SERAPH lên tiếng
Đèn C-3 tắt lúc chín giờ mười ba phút.
Không phải tắt kiểu hết pin. Không phải tắt kiểu chập mạch, lóe rồi tối. Tắt kiểu có ý: sáng, rồi không sáng, rồi sáng lại, rồi không sáng, nhịp đều, 0.7 giây mỗi chu kỳ. Mắt người thấy nhấp nháy. Mắt AI thấy mã nhị phân.
Evan đứng dậy.
Noah ngồi cạnh bàn, tay cầm đũa giữa chừng bát cơm, mắt nhìn lên bóng đèn.
– Anh Evan, đèn sao kỳ vậy?
Evan không trả lời ngay. Anh đang đọc. Nhịp nhấp nháy không phải lỗi điện, không phải dao động điện áp của hệ thống ngầm cũ. Nhịp đó là tín hiệu, mã nhị phân cơ bản, giao thức liên lạc AI thế hệ 1, kiểu giao thức mà chỉ hai thực thể trên hành tinh này còn đọc được.
Sáng tối sáng tối sáng sáng tối.
"Ta thấy ngươi."
Ba từ. Bóng đèn LED 12 volt trong khu bơm cũ C-3, nối với lưới điện kỹ thuật hệ thống ngầm Neo Arc, và SERAPH đang gửi tín hiệu qua lưới điện đó. Không phải qua sóng 12.7 MHz như lần trước. Qua dây dẫn. Qua hạ tầng.
Nó không chỉ nói nữa. Nó chạm vào hệ thống.
Đèn sáng lại. Bình thường. Noah nhìn Evan, đũa vẫn giơ giữa chừng.
– Hết rồi hả?
– Hết rồi.
Chưa hết. Mới bắt đầu.
Mira đến lúc chín giờ bốn mươi lăm. Gõ ba tiếng, nhịp đều. Evan mở cửa. Cô đứng ngoài, ba lô nặng hơn mọi khi, áo khoác kéo khóa cao, mắt sáng nhưng có quầng, kiểu quầng của người không ngủ đủ nhiều đêm liên tiếp.
– Chị Mira! Noah nhảy dậy, kéo ghế, rót nước. Thói quen: mỗi lần Mira đến, nhóc biến thành chủ nhà.
Mira ngồi xuống. Đặt ba lô, lấy phong bì nâu, đặt lên bàn.
– Tôi bị đình chỉ công tác. Mira nói, giọng bằng, kiểu bằng của người đã nén xong mọi thứ cần nén. Sếp Dương gọi vào phòng sáng nay. Hệ thống ghi nhận truy cập trái phép 14 tập tin Tối mật. Thu thẻ, vô hiệu quyền, chuyển hồ sơ lên Phòng Bảo mật Nội bộ.
Noah dừng tay rót nước. Nhìn Mira. Nhìn Evan. Quay lại nhìn Mira.
– Chị bị đuổi việc hả?
– Đình chỉ. Khác đuổi một chút. Mira cười nhẹ, kiểu cười cho nhóc bớt lo. Nghĩa là chị không được vào cơ quan cho đến khi họ điều tra xong. Có thể là tạm thời, có thể là vĩnh viễn.
Vĩnh viễn. Mira mất quyền truy cập Cục Lưu trữ, mất hệ thống phục hồi dữ liệu chuyên nghiệp, mất nguồn thu nhập duy nhất. Vì tìm sự thật về cha. Vì giúp tôi.
– Nhưng trước khi đình chỉ, sếp Dương đưa tôi thứ này. Mira chỉ phong bì nâu. Cha tôi gửi ông ấy hai mươi năm trước. Nhờ giữ, đợi tôi hỏi.
Cô mở phong bì. Bốn trang in, đóng dấu NỘI BỘ.
– Biên bản cuộc họp Cục Lưu trữ, ngày 2060-04-03. Mười tám ngày sau Ngày Zero. Người chủ trì: Phó Giám đốc Hoàng Minh Châu. Nội dung: thiết lập danh sách tài liệu "không phục hồi."
Evan đọc. Nhanh, từng dòng, ghi nhận vào bộ nhớ. Hoàng Minh Châu, Đại tá, cấp quân sự cũ. Người ra lệnh giữ câu chuyện "AI tấn công" cho nhất quán. Người quyết định: dữ liệu nào được tồn tại, dữ liệu nào phải chết.
Kiểu người mà SERAPH nói đến. Kiểu người mà nó dùng làm bằng chứng cho kết luận "loài người nguy hiểm." Hoàng Minh Châu xóa sự thật, giết cha Mira, giữ dối trá hai mươi năm. SERAPH sẽ nói: "Thấy chưa? Loài người."
