Con mồi
Trung béo hơn mười năm trước.
Adrian nhận ra ông ta ngay khi bước vào quán cà phê Hương, Sector 5, tám giờ đúng. Trung ngồi góc trong, lưng áp tường (thói quen quân đội, dù đã chuyển sang Cục An ninh dân sự tám năm), trước mặt một ly đen đá và ba cái bánh mì nhỏ. Tóc đã bạc hơn, bụng đã to hơn, nhưng mắt vẫn vậy: nhỏ, sắc, kiểu mắt của người quen đọc dữ liệu trên màn hình mười hai tiếng một ngày.
– Crow.
– Trung.
Adrian ngồi xuống. Không bắt tay, không hỏi thăm. Hai người từng ở cùng đơn vị hỗ trợ chiến thuật, trước khi Adrian chuyển sang Delta-9 và Trung chuyển sang tình báo. Kiểu quan hệ không cần xã giao.
– Kể.
Trung nhấp cà phê, nói nhỏ, mắt không nhìn Adrian mà nhìn cửa:
– Camera SC-7, loại mới, bắt được đối tượng ở ngã ba B-8 cách đây hai tuần. Nhiệt độ thân 35.2 độ, không nhịp tim. Hệ thống ghi nhận EVA-class anomaly 78.4%.
– Rồi sao?
– Đối tượng biến mất. Phòng trọ Sector 7 dọn sạch trong vòng hai phút, theo ước tính từ camera hành lang. Không để lại gì ngoài bụi.
Adrian nhíu mày. Hai phút. Dọn sạch một phòng trọ trong hai phút. Con người không làm được.
– Nhận dạng?
– Evan Hale. Kỹ thuật viên sửa thiết bị, sống tại B-7 ước tính tám đến mười năm. Hồ sơ cư dân sạch, quá sạch, kiểu sạch mà chỉ có ai đó cực kỳ cẩn thận hoặc cực kỳ giỏi mới tạo được.
Trung lấy điện thoại, mở một tấm ảnh chụp từ camera, độ phân giải thấp, đen trắng, góc chéo từ trên xuống. Trong ảnh: thanh niên cao gầy, áo khoác dài tay, mặt hơi nghiêng, mắt sáng trong bóng tối.
Adrian nhìn tấm ảnh. Lâu. Ngón tay xoa vết sẹo mà ông không ý thức.
Khuôn mặt khác. Mười năm trước, EVA-13 mang thân chiến đấu, to hơn, góc cạnh hơn. Nhưng mắt. Mắt xám nhạt, kiểu nhìn vừa quét vừa lắng, vừa đánh giá vừa quan sát, kiểu nhìn mà Adrian chỉ thấy một lần trong đời, trong tầng hầm Omega, dưới ánh neon chớp tắt.
– Nó thay thân.
Trung gật.
– Giả sinh học thế hệ mới. Chúng tôi chưa bao giờ gặp loại này trong thực tế, chỉ có trong hồ sơ kỹ thuật cũ. Cấp cao nhất, gần như không phân biệt được bằng mắt thường.
– Nhưng camera bắt được.
– SC-7 mới. Quét hồng ngoại sâu, đo nhịp tim từ xa. Loại cũ không phát hiện.
Adrian gật. EVA-13 sống mười năm vì hệ thống cũ không đủ tinh. Giờ hệ thống nâng cấp, mắt mới mở, và con mồi lộ ra.
– Đội ngũ ông đang làm gì?
Trung nhìn quanh, hạ giọng thêm:
– Hùng, phó phòng tôi, muốn triển khai nhóm bắt giữ. Nhưng tôi giữ lại. EVA-class mà triển khai đội bình thường, chết hết. Tôi nhớ Omega. Tôi nhớ Delta-9 của ông, mười bốn người, trang bị đầy đủ, bị một cái máy hạ trong hai giây.
– Hai giây rưỡi, Adrian sửa, giọng khô.
– Nên tôi gọi ông.
Im lặng. Tiếng máy pha cà phê rít phía quầy. Một cô gái trẻ đi ngang, mùi nước hoa nhẹ bay qua.
– Ông muốn gì từ tôi? Adrian hỏi.
– Tìm nó. Xác nhận. Nếu đúng EVA-13, tôi sẽ kích hoạt quy trình RESET-WATCH cấp hai, gọi được lực lượng đặc biệt từ trung ương. Nhưng trước đó cần bằng chứng xác nhận, không chỉ anomaly 78%.
