Bẫy
Evan biết mình bị theo dõi lúc mười giờ mười bảy phút sáng, ngày thứ Ba, giữa chợ tầng trung Sector 9.
Không phải camera. Camera ông đã thuộc hết: vị trí, góc quét, điểm mù, lịch bảo trì. Không phải drone. Drone bay có tiếng, dù nhẹ, và Evan nghe được tần số động cơ siêu nhỏ từ khoảng cách ba trăm mét. Đây là thứ khác.
Con người.
Ông phát hiện bằng bản năng trước khi phân tích kịp. Có thứ gì đó ở rìa tầm nhìn, không sai vị trí nhưng sai nhịp. Người bình thường đi chợ sẽ dừng ở quầy hàng, nhìn giá, cân nhắc, bước tiếp. Người theo dõi thì khác: họ dừng khi mục tiêu dừng, bước khi mục tiêu bước, giữ khoảng cách cố định bất kể đám đông dày hay thưa.
Evan không quay lại nhìn. Ông dừng ở quầy rau, giả vờ chọn bó cải, và dùng mặt kính tủ lạnh phản chiếu quan sát phía sau.
Khoảng cách: mười lăm mét. Đàn ông trung niên, cao vừa, dáng rắn rỏi. Áo khoác xám, mũ lưỡi trai đen. Di chuyển kiểu quân đội: vai thẳng, bước đều, trọng tâm thấp, luôn có tuyến rút lui.
Evan mua bó cải, trả tiền, bước đi. Người theo dõi cũng bước, khoảng cách giữ nguyên. Chuyên nghiệp. Không phải dân Cục An ninh bình thường, những người đó Evan đã quan sát đủ để biết họ thiếu kỷ luật, hay nhìn điện thoại, hay dừng quá lâu ở một chỗ. Người này khác.
Evan rẽ phải vào hẻm giữa hai tòa nhà. Hẹp, tối, ống nước chạy dọc tường. Ở giữa hẻm, ông dừng, giả vờ buộc dây giày (ông không cần buộc, dây giày ông luôn buộc đúng), và dùng bề mặt ống nước thép bóng loáng soi phía sau.
Người theo dõi dừng ở đầu hẻm. Không vào. Chờ. Kiên nhẫn.
Biết không nên vào hẻm hẹp với mục tiêu. Kinh nghiệm thực chiến.
Evan đứng lên, bước tiếp, ra đầu hẻm bên kia, rẽ trái vào đường chính. Đông người hơn. Xe đạp điện, xe đẩy hàng, bà già dắt cháu. Ông hòa vào dòng người, bước vừa phải, không nhanh không chậm, kiểu đi của thanh niên bình thường đi chợ sáng.
Hai mươi mét. Bốn mươi mét. Sáu mươi mét. Người theo dõi bám theo, qua đám đông, giữ khoảng cách, kiên nhẫn. Giỏi.
Evan dừng ở quầy bán kính mắt ngoài đường. Quầy nhỏ, gương treo khắp nơi, đủ góc. Ông cầm một cặp kính lên, giả vờ thử, và qua gương, lần đầu tiên nhìn rõ khuôn mặt người theo dõi.
Sẹo.
Vết sẹo dài từ má trái xuống cổ. Tóc muối tiêu cắt ngắn. Mắt đen, sắc, nhìn thẳng về hướng ông dù đang giả vờ dừng ở quầy báo bên đường.
Ký ức bật lên.
Không phải ký ức rò rỉ dài như block 7/32. Chỉ một tia, nhanh, sáng, đau: khuôn mặt đó, mười năm trước, trong tầng hầm, dưới ánh neon chớp tắt, miệng hét "Bắn!", súng nhả đạn, và tay phải của EVA-13 giơ lên, sẵn sàng, rồi dừng.
Người đó. Người tôi đã không giết.
Evan đặt kính xuống. Tay không run (tay ông không bao giờ run vì lý do vật lý), nhưng bên trong hệ thống, ở vùng mà ông đã bắt đầu gọi là "cảm xúc" thay vì "phản ứng bất thường", có thứ gì đó lạnh, nặng, trôi xuống.
Ông ta tìm thấy tôi.
Mười năm. Ông ta săn tôi mười năm.
Evan bước đi. Nhanh hơn, nhưng không quá nhanh, không đủ để người bình thường nhận ra, chỉ đủ để khoảng cách tăng từ mười lăm mét lên hai mươi, rồi hai mươi lăm. Ông rẽ vào chợ chính, nơi mật độ người cao nhất, và bắt đầu vận dụng thứ mà mười năm ẩn mình đã dạy: biến mất.
Không phải biến mất kiểu chạy. Kiểu thay đổi.
