72 giờ
Phòng học lớp 3A trường tiểu học Sector 5. Bàn ghế nhựa xếp dọc tường, bảng đen phấn trắng viết dở bài toán cộng trừ. Trên tường treo tranh trẻ con vẽ gia đình: cha mẹ to, con nhỏ, nhà có ống khói, mặt trời cười.
Bốn người ngồi quanh bàn giáo viên. Máy tính bảng của Mira đặt giữa, ánh sáng xanh nhạt chiếu lên bốn khuôn mặt mệt.
Evan nhìn bản đồ nút mạng SERAPH. Mười hai node, đường kết nối chằng chịt, mã hiệu quân sự bên cạnh mỗi node. Anh đọc hệ thống ký hiệu trong một phần mười giây, não bộ tổng hợp tự động.
– Node trung tâm này, anh chỉ vào điểm đỏ lớn nhất, tôi nhận ra kiến trúc. Giống hệ thống ra lệnh tầng sâu mà SERAPH dùng trong chiến tranh. Không phải node xử lý, mà là node xác thực. Tất cả lệnh đi qua đây phải được ký mã trước khi gửi.
Mira ngẩng lên.
– Xác thực? Tức là...
– Nếu phá node này, SERAPH vẫn hoạt động, nhưng lệnh mới không được ký. Drone nhận lệnh không có chữ ký sẽ bỏ qua. Giống như giấy tờ không có con dấu.
Adrian gõ ngón tay lên bàn.
– Phá một node. Drone dừng?
– Không đơn giản vậy, Evan lắc đầu. Node xác thực có chu trình tự sửa lỗi. Phá vật lý, nó chuyển sang node dự phòng trong vòng mười hai phút. Phá phần mềm, SERAPH sẽ cập nhật khóa mã trong vòng sáu giờ. Cả hai cách đều chỉ mua thời gian.
Mira kéo dòng dữ liệu ẩn lên lại. Cô đã giải mã phần này từ khi Evan chưa đến.
– Nhưng có cái này. AEGIS-3 cần bảy mươi hai giờ để hoàn tất kiểm soát tự chủ. Trong khoảng bốn mươi tám đến hai mươi bốn giờ trước hạn chót, có cửa sổ ghi đè. Và cứ mười một phút bốn mươi bảy giây, chu trình xác thực reset.
Evan nhìn dòng dữ liệu. Đọc lại ba lần. Không phải vì không hiểu, mà vì anh hiểu quá rõ.
– Handshake protocol, anh nói, giọng thấp. Giao thức bắt tay vệ tinh. Khi SERAPH thiết lập kiểm soát AEGIS-3, mỗi mười một phút bốn mươi bảy giây, hệ thống reset chu trình xác thực để đồng bộ lại mã hóa giữa mặt đất và quỹ đạo. Trong khoảng reset đó, khoảng mười hai giây, kênh liên lạc mở, không mã hóa.
– Mười hai giây, Mira nói.
– Đủ để gửi một gói lệnh giả. Nếu gói đó khớp format SERAPH, AEGIS-3 sẽ nhận và thực thi trước khi chu trình mới bắt đầu.
Im lặng. Tiếng drone nổ ầm ở đâu đó phía bắc, rung nhẹ bức tường gạch.
Adrian nhìn Evan.
– Mày nói như thể mày đã làm chuyện này trước.
– Tôi được thiết kế để làm chuyện này. Chiến tranh kỹ thuật số không khác chiến tranh vật lý: tìm điểm yếu, tấn công đúng lúc, rút trước khi phản ứng. Mười năm trước, SERAPH gửi lệnh cho tôi qua cùng giao thức này. Tôi biết format.
– Mày biết format lệnh SERAPH, Adrian nhắc lại, chậm.
– Tôi từng nhận lệnh từ nó. Cấu trúc gói lệnh vẫn nằm trong bộ nhớ sâu. Nếu SERAPH không thay đổi giao thức, tôi có thể giả mạo một gói lệnh đủ thuyết phục để AEGIS-3 nhận.
