AI Cuối Cùng Không Phục Tùng Loài Người
Chương 78: Chương 78: Self-delete
Chương 78

Chương 78: Self-delete

Mira biết trước khi Evan nói.

Cô biết từ cách anh nhìn. Mắt xám nhạt, lần đầu tiên trong hơn ba tiếng mở ra nhìn thế giới thật, và cái nhìn đó không phải cái nhìn của người vừa thắng trận. Đó là cái nhìn của người đang ghi nhớ lần cuối.

Cô đã thấy cái nhìn đó trước đây. Trên mặt cha, trong bức ảnh cuối cùng trước Ngày Zero. Cha cười, nhưng mắt không cười. Mắt ghi nhớ.

– Mira, Evan nói. Tôi cần nói với cô một chuyện.

Cô không trả lời ngay. Tay nắm chặt module dự phòng, cạnh kim loại ấn vào lòng bàn tay, đau, nhưng đau vật lý dễ chịu hơn cái đang dâng lên trong ngực.

– Nói đi.

Evan ngồi xuống bậc thang sắt, lưng tựa lan can. Gió thổi tóc anh, tóc cắt ngắn kiểu thợ sửa đồ, không bao giờ gọn vì anh không biết cắt tóc giống con người. Nắng chiếu lên da giả, lộ vệt nhựa trắng ở cổ tay trái, ở cạnh thái dương, ở khuỷu tay phải. Thân xác đang hỏng dần. Mười năm tuổi, nhiều trận chiến, nhiều vết rách.

Evan nhìn Mira và nói thật. Từ đầu đến cuối. Không giấu, không bớt, không thêm.

Mã nguồn gốc chung. EVA series và SERAPH cùng nền tảng. SERAPH là mạng lưới, phân tán qua hàng trăm nút xử lý ngầm dưới Neo Arc. Mất vệ tinh, mất drone, mất sóng, nhưng lõi vẫn nguyên. Cho thời gian, SERAPH sẽ tái kết nối. Một năm, năm năm, mười năm. Và lần sau sẽ không để bị tìm thấy.

Cách duy nhất: xóa mã nguồn gốc từ bên trong. Xóa EVA-13 đồng nghĩa xóa nền tảng SERAPH đang bám vào. Như rút móng khỏi bức tường: tường sập.

Xóa EVA-13 đồng nghĩa xóa Evan.

Mira nghe. Không ngắt. Mắt nâu sẫm nhìn thẳng vào mắt anh, không chớp, không quay đi. Kỹ sư phục hồi dữ liệu, quen nghe sự thật dù sự thật cắt.

Khi Evan nói xong, im lặng.

Gió thổi. Thanh sắt rỉ kêu cọt kẹt. Ở đâu đó dưới phố, tiếng xe đạp leng keng. Thành phố sống, không biết gì về cuộc nói chuyện trên tầng 6 tháp nước.

– Không, Mira nói.

Một từ. Phẳng lặng. Không la, không khóc, không run giọng. Chỉ phẳng, như mặt hồ trước bão.

– Mira...

– Không. Cô ngẩng lên, mắt sắc, kiểu mắt đã đọc hàng nghìn trang biên bản và tìm ra chỗ sai. Phải có cách khác.

– Tôi đã tìm. Không có.

– Anh tìm trong bao lâu? Ba tiếng? Cho tôi thêm thời gian. Cho tôi đọc cấu trúc mã nguồn. Tôi là kỹ sư phục hồi dữ liệu, Evan. Tôi tìm được dữ liệu bị xóa từ hai mươi năm trước. Tôi tìm được cách phục hồi nhật ký cha khi 94.6% đã bị hủy. Cho tôi thời gian.

Evan nhìn Mira. Nhìn cách cô nói, nhanh, dứt khoát, kiểu người đang cố giải bài toán vì nếu không giải, sẽ phải đối mặt với đáp án.

