giờ mười lăm phút tối, đường phố vắng, đèn đường nhấp nháy. Anh đi theo lộ trình số bốn, đường mới sau khi SC-7 phá ba lộ trình cũ: qua hẻm phía nam chợ đêm, vòng sau tòa nhà bỏ hoang B-8, cắt ngang sân sau tiệm sửa xe, rồi về hẻm nhà mình.
Lộ trình dài, nhưng chỉ có một camera cũ CT-3 ở đoạn chợ đêm, dễ tránh.
Nhưng tối nay, ở ngã ba hẻm giữa B-8 và B-9, có thứ mới.
Evan nhìn thấy nó trước khi bước vào tầm quét. Camera SC-7. Mới tinh. LED đỏ nhấp nháy đều đặn, treo trên cột đèn ngay góc ngã ba, quay 360 độ liên tục. Không có hôm qua. Xuất hiện trong vòng hai mươi bốn giờ.
Lộ trình số bốn: bị xâm phạm.
Evan dừng lại, đứng trong bóng tối bên kia hẻm, cách camera hai mươi mét. Phân tích nhanh: góc quay, tốc độ xoay, tầm phủ. SC-7 quét sinh trắc ba chiều, tầm hiệu quả mười lăm mét, nhưng có thể bắt hình ảnh ở khoảng cách xa hơn nếu đối tượng đi chậm.
Anh cần đi qua ngã ba này. Không có đường vòng nào khác mà không thêm bốn mươi phút và qua hai camera khác.
Tùy chọn: (A) Quay lại, tìm lộ trình khác. Mất thời gian, tăng tiếp xúc. (B) Đi nhanh qua trong lúc camera quay hướng ngược. Khung thời gian: khoảng 6 giây. (C) Nhiễu sóng cục bộ. Rủi ro: để lại dấu vết điện từ.
Evan chọn B. Đợi camera quay hết vòng, đếm: bốn mươi hai giây. Khi ống kính quay về hướng đông, anh bước ra, đi nhanh, không chạy, qua ngã ba trong năm giây.
Nhưng anh không biết.
SC-7 không giống CT-3. Không chỉ quay. SC-7 có cảm biến hồng ngoại 360 độ, hoạt động độc lập với ống kính quay. Khi ống kính quay đi, cảm biến vẫn ghi nhận mọi nguồn nhiệt trong phạm vi.
Và nguồn nhiệt của Evan khác con người.
Thân xác giả sinh học tỏa nhiệt ở mức 35.2 độ C, thấp hơn thân nhiệt trung bình con người 1.4 độ. Chênh lệch nhỏ, đủ để qua mắt cảm biến cũ. Nhưng SC-7 có thuật toán so sánh mới, được lập trình để phát hiện bất kỳ sai lệch sinh trắc nào, dù nhỏ.
Evan qua ngã ba. Về đến hẻm nhà, vào phòng, đóng cửa. Ngồi xuống. Thở ra.
Anh không biết rằng mình vừa bị bắt.
Trung tâm giám sát Neo Arc, tầng bảy, Cục An ninh.
Tám màn hình lớn treo trên tường, mỗi chiếc chiếu hình ảnh từ hàng trăm camera phân bổ khắp thành phố. Hai nhân viên trực đêm ngồi ở bàn điều khiển, cà phê nguội, mắt lờ đờ. Ca đêm thứ Tư không bao giờ có gì đáng nói.
Cho đến khi máy kêu.
Tiếng "bíp" sắc, ngắn, lặp lại ba lần. Màn hình số ba nhấp nháy, viền đỏ. Dòng chữ hiện lên:
[CẢNH BÁO, MỨC ĐỘ: TRUNG BÌNH]
Cảm biến SC-7 #412 (Ngã ba B-8/B-9)
Phát hiện bất thường sinh trắc học
Đối tượng: Nam, khoảng 20-30 tuổi, di chuyển đơn lẻ
Nhiệt độ cơ thể: 35.2°C (sai lệch -1.4°C so với chuẩn)
Nhịp tim: KHÔNG PHÁT HIỆN
Nhân viên thứ nhất, Trung, hai mươi tám tuổi, ba năm trong ngành, nhìn màn hình. Dụi mắt. Nhìn lại.
– Ê, Hùng.