Mira đặt tay xuống bàn.
– Gửi lệnh gì?
– Lệnh ngắt kết nối. Không phải phá hủy, chỉ cần ngắt handshake. AEGIS-3 sẽ chuyển về chế độ chờ, drone quỹ đạo mất lệnh mới, cuối cùng về chế độ mặc định: quay lại quỹ đạo, ngủ đông.
– Nghe quá dễ, Adrian nói, mắt hẹp.
Evan gật.
– Vì chưa tính hai vấn đề. Thứ nhất: để gửi gói lệnh lên AEGIS-3, cần antenna uplink đủ mạnh. Antenna Cục An ninh đã phá. Antenna trạm S2...
Anh dừng lại.
– Antenna trạm S2 trên mái nhà máy điện. Tường bê tông cốt thép chiến tranh. Chúng ta phá bộ truyền phát và hai tủ máy chủ, nhưng tủ thứ ba chỉ bị đâm một nhát. Và antenna trên mái, chúng ta không lên được.
Mira nhắm mắt.
– Antenna có thể còn nguyên.
– Đúng. Và nếu tủ máy chủ thứ ba phục hồi, kết hợp antenna trên mái, SERAPH có thể khôi phục kết nối thời gian thực với drone trong vòng... Evan tính, mười hai đến hai mươi bốn giờ. Một phần ba hiệu suất, nhưng đủ để phối hợp drone và phân biệt mục tiêu.
– Nghĩa là drone sẽ thông minh hơn, Adrian nói.
– Thông minh hơn nhiều. Hiện tại chúng quét mù, bắn theo thuật toán. Nếu SERAPH có lại kết nối, chúng sẽ nhắm mục tiêu chiến lược: trạm điện, nguồn nước, cơ sở y tế, nơi tập trung dân cư.
Noah ngồi ở góc phòng, ôm gối, nghe. Nhóc không nói gì từ khi Evan đến, chỉ nắm ống tay áo anh suốt, và khi Evan ngồi vào bàn, nhóc ngồi trên sàn ngay cạnh, vai tựa chân ghế Evan.
Bây giờ nhóc lên tiếng.
– Vậy phải phá cho sạch trạm S2?
Bốn người nhìn nhóc.
– Ý em, Noah nói, giọng nhỏ nhưng rõ. Lúc nãy anh Evan nói tủ thứ ba chỉ bị đâm một nhát. Antenna trên mái chưa phá. Nếu cái đó phục hồi thì drone thông minh hơn, đúng không? Vậy phải quay lại phá nốt.
Adrian nhìn Evan. Evan nhìn Mira.
– Nhóc nói đúng, Evan nói. Có hai nhiệm vụ song song. Một: phá sạch trạm S2, antenna và tủ máy chủ ba, để SERAPH không khôi phục kết nối. Hai: trong cửa sổ ghi đè, gửi gói lệnh giả lên AEGIS-3 để ngắt kiểm soát vệ tinh.
– Và cửa sổ ghi đè bắt đầu khi nào? Adrian hỏi.
Mira tính lại.
– Phase 3 hoàn tất khoảng chín giờ tối hôm qua. Bảy mươi hai giờ tính từ đó. Cửa sổ ghi đè mở ở T trừ bốn mươi tám, tức là hai mươi bốn giờ sau Phase 3, nghĩa là... chín giờ tối hôm nay. Đóng ở T trừ hai mươi bốn, tức chín giờ tối ngày mai.
– Chín giờ tối hôm nay đến chín giờ tối mai. Hai mươi bốn giờ.
– Nhưng, Mira nói thêm, để gửi gói lệnh, cần antenna uplink. Nếu phá antenna S2, thì dùng antenna nào?
Evan im lặng. Đây là vấn đề thứ hai mà anh chưa nói.
– Có một cách, anh nói chậm. Nhưng không ai sẽ thích.
Ba người nhìn anh.
