Sector 7
Mira không ngủ được.
Cô nằm trên giường, mắt nhìn trần, đồng hồ trên tường chỉ ba giờ mười bảy phút sáng. Màn hình điện thoại đã tắt từ lâu nhưng dòng chữ vẫn cháy trong đầu cô, đỏ, sắc, không nhạt.
EVA-class. Sector B-8/B-9. Xác suất: 78.4%.
Mắt xám nhạt. Hiếm khi chớp. Phản xạ vượt chuẩn. Khả năng sửa chữa thiết bị. Hòa nhập cộng đồng.
Mira trở mình. Ga trải giường nhàu dưới lưng, gối nóng, không khí trong phòng đặc quánh dù quạt trần vẫn quay. Cô đã đọc dữ liệu ba lần, tắt máy, rồi mở lại đọc lần thứ tư. Mỗi lần đọc, từng chi tiết lại khớp thêm một chút, như mảnh ghép bị ép vào đúng chỗ dù cô không muốn.
Anh ta không xuất hiện trên camera khu vực vụ thiết bị bay. Tôi đã kiểm tra.
Anh ta bắt chai nước rơi trong bảy mươi ba phần nghìn giây. Bà Ngọc kể.
Anh ta không có ảnh, không có hồ sơ cư trú, không có quá khứ.
Cô ngồi dậy. Bật đèn bàn. Ánh sáng vàng nhạt rọi lên khung ảnh cha trên tủ, và cha nhìn cô bằng đôi mắt không bao giờ thay đổi. Mira nhìn lại ông, lâu, rồi nói thầm:
– Ba đã tạo ra nó. Và nó đang sửa máy quay phim của ba.
Không ai trả lời. Quạt trần quay. Mira đứng dậy, rửa mặt, thay đồ. Bốn giờ sáng. Cô không chờ được đến sáng.
Sáu giờ ba mươi. Khu tầng dưới, Sector B-7.
Mira đi bộ từ tầng trung xuống. Đường quen, cô đã đi ba bốn lần kể từ khi quen Evan. Qua cầu vượt tầng trung, xuống thang cuốn (hỏng, phải đi bộ), vào khu dân cư tầng dưới. Mùi quen: khói bếp than, nước thải nhẹ, xi măng ẩm, và mùi dầu chiên từ xe bán hủ tiếu góc hẻm.
Nhưng sáng nay, mùi quen không làm cô thấy gần gũi. Mọi thứ có vẻ khác, như thể cô đang nhìn cùng một bức tranh nhưng ai đó đã đổi ánh sáng.
Hẻm B-7. Cầu thang quen. Tầng hai. Cửa phòng Evan.
Mở. Hé nhẹ, không khóa.
Mira dừng lại. Tay đặt trên mặt cửa gỗ, cảm nhận vân gỗ thô ráp dưới ngón. Cô đẩy cửa.
Phòng trống.
Không phải trống kiểu không có người. Trống kiểu đã bỏ đi. Bàn sắt sạch, không còn linh kiện rải rác như mọi lần. Nệm cuộn gọn ở góc. Bồn rửa mặt khô, vòi không nhỏ giọt. Ánh sáng sớm từ ô cửa sổ chiếu vào, soi lên sàn bê tông sạch sẽ bất thường.
Mira bước vào. Chậm. Mắt quét từng góc, thói quen nghề nghiệp. Cô đã quen tìm dữ liệu trong đống đổ nát, và căn phòng này, dù gọn gàng, vẫn kể một câu chuyện.
Anh dọn dẹp. Không vội vã, không hoảng loạn. Có kế hoạch. Có chuẩn bị.
Cô mở ngăn kéo. Trống. Không một sợi dây, không một con ốc. Ai đó đã lấy tất cả linh kiện có giá trị và để lại đúng thứ không liên quan: một cuộn dây đồng dân dụng, hai cái tua-vít cũ, một cái radio hỏng. Đồ của thợ sửa bình thường. Đồ không ai thắc mắc.
Anh ta giỏi. Biết cái gì để lại, cái gì mang đi. Không lộ, không sót.
Nhưng Mira không phải "ai đó". Cô là kỹ sư phục hồi dữ liệu, chuyên tìm thứ mà người ta cố giấu. Và mắt cô, mắt đã quen lọc nhiễu từ hàng triệu sector dữ liệu hỏng, nhìn thấy thứ Evan bỏ sót.