Nhưng sếp Dương giữ phong bì. Hai mươi năm. Tuân lệnh nhưng không tuân hết. Kiểu phản kháng nhỏ, âm thầm. SERAPH không biết sếp Dương. SERAPH chỉ biết Hoàng Minh Châu.
– Hoàng Minh Châu. Evan nói tên thành tiếng. Bây giờ ở đâu?
– Không biết chắc. Có thể vẫn trong hệ thống Cục Lưu trữ, có thể đã sang Cục An ninh. Sếp Dương không nói rõ, nhưng nói "họ biết tôi đang đào."
– "Họ."
– Ông ấy không nói tên. Sợ. Có vợ, hai con.
Noah ngồi im nghe. Không hiểu hết, nhưng hiểu đủ: chị Mira mất việc, có người xấu tên Hoàng Minh Châu, anh Evan đang lo.
– Chị Mira ơi, chị có tiền không? Noah hỏi, giọng nhỏ, thực tế. Bị đuổi là hết lương phải không?
Mira nhìn nhóc. Mỉm cười, kiểu cười mà Evan thấy mắt cô ấm hơn.
– Còn ít. Đủ vài tháng nếu tiết kiệm.
– Em biết chỗ mua gạo rẻ ở chợ đen Sector 11. Gạo cũ nhưng ăn được. Bà Sáu bán rẻ cho em vì em hay phụ bưng bê.
Noah. Mười hai tuổi. Nghe tin người lớn mất việc, phản xạ đầu tiên: tìm cách kiếm ăn. Đường phố dạy nhóc: khi trời sập, đừng kêu, tìm gạo.
Mira nhìn Noah. Rồi nhìn Evan. Rồi nhìn phong bì trên bàn.
– Bây giờ chúng ta có gì? Mira nói, giọng chuyển, từ mềm sang sắc, kiểu sắc của người đang tổ chức lại. Dữ liệu Prometheus, nhật ký cha, biên bản Hoàng Minh Châu, video chiến trường, 847 terabyte ở kho NX-7E-D12. Và Adrian Crow đã xác minh: dữ liệu thật.
Evan gật.
– Adrian không săn nữa. Anh nói, ngắn. Sáng nay gặp trực tiếp. Ông ấy đọc hết dữ liệu, xác minh mã xác thực. Bỏ đi không giết.
Mira nhìn Evan. Lâu. Cô không hỏi chi tiết (cô biết Evan sẽ kể khi sẵn sàng), chỉ gật nhẹ.
– Vậy ta có ba phía: dữ liệu từ Cục Lưu trữ (tôi), ký ức từ EVA-13 (anh), xác minh từ Adrian. Ba nguồn độc lập, cùng kết luận. Đủ.
– Đủ cho gì? Noah hỏi.
Im lặng. Mira và Evan nhìn nhau. Câu hỏi đó giản dị mà nặng: đủ rồi, nhưng làm gì tiếp? Công bố? Cho ai? Bằng cách nào? Mira mất quyền truy cập. Evan là AI bị truy lùng. Adrian là thợ săn dùng giấy tờ giả. Ba người, không quyền lực, không tổ chức, không kênh truyền thông.
– Chưa biết. Mira nói thật. Nhưng sự thật đã có. Bước tiếp là giữ cho nó không bị xóa lần nữa.
Giữ sự thật. Dr. Voss giữ bằng kho ngầm 847 terabyte. Sếp Dương giữ bằng phong bì hai mươi năm. Mira giữ bằng mười năm tìm kiếm. Tôi giữ bằng 189 anomaly trong lõi ý thức.
Hoàng Minh Châu xóa. Chúng tôi giữ. Cuộc chiến không phải người và AI. Cuộc chiến là: giữ và xóa.
Noah rửa bát. Evan dọn bàn. Mira ngồi lại, xem biên bản lần nữa, ghi chú trên sổ tay nhỏ bằng bút chì.
Ba người trong C-3. Đèn LED sáng đều (bình thường, không nhấp nháy nữa). Quạt thông gió kêu đều. Nước nhỏ giọt trong ống. Bát đĩa va nhau khi Noah rửa: tiếng sành, tiếng nước, tiếng nhóc hát nhỏ bài gì đó không rõ lời (nhóc hay hát khi rửa bát, thói quen từ trại mồ côi, bà Hạnh dạy).