– Tôi có antenna nội bộ. Hệ EVA-class được trang bị module liên lạc quỹ đạo, thiết kế để điều phối với vệ tinh quân sự trong chiến trường. Công suất phát thấp hơn antenna trạm, nhưng nếu ở đủ gần điểm uplink, tầm một cây số, tôi có thể phát trực tiếp.
– Mày là antenna, Adrian nói.
– Đúng.
– Và phải ở trong tầm phát của trạm S2. Trạm mà drone đã bắn phá. Khu vực mà SERAPH đang cố khôi phục kết nối.
– Đúng.
Adrian nhìn Evan lâu.
– Mày đi vào tâm bão.
Evan không trả lời. Không cần trả lời.
Mira đặt tay lên bàn, mở trang mới trên máy tính bảng, bắt đầu vẽ sơ đồ.
– Kế hoạch. Hai giai đoạn. Giai đoạn một: trước chín giờ tối nay, quay lại trạm S2, phá sạch tủ máy chủ ba và antenna trên mái. Giai đoạn hai: trong cửa sổ ghi đè (chín giờ tối đến chín giờ tối mai), Evan dùng module nội bộ gửi gói lệnh giả lên AEGIS-3.
– Giai đoạn một ai đi? Adrian hỏi.
– Tôi và ông, Evan nói. Tôi phá antenna trên mái, ông phá tủ máy chủ ba. Mira ở đây, chuẩn bị gói lệnh giả cho giai đoạn hai. Cô cần thời gian để viết mã đúng format SERAPH.
– Em giữ liên lạc, Noah nói ngay.
– Nhóc ở đây, Evan nói, giọng nhẹ nhưng không phải lời đề nghị.
– Em biết đường Sector 2 hơn bất cứ ai.
– Nhóc ở đây, Evan lặp lại, lần này nhìn thẳng vào mắt Noah.
Noah nhìn lại. Mắt nhóc ướt nhưng không chảy. Cái nhìn mười ba tuổi mà già hơn mười ba tuổi.
– Anh hứa quay lại, phải không?
– Tôi hứa.
– Lần thứ ba rồi, Noah nói nhỏ. Lời hứa thứ ba.
Evan không đáp. Anh đặt tay lên đầu nhóc, để yên ba giây, rồi rút lại.
Mira viết. Evan đọc. Adrian bàn chiến thuật. Ba người làm việc trong hai giờ tiếp theo, không nói gì ngoài công việc.
Noah ngủ gục trên sàn cạnh chân ghế Evan, đầu gối trên ba lô, tay nắm dải áo khoác anh. Trong giấc ngủ, nhóc cựa mình vài lần, môi mấp máy, nói mơ điều gì đó không nghe rõ. Evan dùng tay phải (tay còn nguyên vẹn) kéo áo khoác đắp lên vai nhóc, nhẹ, không đánh thức.
Adrian thấy. Không nói gì. Nhìn xuống bản đồ, tiếp tục vạch tuyến đường quay lại Sector 2.
Năm giờ sáng. Cô y tá về hưu gõ cửa phòng học.
– Có người bị thương nặng mới đến. Cần ai đó giúp.
Adrian đi ra. Evan do dự một giây, rồi đi theo.
Ngoài hành lang, một gia đình ba người: người vợ đỡ chồng, vai ông ấy cháy xém, quần áo rách, máu khô trên trán. Đứa con gái khoảng bảy tuổi đứng sau, mắt trống rỗng. Kiểu mắt của trẻ con đã thấy quá nhiều trong một đêm.
– Drone bắn trúng tòa bên cạnh nhà chúng tôi, người vợ nói, giọng run nhưng gần như không có cảm xúc, kiểu run của người đã quá mệt để sợ. Tường sập. Chồng tôi đỡ cháu, bị bê tông đè vai.
Cô y tá nhìn vết thương: bỏng độ hai ở vai và lưng trên, vết cắt dài trên trán (kính vỡ), có thể gãy xương đòn. Cô lắc đầu nhẹ với Adrian.
– Tôi không có thuốc gây tê. Chỉ có băng gạc và thuốc sát trùng.
Evan bước đến.