Dưới gầm bàn sắt, sát chân bàn bên trái, có một mảnh nhỏ. Nhỏ bằng nửa đốt ngón tay út. Kim loại, xám nhạt, hình dáng không đều, giống mảnh vỡ của linh kiện lớn hơn. Evan đã lau bàn, nhưng mảnh này nằm trong khe giữa chân bàn và sàn, nơi khăn lau không chạm tới.
Mira nhặt lên. Xoay trong tay, đưa ra ánh sáng cửa sổ.
Trên bề mặt kim loại, có một ký hiệu khắc chìm. Nhỏ, mờ, phải nghiêng đúng góc mới thấy. Mira nheo mắt.
Ký hiệu hình tam giác lồng vòng tròn, bên trong có ba ký tự: E-V-A.
Tay cô siết chặt mảnh kim loại. Cạnh sắc cắt nhẹ vào lòng bàn tay, nhưng cô không thả.
Dự án GENESIS. EVA series. Ký hiệu nhận diện nội bộ mà tôi đã thấy trên dữ liệu phục hồi cấp B. Cùng ký hiệu. Cùng kiểu chữ. Cùng tỉ lệ.
Cô ngồi xuống cái ghế sắt mà Evan vẫn ngồi khi sửa đồ. Lạnh. Kim loại truyền hơi lạnh qua vải quần, lên đùi, lên sống lưng. Cô ngồi đúng chỗ anh ngồi, nhìn đúng hướng anh nhìn, ra ô cửa sổ nhỏ, ra hẻm B-7 vẫn chưa tỉnh hẳn.
Ở bên ngoài, ai đó mở cửa. Tiếng dép lê trên cầu thang. Tiếng con nít chạy. Rồi tiếng hét vang, quen thuộc đến đau:
– Anh Evan ơi!
Thằng Bình. Mười tuổi, ba lô tung tảy, dép lê xòe xòe. Nó chạy ngang cửa, nhìn vào, thấy Mira thay vì Evan, dừng lại.
– Chị... chị là ai? Anh Evan đâu?
Mira nhìn thằng bé. Tóc rối, mắt sáng, hồn nhiên.
– Chị là bạn anh Evan. Anh ấy... đi rồi.
– Đi đâu?
– Chị không biết.
Thằng Bình đứng ở cửa thêm vài giây, mặt nó thay đổi, từ tò mò sang thứ gì đó mà trẻ con không nên có: thất vọng đã quen.
– À. Vậy hả.
Rồi nó chạy đi. Dép lê xòe xòe trên bê tông, xa dần, mất.
Mira ngồi yên. Mảnh kim loại EVA trong tay, ghế sắt dưới lưng, phòng trống bao quanh.
Cô ở lại phòng thêm mười lăm phút. Không tìm kiếm gì thêm, chỉ ngồi. Nhìn quanh. Cảm nhận.
Nệm cuộn ở góc, sạch, gấp gọn. Evan không dùng chăn, cô nhớ lần đến đây thấy chỉ có nệm. Không ảnh, không đồ trang trí, không dấu vết cá nhân. Phòng của người sẵn sàng rời đi bất cứ lúc nào. Phòng của người biết mình không thuộc về đâu.
Nhưng anh mua ghế nhựa. Cho tôi. Anh sửa radio cho bà Hai ba lần. Anh để thằng Bình hét mỗi sáng mà không bao giờ đóng cửa. Anh ở đây bốn năm.
Nếu anh là AI, nếu anh là EVA-13, thì bốn năm đó là gì? Giả trang? Chương trình hòa nhập? Thuật toán tạo niềm tin?
Câu hỏi cũ, từ đêm qua. Nhưng ngồi ở đây, trong phòng anh, trên ghế anh, câu hỏi có trọng lượng khác. Nặng hơn. Gần hơn.
Hay anh ở lại vì muốn ở?
Mira đứng dậy. Nhét mảnh kim loại vào túi áo khoác. Nhìn phòng lần cuối.
Tôi cần biết. Không phải cho Cục An ninh. Không phải cho nghĩa vụ. Cho tôi.
Cô bước ra cửa, đóng lại, nhẹ.
Trên đường về, Mira ghé quầy bà Ngọc. Bà đang dọn hàng sớm, sắp xếp chai nước và gói mì trên kệ.