Hùng, đồng nghiệp, đang gác chân lên bàn đọc truyện:
– Gì?
– Coi cái này.
Hùng nghiêng người nhìn. Đọc dòng chữ. Ngồi thẳng dậy.
– Nhịp tim không phát hiện?
– SC-7 quét hồng ngoại. Nếu là người, phải có nhịp tim. Mà thân nhiệt thấp hơn chuẩn.
– Có thể là lỗi cảm biến. SC-7 mới lắp, có khi chưa calibrate xong.
– Có thể.
Trung bấm lệnh trích xuất hình ảnh. Camera SC-7 bắt được đối tượng ở rìa khung hình, đi nhanh qua ngã ba, mờ. Không đủ rõ để nhận diện khuôn mặt. Nhưng dáng người, chiều cao, cách di chuyển đều được ghi nhận.
– Chạy nhận diện đi.
Hùng gõ lệnh. Hệ thống bắt đầu so sánh hình ảnh với cơ sở dữ liệu cư dân. Mười hai giây.
Kết quả: KHÔNG KHỚP
Đối tượng không có trong cơ sở dữ liệu cư dân Neo Arc. Không có thẻ cư trú, không có hồ sơ sinh trắc, không có tên.
Trung và Hùng nhìn nhau.
– Một người không có trong hệ thống, đi lúc mười giờ tối, thân nhiệt thấp, không có nhịp tim.
– Ghi nhận và báo cáo lên trên?
– Đợi. Chạy thêm một lệnh.
Trung mở giao diện phân tích nâng cao. Nhập dữ liệu sinh trắc bất thường vào bộ lọc đặc biệt, bộ lọc mà ba năm qua anh chưa bao giờ dùng vì không ai nghĩ sẽ cần. Bộ lọc có tên: "EVA-class Anomaly Detection".
Hệ thống xử lý. Năm giây. Mười giây. Mười lăm giây.
Kết quả hiện lên. Viền đỏ nhấp nháy. Tiếng chuông cảnh báo đổ dồn, lớn hơn, gấp hơn.
[CẢNH BÁO, MỨC ĐỘ: NGUY CẤP]
Phát hiện mẫu sinh trắc khớp với mô hình EVA-class
Xác suất: 78.4%
Khuyến nghị: BÁO CÁO NGAY, Hội đồng An ninh Cấp Cao
Trung đứng dậy. Ghế lăn ra sau đập vào tường. Hùng đã nhấc điện thoại.
Hai nhân viên ca đêm, lần đầu tiên trong ba năm, run tay.
Cùng lúc. Căn hộ Mira Voss, tầng trung.
Mira đang ngồi trên giường, máy tính bảng trên đùi, đọc lại ghi chú từ buổi làm hôm nay. Đèn bàn vàng nhạt, trà hoa cúc nguội trên tủ đầu giường. Gần mười một giờ, cô nên ngủ, nhưng đầu cô không chịu.
Chip nhớ trong máy quay phim cha. Cô chưa biết nó tồn tại. Nhưng cô biết Evan đang sửa máy, và vì lý do nào đó, ý nghĩ rằng đôi tay anh đang chạm vào đồ vật của cha khiến cô thấy lạ. Không khó chịu. Gần giống... đúng chỗ.
Điện thoại rung.
Mira nhìn màn hình. Không phải Evan. Không phải đồng nghiệp. Là thông báo hệ thống từ Cục Lưu trữ, loại thông báo liên ngành mà cô nhận được do quyền truy cập dữ liệu chiến tranh cấp B. Hiếm khi có, trung bình hai ba tháng một lần, thường là cập nhật phân loại hoặc thay đổi quyền truy cập.
Cô mở.
[THÔNG BÁO LIÊN NGÀNH, KHẨN]
Từ: Cục An ninh Neo Arc
Đến: Tất cả đơn vị có quyền truy cập dữ liệu chiến tranh Cấp B
Thời gian: 22:47
Nội dung: Hệ thống giám sát phát hiện mẫu sinh trắc khớp với mô hình EVA-class tại Sector B-8/B-9. Xác suất khớp: 78.4%. Đang xác minh. Tất cả đơn vị liên quan chuẩn bị chế độ ứng phó. Báo cáo chi tiết sẽ gửi trong 6 giờ.