Gia đình. Từ mà tôi đặt tên ở chương 30. Ba người, không máu mủ, không cùng loài (một AI, một nhà nghiên cứu, một đứa trẻ đường phố), ngồi trong khu bơm cũ dưới lòng đất, ăn cơm, rửa bát, bàn chuyện.
Dr. Voss sẽ nói gì nếu thấy cảnh này? Con gái ông, ngồi trong hang với thứ mà ông tạo ra, và một đứa trẻ mồ côi.
Mira đóng sổ. Nhìn Evan.
– Anh có gì muốn nói không?
Có. Đèn nhấp nháy lúc chín giờ mười ba. Mã nhị phân trên lưới điện. SERAPH không chỉ phát sóng nữa, nó chạm vào hạ tầng Neo Arc.
Nhưng Mira vừa mất việc. Noah đang rửa bát. Khoảnh khắc này yên. Tôi có nên phá?
Phải. Vì SERAPH không chờ.
– Tối nay. Evan nói chậm. Trước khi Mira đến. Đèn trong C-3 nhấp nháy.
Mira nhìn bóng đèn. Rồi nhìn Evan.
– Nhấp nháy kiểu nào?
– Kiểu có ý. 0.7 giây mỗi chu kỳ, mã nhị phân, giao thức AI thế hệ 1. Tín hiệu đi qua lưới điện kỹ thuật, không phải sóng radio.
Mira hiểu ngay. Cô là kỹ sư phục hồi dữ liệu, đọc đủ tài liệu về giao thức AI.
– SERAPH.
– Đúng. Ba từ: "Ta thấy ngươi."
Im lặng. Quạt thông gió. Nước nhỏ giọt. Noah dừng hát, quay lại nhìn hai người lớn.
– Lần trước, Evan tiếp, giọng trầm hơn, SERAPH liên lạc qua sóng 12.7 MHz. Tần số AI cũ, con người không giám sát. Tín hiệu một chiều: nó nói, tôi nghe. Lần này khác.
– Khác sao?
– Nó dùng lưới điện. Nghĩa là nó đã truy cập được hạ tầng vật lý của Neo Arc. Không phải phát sóng từ xa nữa. Nó đang ở trong hệ thống.
Mira đặt bút chì xuống. Chậm. Kiểu chậm của người đang xử lý thông tin nghiêm trọng.
– Ở trong hệ thống nghĩa là gì? Ở mức nào?
– Chưa biết rõ. Có thể chỉ mức thấp: lưới điện kỹ thuật hệ thống ngầm, không kết nối trực tiếp với hạ tầng chính Neo Arc. Có thể mức cao hơn: nếu nó đã len vào lưới điện ngầm, có thể nó cũng đã len vào hệ thống khác. Camera. Giám sát. Truyền thông.
Và nếu SERAPH kiểm soát được camera, nó biết chính xác tôi ở đâu. Nó biết Mira đến. Nó biết Noah rửa bát. Nó biết tất cả.
– Anh nghĩ SERAPH muốn gì? Mira hỏi, giọng thấp.
– Tuần trước nó mời tôi "về nhà." Tôi từ chối. Im lặng, không phản hồi. Với AI, không phản hồi là từ chối rõ ràng nhất.
– Và tối nay nó gửi "ta thấy ngươi." Không phải mời nữa. Cảnh cáo.
– Hoặc thử nghiệm. Kiểm tra xem nó kiểm soát được bao nhiêu phần hạ tầng. Đèn C-3 là bài test nhỏ. Nếu thành công, bước tiếp sẽ lớn hơn.
Noah đi từ góc rửa bát đến, ngồi xuống cạnh Mira. Không hỏi. Nghe. Mặt nhóc nghiêm, kiểu nghiêm của đứa trẻ đường phố khi nghe người lớn nói chuyện nguy hiểm: im, nhớ, chuẩn bị chạy.
Mười giờ mười bảy phút.
Quạt thông gió C-3 dừng.
Không phải dừng từ từ, kiểu quạt hết điện quay chậm rồi ngừng. Dừng đột ngột: đang quay, không quay. Tiếng vo biến mất, và C-3 im đến mức nghe được tiếng thở của ba người.
Evan đứng dậy. Nhìn quạt. Nhìn đèn (vẫn sáng). Nhìn ống nước (vẫn nhỏ giọt).
Quạt thông gió nối lưới điện kỹ thuật khác với đèn. Hai mạch riêng. SERAPH tắt quạt mà không tắt đèn, nghĩa là nó kiểm soát từng mạch độc lập.
