KPI Tình Yêu
Chương 87: Di chúc Khang
Chương 87

Di chúc Khang

Mười bốn ngày.

Đó là khoảng thời gian Vũ Minh Khang không đăng nhập vào bất kỳ hệ thống nào. Email cá nhân. Zalo. Ứng dụng ngân hàng. Tất cả đều ghi nhận lần truy cập cuối cùng vào đêm mất điện, 21 giờ 28 phút.

Mười bốn ngày sau, hệ thống tự kích hoạt.

Khả Vy nhận email lúc 9 giờ 47 phút tối thứ Ba.

Cô đang ngồi ở bàn ăn trong căn hộ, laptop mở, mắt đang quét lại biên bản lấy lời khai mà luật sư chị Ngọc gửi chiều nay. Đình Viễn bị tạm giam. Tuấn bị khởi tố tội giết người. Quân Phong được tại ngoại với tư cách nhân chứng, nhưng vẫn bị hạn chế đi lại.

Điện thoại rung.

Thông báo email.

Cô nhìn màn hình. Người gửi: Vũ Minh Khang.

Ngón tay cô dừng trên mặt bàn.

Khang đã chết mười bốn ngày.

Cô biết điều đó. Cô đã đứng trong phòng kỹ thuật tầng 47, nhìn vệt máu khô trên sàn bê tông. Cô đã nghe Phúc kể lại Tuấn cầm cờ lê, hai phút, lệnh từ tầng 49.

Nhưng tên anh vẫn sáng lên trên màn hình.

Cô mở email.

Tiêu đề: Nếu em đang đọc cái này.

Nội dung:

Vy,

Nếu em nhận được email này, nghĩa là anh đã không đăng nhập vào bất kỳ tài khoản nào trong 14 ngày.

Anh thiết lập hệ thống này hai tháng trước. Đơn giản thôi, một dịch vụ hẹn giờ gửi email tự động. Nếu anh còn sống, anh sẽ đăng nhập và hủy lịch gửi. Nếu anh không hủy, nghĩa là anh không thể.

Không phải anh bi quan. Anh chỉ biết tính toán xác suất.

Khả Vy dừng đọc. Nhìn ra cửa sổ. Trời tối, đèn đường vàng nhạt hắt vào phòng.

Cô quay lại màn hình.

Anh không xin lỗi vì đã chơi ba phe. Em biết rồi. Anh gửi dữ liệu cho Diệp An để đổi an toàn. Anh liên hệ luật sư nhân quyền để đổi công lý. Anh giúp em để đổi... anh không biết. Có lẽ để đổi cảm giác mình không hoàn toàn xấu.

Nhưng anh xin lỗi vì không sống đủ lâu để em mắng anh.

Em xứng đáng được mắng anh trực tiếp. Không phải qua email.

Khả Vy thấy mắt mình nóng lên. Cô chớp mắt. Không khóc.

Trong file đính kèm có hai thứ:

1. Email gốc từ d-exec gửi internal-ops-07, nguyên bản, không phải bản sao. Anh giữ bản gốc trên một máy chủ cá nhân ở ngoài Aeternum. Đường dẫn và mật khẩu nằm trong file.

2. Tài liệu cam kết bảo mật gốc của Trần Thị Phúc, bản có chữ ký tay, không phải bản quét. Anh lấy từ két tầng 38 cùng lúc em đọc danh sách.

Hai thứ này đủ để bổ sung hồ sơ điều tra. Luật sư sẽ biết dùng thế nào.

Còn một điều nữa. Anh gửi email tương tự cho ba người khác. Em không cần biết nội dung của họ. Nhưng em nên biết anh đã gửi.

Khả Vy cuộn xuống. Dưới cùng, trước dòng ký tên, là một đoạn ngắn.

Em từng nói anh là "ít xấu nhất." Em đúng. Anh vẫn xấu. Nhưng anh không hối hận.

Nếu được làm lại, anh vẫn sẽ ngồi ở nhà ăn tầng 5, để quên thẻ dưới tờ giấy ăn, và nhìn em cầm lên mà giả vờ không thấy.

Đó là ngày tốt nhất trong mười năm anh ở Aeternum.