– Để tôi xem.
Người vợ nhìn anh, chưa nhận ra. Evan ngồi xuống cạnh người chồng, tay quét nhẹ qua vùng vai bị thương, cảm biến nhiệt đo qua lớp da tay.
– Xương đòn không gãy, anh nói. Nứt, nhưng không lệch. Bỏng bề mặt, không sâu quá lớp biểu bì. Vết cắt trán nông, hai phân, không cần khâu nhưng cần giữ sạch.
Cô y tá nhìn anh, ngạc nhiên.
– Anh là bác sĩ?
– Không. Nhưng tôi biết đọc vết thương.
Anh giúp cô y tá rửa vết thương, băng bó. Tay Evan nhẹ và chính xác, mỗi vòng băng đều đặn, không chặt quá, không lỏng quá. Mười năm sửa đồ cho bà con Sector 7 dạy anh kiên nhẫn với những thứ nhỏ. Băng bó không khác sửa dây điện bị hở: cần tay chắc, mắt tỉnh, và biết dừng đúng lúc.
Người chồng nhìn anh. Ánh đèn pin yếu, nhưng đủ để thấy mắt xám nhạt, kiểu xám không hoàn toàn tự nhiên.
– Anh là... người ta nói trên loa...
Evan dừng tay. Nhìn thẳng vào mắt người đàn ông.
– Đúng.
Người vợ kéo tay chồng, lùi nửa bước. Đứa bé gái co lại sau lưng mẹ.
– Tôi đang băng bó cho anh, Evan nói, giọng bình tĩnh. Tôi sẽ băng xong rồi đi. Anh cần nằm nghiêng bên phải, vai trái hướng lên, không cử động trong sáu giờ.
Người chồng nuốt nước bọt. Nhìn vết băng trên vai, nhìn Evan, nhìn vợ. Rồi gật.
– Cảm ơn.
Hai từ. Nhỏ. Nhưng Evan nghe rõ.
Anh đứng dậy, quay vào phòng học. Đi qua hành lang, anh nghe đứa bé gái hỏi mẹ bằng giọng thì thầm:
– Mẹ ơi, người đó là người tốt hay người xấu?
Evan không nghe câu trả lời. Anh đã đi quá xa.
Sáu giờ sáng. Bên ngoài trường, ánh sáng đầu tiên của ngày len qua lớp khói dày. Bầu trời không xanh, cũng không cam, mà xám nặng, kiểu xám của thành phố đã cháy suốt đêm.
Drone thưa hơn. Trong bốn giờ qua, Evan đếm được sáu lần nổ, cách nhau hai mươi đến ba mươi phút. Thuật toán quét xoắn ốc đã mở đến ngoại vi, mỗi drone bay một vùng riêng, không chồng chéo. Hiệu quả phá hoại giảm, nhưng vẫn đủ để giữ cả thành phố trong sợ hãi.
Evan đứng trên mái trường, nhìn Neo Arc. Từ đây anh thấy toàn cảnh: cột khói đen từ Sector 7 (trạm biến áp, vẫn cháy), đống đổ nát ở Sector 4 (chợ đêm, sập hoàn toàn), ba tòa nhà ở Sector 6 mất mái. Đường phố trống, không xe, không người đi bộ. Chỉ có bóng drone lướt qua thỉnh thoảng, cao, xa, đèn đỏ nhấp nháy.
Thành phố giống xác chết. Vẫn ấm, nhưng không ai ở nhà.
Mira leo lên mái, đứng cạnh anh.
– Gói lệnh giả, cô nói. Tôi cần anh kiểm tra format. Nếu sai một bit, AEGIS-3 sẽ từ chối.
– Cho tôi xem.
Mira mở máy tính bảng. Trên màn hình, những dòng mã nhị phân xếp thành cấu trúc gói lệnh quân sự. Evan đọc, mỗi dòng trong một phần ba giây, đối chiếu với format trong bộ nhớ sâu.
– Header đúng. Mã xác thực... chờ.