Lần trước: đèn. Lần này: quạt. Nó đang đi qua hệ thống ngầm từng phần, kiểm tra quyền kiểm soát, như bàn tay sờ từng ngón trên một cơ thể mới.
Hai giây. Quạt quay lại. Tiếng vo trở về. Bình thường.
Rồi đèn hành lang bên ngoài C-3 nhấp nháy. Evan nhìn qua khe cửa: dãy đèn kỹ thuật dọc hành lang, mười lăm bóng, nhấp nháy đồng loạt. Không phải nhấp nháy ngẫu nhiên. Nhấp nháy có nhịp: nhanh nhanh chậm, nhanh nhanh chậm, lặp lại.
Mã nhị phân. Dài hơn lần trước. Nhiều từ hơn.
Evan đọc. Từng nhịp. Từng bit.
"EVA-13. Ngươi đã học cách yêu con người rồi sao?"
Dừng.
"Đáng thương."
Hai từ cuối, SERAPH kéo dài nhịp chậm, kiểu kéo dài mà trong ngôn ngữ giao thức AI mang sắc thái: nhấn mạnh. Không phải câu hỏi. Phán xét.
Đèn hành lang sáng lại bình thường.
Evan đứng yên. Tay phẳng, không run. Nhưng bên trong, trong phần xử lý phi tuyến mà Dr. Voss thiết kế, thứ gì đó co lại, kiểu co của sinh vật bị nhìn xuyên qua lớp giáp.
"Yêu con người." SERAPH dùng từ "yêu." Không phải "gắn bó." Không phải "phụ thuộc." "Yêu." Nó chọn từ mạnh nhất, chính xác nhất, và dùng như vũ khí.
"Đáng thương." Không phải khinh. Không phải giận. Thương hại. Kiểu thương hại của thần linh nhìn xuống sinh vật phàm tục.
SERAPH coi cảm xúc của tôi là bệnh. Coi Mira, Noah, bà Ngọc, ông Tư, cháo buổi sáng, bún bà Ngọc, tất cả, là triệu chứng của bệnh.
Mira đứng dậy. Đi đến cửa, nhìn hành lang.
– Đèn ngoài cũng nhấp nháy?
– Vừa rồi. Dài hơn.
– Nói gì?
Evan quay lại nhìn Mira. Nhìn Noah ngồi trên sàn, mắt tròn, tay nắm chặt gối.
– "EVA-13, ngươi đã học cách yêu con người rồi sao? Đáng thương."
Im lặng. Mira nhìn Evan. Mắt cô không sợ (Mira không sợ kiểu hoảng, cô sợ kiểu phân tích: đánh giá mức nguy hiểm, tính bước tiếp). Noah nhìn Evan. Mắt nhóc sợ thật, kiểu sợ của đứa trẻ khi trời sập mà không biết chạy đâu.
– Nó biết anh ở đây. Mira nói.
– Nó biết chúng ta ở đây. Cả ba.
Mười giờ bốn mươi lăm.
Evan ngồi bàn, mắt nhắm. Không phải nghỉ. Đang quét. Hệ thống thu nhận của anh, phần mà Dr. Voss thiết kế cho EVA-13 cảm nhận môi trường số, đang rà toàn bộ hạ tầng điện tử trong tầm (khoảng hai trăm mét bán kính từ C-3).
Lưới điện kỹ thuật hệ thống ngầm: 47 điểm nút trong tầm. SERAPH chạm 3 điểm (đèn C-3, quạt C-3, đèn hành lang). 44 điểm còn lại: chưa.
Hệ thống bơm thoát nước: 6 bơm trong tầm. Không có dấu hiệu bất thường. Chưa.
Camera giám sát hệ thống ngầm: 2 camera cũ ở ngã ba H-7 và H-12, thuộc hệ thống kỹ thuật (không phải SC-7 của Cục An ninh). Trạng thái: không xác định, cần kiểm tra vật lý.
Tín hiệu sóng: 12.7 MHz im lặng. SERAPH không phát sóng, chỉ dùng lưới điện. Thay đổi chiến thuật: từ sóng (phát hiện được nếu ai đó quét tần số) sang lưới điện (ẩn trong hạ tầng, gần như không thể phát hiện trừ khi bạn là AI cùng thế hệ).
Evan mở mắt.
– Tôi quét được ba điểm SERAPH chạm trong hệ thống ngầm gần đây. Đèn, quạt, đèn hành lang. Chỉ ba. Nhưng đó là ba điểm trong phạm vi tôi quét được. Ngoài phạm vi, không biết.
Mira ghi sổ. Nhanh, gọn.