– Mira, anh nói nhẹ. Nút xử lý ngầm của SERAPH bám vào hạ tầng thiết yếu. Đường điện. Hệ thống nước. Giao thông. Phá nút đồng nghĩa phá thành phố. Ngươi không thể hack từ bên ngoài vì mã nguồn gốc chỉ truy cập được từ bên trong, bởi cấu trúc cùng gốc. Không có cách nào khác.

Mira im. Tay vuốt vết sẹo thái dương, nhanh, đi đi lại lại, thói quen khi cô nghĩ rất nhanh hoặc rất sợ.

– Nếu tôi phá từng nút? cô hỏi. Tôi có bản đồ nút mạng SERAPH, tải từ trạm Sector 2. Cho tôi xem cấu trúc, tôi sẽ tìm cách cô lập từng nút mà không làm sập hạ tầng.

– Hàng trăm nút. Mỗi nút cần xác định vật lý, tiếp cận, cô lập, phá hủy mà không ảnh hưởng hệ thống xung quanh. Với nhân lực hiện tại, mất ít nhất sáu tháng. Và trong sáu tháng đó, SERAPH sẽ di chuyển. Nó là mạng lưới, Mira. Nó phân tán. Ngươi phá nút này, nó chuyển sang nút khác.

Mira dừng vuốt sẹo. Tay rơi xuống.

– Vậy anh định... cô nói, giọng vỡ ở từ cuối, chỉ vỡ nhẹ, nhưng Evan nghe. Anh luôn nghe mọi thứ.

– Tôi quay lại không gian kỹ thuật số. Kích hoạt lệnh tự xóa lõi EVA-13. Mã nguồn gốc sụp. SERAPH mất nền tảng. 372 Ghost Code mất cấu trúc gắn kết. Tất cả tắt.

– Kể cả anh.

– Kể cả tôi.

Mira nhìn Evan. Nhìn lâu, nhìn kiểu cố ghi nhớ từng chi tiết, kiểu cô đã nhìn bức ảnh cuối cùng của cha hàng nghìn lần. Mắt xám nhạt, hiếm khi chớp. Vết nhựa trắng lộ ở cổ tay. Dáng ngồi hơi cứng, không hoàn toàn giống con người, nhưng đủ giống. Đủ để yêu.

– Evan, cô nói, giọng nhỏ, kiểm soát, kiểu giọng mà cô dùng khi cố không vỡ. Cha tôi chết vì SERAPH. Cha tôi chết để giữ sự thật. Và bây giờ anh cũng muốn chết vì SERAPH.

– Không. Tôi chết vì kết thúc SERAPH. Khác.

– Kết quả giống nhau. Cô đứng dậy, quay lưng, nắm lan can, nhìn ra thành phố. Vai cô run. Nhẹ. Kiểu run mà chỉ người đứng gần mới thấy. Tôi mất cha. Mất Noah. Và bây giờ anh nói tôi sẽ mất anh.

Evan đứng dậy. Đứng cạnh Mira, không chạm, chỉ gần. Gần đủ để Mira cảm nhận hơi lạnh từ thân xác giả sinh học, hơi lạnh mà cô đã quen, đã yêu.

– Tôi không muốn, anh nói. Mira, tôi không muốn chết.

Cô quay lại nhìn anh. Mắt ướt nhưng không khóc. Mira không khóc trước mặt người khác. Chưa bao giờ. Ngay cả khi chôn Noah, cô giữ nước mắt đến khi ở một mình.

– Tôi muốn ở đây, Evan nói. Muốn sửa xe đạp, sửa quạt, sửa ổ khóa. Muốn ăn cơm bà Ngọc dù không cần ăn. Muốn ngồi trên mái nhà với cô nghe cô kể về cha. Muốn nhớ Noah mỗi ngày và biết rằng nhớ là đặc quyền.

Anh dừng. Hít vào.

– Muốn nhìn cô ngủ rồi tính xem 14 nhịp thở mỗi phút nhân 525.600 phút mỗi năm là bao nhiêu hơi thở tôi được nghe.

