Công Khai Bí Mật
Thứ Hai, tuần 41. 9 giờ sáng. Phòng họp Athena.
Cuộc họp VP đầu tuần. CEO, An Hạ, tôi, Gia Hân, COO Ngọc Trâm. 5 người. Bàn tròn. Cà phê, Highland mua sẵn.
An Hạ, ngồi đối diện. Blazer xanh navy. Tóc buộc. Kính cận. Kiểu An Hạ ngày thường.
Kiểu An Hạ ngày thường — ngoại trừ: 2 ngày trước, tôi hôn cô ấy trong phòng máy chủ. Và — bây giờ — ngồi họp.
Vấn đề: nhìn cô mà — không được nhìn kiểu đã nhìn 2 ngày trước. Phải nhìn kiểu VP nhìn VP. Kiểu đồng nghiệp. Kiểu — kiểu chưa hôn.
Khó. Rất khó.
CEO, mở:
– Cập nhật tuần. An Hạ.
An Hạ, mở laptop:
– SaigonBank LOI đã ký. $200K. Hợp đồng chính thức đang soạn. FinPay mở rộng gói — $120K, ký thứ Tư. Pipeline mới: 3 khách từ chiến dịch, 1 giới thiệu từ SaigonBank.
Giọng — bình. Chuyên nghiệp. Không 1 dấu hiệu mà — mà — kiểu CEO nhìn cũng không thấy gì. Ngọc Trâm cũng không. Gia Hân — không biết.
Kiểu An Hạ: tách "người yêu" và "VP Growth" như 2 tab trình duyệt. Tab 1: công việc. Tab 2: phòng máy chủ 18 độ. Không bao giờ mở cùng lúc.
– Kha Minh.
– V2.1 triển khai thành công thứ Sáu. Không lỗi. Hoàng và Phúc đang tích hợp lại — tiến độ 70%. Tuyển thêm 2 kỹ sư tuần này.
Nói. Bình. Mắt — nhìn CEO. Không nhìn An Hạ. Vì — vì nếu nhìn — sẽ nhìn kiểu sai.
Kiểu "sai" = kiểu nhìn mà tôi biết mình đang nhìn: mắt dừng 0.5 giây lâu hơn bình thường. CEO không nhận ra 0.5 giây. Gia Hân thì — có thể.
Nên — không nhìn.
Cuộc họp, 20 phút. Xong. Mọi người đứng.
An Hạ, đi ngang. 30 centimet. Mùi, chanh và cỏ vetiver. Kiểu mùi mà, bây giờ, không chỉ là dữ liệu. Là, ký ức. Phòng máy chủ. Má ấm dưới tay lạnh. 7 từ.
Đi qua. Không dừng. Không nhìn. Chỉ — mùi.
Và — Slack DM. 30 giây sau khi cô ra khỏi phòng:
An Hạ: Anh nhìn em 3 lần trong cuộc họp. CEO ngồi cách 2 mét.
...
3 lần? Tôi nghĩ là 1.
Kha Minh: Tôi đếm 1.
An Hạ: Data nói khác. Tôi đếm.
Kha Minh: Growth strategist đếm số lần VP Product nhìn trong cuộc họp. Chuyên nghiệp.
An Hạ: 🙄
Emoji thứ 5. 🙄. Lườm. Kiểu — kiểu lườm mà — kiểu lườm người yêu. Không phải lườm đồng nghiệp.
Cười. Trong phòng VP Product. 1 mình. Màn hình code — nhưng đang đọc emoji.
Tuần đầu tiên.
Thứ Ba. Hành lang tầng 20.
Đi ngang phòng An Hạ. Cửa mở. Cô — đang gọi điện. Giọng — CEO mode: "Đúng, chị Thanh Hà. Hợp đồng gửi thứ Năm. Điều khoản SLA như thỏa thuận." Tay — gõ bàn phím cùng lúc. Kiểu An Hạ: gọi điện + gõ + nhìn 2 màn hình cùng lúc. Đa nhiệm.
Nhìn — 0.3 giây. Không dừng. Bước tiếp.