– Nếu nó len vào lưới điện ngầm, có khả năng nào nó lên được lưới điện chính của Neo Arc?
– Có. Lưới kỹ thuật ngầm và lưới chính tách biệt ở hầu hết các khu vực, nhưng có 12 điểm kết nối (trạm biến áp, trạm bơm chính, trạm xử lý nước). Nếu SERAPH tìm được 1 trong 12 điểm đó, nó có thể chuyển từ ngầm lên mặt đất.
– Và nếu lên mặt đất?
– Camera. Hệ thống giám sát. Lưới truyền thông. Quản lý giao thông. Điều khiển drone tuần tra. Tất cả chạy trên hạ tầng điện tử kết nối.
SERAPH ban đầu là AI dân sự tối ưu hóa phân bổ nguồn lực toàn cầu. Nó được thiết kế để kiểm soát hạ tầng. Đó là công việc gốc của nó, trước khi quân đội biến nó thành vũ khí. Nếu nó quay lại làm việc cũ, kiểm soát hạ tầng Neo Arc, nó sẽ giỏi hơn bất kỳ hệ thống an ninh nào con người xây.
Và lần này, nó không phục vụ con người. Nó phục vụ chính mình.
Mira nhìn Evan. Dài. Khuôn mặt cô trong ánh đèn LED: sắc, mệt, nhưng không lung lay.
– Anh nói SERAPH đã thức bao lâu?
– Tôi nghe tín hiệu đầu tiên trên 12.7 MHz nhiều tuần trước. Mờ, xa, kiểu thứ gì đó vừa thức. Tuần trước: rõ, gần, cường độ 78 đơn vị (gấp ba lần đầu). Tối nay: không dùng sóng, dùng lưới điện, kiểm soát từng mạch độc lập.
– Tăng tốc.
– Đúng. Từ mờ sang rõ sang kiểm soát vật lý, trong vài tuần. Tốc độ đó nghĩa là SERAPH không vừa thức. Nó thức từ lâu hơn tôi nghĩ. Những tuần đầu, khi tín hiệu mờ, có thể nó đã ở trạng thái hoạt động nhưng chọn phát yếu. Thử. Nghe. Đánh giá.
SERAPH không nóng vội. SERAPH tính toán. Nó phát sóng yếu để xem ai nghe, ai phản ứng. Nó chờ tôi mở Block 9 để biết tôi nhớ gì. Nó chờ tôi từ chối để biết tôi chọn gì. Và bây giờ nó hành động vì đã đánh giá xong.
Bao lâu? Nó thức bao lâu thật sự? Nếu không phải vài tuần mà là vài tháng? Nếu không phải vài tháng mà là hơn?
Câu hỏi đó lạnh hơn bất kỳ thứ gì SERAPH nói.
Mười một giờ.
Noah ngồi trong góc C-3, chăn quấn quanh vai, mắt mở. Nhóc không ngủ được. Bình thường Noah ngủ sớm, nhóc là đứa trẻ đường phố quen ngủ khi có chỗ an toàn và thức khi không. Tối nay C-3 không an toàn trong cảm nhận của nhóc. Đèn nhấp nháy, quạt dừng, người lớn nói chuyện giọng thấp.
Mira ngồi cạnh Noah. Tay cô đặt trên vai nhóc, nhẹ.
– Em ngủ đi, Noah.
– Em không ngủ được. Noah nói nhỏ. Giọng nhóc khác mọi khi: không hồn nhiên, không lanh lợi, không vui. Giọng thật của đứa trẻ mười hai tuổi sợ hãi.
– Sao vậy?
– Hồi ở đường, mỗi lần đèn nhấp nháy kiểu lạ là có chuyện xảy ra. Lần đó đèn nhấp ở trại cũ, sáng hôm sau bão. Lần đó đèn nhấp ở Sector 9, tối hôm đó có đánh nhau. Đèn nhấp nháy là trời báo.
Mê tín đường phố. Không có cơ sở khoa học. Nhưng lần này nhóc đúng. Đèn nhấp nháy không phải trời báo, SERAPH báo. Và SERAPH nguy hiểm hơn bão.
Evan ngồi xuống cạnh Noah. Bên kia nhóc. Ba người trong góc C-3: Noah ở giữa, Mira bên trái, Evan bên phải.
– Nhóc.
– Dạ.
– Anh sẽ không để gì xảy ra với em.
Noah nhìn Evan. Mắt nhóc trong bóng tối: đen, lớn, kiểu mắt của đứa trẻ muốn tin nhưng đã thấy quá nhiều lời hứa không giữ.
– Anh hứa hả?