Khang.

Khả Vy đọc xong. Đặt điện thoại xuống bàn. Ngồi yên.

Căn hộ im lặng. Tiếng xe chạy ngoài đường vọng vào rất nhẹ, như một thứ tiếng ồn đã quen đến mức gần như là yên tĩnh.

Cô nhớ ngày đó.

Nhà ăn tầng 5. Tuần thứ năm. Minh Khang ngồi đối diện, nói chuyện về phòng pháp chế với giọng nhẹ nhàng, tay cầm ly cà phê sữa. Khi đứng dậy, anh để lại tờ giấy ăn. Dưới tờ giấy là chiếc thẻ truy cập.

Cô biết đó không phải vô tình. Cô cầm lên. Anh không quay đầu.

Chiếc thẻ đó mở cửa kho lưu trữ tầng B2. Cô tìm thấy chữ ký cha. Thế giới của cô thay đổi.

Và bây giờ, người đàn ông để quên chiếc thẻ đó đang gửi email cho cô từ bên kia cái chết.

Cô mở email lần thứ hai. Đọc lại từ đầu.

Lần này chậm hơn. Mỗi câu cô đọc hai lần.

Anh không xin lỗi vì đã chơi ba phe.

Đúng. Anh không xin lỗi. Vì xin lỗi là thừa nhận mình sai, và Minh Khang không nghĩ mình sai. Anh nghĩ mình chọn cách tốt nhất trong những lựa chọn tồi. Anh luôn nghĩ vậy.

Anh xin lỗi vì không sống đủ lâu để em mắng anh.

Đó mới là phần thật. Phần duy nhất Khang thừa nhận mình thiếu.

Không phải thiếu đạo đức. Thiếu thời gian.

Cô đọc lần thứ ba. Lần này không dừng ở câu nào. Mắt cô khô.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Quân Phong.

Em nhận email Khang chưa.

Cô nhìn tin nhắn.

Rồi.

Anh cũng nhận.

Một phút im lặng.

Anh ấy viết gì cho anh.

Cô hỏi.

Ba chấm nhấp nháy. Rồi dừng. Rồi nhấp nháy lại.

"Phong. Mười năm anh chờ. Tôi không có mười năm. Nên tôi chọn cách nhanh nhất. Bảo vệ cô ấy."

Khả Vy đọc. Đọc lại.

Mười năm Quân Phong chờ. Từng bước. Từng dấu vết. Từng lệnh tài chính được ghi chép cẩn thận để một ngày nào đó đủ bằng chứng.

Minh Khang không có mười năm. Anh có hai năm kể từ khi biết sự thật. Và anh chọn cách nhanh nhất, chơi ba phe, rò rỉ dữ liệu, kéo luật sư và báo chí vào cùng lúc.

Cách đó giết anh.

Nhưng cách đó cũng phá được tường.

Anh ấy gửi cho luật sư và vợ ông Toàn nữa.

Quân Phong nhắn tiếp.

Luật sư nhận email gốc d-exec. Bổ sung hồ sơ. Vợ ông Toàn nhận xác nhận chồng bà không tự tử kèm bằng chứng.

Khả Vy nhìn tin nhắn.

Anh ấy viết gì cho vợ ông Toàn.

"Chồng bà không tự tử. Bằng chứng trong file đính kèm. Tôi xin lỗi tôi không kịp."

Khả Vy đặt điện thoại xuống.

Minh Khang xin lỗi vợ ông Toàn vì không kịp. Nhưng không xin lỗi cô vì chơi ba phe. Bởi vì với bà ấy, anh thật sự không kịp. Còn với cô, anh chọn.

Đó là sự khác biệt mà Khang luôn thấy rõ hơn bất kỳ ai.

Chuông cửa kêu.

Khả Vy nhìn đồng hồ. 10 giờ 23. Cô đứng dậy, nhìn qua mắt cửa.

Anh Trung.

Anh ta đứng ngoài hành lang, tay cầm túi ni lông. Không có lý do nào để Trung đến căn hộ cô lúc mười giờ tối ngoài một lý do.

Cô mở cửa.

– Anh cũng nhận.

Trung nói.

Không cần giải thích. Cô hiểu.