Nhưng — khi đi qua cửa — tay cô giơ lên. Nhẹ. Không quay đầu. Vẫn nói điện thoại. Chỉ — vẫy. 2 ngón. Kiểu vẫy mà — kiểu chỉ tôi thấy. Kiểu "anh đi ngang — em biết."
2 ngón.
Kiểu — kiểu nếu Vy Vy thấy — sẽ chụp lại rồi lưu vào thư mục "bằng chứng." VV chắc chắn có thư mục "bằng chứng."
Thứ Tư tối. 7 giờ. Quán bún bò bà Năm, hẻm Tôn Thất Đạm.
Date đầu tiên. Chính thức.
Quán — cũ. 6 bàn nhựa. Quạt trần. Mùi xương hầm + sả. Google Maps 4.8 sao — bây giờ chắc 4.9 vì có thêm 50 đánh giá từ hồi TechInAsia viết bài có nhắc "quán bún bò gần HyperMind."
Bàn quen. Bàn trong cùng — bàn mà — tháng 1, tuần 2, tôi và cô tình cờ gặp. Cô gọi tái gân thêm rau. Tôi gọi tái nạm bỏ hành thêm ớt. Lần đầu nói chuyện không phải công việc.
8 tháng trước. Cùng bàn. Khác nghĩa.
An Hạ, đã ngồi. Áo thun trắng, quần jeans, dép lê. Kiểu An Hạ ngoài giờ: không VP, không blazer, không kính. Kiểu, kiểu cô gái Cần Thơ bình thường ăn bún bò.
Kiểu — kiểu cô ấy đẹp nhất.
Ngồi. Đối diện. Bà Năm, quen mặt:
– Hai đứa lại tới! Lâu rồi không thấy. Tái nạm bỏ hành thêm ớt với tái gân thêm rau phải không?
Bà Năm nhớ. 8 tháng — bà nhớ. Kiểu quán nhỏ: ít khách nhưng nhớ hết.
– Dạ. – Cả hai. Cùng lúc.
Nhìn nhau. Cười. Kiểu cười mà — kiểu "gọi giống y hệt lần đầu."
Bún ra. Nóng. Khói. Tôi, gắp hành ra. Thói quen. An Hạ, nhìn.
– Vẫn "dị ứng" hành.
– Vẫn.
– Anh biết em biết anh không dị ứng.
– Biết. Nhưng — nếu nói "ghét" thì người ta ép ăn. Nói "dị ứng" thì người ta thôi.
Cười. Cô cười. Kiểu — kiểu cười "tôi biết hết bí mật nhỏ của anh."
Và — đúng. Cô biết hết. Hành. Paper NUS. Google DeepMind. Ba. Nhật ký Notion. Kiểu — kiểu người duy nhất đọc được tôi mà không cần tôi mở mã nguồn.
Với Gia Hân — tôi giữ. Giữ nhiều. Giữ — vì sợ nếu mở hết thì cô ấy thấy thứ xấu. 2 năm — giữ. Và — mất.
Với An Hạ — mở. Từ từ. Không phải mở vì cô ép. Mở vì — vì muốn. Vì — muốn cô biết. Kiểu — kiểu lần đầu MUỐN ai đó thấy phần không hoàn hảo.
Khác. Khác hoàn toàn.
– Date đầu tiên. – An Hạ — nói, gắp bún. – Chính thức.
– Chính thức.
– Mặc dù — – cười – – technically date đầu tiên là hồi Singapore.
Singapore. Clarke Quay. Chili crab. Tiger beer. Nằm trên cỏ Supertree Grove. Ngón út chạm 20 phút.
– Technically — mọi lần chúng ta ăn cùng đều là date. – Nhìn cô. – Mình chỉ không biết.
Cô — dừng gắp. Nhìn. Mắt — kiểu mắt mà — kiểu ướt nhẹ. Không khóc — kiểu An Hạ không khóc trước mặt ai. Nhưng — 0.5mm nước. Kiểu — kiểu "câu đó hay quá mà tôi không muốn thừa nhận."