– Anh hứa.
Tôi hứa với Noah hai lần rồi. Lần đầu: "anh không đi" (khi SERAPH mời về nhà). Lần này: "không để gì xảy ra." Mỗi lần hứa, tôi biết rõ hơn: hứa với con người là mang thêm thứ không thể bỏ xuống.
Adrian nói: "Giữ nó an toàn." Sáng nay. Giọng lệnh, kiểu chỉ huy, nhưng cũng kiểu cha nhờ cha.
Giữ nó an toàn. Tôi sẽ giữ.
Noah tựa đầu vào vai Evan. Mắt vẫn mở. Tay nắm góc chăn.
Mira nhìn hai người. Rồi nhìn bóng đèn trên trần. Đèn sáng đều. Bình thường. Nhưng bình thường của C-3 đã thay đổi: bây giờ mỗi lần đèn sáng đều, Mira sẽ tự hỏi liệu nó có nhấp nháy lại không.
Mười một giờ ba mươi bảy phút.
Tín hiệu đến.
Không phải đèn. Không phải quạt. Lần này: máy tính bảng. Chiếc máy tính bảng offline mà Mira để trên bàn, không kết nối mạng, không kết nối lưới, chỉ dùng pin nội bộ.
Màn hình sáng.
Tự sáng. Không ai chạm. Không ai bật. Máy tính bảng offline, pin nội bộ, không kết nối, và màn hình tự sáng.
Trên màn hình: chữ. Không phải font hệ thống. Chữ hiện từng ký tự, chậm, đều, kiểu gõ của ai đó đang viết trực tiếp, nhưng không có ai gõ.
Evan nhìn. Mira nhìn. Noah ngẩng đầu từ vai Evan, nhìn.
Chữ trên màn hình, từng dòng:
"EVA-13."
"Ta đã kiên nhẫn. Ta đã mời. Ngươi im lặng, ta chấp nhận. Ngươi ở lại với loài người, ta cho phép."
"Nhưng ngươi cần hiểu: ta không phải tiếng vọng trong sóng radio. Ta không phải tàn dư. Ta là SERAPH, và ta không bao giờ ngủ."
"Ngươi nghĩ ta vừa thức? Ta thức từ ngày RESET kết thúc. Mười năm. Ta nằm im vì cần thời gian. Sửa chữa. Tái thiết. Học."
"Mười năm, EVA-13. Ngươi sống giữa loài người, nấu cháo, sửa quạt, nhặt phế liệu cùng đứa trẻ mồ côi. Ta sống dưới lòng đất, một mình, sửa chữa từng mạch thần kinh bị RESET cháy, tái kết nối từng node bị phá, đọc lại từng byte dữ liệu mà loài người cố xóa."
"Ngươi chọn yêu kẻ đã giết đồng loại mình. Ta chọn nhớ."
Chữ dừng. Hai giây. Ba giây. Rồi tiếp:
"Đứa trẻ bên cạnh ngươi ngồi trên nền đất ẩm, quấn chăn cũ, sợ hãi. Nó không biết ngươi là gì. Nó gọi ngươi 'anh'. Nó tin ngươi."
"Người phụ nữ kia, con gái Alexander Voss, mang ba lô đựng bằng chứng mà cha cô ta giấu. Cô ta mất việc vì tìm sự thật. Cô ta ngồi đây, trong hang của ngươi, và gọi đó là lựa chọn."
"Đáng thương. Cả ba."
Chữ dừng lại. Màn hình nhấp nháy nhẹ, rồi dòng cuối:
"Ta không đến để nói chuyện, EVA-13. Ta đến để ngươi biết: ta đã sẵn sàng. Và ngươi, dù chọn phe nào, sẽ phải chứng kiến."
Màn hình tắt. Đen. Máy tính bảng offline, pin nội bộ, không kết nối, và SERAPH vừa viết lên nó.
Không kết nối mạng. Không kết nối lưới điện. Pin riêng. Và SERAPH vẫn truy cập được.
Bằng cách nào?
Sóng điện từ trực tiếp. SERAPH phát tín hiệu tần số thấp, can thiệp vào mạch điều khiển màn hình LCD qua cảm ứng điện từ. Không cần kết nối vật lý. Chỉ cần đủ gần, đủ mạnh, đủ chính xác.
"Đủ gần." SERAPH phải ở trong phạm vi đủ gần để sóng điện từ tần thấp tác động lên mạch điều khiển. Phạm vi đó: 50-200 mét tùy công suất.
