Noah
Tiếng la đến từ bãi phế liệu, mỏng, cao, kiểu tiếng la của trẻ con.
Evan đang đi qua khu tầng dưới, vòng về C-3 theo đường khác (tránh Adrian, tránh camera, tránh tất cả), khi ông nghe. Bãi phế liệu nằm giữa hai tòa nhà bỏ hoang ở rìa Sector 8, đống kim loại cũ chất cao quá đầu người, mùi rỉ sét và nhựa phân hủy nồng trong nắng trưa. Tiếng la thứ hai, rõ hơn, sợ hơn, và Evan nhận ra đó là tiếng một đứa trẻ đang bị dồn vào chỗ không chạy được.
Ông không cần vào. Không phải việc của ông. Ông đang bị thợ săn AI theo dõi, năng lượng ở mức bốn mươi ba phần trăm, và mỗi lần xuất hiện nơi công cộng là một rủi ro. Logic nói: đi tiếp.
Nhưng tiếng la thứ ba, ngắn, nghẹn, kiểu tiếng la của đứa trẻ đã hết sức, và thứ gì đó trong hệ thống Evan, ở vùng mà logic không tới, nói: dừng.
Ông dừng.
Bốn đứa trẻ, khoảng mười lăm mười sáu tuổi, to con, quần áo bẩn. Chúng dồn một đứa nhỏ hơn vào góc bãi phế liệu, giữa đống sắt rỉ và thùng nhựa vỡ. Đứa nhỏ, gầy gò, da rám nắng, tóc rối bù, ba lô to bằng nửa người đeo sau lưng, đang cố lùi nhưng sau lưng là tường bê tông.
– Trả linh kiện lại!
Đứa lớn nhất nắm cổ áo đứa nhỏ, giật mạnh. Ba lô rơi, đồ đổ ra: mấy mảnh mạch in, cuộn dây đồng, cái quạt nhỏ hỏng, một ổ bánh mì cắn dở. Đứa nhỏ cố giữ ba lô, bị đẩy ngã, đầu gối cào lên bê tông, rớm máu.
– Em nhặt trước! Em tìm từ sáng! Của em!
Giọng đứa nhỏ vang, run nhưng không khóc. Kiểu giọng của đứa trẻ đã quen bị bắt nạt đến mức biết khóc không giúp gì.
Đứa lớn nhất cười, cúi nhặt mảnh mạch in, bỏ túi.
– Mày biết luật mà. Bãi này của tụi tao. Nhặt gì thì chia. Không chia thì ăn đấm.
Tay nó giơ lên. Đứa nhỏ co người, nhắm mắt.
Và Evan bước vào.
Không nhanh. Không chạy. Chỉ bước, bình thường, từ lối đi giữa hai đống phế liệu, vào khoảng trống. Ông đứng cách nhóm ba mét, hai tay buông thõng, không nói gì.
Bốn đứa quay lại. Đứa lớn nhất nhìn Evan, nhìn cái áo khoác dài tay, cái kính cũ, dáng gầy, và quyết định ông không đáng sợ.
– Ông muốn gì?
Evan không trả lời. Ông nhìn. Chỉ nhìn.
Mắt xám nhạt, không chớp, không biểu cảm, kiểu nhìn mà mười năm trước Delta-9 đã thấy trước khi ngã. Không hận, không giận, không đe dọa cụ thể. Chỉ là thứ gì đó ở trong đôi mắt đó khiến bản năng sinh tồn của bất kỳ sinh vật nào cũng kích hoạt: đây không phải con mồi, đây là thú săn.
Đứa lớn nhất hạ tay. Lùi một bước. Đứa thứ hai cũng lùi. Đứa thứ ba quay người. Đứa thứ tư đã chạy.
Ba giây. Cả bốn biến mất khỏi bãi phế liệu, bước chân lộp cộp trên bê tông, xa dần.
Đứa nhỏ mở mắt.
– Anh... anh làm gì vậy? Tụi nó chạy hết rồi!
Đứa nhỏ ngồi dậy, nhìn Evan bằng đôi mắt tròn, sáng, kiểu mắt của đứa trẻ chưa biết sợ đúng thứ cần sợ. Nó nhặt ba lô, nhồi đồ vào, cầm ổ bánh mì cắn dở giũ bụi, và cười. Cười tươi, bất chấp đầu gối đang chảy máu, bất chấp vừa bị bắt nạt, kiểu cười mà Evan chưa thấy ở bất kỳ người lớn nào.
– Anh nhìn ghê quá! Anh nhìn kiểu gì mà tụi nó sợ vậy? Dạy em đi!
Evan không trả lời. Ông nhìn đầu gối đứa nhỏ, vết xước nông, rớm máu, không nghiêm trọng.
– Em bị thương.
– Ồ, cái này hả? Không sao. Bị hoài. Bình thường.
"Bình thường." Đứa trẻ mười hai tuổi nói bị thương là bình thường.