– Nerd. – Nói. Nhẹ. Rồi — ăn tiếp. Kiểu — kiểu "tôi nghe rồi, tôi giữ rồi, ăn bún đi."
Ăn. Im. Quạt trần xoay. Bà Năm la mấy đứa học sinh gọi thêm nước. Xe máy ngoài hẻm. Sài Gòn bình thường.
Bình thường — nhưng không.
Thứ Năm. Pantry tầng 19. Trưa.
VV, ngồi cạnh An Hạ. Trà sữa. Tôi, bếp, rót nước.
VV — biết. Từ thứ Sáu tuần trước. "CUỐI CÙNGGGGG." Nhưng — ở đây — đang diễn. Đang giả bộ không biết. Vì — vì An Hạ bảo "đừng nói ai." Và VV — dù là GPS cảm xúc — tôn trọng ranh giới.
Kiểu VV giỏi: biết hết nhưng giữ miệng khi cần.
– Ha ơi. – VV nhìn An Hạ. Nghiêng đầu. – Mày glow quá.
"Glow." VV dùng từ đó. Kiểu — kiểu VV khi đang câu.
– Glow gì. – An Hạ uống cà phê đen. – Ngủ 6 tiếng, bận, glow gì.
– Không. Nghiêm túc. Da mày sáng hơn. Mắt mày — kiểu — lấp lánh gì đó. – VV nheo mắt. – Skincare mới hả?
Skincare. VV — hỏi "skincare" mà mắt nhìn qua vai An Hạ — nhìn tôi. 0.2 giây. Rồi quay lại.
VV biết tôi thấy. Tôi biết VV biết. VV biết tôi biết VV biết.
Kiểu — kiểu vòng lặp vô hạn mà chỉ 3 người trong pantry hiểu.
An Hạ, bình:
– Ừ. Skincare mới.
"Skincare mới." Mặt — không đổi. Giọng — bình. Kiểu An Hạ nói dối: hoàn hảo. Kiểu — kiểu nếu cô ấy không làm growth strategist thì có thể làm gián điệp.
Nhưng — tai. Tai cô đỏ. 1mm. Kiểu đỏ mà — tôi thấy vì đang nhìn. VV — cũng thấy. Vì VV nhìn hết.
VV, cắn ống hút. Cười. Không nói thêm.
Không nói thêm. Vì — VV đã nói rồi. Qua Zalo. Thứ Sáu. "YESSSSSSSS CUỐI CÙNG!!!!!"
Ở đây — chỉ diễn. Cho Ngọc Trâm ngồi bàn kế bên. Cho Minh Tú đi ngang. Cho — tất cả những người chưa biết.
Chưa biết — bao lâu?
Thứ Sáu. 6 giờ chiều. Lobby tầng 1.
Đi cùng An Hạ. Không cố ý, cùng thang máy, cùng xuống. Bước ra lobby, cùng cười. Cười vì, vì cô vừa kể chuyện Bảo Khánh quay TikTok trong cuộc họp client bị bắt quả tang.
Cười — kiểu cười 2 người quen. Kiểu — bình thường. Nhưng — gần hơn bình thường 10 centimet. Vai — gần chạm.
Gia Hân, đứng ngoài. Đang chờ Grab. Phone tay. Nhìn lên, thấy chúng tôi.
2 giây. Mắt cô ấy — lướt. Nhanh. Kiểu investor lướt pitch deck: nhìn tổng thể trước, chi tiết sau. Khoảng cách giữa tôi và An Hạ. Cách An Hạ nghiêng người khi cười. Cách tôi — cười.
Gia Hân — biết. Ngay lập tức. Vì — vì cô ấy từng ở vị trí An Hạ. Biết tôi cười kiểu nào khi đang — khi đang vui vì ai đó.
Và — kiểu cười này — khác. Khác kiểu cười hồi Singapore với Gia Hân. Rộng hơn. Thoải mái hơn. Kiểu — kiểu không giữ.
Gia Hân, cười. Nhẹ. Kiểu cười mà, buồn? Không, không hẳn buồn. Kiểu, kiểu "à." Kiểu khép lại. Kiểu — "tôi đã biết sẽ đến lúc này."