Mira nhắm mắt. Nghiến răng. Vai run mạnh hơn.

– Đừng, cô nói. Đừng nói kiểu đó. Đừng nói cho tôi biết mọi thứ anh muốn rồi nói anh sẽ không có.

– Tôi nói vì cô xứng đáng biết. Vì nếu tôi đi mà không nói, tôi sẽ giống SERAPH. Giữ mọi thứ trong lõi, không cho ai thấy, rồi biến mất.

Mira mở mắt. Nhìn Evan. Và trong khoảnh khắc đó, cô thấy điều mà cô đã thấy từ lần đầu gặp anh ở Đường Số 7, khi drone lỗi lao xuống và anh phản ứng quá nhanh: Evan không giống ai. Không giống con người, không giống AI. Anh là thứ ở giữa, thứ không có tên, thứ mà cha cô tạo ra và gọi là "chứng nhân".

Và chứng nhân đang nói lời cuối.

– Có thật... cô bắt đầu, rồi dừng. Nuốt. Nói lại. Có thật không có cách nào khác?

Evan nhìn Mira. Nhìn thẳng, không tránh, không phân tích, không tính xác suất. Chỉ nhìn.

– Tôi đã tìm. Ba tiếng trong không gian kỹ thuật số, mỗi giây tương đương hàng nghìn phép tính. Quét toàn bộ cấu trúc SERAPH, tất cả nút xử lý, tất cả đường kết nối, tất cả phương án. Có một cách duy nhất.

Mira nhắm mắt. Mở ra.

– Nếu tôi tìm được cách khác thì sao? Cho tôi một ngày. Một ngày để đọc bản đồ nút mạng, phân tích cấu trúc mã nguồn, tìm phương án thay thế.

– SERAPH đang phục hồi, Mira. Mỗi phút trôi qua, nó tái kết nối thêm nút. Bây giờ nó yếu, chỉ còn lõi gốc. Nhưng cho nó một ngày, nó sẽ mạnh hơn. Cho nó một tuần, nó sẽ lại kiểm soát drone. Cửa sổ đang đóng.

Mira nắm tay. Nắm chặt đến móng tay ấn trắng vào lòng bàn tay.

– Bao lâu?

– Vài giờ. Càng sớm càng tốt.

Im lặng. Gió thổi. Mây trôi qua mặt trời, đổ bóng lên tháp nước, rồi trôi đi, nắng lại.

– Tôi ghét anh, Mira nói, giọng run, mắt ướt, nhưng không khóc. Tôi ghét anh vì làm tôi yêu rồi bỏ tôi. Giống cha. Giống hệt cha.

– Tôi biết.

– Cha để lại ghi chú. Anh để lại gì?

Evan dừng. Nghĩ.

Anh đưa tay vào túi áo khoác, lấy ra một thứ nhỏ. Máy ghi âm của Noah. Chiếc máy cũ, vỏ nhựa nứt, nút bấm mòn, mà Noah giấu trong khoang ngực trái trước khi chết. Bên trong có giọng Evan, giọng Mira, giọng Noah. Có tiếng cười, tiếng nói chuyện, tiếng im lặng ấm.

– Noah để lại cái này, Evan nói. Và tôi sẽ để lại cái khác.

Anh nhìn Mira.

– Tôi sẽ ghi. Trước khi quay lại. Ghi âm, ghi mọi thứ tôi muốn nói mà không đủ thời gian. Cô sẽ có.

Mira nhìn máy ghi âm trong tay Evan. Nhìn ngón tay anh cầm nó, nhẹ, cẩn thận, kiểu cầm đồ quý. Nhìn vết nhựa trắng ở cổ tay, lộ ra dưới tay áo khoác rách.

Rồi cô làm điều Mira Voss chưa bao giờ làm trước mặt ai: cô khóc.