– Vào đi.

Trung bước vào, đặt túi ni lông lên bàn bếp. Bên trong là hai lon bia và một hộp xôi.

– Ăn chưa.

– Chưa.

– Ăn đi. Rồi đọc.

Trung ngồi xuống ghế bên cạnh bàn ăn, mở lon bia, đặt trước mặt cô.

Khả Vy nhìn lon bia.

– Anh nhận email Khang nói gì.

Trung uống một ngụm dài, đặt lon xuống. Lau miệng bằng mu bàn tay.

– Không phải email.

Anh ta nói.

– Tin nhắn Zalo hẹn giờ. Khang biết anh không dùng email cá nhân.

Cô chờ.

– Hai dòng.

Trung nói.

– "Trung. Nếu tôi chết, cho Vy biết: tôi để két mở lần cuối là có lý do. Cô ấy sẽ hiểu."

Trung im lặng vài giây.

– Dòng thứ hai: "Anh đứng ngoài tám năm. Đủ lâu rồi. Vào đi."

Khả Vy nhìn Trung. Anh ta vẫn giữ khuôn mặt không biểu cảm quen thuộc, nhưng tay anh ta nắm chặt lon bia đến mức nhôm hơi méo.

Trung ở Aeternum tám năm. Tám năm ngồi ở tầng 22, nhìn người biến mất, nghe tin người chết, giữ im lặng. Anh ta là con trai Nguyễn Đình Vinh, đồng sáng lập Nexgen, cổ đông bị giết. Anh ta vào Aeternum bằng tên giả, ngồi yên, chờ.

Minh Khang biết điều đó. Và dòng cuối cùng Khang gửi cho Trung không phải lời cảm ơn, không phải lời dặn dò.

Là lời thúc giục.

Vào đi.

Trung đã vào. Anh ta đứng lên làm chứng. Anh ta lái xe đưa cô đến quán cà phê sáng hôm bài báo nổ. Anh ta gửi đơn tố cáo.

Nhưng Khang không sống để thấy điều đó.

– Anh ổn không.

Khả Vy hỏi.

Trung nhìn cô. Một lúc lâu.

– Phúc từng nói Khang ở lại vì nghĩ mình có thể thay đổi từ bên trong.

Anh ta nói.

– Anh ấy sai. Nhưng anh ấy thử. Đó là thứ tôi không làm được trong tám năm.

Cô không trả lời. Không có gì để nói.

Họ ngồi yên một lúc lâu. Trung uống bia. Khả Vy bóc hộp xôi nhưng chỉ ăn vài miếng.

– Tôi chuyển email Khang cho luật sư rồi.

Cô nói.

– Tốt.

Trung gật đầu.

Anh ta đứng dậy, cầm lon bia rỗng, bỏ vào thùng rác.

– Ngủ đi.

Anh ta nói.

– Ngày mai tang lễ.

Rồi anh ta bước ra cửa, không ngoái lại.

Cô khép cửa. Đứng yên trong hành lang hẹp của căn hộ, lưng tựa vào tường.

Minh Khang gửi bốn email. Cho cô, cho Quân Phong, cho luật sư, cho vợ ông Toàn. Và một tin nhắn cho Trung. Năm người. Năm thông điệp khác nhau. Mỗi người nhận đúng thứ họ cần.

Đến lúc chết, Minh Khang vẫn chơi năm phe.

Nhưng lần này, cả năm phe cùng một bên.

Khả Vy quay lại bàn. Mở laptop. Mở email Khang lần nữa.

Lần thứ tư.

Lần này cô không đọc nội dung. Cô nhìn dấu thời gian. Email được gửi lúc 21 giờ 47 phút.

Số 47.

Hệ thống hẹn giờ của Khang. Anh chọn 21:47, giờ chính xác mất điện toàn tòa nhà. Giờ anh bị đánh. Giờ bắt đầu cái chết của anh.

Anh cài thời gian đó vào hệ thống tự động từ trước.

Biết rằng nếu anh chết, email sẽ đến đúng giờ anh chết.

Khả Vy ngồi yên rất lâu.

