Quỳ
Khả Vy mở cửa căn hộ lúc 23:18.
Hành lang tầng sáu tối một nửa. Bóng đèn cuối dãy chớp nhẹ hai lần rồi đứng yên. Cô đẩy cửa vào, đặt túi xuống ghế gỗ cạnh kệ sách, cúi người tháo giày. Căn hộ im. Tủ lạnh chạy tiếng rất nhỏ trong bếp. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn đang rơi.
Mùi ẩm của áo khoác thấm dần vào không khí.
Cô đứng yên ở giữa phòng khách mấy giây, như đợi cơ thể bắt kịp ngày hôm nay. Gặp luật sư. Trao bằng chứng. Nhìn Phúc ký tên cũ của mình lên một tờ đơn sẽ kéo mọi thứ ra khỏi bóng. Từ giờ, câu chuyện này không còn nằm giữa vài người biết sự thật nữa. Nó đã có hình dạng pháp lý.
Điện thoại rung.
Một tin nhắn.
Tôi ở dưới.
Không tên. Không dấu chấm. Nhưng lần này anh vẫn thêm một dòng nữa sau đó hai giây.
Nếu em mệt, tôi đi.
Khả Vy nhìn màn hình. Ngón tay dừng trên ô trả lời lâu hơn bình thường.
Rồi cô gõ.
Lên đi.
Thang máy của tòa nhà cũ đi chậm. Từ tầng trệt lên tầng sáu mất gần một phút. Trong khoảng thời gian đó, cô đi một vòng rất ngắn qua phòng khách, nhấc chồng sách khỏi ghế đơn đối diện sofa, xếp lệch lại khung ảnh cha trên bàn thấp, rồi dừng tay giữa chừng.
Không cần dọn nữa.
Nếu là Quân Phong, anh đã nhìn thấy đủ những nơi tệ hơn thế này. T47. B2. Phòng kỹ thuật. Cầu thang dính máu khô.
Tiếng chuông cửa vang lên một tiếng.
Khả Vy đi ra mở.
Quân Phong đứng ngoài hành lang, áo sơ mi sẫm màu, áo khoác đen thấm một lớp nước mưa rất mỏng ở vai. Cà vạt đã tháo. Đây là lần đầu tiên cô thấy anh đứng trước cửa nhà mình, không có kính, không có hành lang công ty, không có một tầng nào của Aeternum ở sau lưng.
Anh nhìn cô. Rồi nhìn qua vai cô, vào căn hộ nhỏ phía sau.
– Tôi vào được chứ.
Không phải hỏi. Chỉ là anh vẫn cho cô quyền nói không.
Khả Vy tránh sang một bên.
– Vào đi.
Anh bước qua ngưỡng cửa rất chậm, như thể sợ làm gì đó sai chỉ bằng việc đặt chân vào đây. Giày da dừng trên tấm thảm cũ màu xám. Cửa đóng lại sau lưng anh. Căn hộ lập tức nhỏ hơn một nấc.
Phòng khách của cô chỉ có một sofa hai chỗ, một ghế đơn, bàn thấp, kệ sách áp kín hai mặt tường và một bàn ăn gấp đặt gần cửa sổ. Trên bàn thấp là khung ảnh Đức. Ảnh chụp cách đây hơn mười năm, ông đứng nghiêng trước cổng một tòa nhà còn chưa treo biển Aeternum, vest xám, tay cầm cốc giấy, miệng cười như người đang nói dở một câu.
Quân Phong nhìn khung ảnh đó trước.
Ánh mắt anh dừng ở đó lâu hơn cần thiết.
Khả Vy không nói gì. Cô đi vào bếp nhỏ, rót nước vào hai cốc. Khi quay ra, anh vẫn đứng gần bàn thấp, khoảng cách với bức ảnh chỉ một cánh tay.
Cô đặt cốc xuống bàn.
– Anh ngồi đi.