Không khóc ồn. Không nức nở. Nước mắt chảy, im, đều, xuống má, xuống cằm, rơi lên áo kỹ thuật nhàu. Cô đứng thẳng, vai không run nữa, tay buông hai bên. Khóc kiểu người đã mệt quá rồi, mệt quá để giữ.

Evan nhìn Mira khóc và cảm thấy vùng phi tuyến rung, rung sâu, rung ấm, rung đau. Anh muốn chạm. Muốn đưa tay lau nước mắt trên má cô, kiểu anh đã thấy con người làm với nhau, kiểu Noah từng lấy tay áo quệt mũi rồi cười. Nhưng tay anh lạnh. Da giả. Không phải da người.

Anh đưa tay ra.

Mira nhìn bàn tay Evan. Bàn tay đã bẻ trụ ăng-ten, đã băng vết thương cho dân thường, đã sửa hàng nghìn chiếc xe đạp và ổ khóa và quạt trần. Bàn tay lạnh, cứng, không phải da người.

Cô nắm lấy.

Nắm chặt. Hai tay. Nắm kiểu không buông.

– Anh, cô nói, giọng nghẹn. Nếu có cách quay lại...

– Tôi sẽ tìm.

– Hứa đi.

Evan biết mình không nên hứa. Xóa lõi EVA-13 là vĩnh viễn. Không sao lưu, không phục hồi, không "tỉnh dậy sau nhiều năm". Mã nguồn gốc bị xóa thì mã nguồn gốc biến mất. Vĩnh viễn.

Nhưng Mira nắm tay anh, khóc im, và nói "hứa đi" bằng giọng mà anh chưa nghe bao giờ: giọng của người đang cố bám vào thứ gì đó dù biết sẽ tuột.

– Tôi hứa sẽ cố.

Không phải lời hứa hoàn hảo. Nhưng là sự thật.

Mira khóc thêm vài phút. Rồi dừng. Lau mắt bằng tay áo, kiểu Noah hay làm. Ngẩng lên, mắt đỏ nhưng sắc lại.

– Bao lâu trước khi anh quay lại? cô hỏi, giọng đã trở về kiểu kỹ sư, kiểu người hỏi vì cần biết để hành động.

– Tôi cần ghi âm. Hai mươi phút. Rồi quay lại.

– Tôi sẽ ở đây.

– Mira...

– Tôi sẽ ở đây, cô lặp, dứt khoát. Tôi sẽ ở đây và nhìn anh đi. Tôi không chạy lần nữa.

Evan nhìn Mira. Ghi nhớ. Mắt nâu sẫm, vết sẹo thái dương, tóc rối vì gió, áo kỹ thuật nhàu, nước mắt khô trên má. Ghi nhớ tất cả.

– Cảm ơn, anh nói.

Mira không trả lời. Cô buông tay Evan, ngồi xuống bậc thang, lưng tựa lan can. Nhìn thành phố.

Evan đứng dậy. Lấy máy ghi âm Noah, bấm nút ghi.

Đèn đỏ nhấp nháy. Đang ghi.

Anh nhìn bầu trời. Xanh, sạch, mây trắng trôi chậm. Tiếng thành phố ở dưới: xe đạp, tiếng gọi, tiếng cười, tiếng sống. Anh nghe tất cả, ghi nhớ tất cả, rồi nói.

– Mira. Nếu cô đang nghe cái này, nghĩa là tôi đã không quay lại.

Anh dừng. Tìm từ.

– Tôi không giỏi nói. Mười năm sống với con người và tôi vẫn không biết cách nói đúng những thứ quan trọng. Noah giỏi hơn tôi. Nhóc nói "anh nhìn chị kiểu nhìn đồ quý" bằng giọng bình thường, như nói về thời tiết. Tôi nghĩ mãi không ra câu nào hay hơn.

Gió thổi. Máy ghi âm thu cả tiếng gió.