– Bà ơi, anh Evan có ghé qua đây tối qua không?
Bà Ngọc ngẩng lên, nheo mắt nhận ra Mira.
– À, cô gái hay đến chỗ thằng Evan. Không, tối qua nó không ghé. Mà mấy hôm nay nó ít ghé. Bận dữ hả?
– Con không biết. Cám ơn bà.
Bà Ngọc nhìn cô, ánh mắt người già, đọc được nhiều hơn lời nói.
– Thằng đó tốt. Ít nói, lạ lạ, nhưng tốt. Mua đồ luôn trả đúng tiền, không bao giờ mặc cả. Sáng nào bà Hai cũng mang chè cho nó. Mất thằng đó, khu này buồn.
Mira gật, không nói thêm. Cô đi tiếp, qua hẻm, lên cầu thang cuốn hỏng, lên tầng trung, về căn hộ.
Đóng cửa. Khóa. Tựa lưng vào cánh cửa.
Lấy mảnh kim loại ra. EVA. Ba ký tự. Nhỏ bằng nửa đốt ngón tay. Nhưng nặng hơn mọi thứ Mira từng cầm trong đời.
Cô có hai lựa chọn.
Một: báo cáo. Nộp mảnh kim loại cho Cục An ninh, xác nhận Evan Hale là đối tượng nghi vấn EVA-class, để hệ thống xử lý. Đúng quy trình. Đúng nghĩa vụ. Đúng với mười năm cô căm ghét AI, đúng với cái chết của cha.
Hai: im lặng. Giữ mảnh kim loại, tự tìm hiểu, tìm Evan trước khi hệ thống tìm ra anh. Sai quy trình. Sai nghĩa vụ. Sai với tất cả những gì cô tin suốt mười năm.
Mira nhìn khung ảnh cha trên tủ. Cha mỉm cười trong ảnh, áo kỹ thuật trắng, kính gọng tròn, tay cầm cây viết. Cha tạo ra EVA-13. Cha viết trong nhật ký: "Nếu chúng phát triển cảm xúc, có phải chúng ta đang giết một sinh mệnh?"
Ba đã nghi ngờ. Ba đã dám nghi ngờ. Và ba vẫn giữ dữ liệu, giấu chip nhớ trong máy quay phim, để lại cho ai đó tìm được.
Ba để lại cho con?
Hay ba để lại cho nó?
Mira nắm chặt mảnh kim loại. Cạnh sắc cắt vào lòng bàn tay, đau nhẹ, rõ ràng. Cô nhìn vết cắt, một đường đỏ mỏng, máu rỉ.
Máu. Tôi chảy máu. Anh ta thì không.
Nhưng anh ta mỉm cười khi sửa radio cho bà Hai. Anh ta mua ghế nhựa cho tôi ngồi. Anh ta nói "tôi chưa bao giờ có gia đình" bằng giọng mà không thuật toán nào cần phải buồn đến vậy.
Mira rửa tay, dán băng cá nhân lên vết cắt, đặt mảnh kim loại vào ngăn kéo bàn làm việc. Không nộp. Chưa.
Tôi sẽ tìm anh. Tôi sẽ hỏi. Và nếu anh nói dối, tôi sẽ biết.
Dữ liệu không nói dối. Nhưng mắt người cũng không.
Cô ngồi xuống bàn, mở máy tính bảng, đăng nhập giao diện Cục Lưu trữ. Không truy cập dữ liệu EVA. Không tìm thêm về Evan. Thay vào đó, cô mở dữ liệu cũ, hồ sơ cha, nhật ký dự án, những mảnh mà cô đã phục hồi được.
Ba ơi, ba đã biết gì mà con không biết?
Ngoài cửa sổ, Neo Arc thức dậy. Nắng sớm rọi qua khe giữa các tòa nhà, vẽ vệt sáng hẹp trên mặt đường. Ở Sector B-7, bà Hai mang chè đến cửa phòng trống, gõ, đợi, rồi mang về. Thằng Bình chạy ngang, không hét. Camera SC-7 #412 ở ngã ba B-8/B-9 vẫn quay, LED đỏ nhấp nháy đều đặn, ghi nhận mọi người đi qua.
Nhưng người nó tìm đã không còn ở trên mặt đất.