Gật đầu. Nhẹ. Rồi — quay đi. Grab đến. Lên xe.
Phone, 10 phút sau. Zalo:
Gia Hân: Em vui cho anh.
4 từ. Kiểu Gia Hân: ngắn, thanh lịch, thật.
Kha Minh: Cảm ơn em. Thật lòng.
5 từ. Và — đủ. Vì — vì Gia Hân không cần nhiều hơn. Cô ấy cần — khép lại. Và đây — là khép lại.
2 năm Singapore. 7 lần hủy kế hoạch. "Em hay công ty" — tôi im 10 giây. "Câu hỏi không fair." Và — cô đi.
Bây giờ — cô nhắn "vui cho anh." Và — tôi tin. Vì — vì Gia Hân không nói dối. Chưa bao giờ.
Cảm ơn, Gia Hân. Thật lòng.
10 giờ tối. Sân thượng.
Lần thứ 3.
Lần 1: tháng 4, tuần 18. Suýt hôn. CEO gọi. Bão.
Lần 2: tháng 9, tuần 37. "Mình tin anh." Đêm trước Demo Day.
Lần 3: bây giờ.
Gió. Sài Gòn tháng 10, mùa mưa cuối. Gió ẩm, mang mùi sắp mưa nhưng chưa mưa. Đèn Bitexco xanh. Nguyễn Huệ, đông, thứ Sáu, du khách chụp ảnh. Landmark 81 xa, đỉnh bị mây che.
An Hạ, đứng cạnh. Lan can. Không blazer, áo thun, cardigan mỏng. Tóc xõa. Kiểu, kiểu An Hạ khi không cần là VP. Kiểu, kiểu cô gái đứng trên sân thượng nhìn thành phố.
Kiểu tôi muốn nhìn mỗi ngày.
– Sân thượng này — chứa nhiều thứ. – Cô nói. Nhẹ. Nhìn — Sài Gòn.
– Đúng.
– 1 lần suýt. – Cười. – CEO gọi.
– 1 lần hứa. – Tôi tiếp. – "Rồi chúng ta nói chuyện."
– Và bây giờ...
Im. Gió. Tiếng Sài Gòn phía dưới — xa. Kiểu xa mà — kiểu ở trên nhìn xuống thì mọi thứ nhỏ. Xe máy nhỏ. Đèn nhỏ. Và — chỉ có 2 người trên này — lớn.
Quay. Nhìn cô. Cô quay. Nhìn tôi.
30 centimet — khoảng cách cũ. Nhưng — bây giờ — khoảng cách cũ có nghĩa mới. Không phải "gần mà không chạm." "Gần — và được chạm."
Hôn.
Lần 2. Nhưng — khác lần 1. Lần 1 — phòng máy chủ, lạnh, LED xanh, kiểu hôn "cuối cùng." Lần 2 — sân thượng, gió, Sài Gòn phía dưới, kiểu hôn "bắt đầu."
Kiểu — kiểu nụ hôn thứ Sáu tối mà — kiểu không cần lý do. Không cần "7 từ." Không cần therapy. Không cần — gì. Chỉ cần — muốn.
Và — muốn.
Cô, tay vòng cổ tôi. Tự nhiên. Kiểu, kiểu đã làm cả đời. Kiểu, kiểu vừa vặn.
Fit. Kiểu — kiểu code chạy lần đầu không lỗi. Kiểu — hiếm. Và — đẹp.
Buông. Thở. Cười.
Sài Gòn phía dưới — đèn. Trên — sao? Không — mây. Sài Gòn tháng 10 không có sao. Nhưng — kệ. Không cần sao.
– Mình nợ sân thượng này 1 cái cảm ơn. – Cô nói. Kiểu — kiểu hài giữa lãng mạn. Kiểu An Hạ.
– Sân thượng không nhận cảm ơn. – Đáp. – Sân thượng nhận — người quay lại.
Cô — nhìn. Mắt — kiểu mắt mà — kiểu "anh vừa nói câu hay mà anh không biết."