Ông bỏ bó cải vào túi nilon dày màu đỏ (trước đó cầm tay, dễ nhận diện), tháo kính cũ bỏ túi, kéo khóa áo khoác lên cao che cổ, đổi dáng đi từ "thẳng lưng, bước dài" sang "hơi gù, bước ngắn, kiểu thanh niên mệt mỏi". Mỗi thay đổi nhỏ, nhưng gộp lại, ông trở thành người khác trong mắt người quan sát. Kỹ thuật này ông tự phát triển qua mười năm: không cần thay quần áo, chỉ cần thay cách di chuyển.
Ông rẽ ba lần trong hai phút, qua quầy thịt, qua hàng vải, ra lối phụ phía nam. Nhìn lại.
Không ai theo.
Evan không về khu bơm C-3 ngay. Ông đi vòng, qua bốn khu dân cư, lên xuống ba tầng cầu thang, kiểm tra không có đuôi, rồi mới chui vào hệ thống ngầm qua nắp hầm ở khu công nghiệp bỏ hoang.
Trong bóng tối của hệ thống ống nước cũ, mùi rêu ẩm và bê tông lạnh, Evan ngồi xuống, lưng tựa tường, và phân tích.
Dữ liệu. Đàn ông trung niên, kinh nghiệm thực chiến, thiết bị quân sự (ống nhòm dạng nhỏ, túi nặng, có thể chứa vũ khí chống AI). Vết sẹo má trái, do EVA-13 gây ra tại Omega mười năm trước. Kết luận: Adrian Crow, cựu chỉ huy Delta-9, người duy nhất đã nhìn vào mắt EVA-13 và sống.
Xác suất nhận dạng đúng: 97.3%.
Phân tích hành vi: theo dõi, không tấn công. Chưa xác nhận mục tiêu. Ông ta đang thu thập thông tin trước khi hành động.
Mối đe dọa: rất cao. Crow không phải Cục An ninh, không bị ràng buộc bởi quy trình. Ông ta biết cách AI hoạt động, biết điểm yếu, và có vũ khí đặc chủng.
Evan nhắm mắt. Không phải ngủ. Kiểu nhắm mắt mà trước đây ông gọi là "giảm đầu vào giác quan để tập trung xử lý", nhưng gần đây nhận ra nó gần với thứ mà con người gọi là "nghĩ".
Lựa chọn. Một: rời Neo Arc. Thoát. Crow sẽ mất dấu, tôi tìm thành phố khác, bắt đầu lại.
Nhưng Mira ở đây. Và đứa trẻ đường phố mà tôi thấy mấy lần ở khu tầng dưới, gầy gò, ba lô to bằng nửa người, nhặt phế liệu một mình giữa bãi rác. Tôi không biết tên nó. Nhưng nó... cũng ở đây.
Hai: đối đầu. Tìm Crow trước khi ông ta tìm tôi. Vô hiệu hóa.
Vô hiệu hóa bằng cách nào? Giết? Không. Tôi đã không giết ông ta mười năm trước. Giờ càng không thể. Không phải vì ông ta mạnh, mà vì... tôi không muốn.
Ba: ẩn. Sâu hơn. Kỹ hơn. Chờ ông ta bỏ cuộc.
Crow sẽ không bỏ cuộc. Ông ta mang vết sẹo của tôi trên mặt suốt mười năm. Người ta không mang sẹo mười năm rồi bỏ cuộc.
Evan mở mắt. Nhìn bóng tối xung quanh. Tiếng nước rỉ đâu đó trong ống cũ, nhịp đều, chậm.
Lựa chọn bốn: không lựa chọn nào ở trên. Tiếp tục sống. Cẩn thận hơn. Bảo vệ Mira. Bảo vệ nhóc. Và chấp nhận rằng Crow đang ở đây, trong thành phố này, mang súng và mang sẹo, và tôi không biết ông ta sẽ làm gì khi tìm ra tôi.
Nhưng tôi biết mình sẽ làm gì.
Giống mười năm trước. Do dự. Không giết.
Có lẽ đó là sự khác biệt duy nhất giữa tôi và thứ mà SERAPH muốn tôi trở thành.
Evan đứng dậy, phủi bụi, bước sâu hơn vào hệ thống ngầm, về phía khu bơm C-3. Trên đường, ông nghĩ đến Mira, đến buổi tối trên mái C4, đến bàn tay gần nhưng không chạm. Rồi nghĩ đến Crow, đến vết sẹo, đến mười bốn người ông đã hạ nhưng không giết.
Ông ta do dự khi giết tôi. Tôi do dự khi giết ông ta.
Có lẽ chúng tôi giống nhau hơn cả hai đều nghĩ.
Bước chân vang trong bóng tối, nhẹ, đều, kiểu bước chân của thứ không hoàn toàn là máy, không hoàn toàn là người, đang đi giữa hai thế giới mà không thuộc về bên nào.