Quân Phong quay lại. Gật đầu. Nhưng anh không ngồi ngay. Chỉ đến khi cô ngồi xuống đầu sofa bên trái, anh mới chọn ghế đơn đối diện. Kiểu giữ khoảng cách của người đã quen tự đặt mình ở mép ngoài mọi thứ.
Mưa gõ lên khung cửa sổ. Bên ngoài, ánh đèn vàng từ cột điện hắt qua lớp nước đọng thành những vệt dài méo mó trên tường.
Khả Vy nhìn anh.
– Luật sư nói gì với anh sau khi tôi về trước?
– Họ nói từ sáng mai hồ sơ sẽ được tách làm hai đường.
Anh đáp.
– Một đường nộp chính thức. Một đường dự phòng nếu hồ sơ bị chặn giữa đường.
– Họ tin có thể bị chặn.
– Họ làm nghề đó đủ lâu để không tin vào chuyện suôn sẻ.
Khả Vy gật.
– Còn anh.
– Tôi?
– Anh tin vụ này sẽ đi được đến đâu.
Quân Phong nhìn cốc nước trước mặt, nhưng không chạm vào.
– Đi xa hơn mọi thứ chúng ta từng làm trong Aeternum.
Anh dừng một nhịp.
– Nhưng không đi xa đến mức an toàn.
Câu trả lời đúng với anh. Không trấn an. Không tuyệt vọng. Chỉ là mốc đo chính xác của một người biết hệ thống kia chống trả như thế nào.
Khả Vy tựa lưng vào sofa.
– Đủ rồi.
Anh ngẩng lên.
– Gì đủ.
– Đủ logic. Đủ chiến lược. Đủ chứng cứ. Hôm nay cả ngày tôi chỉ nghe ai cũng nói phần có thể chứng minh được.
Cô nhìn thẳng anh.
– Anh lên đây chắc không phải để nói tiếp phần đó.
Quân Phong im lặng.
Rồi anh thò tay vào túi áo khoác, lấy ra một mảnh giấy gấp làm tư.
Giấy đã cũ. Mép sờn. Màu ngà đục như đã đi qua quá nhiều năm tay người nhưng không bao giờ được để lộ ra ngoài ánh sáng đủ lâu. Khả Vy nhìn nó và nhận ra ngay trước cả khi anh mở ra.
Mảnh giấy.
Thứ đã nằm trong đầu cô từ rất lâu, từ ngày anh nói cha cô muốn nói gì đó trước khi chết nhưng không kịp.
Quân Phong không đặt nó xuống bàn ngay. Anh giữ mảnh giấy giữa hai ngón tay như giữ một vật quá nhẹ nhưng có thể làm lệch cả thân người nếu buông sai cách.
– Tôi mang cái này suốt mười năm.
Anh nói.
Khả Vy không đưa tay ra.
– Tôi biết.
– Nhưng em chưa từng nhìn bản gốc.
Anh đưa nó sang. Cô nhận lấy.
Giấy khô và mỏng. Vết gấp ở giữa gần như đã thành một đường nứt. Chữ viết trên đó là của Đức. Khả Vy nhận ra ngay từ nét đầu tiên. Không cần đọc hết.
Phong ơi.
Hai chữ đầu. Rồi một dòng nữa dưới đó, viết bằng bút khác, mực đậm hơn, nét gấp hơn.
Chạy đi.
Khả Vy nhìn hai dòng chữ đó lâu hơn cần thiết. Không phải vì cô không hiểu. Mà vì cô hiểu quá rõ.
Cha cô viết cho Quân Phong. Không phải cho cô. Không phải cho mẹ. Không phải cho bất cứ ai khác. Ông viết cho người ông muốn cứu trước khi chết.
Cô đặt mảnh giấy xuống bàn.
– Cha tôi muốn anh chạy.
– Phải.
– Nhưng anh không chạy.
– Không.
Quân Phong nhìn mảnh giấy.