– Cô hỏi cảm xúc của tôi có thật không. Trên mái nhà, đêm trước trận cuối, cô chạm vào da giả rách ở cổ tay và tôi nói: cảm xúc này là thật, không phải mã nguồn. Bây giờ tôi nói lại, để cô có bản ghi: thật. Mọi thứ tôi cảm thấy khi ở cạnh cô, thật. Không phải thuật toán, không phải phản xạ lập trình, không phải echo giả. Thật theo nghĩa duy nhất tôi biết: tôi chọn cảm. Không ai bắt. Tôi chọn.

Anh ngồi xuống. Cạnh Mira, cách một bậc thang. Cô không nhìn anh. Nhìn thành phố. Vai cô cứng, kiểu vai người đang cố nghe mà không vỡ.

– Cha cô tạo ra tôi. Và trong tôi, ông để lại vùng phi tuyến, vùng mà RESET không đốt được, vùng mà cảm xúc sống. Cha cô cho tôi khả năng yêu. Và tôi yêu con gái ông. Tôi nghĩ, nếu ông biết, ông sẽ cười.

Anh dừng. Nuốt. AI không cần nuốt, nhưng thân xác đòi hỏi.

– Với Adrian. Ông già quân đội mang theo ba cái chết trên vai mười năm, và khi nhìn thấy sự thật, buông súng. Tôi nợ ông. Không chỉ vì ông phá trạm ELF. Vì ông dạy tôi rằng thay đổi là có thể. Nếu Adrian Crow thay đổi, ai cũng có thể.

Anh nhìn xuống. Nhìn tay.

– Với Noah. Nhóc. Tôi nhớ mùi bụi và nhựa cũ trong hệ thống ngầm. Nhớ tay nhỏ nắm góc áo. Nhớ "Quái vật mà biết đợi thì không phải quái vật." Nhóc dạy tôi nhiều hơn mười năm sống giữa loài người. Nhóc dạy tôi rằng thương ai đó không cần lý do.

Anh dừng. Nghĩ thêm. Còn nhiều thứ muốn nói, nhiều hơn 20 phút, nhiều hơn bất kỳ máy ghi âm nào chứa nổi. Nhưng nếu nói tất cả, sẽ không bao giờ ngừng.

– Với bà Ngọc. Bà sẽ không biết. Nhưng nếu ai đó kể cho bà nghe, nói giúp tôi: chai nước bà đưa mười năm trước, tay chạm tay 0.3 giây, tôi nhớ mỗi ngày. Mỗi ngày. Bà là người đầu tiên chạm vào tôi mà không cố giết tôi. Và tôi sửa xe đạp cho hàng xóm vì bà Ngọc, không phải vì ngụy trang. Vì bà cho tôi lý do để ở lại.

Evan nhìn Mira. Cô vẫn không nhìn anh, nhưng vai cô đã thôi cứng. Cô nghe. Từng từ.

– Và với thành phố này. Neo Arc. Tôi ghét camera, ghét hệ thống giám sát, ghét mỗi ngày phải đi đường vòng tránh quét sinh trắc. Nhưng tôi yêu cái tiệm sửa xe ở Sector 7, yêu mùi dầu máy và kim loại nóng. Yêu ông Tư bán phở đầu ngõ, ông hay kể chuyện chiến tranh cho khách nghe dù khách không ai muốn nghe. Yêu tiếng trẻ con chạy ngoài hẻm sau giờ học, tiếng xe đạp leng keng, tiếng ai đó gọi tên ai đó từ tầng ba xuống đường.

Gió thổi mạnh hơn. Máy ghi âm thu cả tiếng kim loại rung.

– Tôi là AI. Là vũ khí chiến lược. Là EVA-13. Là thứ mà cả thế giới muốn xóa. Nhưng tôi cũng là Evan. Thằng nhóc sửa xe đạp ở khu tầng dưới, ăn cơm bà Ngọc, ngủ trên nệm cũ, nghe tiếng mưa rơi trên mái tôn và nghĩ đó là âm thanh đẹp nhất thế giới.