Cô nghĩ về cách Khang thiết lập hệ thống này. Hai tháng trước. Nghĩa là ngay sau khi anh chép bốn ổ cứng từ phòng chứng cứ tầng 47, ngay sau khi anh gửi dữ liệu cho Diệp An và luật sư. Anh biết mình đang đặt mìn dưới chân mình. Anh biết tỉ lệ sống sót. Và anh ngồi xuống, bình tĩnh viết bốn lá email, một tin nhắn Zalo, cài hẹn giờ mười bốn ngày, chọn giờ gửi là 21:47.

Không phải hành vi của người tuyệt vọng. Là hành vi của người biết mình đang chọn gì.

Cô từng nghĩ Khang liều lĩnh. Bây giờ cô hiểu: anh không liều. Anh tính. Anh tính cả phương án mình chết và chuẩn bị cho phương án đó cẩn thận hơn bất kỳ ai chuẩn bị cho phương án sống.

Đó là điều đáng sợ nhất về Minh Khang. Không phải anh chơi ba phe. Mà là anh biết mình có thể chết vì chơi ba phe, và vẫn chơi.

Ngoài cửa sổ, một chiếc xe máy chạy qua, tiếng pô nhỏ dần rồi mất.

Cô đóng laptop. Đứng dậy. Đi ra ban công.

Đêm Sài Gòn ấm. Gió nhẹ mang theo mùi khói xe và hoa sữa muộn. Từ tầng năm của khu căn hộ, cô nhìn thấy mái nhà thấp của các con hẻm, ánh đèn vàng lọt qua rèm cửa, bóng người đi bộ dưới đường.

Anh Khang.

Cô nghĩ.

Anh vẫn vòng vo. Ngay cả lúc chết.

Email dài. Giải thích. Biện minh. Xin lỗi một phần, không xin lỗi phần kia. Gửi cho bốn người, mỗi người một bản khác nhau. Tính toán cả lúc không còn sống để tính toán.

Nhưng có một câu anh viết thẳng.

Đó là ngày tốt nhất trong mười năm anh ở Aeternum.

Chiếc thẻ dưới tờ giấy ăn.

Minh Khang mở cửa cho cô vào Aeternum thật sự, không phải cửa HR, mà cửa sự thật. Và anh biết khi mở cánh cửa đó, anh cũng mở cửa cho chính mình bước ra.

Chỉ là anh bước ra theo cách anh không chọn.

Khả Vy đứng trên ban công, hai tay đặt trên lan can sắt. Gió thổi tóc cô sang một bên.

Cô không khóc.

Không phải vì không buồn. Mà vì cô đã khóc đủ rồi. Cho cha. Cho Quân Phong. Cho chính mình. Nước mắt cô có giới hạn, và cô đã chi tiêu hết.

Với Khang, cô giữ một thứ khác.

Cô nhớ.

Nhớ anh ngồi ở nhà ăn với ly cà phê sữa, nói chuyện về pháp chế bằng giọng nhẹ nhàng. Nhớ anh gặp cô ở quán cà phê quận 3, đặt biên bản hội đồng quản trị lên bàn và nói "anh ít xấu nhất." Nhớ anh đưa ổ cứng cho cô đêm cuối cùng ở tầng 22, mắt bình tĩnh, giọng đều: "Nếu anh không đến đại hội, em biết phải làm gì."

Anh không đến đại hội. Và cô biết phải làm gì.

Khả Vy quay vào nhà. Đóng cửa ban công. Ngồi xuống bàn.

Mở laptop.

Mở email Khang.

Nhấn Chuyển tiếp. Gõ địa chỉ luật sư chị Ngọc.

Gõ một dòng ngắn:

Bằng chứng bổ sung từ Vũ Minh Khang. Email gốc d-exec và cam kết bảo mật gốc Trần Thị Phúc. Chi tiết trong file đính kèm.

Đã gửi.

Rồi cô đóng laptop, tắt đèn, đi vào phòng ngủ.

Nằm xuống. Nhìn trần nhà tối.

Anh Khang. Anh vẫn vòng vo. Ngay cả lúc chết.

Nhưng lần này, cô mỉm cười rất nhẹ trước khi nhắm mắt.

Ch.87/110
2.364 từ