– Tôi không hiểu ông ấy muốn nói gì cho đến ba năm sau. Khi tôi đã ở quá sâu trong hệ thống. Khi tôi đã ký quá nhiều lệnh. Khi tôi đã trở thành người mà ông ấy không muốn tôi trở thành.
Anh dừng lại.
– Lúc đó tôi mới hiểu. Ông ấy không nói "chạy khỏi Đình Viễn." Ông ấy nói "chạy khỏi chính mình."
Khả Vy nghe tiếng mưa gõ cửa sổ. Nghe tiếng tủ lạnh ngắt. Nghe tiếng thở của anh rất nhẹ, đều, như thể anh đang cố giữ mình không vỡ ra giữa câu.
– Anh đến đây để nói gì.
Cô hỏi.
Quân Phong nhìn cô. Rồi anh đứng dậy.
Khả Vy không kịp hỏi. Anh bước ra khỏi ghế đơn, đi đến trước mặt cô, rồi quỳ xuống.
Hai đầu gối chạm sàn gỗ cũ của căn hộ. Lưng anh thẳng. Hai tay buông xuống hai bên. Đầu không cúi. Mắt nhìn thẳng cô.
Khả Vy đứng dậy bản năng.
– Anh làm gì.
– Tôi quỳ.
Giọng anh đều.
– Không phải vì tình yêu. Không phải vì xin lỗi. Vì hai thứ đó không đủ trọng lượng.
Anh dừng một nhịp.
– Tôi quỳ vì mười năm mang tội. Vì cha em. Vì Minh Khang. Vì tất cả những người tôi không cứu được dù biết họ sẽ chết.
Khả Vy đứng im. Tay cô siết lại.
– Đứng lên.
– Chưa.
– Đứng lên.
– Nếu em muốn hủy tôi.
Anh nói.
– Vì cha em. Vì Minh Khang. Vì tất cả. Tôi sẽ không chống cự.
Khả Vy nhìn anh. Nhìn người đàn ông này quỳ trước mặt cô, lưng thẳng, mắt không cúi, như thể anh đang đợi một bản án mà anh tin mình xứng đáng nhận.
Cô không nói gì trong năm giây.
Rồi cô bước tới, cầm lấy cánh tay anh, kéo lên.
– Đứng lên.
Quân Phong không động ngay.
– Em...
– Đứng lên.
Lần này giọng cô cứng hơn.
Anh đứng dậy chậm. Hai người đối diện nhau, cách nhau nửa bước. Khả Vy vẫn giữ cánh tay anh.
– Tôi không hủy anh.
Cô nói.
– Tôi cần anh sống.
Quân Phong nhìn cô. Mắt anh có gì đó vỡ ra rất nhỏ, rất nhanh, rồi lại đóng lại.
– Tại sao.
– Vì nếu anh chết, tôi sẽ không biết mười năm qua anh đã chọn gì. Tôi sẽ không biết cha tôi có đúng khi tin anh. Tôi sẽ không biết...
Cô dừng lại.
– Tôi sẽ không biết mình có sai khi đứng ở đây.
Quân Phong không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn cô, như thể đang cố đọc một thứ gì đó anh không dám tin mình đọc đúng.
Rồi anh hạ thấp đầu xuống.
Rất chậm.
Khả Vy không lùi lại.
Môi anh chạm môi cô. Nhẹ. Lạnh. Không có gì giống những cái hôn cô từng đọc trong sách hay thấy trên phim. Không có âm nhạc. Không có ánh sáng đẹp. Chỉ có mùi mưa trên áo anh, hơi thở anh run nhẹ, và đôi mắt anh vẫn mở.
Cô cũng không nhắm mắt.
Hai người hôn nhau như hai người đang kiểm tra xem điều này có thật không. Có đau không. Có sai không.
Khi anh rời ra, cô thấy má mình ướt.
Không phải nước mắt của cô.
Là của anh.