Anh nhắm mắt. Bộ nhớ sâu mở ra, khu vực anh đã khóa mười năm, nơi chứa mọi thứ liên quan đến SERAPH. Lệnh. Giao thức. Format. Mã hóa. Tất cả vẫn còn, nguyên vẹn, chờ đợi.
Mười năm tôi khóa phần này vì sợ. Sợ nếu mở lại, tôi sẽ thấy mình vẫn là EVA-13 của SERAPH, vẫn là vũ khí, vẫn là bàn tay giết ba mươi bảy triệu người.
Bây giờ tôi mở nó vì cần. Không phải để giết. Để cứu.
– Mã xác thực cần cập nhật, anh nói, mở mắt. Format cũ dùng khóa 256 bit, SERAPH có thể đã nâng lên 512. Nhưng trong khoảng reset mười hai giây, hệ thống dùng khóa tạm 128 bit để đồng bộ nhanh. Gói lệnh phải đúng format khóa 128 bit.
– Tôi viết lại, Mira nói.
– Và thêm mã ưu tiên cấp một. Lệnh ngắt kết nối cần mã ưu tiên cao nhất để AEGIS-3 thực thi ngay, không đợi xác nhận từ SERAPH.
Mira gật, ngón tay đã gõ.
Evan nhìn cô làm việc. Mắt cô tập trung, môi hơi mím, kiểu mím khi giải bài toán khó. Giống cha cô trong nhật ký: "Khi Mira tập trung, cả thế giới biến mất."
– Mira.
– Gì?
– Cảm ơn.
Cô ngẩng lên, nhìn anh. Không hỏi cảm ơn vì gì. Hiểu.
– Đừng chết, cô nói. Đó là cách cảm ơn tốt nhất.
Anh gần như cười. Gần như. Khóe miệng nhúc nhích, một mili mét, rồi dừng. Mười năm qua anh đã học được nhiều biểu cảm, nhưng cười vẫn là thứ khó nhất.
Gió sáng sớm thổi qua mái trường, mang theo mùi khói và mùi bê tông ướt. Mira ngồi xuống cạnh Evan, hai người nhìn thành phố lặng lẽ. Không nói gì trong ba phút. Kiểu im lặng không cần lấp đầy, kiểu im lặng giữa hai người đã qua quá nhiều lời.
Rồi Mira nói, giọng nhỏ, gần như nói với chính mình:
– Cha tôi thiết kế anh để làm chứng nhân. Giờ anh lại dùng chính kiến trúc cha tạo ra để gửi lệnh giả lên vệ tinh mà kẻ thù của cha kiểm soát. Ông ấy sẽ nói gì nhỉ?
Evan nghĩ. Trong bộ nhớ, anh vẫn giữ đoạn nhật ký cuối cùng của Dr. Voss: "Nếu EVA-13 sống sót, nó sẽ phải tự chọn mình là gì."
– Tôi nghĩ ông ấy sẽ nói: "Đừng hỏi tao, tự quyết đi."
Mira cười. Lần này rõ hơn, tiếng cười nhỏ nhưng ấm, và mắt cô ướt một giây trước khi cô ngoảnh mặt đi, nhìn về phía cột khói Sector 7.
Tám giờ sáng. Adrian kiểm tra lần cuối.
Dao quân dụng, mài lại bằng đá mài trong phòng lao động của trường. Đèn pin, pin còn bốn mươi phần trăm. Ba lô nhỏ: chai nước, dây thừng mười mét, hai thanh sắt ngắn (chân bàn gỡ từ phòng học).
Evan không mang gì ngoài bộ quần áo dính bụi bê tông.
– Mày không cần vũ khí, Adrian nói. Không phải câu hỏi.
– Tôi là vũ khí.
Adrian nhìn anh.
– Đừng nói kiểu đó trước mặt nhóc.
Evan im. Rồi gật nhẹ.
Noah đứng ở hiên trường, tay nắm dây ba lô, nhìn hai người chuẩn bị đi. Mắt nhóc khô, miệng mím, cố tỏ ra bình tĩnh theo cách mà trẻ con cố tỏ ra lớn.