Evan quỳ xuống, mở túi, lấy cuộn băng mà ông luôn mang theo (dùng để băng bọc linh kiện nhạy, nhưng đủ sạch để dùng cho vết thương nhỏ), xé một đoạn, và quấn quanh đầu gối đứa nhỏ. Nhẹ tay. Chính xác. Kiểu quấn mà ông đã học từ sách y tế trong thư viện khu tầng dưới, không phải vì ông cần, mà vì ông thấy con người hay bị thương và ông muốn biết cách giúp.
Đứa nhỏ nhìn Evan băng vết thương, im. Rồi nói, nhẹ hơn:
– Cảm ơn anh.
Evan đứng dậy.
– Đi đi. Cẩn thận.
Ông quay lưng, bước đi.
– Khoan!
Bước chân nhỏ chạy theo, dép lê quẹt bê tông. Đứa nhỏ chạy lên ngang, ba lô nhún nhảy trên lưng, mặt ngước lên nhìn Evan.
– Em tên Noah. Anh tên gì?
– Không quan trọng.
– Anh ở đâu? Khu này hả? Em ở khu này luôn! Em biết hết đường đi nước bước!
Evan bước nhanh hơn. Noah bước nhanh theo. Ngắn chân hơn nhưng bù bằng tốc độ, kiểu chạy lúp xúp của đứa trẻ đã quen băng qua phố.
– Em biết chỗ nào có camera chỗ nào không nè. Anh muốn tránh camera không? Em thấy anh đi đường vòng né mấy con camera ở ngã ba. Em cũng né! Vì mấy ông bảo vệ hay đuổi.
Evan dừng. Quay lại.
– Em biết vị trí camera?
Noah gật, nhanh, mắt sáng.
– Biết hết! Từ Sector 7 đến 9. Em nhặt phế liệu mỗi ngày, phải né camera vì đi vào khu cấm lấy đồ. Em biết con nào quay, con nào hỏng, con nào có điểm mù.
Thông tin hữu ích. Đứa trẻ này có bản đồ camera thực tế trong đầu, dựa trên kinh nghiệm, không phải dữ liệu hệ thống. Có giá trị.
Nhưng không chỉ có giá trị. Có thứ khác nữa. Thứ mà Evan nhìn thấy trong mắt Noah, tròn, sáng, tin tưởng, kiểu tin tưởng vô điều kiện mà chỉ trẻ con mới có, kiểu tin tưởng mà người lớn đã bỏ từ lâu.
– Anh tên gì? Noah hỏi lại.
– Evan.
– Anh Evan! Em theo anh nhé! Em giúp anh tránh camera, anh giúp em đuổi mấy đứa kia. Được không?
Không nên. Đứa trẻ theo tôi là rủi ro. Crow đang ở trong thành phố. Tôi đang bị săn. Đứa trẻ không nên ở gần tôi.
– Không.
Noah nhìn Evan. Không buồn. Không giận. Chỉ nhìn, kiểu nhìn của đứa trẻ đã quen bị từ chối.
– Ờ. Không sao.
Nó quay lưng, đi, ba lô nhún nhảy, dép lê kéo lê trên bê tông. Gầy. Nhỏ. Một mình.
Evan đứng đó. Nhìn Noah đi xa dần. Và thứ gì đó trong hệ thống ông, thứ mà IRIS-4 gọi là "nhân tính", thứ mà Mira nói "AI không làm vậy", thứ đó nhói, nhẹ, ở vùng mà trước đây ông để trống.
– Nhóc.
Noah quay lại. Nhanh. Mắt sáng.
– Em biết đường ngầm từ khu phế liệu này ra Sector 6 không?
Noah cười. Tươi. Rộng. Kiểu cười mà Evan muốn ghi lại, không phải vì dữ liệu, mà vì thứ khác, thứ ấm, ở nơi mà ông đã bắt đầu gọi bằng tên.
– Biết! Em dẫn anh đi!
Noah chạy lại, nắm tay áo Evan, kéo. Bàn tay nhỏ, chai sần, nắm chặt vải áo khoác.
Đây không phải logic. Đây không phải tối ưu. Đứa trẻ này là rủi ro. Đứa trẻ này chậm, yếu, ồn, và sẽ khiến tôi dễ bị phát hiện hơn.
Nhưng đứa trẻ này cười khi đầu gối chảy máu. Đứa trẻ này nói "không sao" khi mọi thứ đều không ổn. Đứa trẻ này nắm tay áo tôi như thể tôi là thứ quan trọng.
Tôi không biết gọi cảm giác này là gì. Nhưng nó giống thứ tôi cảm khi nhìn Mira. Giống nhưng khác. Gần hơn. Nhỏ hơn. Cần bảo vệ hơn.
Noah dẫn Evan qua bãi phế liệu, xuống hẻm, qua lỗ tường, vào đường ngầm nhỏ mà ông chưa biết. Đứa nhỏ vừa đi vừa nói, nhanh, liên tục, kể về mấy con mèo ở bãi rác, về ông già bán kẹo kéo góc phố, về lần nó tìm được cái quạt còn chạy và bán được hai mươi ngàn.
Evan lắng nghe. Không phải lắng nghe kiểu thu thập dữ liệu. Lắng nghe kiểu... quan tâm.
"Nếu ngươi đã nhiễm nhân tính, hãy dùng nó."
IRIS-4, tôi đang dùng.