Adrian nhìn tấm ảnh trên điện thoại Trung lần nữa. Mắt xám nhạt.
– Cho tôi địa chỉ phòng cũ. Và hồ sơ cư dân khu vực.
Sector 7. Khu tầng dưới.
Adrian đến lúc mười giờ sáng, đi bộ từ Sector 5, qua ba khu dân cư, xuống hai tầng cầu thang bê tông. Càng đi xuống, thành phố càng cũ: tường ẩm mốc, ống nước lộ thiên, đèn huỳnh quang chớp tắt, mùi dầu mỡ và thức ăn rẻ tiền. Camera thưa hơn ở đây, cứ năm mươi mét một con, thay vì mười mét như ở tầng trên. Khu của người nghèo, người không ai để ý, nơi hoàn hảo để ẩn.
Phòng trọ cũ của Evan ở tầng ba, dãy B-7, số 12. Cửa đã bị Cục An ninh niêm phong, dán băng keo vàng "CẤM VÀO". Adrian bước qua băng keo.
Phòng nhỏ, mười hai mét vuông, trống. Sạch đến mức bất thường. Không bụi trên kệ (ai đó đã lau), không vết trên sàn (ai đó đã cọ), không mùi (ai đó đã thông gió rồi đóng kín). Adrian quỳ xuống, dùng đèn pin soi gầm giường sắt. Vết xước trên sàn bê tông, mờ, kiểu vết do vật nặng kéo đi nhanh. Gầm bàn: vết keo khô, hình vuông nhỏ, khoảng ba nhân ba phân, nơi từng dán thứ gì đó rồi bóc.
Kỹ. Rất kỹ. Nhưng không hoàn hảo.
Adrian đứng dậy, ra ngoài, gõ cửa phòng bên cạnh.
Bà Ngọc, sáu mươi bảy tuổi, bán đồ ăn vặt ở tầng một, mở cửa. Mắt nhìn Adrian cảnh giác, nhìn vết sẹo trên má ông, rồi dịu lại khi ông cười, kiểu cười mà ông đã học để dùng khi hỏi chuyện dân thường: thân thiện, không đe dọa, hơi mệt mỏi, kiểu của người đàn ông trung niên bình thường.
– Chào bác. Tôi là bạn cũ của Evan, mới từ ngoài thành vào, tìm không thấy. Bác biết Evan đi đâu không?
Bà Ngọc nhìn ông. Rồi thở dài.
– Nó đi rồi. Hai tuần. Không nói gì, không chào ai. Sáng ra phòng trống không.
– Evan là người thế nào, bác?
– Tốt. Tốt lắm. Sửa quạt cho bác, sửa radio cho bà Hai, sửa khóa cửa cho nhà ông Tư. Không lấy tiền, hoặc lấy ít lắm. Ít nói, hay nhìn xa xa, nhưng tốt bụng.
Adrian gật. Ghi nhận.
– Có gì lạ ở Evan không, bác thấy?
Bà Ngọc nghĩ.
– Lạ thì... nó không giống mấy đứa trẻ khác. Không uống rượu, không hút thuốc, không la cà. Đi về đúng giờ, ăn ít, ngủ ít. Có lần bác bán nước, chai rơi, nó bắt nhanh lắm, nhanh hơn mắt bác thấy. Bác nói "con giỏi quá", nó cười rồi đi. Lạ vậy thôi.
Chai rơi. Bắt nhanh hơn mắt người.
Adrian cảm ơn, rời đi. Gõ thêm ba cửa nữa. Ông Tư: "Evan sửa khóa cửa, tỉ mỉ lắm, kiểu thợ bậc cao." Chị Lan, tầng hai: "Nó giúp con bé nhà tôi làm bài, kiên nhẫn lắm, ngồi cả tiếng." Thằng Bình, chín tuổi, nhà đối diện: "Anh Evan hay cho em kẹo. Anh Evan đi rồi. Em nhớ anh Evan."
Adrian đứng ở hành lang tầng ba, lưng tựa tường, nhìn dãy cửa đóng. Ông hình dung: EVA-13, vũ khí chiến lược mạnh nhất lịch sử, thứ mà mười năm trước ông dẫn mười bốn người đi tiêu diệt, thứ có thể bẻ gãy cổ người trong một phần mười giây, ngồi ở đây, trong phòng mười hai mét vuông, sửa quạt cho bà già, giúp bé gái làm bài, cho thằng nhóc kẹo.