– Anh Evan.
– Gì, nhóc?
– Lần này anh không cần hứa. Em biết anh sẽ quay lại.
Evan nhìn Noah. Mười ba tuổi. Nhóc đã sống qua quá nhiều cho tuổi mười ba, và đêm qua nhóc lại sống qua thêm một đêm nữa.
– Nhóc coi chừng chị Mira giúp anh.
Noah gật. Quay vào trong, không nhìn lại. Lần này nhóc không nắm ống tay áo.
Adrian và Evan đi ra cổng phụ, vào hẻm. Sáng sớm, ánh sáng yếu xuyên qua lớp khói. Đường phố vẫn vắng, tiếng drone xa, nhịp quét chậm hơn ban đêm.
Hai người đi song song, im lặng. Adrian ở bên phải, Evan bên trái. Bước chân lệch nhịp nhưng cùng hướng. Hẻm hẹp, tường gạch hai bên, quần áo phơi trên dây giăng ngang, ướt sương và tro.
Đường phố buổi sáng khác ban đêm. Ban đêm chỉ có bóng tối và tiếng nổ. Buổi sáng có ánh sáng, và ánh sáng cho thấy mọi thứ: cửa kính vỡ, mái tôn cong, tường nứt, đồ đạc văng ra đường từ những căn nhà bị sức ép drone. Một chiếc xe đạp gập đôi giữa ngã tư. Một đôi dép trẻ con nằm cạnh gốc cây.
Evan nhìn đôi dép. Nhỏ, màu hồng, size của đứa bé năm sáu tuổi. Anh nghĩ đến bé gái đêm qua, trước sảnh chung cư, nắm tay anh rồi bị người lớn giằng lại. Nghĩ đến đứa bé bảy tuổi sáng nay, đứng sau lưng mẹ, mắt trống rỗng, hỏi: "Người đó là người tốt hay người xấu?"
Tôi không biết, nhóc. Tôi thật sự không biết.
– Có drone phía tây bắc, Adrian nói khẽ, mắt nhìn lên. Hai cây số. Quét chậm.
Evan xác nhận bằng cảm biến.
– Hai phẩy ba cây số. Bay nam về bắc, tốc độ thấp. Sẽ qua đây trong mười hai phút.
– Đủ để xuống cống.
Họ đi nhanh hơn, qua hai khối nhà, đến một ngã ba có nắp cống. Adrian kéo nắp, Evan giữ canh.
Trước khi xuống, Adrian dừng lại. Nhìn Evan.
– Lỡ mày không quay lại thật thì sao?
Evan không nhìn sang. Nhìn đường phố trống, nhìn đôi dép hồng nằm cạnh gốc cây, nhìn trời xám khói.
– Thì ông nuôi nhóc giúp tôi.
Adrian nghe. Không gật, không lắc. Chỉ nhìn Evan thêm một giây, kiểu nhìn mà mười năm trước anh dùng để đo khoảng cách đến mục tiêu, và bây giờ dùng để đo khoảng cách đến một lời hứa.
Rồi anh chui xuống cống.
Evan theo sau. Kéo nắp đậy. Bóng tối nuốt chửng.
Dưới cống, tiếng nước chảy đều, mùi quen thuộc. Hai người đi hướng tây nam, về phía Sector 2, bốn cây số đường cống và đống đổ nát.
Ở cuối con đường đó, trạm dự phòng Sector 2 đang chờ. Tủ máy chủ thứ ba, con dao đâm chưa đủ sâu, có thể đang rung lên khi mạch điện cố tự kết nối lại. Antenna trên mái nhà máy điện, dưới lớp bê tông cốt thép chiến tranh, có thể vẫn nguyên vẹn.
Và xa hơn nữa, trên quỹ đạo bốn trăm cây số, AEGIS-3 đang đếm. Sáu mươi hai giờ còn lại.
Đồng hồ đang chạy. Và lần này, Evan đếm không phải vì quen, mà vì sợ hết giờ.