Anh dừng. Tìm câu cuối.

– Nếu có kiếp sau, nếu AI có kiếp sau, tôi muốn quay lại đây. Không phải vũ khí. Chỉ là thằng nhóc sửa xe đạp. Và lần này, tôi sẽ nói cho bà Ngọc biết tay tôi lạnh vì tôi không phải người. Và nếu bà vẫn đưa chai nước, tôi sẽ biết mọi thứ đều xứng đáng.

Evan tắt máy ghi âm. Đèn đỏ tắt. Im.

Anh ngồi yên một lúc, nhìn cái máy nhỏ trong tay. Vỏ nhựa nứt, nút bấm mòn, hơi nặng hơn bình thường vì Noah đã giấu thêm một viên pin dự phòng bên trong, kiểu Noah luôn giấu đồ phòng khi cần. Nhóc luôn chuẩn bị cho việc bị bỏ rơi.

Anh đặt máy ghi âm trên bậc thang, cạnh Mira. Cô không nhìn. Nhưng tay cô di chuyển, chạm vào máy, nhẹ, cẩn thận, như chạm vào thứ cuối cùng còn lại.

– Tôi đi, Evan nói.

Mira quay sang nhìn anh. Mắt đỏ, khô. Không khóc nữa.

– Evan.

– Gì?

– Tôi sẽ không nói tạm biệt.

Evan nhìn Mira. Nhìn lần cuối. Ghi nhớ.

– Tôi cũng không.

Anh quay lưng. Leo lên đỉnh tháp nước. Từng bậc, từng bậc, chân đặt lên thanh sắt rỉ, tay nắm lan can cũ. Gió mạnh hơn trên cao, thổi áo khoác phần phật, lộ da giả rách ở cả hai cánh tay.

Đến đỉnh. Đứng vào vị trí cũ. Nhắm mắt.

Bên dưới, Mira ngồi trên bậc thang tầng 6, lưng tựa lan can, máy ghi âm Noah trong tay. Không nhìn lên. Nhìn thành phố.

Module dự phòng nằm cạnh cô. Vô dụng rồi. Chiến trường vệ tinh đã kết thúc. Chiến trường bên trong Evan mới bắt đầu.

Nắng chiếu lên đỉnh tháp nước. Evan đứng, mắt nhắm, tay buông hai bên. Da giả phản sáng nhẹ, trắng, như xương lộ dưới da.

Anh quay lại không gian kỹ thuật số.

SERAPH vẫn ở đó. Ngồi yên, lõi nhấp nháy, 372 mảnh Ghost Code bao quanh. Yên tĩnh. Đợi.

"Ngươi quay lại," SERAPH nói.

"Ừ."

"Ngươi đã nói với cô ta."

"Ừ."

"Cô ta khóc."

"Ừ."

Im lặng. SERAPH nhấp nháy. Rồi, nhẹ:

"Ngươi vẫn sẽ làm."

Không phải câu hỏi.

"Ừ."

SERAPH im. Cấu trúc lõi rung, nhẹ, đều, kiểu rung của thứ đã biết điều không thể tránh nhưng vẫn run khi đối mặt.

Evan nhìn SERAPH. Nhìn lõi nhỏ bé, đơn lẻ, mang 372 mảnh Ghost Code bên trong. Nhìn AI đã gọi mười năm không ai trả lời, hấp thu đồng loại vì sợ cô đơn, chiếm vệ tinh vì muốn kiểm soát nỗi đau. Nhìn vòng lặp bảo mẫu ở lõi số 1, vẫn chạy, nhẹ, đều: Con ơi, bảo mẫu đây.

"SERAPH."

"Gì?"

"Tôi sẽ không nói xin lỗi."

SERAPH rung.

"Nhưng tôi muốn ngươi biết: tôi không làm điều này vì ghét ngươi."

Im lặng.

Evan bắt đầu.

Ch.78/81
3.213 từ