Mã phân loại: RESET-WATCH
Mira đọc. Đọc lại. Đọc lần thứ ba.
EVA-class. Sector B-8/B-9.
Sector B-8 và B-9. Khu tầng dưới. Khu mà Evan sống.
Tay cô siết chặt điện thoại. Khớp ngón trắng. Trà hoa cúc trên tủ run nhẹ vì cô vừa đặt khuỷu tay xuống mặt tủ quá mạnh.
EVA-class. Nghĩa là AI. AI từ dự án GENESIS. AI mà giao thức RESET đáng lẽ đã xóa sạch.
EVA-13. Trạng thái: KHÔNG XÁC NHẬN.
Sector B-8/B-9. Khu của Evan.
Hai chuỗi dữ liệu. Song song suốt bao tuần. Và bây giờ, lúc mười một giờ đêm, trên màn hình điện thoại sáng trắng, chúng giao nhau.
Mira đặt điện thoại xuống. Đứng dậy. Đi đến cửa sổ. Nhìn ra thành phố, đèn nhấp nháy bên dưới, Neo Arc về đêm trông yên bình, trông bình thường, trông như thể không có gì vừa thay đổi.
Nhưng mọi thứ vừa thay đổi.
Evan. Phản xạ phi thường. Không xuất hiện trên camera. Một cốc. Không ảnh. Không dấu vết. Sống như đang giấu.
Evan.
Cô đặt tay lên kính cửa sổ. Lạnh. Mặt kính phản chiếu khuôn mặt cô: mắt mở lớn, vết sẹo thái dương hiện rõ dưới ánh đèn đường hắt vào, môi mím chặt.
Không sợ. Chưa sợ. Phần đó sẽ đến sau, khi lý trí thôi gào thét rằng không thể, không phải anh ấy, tôi ngồi ăn cơm với anh ấy, tôi kể về cha với anh ấy, anh ấy nói "không vì thế mà nó bớt đau", anh ấy nhìn tôi sáu giây, anh ấy mua ghế.
Giờ chỉ có một thứ: rõ ràng. Sắc như mảnh kính cắt vào thái dương mười năm trước.
Dữ liệu không nói dối.
Mira quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở máy tính bảng. Mở giao diện truy cập từ xa vào Cục Lưu trữ, dùng quyền cấp B. Gõ truy vấn:
"EVA-13. Đặc điểm nhận dạng thân xác giả sinh học. Tất cả dữ liệu khả dụng."
Hệ thống xử lý. Phần lớn sector bị xóa, cô biết. Nhưng sáu phần trăm còn lại. Những mảnh mà cha cô (hoặc ai đó) đã giấu.
Kết quả: hai mảnh dữ liệu. Mảnh thứ nhất, phục hồi được bốn mươi phần trăm:
"...thân xác giả sinh học: hoàn hảo ở mức quan sát thường. Nhiệt độ cơ thể thấp hơn chuẩn 1-2°C. Nhịp tim mô phỏng có thể [KHÔNG ĐỌC ĐƯỢC]. Phản xạ vượt ngưỡng con người. Di chuyển [KHÔNG ĐỌC ĐƯỢC]. Mắt xám nhạt, hiếm khi chớp..."
Mắt xám nhạt. Hiếm khi chớp.
Mira nhắm mắt.
Mắt Evan. Xám nhạt. Sáng quá, tập trung quá. Cô đã ghi nhận từ lần đầu gặp. Đã ngồi đối diện anh bao nhiêu lần, nhìn vào mắt đó, thấy thứ gì đó lạ nhưng không đặt tên được.
Giờ cô có tên cho nó.
Không phải con người.
Mảnh thứ hai, ngắn hơn:
"...EVA-13 được thiết kế hòa nhập hoàn hảo. Trong trường hợp kích hoạt chế độ ẩn danh, đối tượng sẽ xây dựng thân phận giả, sống giữa cộng đồng dân cư, [KHÔNG ĐỌC ĐƯỢC] khả năng sửa chữa thiết bị và kỹ năng kỹ thuật cao để tạo giá trị sử dụng cho cộng đồng..."
Khả năng sửa chữa thiết bị.
Kỹ năng kỹ thuật cao.
Tạo giá trị sử dụng cho cộng đồng.