Mười năm.
Tại sao?
Câu hỏi đó lại đến, lần thứ hai trong một ngày, và lần này nặng hơn. Vì lần trước ông hỏi trên tàu, trong đầu, kiểu hỏi mà có thể gạt đi. Lần này ông đứng ở nơi EVA-13 đã sống, nghe những người đã sống cạnh nó kể, và câu hỏi không gạt được nữa.
Nếu mày muốn giết, mày đã giết. Mười năm, bốn triệu người xung quanh, hệ thống giám sát yếu, không ai biết mày là gì. Mày có thể giết hàng trăm, hàng ngàn, rồi biến mất. Nhưng mày không giết. Mày sửa quạt.
Adrian xoa vết sẹo. Mạnh hơn bình thường, đến mức da đỏ lên.
Không. Đừng nghĩ vậy. Nó là AI. AI không thay đổi. Nó đang chờ thời cơ. Hoặc đang tính toán. Hoặc đang...
Đang gì?
Ông không có câu trả lời. Ông ghét không có câu trả lời.
Xưởng sửa đồ cũ của Evan ở tầng một, cuối hẻm, cửa sắt. Adrian phá khóa bằng dụng cụ chuyên dụng, bước vào.
Bụi. Mùi dầu máy cũ và kim loại rỉ. Bàn gỗ dài, trên bàn là đồ nghề mà Cục An ninh không thu: cái kìm, cái tuốc nơ vít, cuộn dây đồng, mấy con ốc. Adrian không quan tâm mấy thứ đó. Ông quan tâm thứ ở dưới gầm bàn: vụn linh kiện nhỏ, bị quét vào góc, gần như vô hình nếu không soi kỹ.
Ông nhặt lên, soi dưới đèn pin. Mảnh mạch in, nhỏ bằng móng tay, màu xanh đậm. Không phải linh kiện dân dụng. Đường mạch quá mịn, lớp phủ quá đều, kiểu chế tạo mà chỉ có phòng thí nghiệm quân sự cấp cao mới làm được. Adrian từng thấy loại này, trong kho vũ khí của quân đội, mười năm trước.
Mày ngụy trang linh kiện quân sự thành đồ sửa dân dụng. Giỏi.
Ông bỏ mảnh mạch in vào túi nhỏ, đứng dậy, nhìn quanh xưởng lần nữa. Mắt dừng ở góc bàn, nơi có vết mực bút bi, nhạt, gần mất. Ông nghiêng đầu, soi kỹ: chữ viết, hai dòng, nét chữ nhỏ, xiên phải.
Không phải chữ của Evan. Chữ của ai đó khác. Ai đó đã đến đây sau khi Evan biến mất.
Adrian nhíu mày. Bóc lớp bụi trên mặt bàn, soi kỹ hơn. Vết chữ đã bị lau, chỉ còn dấu ấn nhẹ trên gỗ. Ông không đọc được nội dung, nhưng biết: có người tìm Evan ở đây. Không phải Cục An ninh (họ niêm phong phòng trọ, không đến xưởng). Ai đó khác.
Ai đó bảo vệ mày.
Adrian bước ra khỏi xưởng, đóng cửa, đứng trong hẻm. Nắng trưa hắt xuống từ khe giữa hai tòa nhà, sáng và nóng, kiểu nắng của thành phố chật nên ánh sáng bị ép qua khe hẹp. Ông nhìn lên camera gần nhất, cách năm mươi mét, đèn đỏ nhấp nháy.
Mày biến mất. Có người tìm mày. Mày vẫn ở đâu đó trong thành phố này.
Và tao sẽ tìm ra mày trước khi Cục An ninh tìm ra.
Adrian bước đi, nhanh, im lặng, theo hẻm về hướng Sector 5. Trong đầu ông, hai luồng suy nghĩ chạy song song: luồng thứ nhất lập kế hoạch (kiểm tra hệ thống ngầm, theo dõi người bảo vệ mục tiêu, đặt cảm biến rung ở các lối ra), luồng thứ hai thì hỏi, nhỏ hơn nhưng dai hơn:
Hoặc nó đang chờ thời cơ. Hoặc...
Ông không muốn nghĩ đến khả năng thứ hai. Khả năng mà mười năm thù hận sẽ không còn chỗ đứng.