Biết. Biết nó hay. Nhưng — với An Hạ — không thừa nhận. Vì — vì nếu thừa nhận — cô sẽ gọi "nerd" lần nữa. Và — thực ra — muốn cô gọi.
– Nerd.
Đó.
– Nerd của em.
Và — "em" lần 2. Từ cô. Nhẹ. Tự nhiên. Kiểu — kiểu "em" đã thành bình thường. Chỉ — ở đây. Chỉ — 2 người.
Kiểu — kiểu bí mật. Bí mật đẹp nhất tôi từng giữ.
Nhưng — bí mật. Và — bí mật ở công ty — không bao giờ giữ được lâu.
Kệ. Tuần sau tính. Tháng sau tính. Bây giờ — sân thượng. Gió. Và — cô ấy.
11 giờ đêm. The Marq, tầng 15.
Về. 1 mình. Cô — Grab về Vinhomes. Riêng. Vì — vì mới tuần đầu. Vì — kiểu cả hai đều biết: không vội.
Không vội. Kiểu — kiểu startup: build đúng trước, scale sau.
Mở Notion. Journal:
"Tuần đầu tiên.
Thứ Hai: họp, cô nhìn tôi 3 lần (tôi nhìn cô — tôi dừng đếm).
Thứ Ba: cô vẫy 2 ngón khi tôi đi ngang. 2 ngón. Tôi giữ trong đầu cả ngày.
Thứ Tư: bún bò bà Năm. 'Mọi lần ăn cùng đều là date. Mình chỉ không biết.' Cô gọi tôi 'nerd.' Đúng.
Thứ Năm: VV hỏi skincare. Cô nói dối hoàn hảo. Tai đỏ 1mm. Tôi thấy. VV thấy. Cô không biết mình bị thấy.
Thứ Sáu: Gia Hân. 'Em vui cho anh.' Closure. Rồi — sân thượng. Lần 3. 'Nerd của em.' Lần 2.
1 tuần. Và — khác mọi tuần trước đó.
Với Gia Hân — tôi giữ. 2 năm — giữ. Giữ vì sợ. Sợ nếu mở thì cô ấy thấy phần xấu.
Với An Hạ — tôi mở. Không phải vì không sợ. Vì — sợ nhưng muốn mở hơn sợ giữ. Kiểu — kiểu cô ấy biến điểm yếu thành thế mạnh. 'Cảm xúc không phải yếu đuối' — cô nói. Parking B2. 5 từ. 6 tháng trước.
Đúng. Cảm xúc không phải yếu đuối. Cảm xúc — là data mà tôi từng từ chối đọc.
Bây giờ — đang đọc.
Và — data nói: tôi yêu cô ấy.
Không phải 'thú vị.' Không phải 'tiếp tục.' Không phải 'fair enough.'
Yêu.
Deploy khi cô sẵn sàng — đã deploy. Cô sẵn sàng. Tôi sẵn sàng.
Tuần 41. Tháng 10. 10 tháng từ ngày Operation Ascend.
Cuộc chiến KPI đã kết thúc. Không ai thắng. Không ai thua.
Chỉ — 2 người ở lại.
Và — đó là đủ."
Đóng Notion.
Đèn tắt. The Marq tầng 15. Sài Gòn ngoài cửa sổ — đèn. Kiểu — kiểu mỗi đêm nhìn ra đều giống. Nhưng — đêm nay — khác. Vì — biết: ở Vinhomes Golden River, tầng 22, cũng có 1 ô cửa sổ sáng. Và — cô ấy cũng đang nhìn ra.
Gõ phone:
Kha Minh: Chúc ngủ ngon, đối thủ.
Callback. Tuần 2. "Chúc ngủ ngon, đối thủ." Câu đầu tiên — kiểu không-chỉ-đồng-nghiệp.
5 giây.
An Hạ: Chúc ngủ ngon. Không phải đối thủ nữa. ❤️
❤️.
Trái tim.
Emoji thứ — mất đếm. Kiểu — kiểu growth curve đã vượt qua giai đoạn đếm. Đã — bùng.
Cười. Trong phòng. 1 mình. Nhưng — không 1 mình.
Chưa bao giờ.