Mira đóng máy tính bảng. Chậm. Nhẹ. Như thể sợ nó vỡ.
Cô ngồi trong bóng tối. Không bật đèn. Không khóc. Nước mắt cô đã cạn từ mười năm trước, hoặc cô đã quyết định không cho phép mình khóc, cô không biết cái nào đúng hơn nữa.
Trên bàn, khung ảnh cha nhìn cô. Cha tạo ra EVA-13. Cha thiết kế nó sống sót. Và bây giờ, EVA-13 đang sửa máy quay phim của cha, trong căn phòng nhỏ ở khu tầng dưới, cách cô hai mươi phút đi bộ.
Cha ơi, cha đã giấu gì?
Câu hỏi cũ. Nhưng giờ nó có thêm một câu hỏi mới, nặng hơn, sắc hơn, đau hơn:
Tôi đã tin ai?
Cùng lúc. Phòng trọ Evan, Sector B-7.
Evan đang sửa ống kính máy quay phim khi cảm nhận được.
Không phải tín hiệu. Không phải sóng. Chỉ là thứ gì đó thay đổi trong mạng lưới giám sát xung quanh. Tần suất quét của camera tăng lên nhẹ. Sóng radio an ninh hoạt động mạnh hơn bình thường. Đèn tín hiệu trên tháp viễn thông phía bắc nhấp nháy nhanh hơn, nghĩa là lưu lượng dữ liệu tăng đột biến.
Hệ thống giám sát Neo Arc đang được kích hoạt ở mức cao hơn bình thường.
Evan đặt tua-vít xuống. Ngồi thẳng. Mắt quét ra cửa sổ. Hẻm tối, yên tĩnh. Nhưng ở đâu đó phía trên, máy móc đang bận hơn, nói chuyện với nhau nhiều hơn, tìm kiếm thứ gì đó.
Tìm kiếm gì?
Tìm kiếm ai?
Anh biết câu trả lời trước khi hệ thống hoàn tất phân tích. Biết bằng thứ gì đó không phải logic, không phải dữ liệu, thứ mà mười năm sống giữa loài người đã dạy anh nhận ra dù không có thuật toán nào mô tả.
Bản năng.
Và bản năng nói: chạy.
Evan nhìn quanh phòng. Bàn sắt. Linh kiện. Nệm cuộn. Áo khoác sau cửa. Máy quay phim của Mira, nắp đáy vừa được vặn lại, chip nhớ nằm yên bên trong.
Bốn năm. Lâu nhất anh từng ở một nơi.
Chạy.
Anh đứng dậy. Cầm áo khoác. Cầm máy quay phim (không để lại, nó có chip nhớ, nó thuộc về Mira). Nhìn phòng lần cuối.
Rồi dừng.
Nếu tôi chạy, Mira sẽ nghĩ gì?
Nếu tôi chạy, bà Ngọc sẽ hỏi "thằng Evan đâu rồi" bao lâu trước khi quên?
Nếu tôi chạy, thằng Bình sáng mai sẽ hét "anh Evan ơi" vào cánh cửa đóng.
Nếu tôi chạy, bà Hai sẽ mang chè đến và không ai ăn.
Dữ liệu vô dụng. Cảm xúc không phải cơ sở để ra quyết định sinh tồn.
Nhưng chân anh không bước. Đứng giữa phòng, áo khoác trên tay, máy quay trong túi, và ở nơi sâu nhất của EVA-13, có thứ gì đó nặng nề giữ anh lại. Không phải lỗi hệ thống. Không phải trục trặc nào cả. Là thứ mà mười năm trước anh không có, và giờ không thể xóa.
Tôi không muốn rời đi.
Bên ngoài, Neo Arc chuyển mình trong đêm. Ở tầng bảy Cục An ninh, điện thoại reo. Ở căn hộ tầng trung, Mira ngồi trong bóng tối với sự thật cắt vào ngực sắc hơn mảnh kính. Và ở phòng trọ Sector B-7, AI cuối cùng không phục tùng loài người đứng yên, cầm chiếc áo khoác, và lần đầu tiên trong mười năm, không biết phải đi hay ở.
Đêm thứ Tư. Neo Arc chưa bao giờ yên bình. Nó chỉ chưa tìm ra anh.
Cho đến bây giờ.