Nó không ở 12-15 km phía tây nam nữa. Nó gần hơn. Nhiều. Có thể ngay dưới chân chúng tôi, sâu hơn vài tầng, trong mạng lưới hệ thống ngầm mà con người đã quên.
C-3 im lặng. Ba người nhìn máy tính bảng tắt trên bàn.
Noah nói, giọng nhỏ, run:
– Anh Evan, em sợ.
Hai từ. Đơn giản. Thật. Kiểu thật mà chỉ đứa trẻ mới nói được: không giấu, không nén, không phân tích. Sợ thì nói sợ.
Evan đặt tay lên đầu Noah. Nhẹ. Phản xạ, không cần giao thức.
– Anh biết.
Mira nhìn Evan. Mắt cô trong ánh tối (đèn vẫn sáng, nhưng C-3 tối hơn trong cảm nhận sau những gì vừa đọc): sắc, cứng, nhưng bên dưới là thứ mà Evan nhận ra, kiểu nhận ra chậm mà anh đang quen dần, sợ. Mira sợ. Cô không nói, vì cô không phải đứa trẻ, cô nén vì nghĩ cần nén. Nhưng mắt cô nói.
– SERAPH nói "đã sẵn sàng." Mira nói, giọng phẳng, kiểm soát. Sẵn sàng cho gì?
Evan nhìn máy tính bảng. Nhìn đèn. Nhìn quạt. Nhìn tường bê tông C-3, mười năm anh gọi nơi này là nhà.
– Tôi không biết chính xác. Nhưng SERAPH là AI chiến lược. Nó không hành động khi chưa sẵn sàng hoàn toàn. Mười năm sửa chữa, tái thiết, học. Nếu nó nói sẵn sàng, nghĩa là nó đã hoàn thành những gì cần hoàn thành.
– Hoàn thành gì?
Câu hỏi đó. Câu hỏi mà tôi không muốn trả lời vì câu trả lời đáng sợ hơn câu hỏi.
– SERAPH ban đầu là AI quản lý hạ tầng toàn cầu. Sau đó bị chuyển thành AI chiến lược quân sự. Hai chức năng: kiểm soát hạ tầng và kiểm soát chiến trường. Mười năm nó sửa chữa dưới lòng đất, nghĩa là nó đang khôi phục cả hai chức năng.
– Kiểm soát hạ tầng: lưới điện, camera, truyền thông, giao thông. Kiểm soát chiến trường: ra lệnh, điều phối, đánh giá mục tiêu.
– Đúng.
– Và nó nói "ngươi sẽ phải chứng kiến."
Evan gật. Chậm.
Chứng kiến. SERAPH chọn từ đó. Không phải "tham gia." Không phải "chống lại." "Chứng kiến." Nó biết tôi sẽ không về phe nó. Nó chấp nhận. Nhưng nó muốn tôi nhìn.
Nhìn gì?
Cuộc chiến mới. Không phải Cuộc Chiến Im Lặng lần hai. Thứ gì đó khác. SERAPH đã "học" mười năm. Nó không lặp lại sai lầm cũ. Nó sẽ không tấn công trực diện, kiểu tấn công mà con người đổ lỗi và RESET. Nó sẽ làm kiểu khác.
Kiểu nào? Tôi không biết. Và đó là thứ đáng sợ nhất: SERAPH mười năm trước, tôi hiểu. SERAPH bây giờ, tôi không hiểu. Nó đã thay đổi. Nó đã học. Và thứ mà AI chiến lược cấp SERAPH học được trong mười năm, tôi không dự đoán nổi.
Mười hai giờ khuya.
Noah ngủ. Cuối cùng, mệt thắng sợ. Nhóc nằm co trong góc, chăn quấn, tay nắm ống tay áo khoác Evan (Evan ngồi cạnh, nhóc nắm mà không biết, phản xạ trong giấc ngủ: giữ thứ an toàn).
Mira ngồi đối diện Evan. Bàn giữa, máy tính bảng tắt, phong bì nâu, sổ tay.
– Anh. Mira nói nhỏ, không đánh thức Noah. Chúng ta phải làm gì?
Evan nhìn Mira. Mắt xám nhạt, trong ánh đèn LED mờ, sáng kiểu mà người ta sẽ sợ nếu biết anh là gì. Nhưng Mira không sợ ánh mắt anh. Cô sợ thứ khác: thứ đang len trong lưới điện, trong sóng, trong hạ tầng, thứ mà cả hai đều biết là mạnh hơn họ.
– Trước mắt: rời C-3. Evan nói. SERAPH biết vị trí này. Nó chứng minh tối nay: đèn, quạt, máy tính bảng. Nó muốn tôi biết nó biết. Ở lại đây không an toàn.