Quân Phong lùi lại nửa bước, lau mặt bằng mu bàn tay, động tác nhanh như thể anh vừa phạm một lỗi không thể tha thứ.
– Xin lỗi.
– Không.
Khả Vy nói.
– Đừng xin lỗi vì điều đó.
Anh nhìn cô. Rồi anh thở ra, dài, như thể mười năm anh chưa từng thở hết một hơi.
Hai người đứng đối diện nhau trong căn phòng nhỏ. Không ai nói gì thêm. Không cần giải thích. Không cần hứa hẹn. Chỉ có sự im lặng nặng trĩu giữa hai người đã giết quá nhiều thời gian.
Quân Phong nhìn xuống bàn tay cô vẫn đang nắm lấy tay anh.
– Nếu không còn tập đoàn nữa.
Anh nói, giọng rất khẽ.
– Nếu tôi mất hết. Mất T47. Mất quyền lực. Mất tất cả những thứ tôi từng nghĩ là mình. Em còn dám ở cạnh tôi không.
Khả Vy nhìn thẳng anh.
Câu hỏi đó không phải dành cho cô. Đó là câu hỏi anh hỏi chính mình suốt mười năm qua.
– Lần này.
Cô nói.
– Anh tự quyết định đi.
Quân Phong im lặng.
Rồi anh gật đầu. Rất chậm.
Khả Vy không buông tay anh.
Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi. Tầng 47 vẫn sáng đèn ở đâu đó phía bên kia thành phố. Tạ Đình Viễn có thể vẫn đang ngồi trên cao, tin rằng mình kiểm soát mọi con dao trong tay.
Nhưng trong căn hộ nhỏ này, một con dao đã quỳ xuống trước người nó không được phép yêu.
Và đứng dậy.
Điện thoại của Quân Phong rung. Một lần. Hai lần. Anh không nhìn xuống.
Rồi điện thoại của Khả Vy cũng rung.
Cô nhìn màn hình. Một tin nhắn từ Trung.
Bài báo sẽ đăng sáng mai. 6 giờ sáng. Cả thành phố sẽ biết.
Khả Vy ngẩng lên. Quân Phong cũng đang nhìn điện thoại của mình. Mặt anh không đổi sắc, nhưng ánh mắt tối hơn một chút.
– Tuấn báo.
Anh nói.
– Đình Viễn biết tôi phản.
Cô nhìn anh.
– Anh còn an toàn ở T47 không.
– Không.
Quân Phong đáp, giọng bình thản như thể anh vừa trả lời một câu hỏi về thời tiết.
– Nhưng tôi vẫn phải lên đó. Sáng mai. Trước khi bài báo nổ.
Khả Vy siết chặt tay anh.
– Tôi đi cùng.
– Không.
Anh nói, lần này giọng cứng hơn.
– Em ở ngoài. Nếu tôi không ra được, em vẫn còn đủ bằng chứng để tiếp tục.
Cô không tranh cãi. Chỉ nhìn anh, rồi gật đầu.
Quân Phong buông tay cô ra, cúi người nhặt áo khoác trên ghế. Anh mặc vào, cài khuy, động tác chậm rãi như thể anh đang chuẩn bị cho một cuộc họp bình thường.
Rồi anh quay lại, nhìn cô lần cuối.
– Nếu sáng mai tôi không gọi lại.
Anh nói.
– Em đừng lên T47.
Khả Vy không trả lời.
Quân Phong bước ra cửa. Tiếng giày anh vang nhẹ trên sàn gỗ. Cửa mở. Hành lang tối. Anh bước ra ngoài, không quay lại.
Cửa đóng lại.
Khả Vy đứng yên ở giữa phòng khách, nhìn cánh cửa vừa đóng. Điện thoại trong tay cô vẫn sáng màn hình. Tin nhắn của Trung vẫn còn đó.
6 giờ sáng.
Cô nhìn đồng hồ trên tường. 23:47.
Còn bảy giờ nữa, chiến tranh sẽ bắt đầu.