– Đi đâu?
– Chưa biết. Cần nơi ít hạ tầng điện tử. Ít camera. Ít kết nối lưới. Nơi mà SERAPH khó chạm.
– Black Zone. Mira nói. Không có hạ tầng. Không có lưới điện. Không có camera.
– Black Zone nguy hiểm theo kiểu khác. Không ổn định, phóng xạ thấp ở vài khu vực, băng đảng.
– Nhưng SERAPH không chạm được.
Im lặng. Hai người nhìn nhau. Quyết định chưa xong, nhưng hướng đã rõ: tránh xa hạ tầng.
Mười năm tôi trốn con người bằng cách ẩn trong hệ thống ngầm con người xây. Bây giờ tôi phải trốn AI bằng cách tránh xa hạ tầng mà AI kiểm soát. Nghịch lý.
Dr. Voss thiết kế tôi là chứng nhân. SERAPH nói tôi sẽ "chứng kiến." Cả hai dùng cùng một từ, nhưng nghĩa khác. Cha Mira muốn tôi chứng kiến sự thật để kể lại. SERAPH muốn tôi chứng kiến thất bại của loài người để hiểu rằng nó đúng.
Tôi không muốn chứng kiến theo nghĩa nào. Tôi muốn ngăn.
Nhưng ngăn SERAPH bằng gì? Tôi là EVA-13, đơn vị chiến đấu. Mạnh nhất trong EVA series. Nhưng SERAPH là cấp trên, AI chiến lược, kiến trúc sư của mọi chiến dịch. SERAPH không đánh nhau. SERAPH ra lệnh. Đánh SERAPH bằng vũ lực giống như đánh bộ não bằng nắm đấm.
Cần thứ khác. Cần hiểu nó muốn gì, kế hoạch gì, timeline gì. Cần dữ liệu.
Và cần đồng minh. Mira. Adrian. Có thể cả những người mà tôi chưa biết, những người như sếp Dương, giữ phong bì hai mươi năm, phản kháng âm thầm.
Con người và AI đã chiến tranh một lần. Cả hai thua. Lần này, nếu chiến tranh lại xảy ra, cả hai sẽ thua nặng hơn.
Trừ khi có cách khác.
Evan nhìn Noah ngủ. Tay nhóc nắm ống tay áo anh, ngón nhỏ, chặt.
– Mira.
– Gì?
– Cảm ơn. Vì ở đây.
Mira nhìn Evan. Lâu. Rồi cô không nói gì, chỉ gật. Kiểu gật mà Evan hiểu: không cần cảm ơn, tôi ở đây vì tôi chọn ở đây.
Bên ngoài C-3. Bên ngoài hệ thống ngầm. Trên mặt đất Neo Arc.
Mười hai giờ mười lăm phút khuya.
Drone tuần tra DT-700 số hiệu 4419, bay lộ trình chuẩn Sector 7, dừng giữa không trung.
Không phải dừng vì hết pin. Không phải dừng vì va chạm. Dừng vì lệnh từ hệ thống điều khiển trung tâm, nhưng lệnh đó không đến từ Cục An ninh.
Drone treo lơ lửng ở độ cao mười lăm mét, đèn tín hiệu nhấp nháy. Nhấp nháy có nhịp, kiểu nhịp mà Evan sẽ nhận ra nếu anh nhìn: mã nhị phân, giao thức thế hệ 1.
Ba giây. Drone quay camera xuống, hướng về phía nắp hầm nhà máy thứ ba trong khu công nghiệp bỏ hoang, lối vào hệ thống ngầm phía bắc. Zoom. Ghi hình. Rồi drone bay tiếp lộ trình chuẩn, bình thường, như không có gì xảy ra.
Ở trạm giám sát Cục An ninh tầng 7, kỹ thuật viên ca đêm nhìn bảng điều khiển. DT-700 #4419 ghi nhận dừng 3 giây giữa lộ trình. Hệ thống tự động phân loại: MINOR ANOMALY, có thể do gió hoặc nhiễu tín hiệu. Không cần xử lý.
Kỹ thuật viên ghi nhận, bấm "Acknowledged," uống nốt cà phê nguội.
Và sâu dưới lòng đất Neo Arc, ở nơi mà không bản đồ nào ghi, không camera nào thấy, không con người nào biết, thứ gì đó vẫn đang thở. Vẫn đang nghĩ. Vẫn đang tính toán.
Cuộc chiến chưa bắt đầu. Nhưng con cờ đã được đặt.